Chương Trước/3923Chương Sau

Kiếm Đạo Độc Thần

Chương 171: Trong vòng mười năm ta tất sẽ mang kiếm tới Thanh Lan (1)

Hai kiếm va chạm, tiếng nổ lớn, kinh thiên động địa vang vọng. Dư âm kiếm khí đáng sợ vô cùng còn lại từ giữa bạo tạc, nổ tung, tạo thành một vòng tròn khuếch tán, giống như xé rách một lớp da trên không trung, truyền ra tiếng ầm ầm cực lớn. Mặt đất bị dư âm kiếm khí làm ảnh hưởng, bị kiếm khí tàn sát bừa bãi mà xuất hiện vô số dấu vết, từng cái rạch dài lan tràn ra phía xa, những hòn đá chung quanh bị dư âm kiếm khí ảnh hưởng tức thì lập tức hóa thành bụi phấn.

Toàn thân đám người Tiêu Thiên phong chấn động, vẻ mặt kinh hãi, đối mặt với dư âm kiếm khí đáng sợ tới cực điểm còn sót lại này, tốc độ lại cực nhanh, bọn họ căn bản vô lực né tránh. Một khi bị ảnh hưởng tới, hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Nói thì chậm, nhưng trên thực tế lại cực nhanh, hai trưởng lão còn lại lập tức ra tay, Tiên thiên kiếm khí bộc phát, tạo thành hai vách tường bằng kiếm khí, đem dư âm ảnh hưởng của kiếm khí ngăn cản. Tránh làm cho đám người Tiêu Thiên phong bị ảnh hưởng.

Sở Mộ đáp xuống đất, sắc mặt trắng bệch, trong mắt có vẻ mệt mỏi vô cùng. Hắn chỉ cảm thấy toàn thân không ngừng truyền ra cảm giác vô lực, nhưng mà trong lòng lại vô cùng phẫn nộ, hô hấp dòn dập, lồng ngực phập phồng, giồng như là núi lửa bộc phát vậy, nham thạch nóng bỏng không ngừng tích tụ, muốn bộc phát ra.

Nhìn chằm chằm vào Diệu Nhật trưởng lão đáp xuống đất. Trong mắt Sở Mộ không hề che dấu sự phẫn nộ và sát cơ nồng đậm. Vừa rồi nếu không phải hắn bộc phát dưới tình thế cấp bách, đem bán bộ kiếm thế dung hợp với kiếm tỏng tay, tinh khí thần hoàn toàn hợp nhất, do đó mới có thể thi triển ra một kiếm mà dưới tình huống bình thường không có cách nào thi triển ra, phá vỡ tập kích bất ngờ của Diệu Nhật này. Nếu không chỉ sợ hiện tại cho dù không chết cũng tuyệt đối cũng phải bị trọng thương.

Một cao thủ Hóa Khí cảnh, một tôn sư trưởng lão của kiếm phái lại ra tay với một đệ tử Kiếm Khí cảnh cửu đoạn như hắn, nếu không phải hắn có át chủ bài, chỉ sợ kết cục sẽ vô cùng không xong, bảo sao Sở Mộ không phẫn nộ cơ chứ?

- Diệu Nhật, ngươi quả nhiên không biết xấu hổ tới cực điểm, không ngờ lại tập kích đệ tử bổn phái, ngươi muốn khơi mào hai phái đại chiến sao?

La trưởng lão dùng kiếm chỉ Diệu Nhật trưởng lão, trên thân kiếm còn có tiên theine kiếm khí mạnh mẽ hội tụ lại, chấn động không ngừng, lạnh thấu xương, tiếng kim loại vang vọng bốn phía, tạo thành tiếng sưu sưu sắc bén. Trong mắt hắn tràn ngập phẫn nộ, khí thế ngưng tụ ra sắc bén, lạnh lẽo tới cực điểm, có phong mang rung chuyển hư không, rít gào không ngừng.

- Hừ.

Sắc mặt Diệu Nhật trưởng lão vô cùng âm trầm, vô cùng khó coi, hừ lạnh một tiếng rồi nhanh chóng lui về phía sau, trở lại đội ngũ trưởng lão Thanh Lan kiếm phái. Ánh mắt từ trên người La trưởng lão chuyển sang Sở Mộ, thanh âm âm trầm, tràn ngập sát cơ vang vọng:

- Sở Mộ, ta hỏi ngươi, kiếm sau lưng ngươi là từ đâu mà có được?

Nghe thấy Diệu Nhật nói như vậy, hai trưởng lão Thanh Lan kiếm phái khác đang âm thầm cảm thấy khó hiểu cũng nhìn sang. Hai người vốn sững sờ, tiếp theo trong mắt có tinh mang bạo phát, toàn thân càng tràn ngập khí tức sắc bén tới cực điểm.

- Nói, kiếm sau lưng ngươi là từ đâu tới.

Sắc mặt Thanh Mộc trưởng lão vô cùng khó coi, chấp vấn.

Bọn họ liếc mắt đã nhận ra, thanh kiếm kia vô cùng quen thuộc, không phải là Ngụy Hỏa mãng kiếm của Ngụy Hồng hay sao? Kiếm của Ngụy Hồng sao lại ở sau lưng Sở Mộ? Chuyện này có phải đồng nghĩa với việc Ngụy Hồng đã chết trong Thanh Lan hư cảnh, kiếm bị Sở Mộ đoạt được hay không?

Dưới tình huống suy đoán đủ loại, sắc mặt ba vị trưởng lão Thanh Lan kiếm phái càng thêm khó coi.

- Sở Mộ, nói, đệ tử bổn phái đâu rồi?

Trưởng lão thứ ba bước lên phía trước một bước, khí thế kinh người vô cùng, chợt quá lên một tiếng hỏi, tay thì nắm lấy chuôi kiếm, rất có tư thế nếu không trả lời thì hắn sẽ ra tay liều mạng.

- Đệ tử Thanh Lan kiếm phái đi đâu các ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai?

Sở Mộ lạnh lùng cười cười nói, hắn không ngu mà nói ra sự thực, như vậy không thể nghi ngờ sẽ gây phiền toái không đáng có cho bản thân mình.

- Thanh kiếm này ta tìm được trong sào huyệt của một hung thú.

- Sào huyệt hung thú?

Vị trưởng lão thứ ba của Thanh Lan kiếm phái này nhíu mày rồi thầm nghĩ:

- Chẳng lẽ Ngụy Hồng chết thật? Vẫn là bị hung thú giết? Điều này không có khả năng a. Dùng tu vi thập đoạn đỉnh phong của Ngụy Hồng, thêm Ngụy Hỏa Mãng kiếm, cho dù là bán bộ hóa khí bình thường cũng có thể chống lại một hai a.

Bọn họ hoàn toàn không coi việc Ngụy Hồng chết có liên quan tới Sở Mộ, bởi vì song phương chênh lệch tu vi quá lớn, hơn nữa Ngụy Hồng lại từ nơi cạnh tranh càng thêm kịch liệt là Ly Châu kiếm viện trở về, sức chiến đấu không thể nghi ngờ.

- Hung thú gì vậy?

Tinh mang trong mắt Diệu Nhật trưởng lão lóe lên, làm cho Sở Mộ rất là áp lực, chấp vấn.

- Ta làm sao biết được?

Sở Mộ nhìn thẳng về phía Diệu Nhật trưởng lão, từ trong áp lực kinh người của hắn mà lạnh lùng nói ra. Lửa giận trong lòng tản ra một chút. Bởi vì lúc này hắn còn không phải là đối thủ của Diệu Nhật này, cho nên phẫn nộ không có bất kỳ chỗ tốt nào. Hắn chỉ có thể ghi nhớ việc này, dùng nó để thúc dục và cảnh cáo mình, chờ tới khi mình đủ cường đại sẽ tìm Diệu Nhật này tính sổ.

- Chẳng lẽ ngươi không có phát hiện ra thi thể hung thú kia sao?

Diệu Nhật trưởng lão lúc này râu tóc dựng lên, toàn thân toát ra khí tức nóng bỏng mạnh mẽ, thân thể thậm chí còn phát ra quang mang màu đỏ, giống như là một cái mặt trời. Không khí chung quanh bị thiêu đốt, vô số hơi nước bị bốc lên tạo thành sương mù. Khí thế đáng sợ này lập tức cuồn cuộn kéo về phía Sở Mộ, giống như muốn đem Sở Mộ thiêu đốt thành tro tàn vậy.

La trưởng lão giận giữ quát lên một tiếng, khí thế cô đọng, trực tiếp khiến cho khí thế cường đại của Diệu Nhật trưởng lão vỡ tung.

- Diệu Nhật, ngươi thực sự không biết xấu hổ tới cực điểm. Vậy bản trưởng lão sẽ giáo huấn ngươi một chút.

La trưởng lão quát.

- La trưởng lão, muốn đánh thì bản trưởng lão phụng bồi. Nhưng mà trước tiên đệ tử kiếm phái này của các ngươi phải nói mọi chuyện rõ ràng, hơn nữa còn phải giao kiếm ra đây.

Thanh Mộc trưởng lão bước ra một bước, khí thế bức người. Kiếm khí sau lưng chậm rãi nhảy lên, gió nổi mây phun.

Bất kể là một kiếm phái nào, ngụy kiếm khí đều có giá trị vô cùng, nhất là kiếm phái hạ phẩm, càng là thứ trân bảo, không thể để mất.

- Đúng vậy, lập tức giao kiếm ra đây, nói mọi chuyện rõ ràng, bằng không đừng trách bản trưởng lão không khách khí.

Trưởng lão thứ ba của Thanh Lan kiếm phái cũng khí thế tăng vọt, lạnh lùng quát.

Ba trưởng lão Thanh Lan kiếm phái dùng ánh mắt hung ác, bạo ngược nhìn về phía Sở Mộ. Lập tức giống như là thực chất, làm cho áp lực trên người Sở Mộ tăng lên nhanh chóng, làm cho hắn không tự chủ được mà kêu lên một tiếng, biến sắc, lui về phía sau hai bức.

Truyện convert hay : Cửu Tinh Bá Thể Quyết
Chương Trước/3923Chương Sau

Theo Dõi