Chương Trước/3923Chương Sau

Kiếm Đạo Độc Thần

Chương 217: Càng ngày càng nghiêm trọng. Uy của kiếm phái thượng phẩm (2)

- Tống Tân Dương bái kiến Quách sư huynh, Vương sư đệ, Lâm sư muội.

Tống Tân Dương vội vàng chắp tay hạ kiếm lễ, thái độ vô cùng chân thành, rất thức thời.

Quách Thừa Cơ mỉm cười gật đầu xem như đáp lễ, mà Vương Lân và Lâm Lạc Thủy thì không thèm chú ý, khiến cho mặt Tống Tân Dương đen lại.

- Tống sư huynh, không phải ngay cả Thanh Phong viện sư huynh cũng không vào được đó chứ?

Vương Kỳ ra vẻ kinh ngạc nói.

- Cũng không phải.

Tống Tân Dương cố gắng nặn ra một nụ cười, nói.

- Xem ra, dường như yêu cầu của Tống Tân Dương sư huynh ngươi đã bị cự tuyệt. Chẳng lẽ Thanh Phong viện này chỉ là một kiếm phái hạ phẩm mà dám cự tuyệt đề nghị của Tống sư huynh Lệ Phong kiếm phái chúng ta hay sao?

Vương Kỳ lần nữa nói, ngữ khí quái dị khiến cho sắc mặt Tống Tân Dương thay đổi tới lui, lại chỉ có thể cưỡng ép nhịn phẫn nộ ở trong lòng không dám bạo phát ra, hắn còn phải miễn cưỡng cười làm lành.

Vương Kỳ chỉ cảm thấy trong lòng rất là khoan khoái, nếu như là bình thường, hắn đã sớm bị Tống Tân Dương này quát lớn, hiện tại rất tốt, vừa tới kiếm viện này, có Tam đệ làm chỗ dựa, cảm giác của hắn không còn giống như trước nữa.

- Sở Mộ, Quách sư huynh đã tự mình tới, chẳng lẽ các ngươi còn không nghênh đón sao?

Vương Kỳ nhìn qua Sở Mộ, thay đổi mũi thương, Tống Tân Dương không khỏi thở dài một hơi, trong lòng đang suy nghĩ cái cớ để rời khỏi nơi này.

- Vị Quách sư huynh của Thượng Huyền kiếm phái cùng với chư vị sư huynh đệ quang lâm bổn viện, quả thực là vinh hạnh của bổn viện. Mấy người sư huynh đệ chúng ta cũng cảm thấy nở mày nở mặt a.

La Ngọc Phong vội vàng nói, nụ cười vô cùng chân thành, còn ý bảo các vị sư đệ vững vàng:

- Mời các vị tiến vào.

Kiếm phái trung phẩm đã không trêu vào nổi, huống chi là kiếm phái thượng phẩm còn càng thêm mạnh mẽ hơn?

Không thể không nói, Đại sư huynh như La Ngọc Phong, quả nhiên là được, co được dãn được.

- Có đi vào hay không cũng không quan trọng.

Quách Thừa Cơ khẽ cười nói, không có vì thân phận mình là đệ tử kiếm phái thượng phẩm mà vênh váo hung hăng, ngược lại còn rất dễ khiến cho người ta sinh lòng hảo cảm. Ánh mắt Lâm Lạc Thủy nhìn vào mặt Quách Thừa Cơ, trong mắt có suy nghĩ, mà Quách Thừa Cơ lại tiếp tục nói:

- Nghe nói đệ tử mới tới của quý viện thiên phú xuất chúng. Dùng tu vi thập đoạn trung kỳ đánh bại thập đoạn đỉnh phong. Hơn nữa là một kiếm đánh bại, càng kinh người không thôi. Quách mỗ ta xưa nay thích dùng kiếm két bạn, nhất thời tâm ngứa ngáy khó nhịn mà hỏi thăm. Cho dù có chút đường đột, nhưng mà Quách mỗ không thích không công mà lui.

Nụ cười trên mặt Quách Thừa Cơ vẫn ôn hòa như vậy, chỉ là trong mắt lại mang theo vài phần hàn ý, xem qua khiến cho người khác biêt rõ, không có đơn giản như vậy. Lại là một lần tới bới móc, mà Vương Lân mặc dù không có nói chuyện, lại nở nụ cười lạnh lẽo.

Sắc mặt đám người La Ngọc Phong đột nhiên trở nên rất là khó coi, có Quách Thừa Cơ này, tu vi thập đoạn đỉnh phong, nhưng mà không phải là tồn tại mà Kiếm giả thập đoạn đỉnh phong bình thường có thể so sánh. Loại khí thế hùng hậu vô cùng cơ hồ có thể so sánh với thập đoạn đỉnh phong bán bộ Hóa khí, hơn nữa bởi vì là đệ tử kiếm phái thượng phẩm, cho nên thực lực khó có thể phán đoán.

Thực lực như vậy, so với tiểu nhân như Tống Quang Đào không biết mạnh mẽ hơn gấp bao nhiêu lần. Tuy rằng bọn họ có lòng tin với Sở Mộ, nhưng mà cũng không thấy được Sở Mộ có thể đánh bại đối phương. Dù sao nội tình kiếm phái thượng phẩm còn đó, thực sự còn hơn kiếm phái hạ phẩm rất nhiều.

Sở Mộ không có trực tiếp trả lời mà nhìn Quách Thừa Cơ, trong mắt song phương đều có hàn mang bắn ra.

Quách Thừa Cơ mang tới cho Sở Mộ một tia nguy hiểm, trực giác của Sở Mộ nói cho hắn biết, coi như hắn có thể đánh bại Quách Thừa Cơ, nhưng mà chỉ sợ cũng phải trả một cái giá lớn. Đây là chênh lệch tuyệt đối giữa thập đoạn đỉnh phong của kiếm phái hạ phẩm và thập đoạn đỉnh phong của kiếm phái thượng phẩm.

- Đệ tử Kiếm phái thượng phẩm là ngưu bức nhất hay sao? Là người muốn làm gì thì làm, muốn bắt nạt ai thì bắt sao?

Sở Thiên tự nhiên không muốn để Sở Mộ chống lại Quách Thừa Cơ này, nhưng mà hắn lại hiểu Sở Mộ, cho nên trước khi Sở Mộ không có mở miệng, hắn vội vàng bước ra một bước, quát lên một tiếng chói tai.

Nụ cười trên mặt Quách Thừa Cơ đột nhiên cứng lại, một vòng hàn ý khuếch tán, có hàn mang bức người bắn ra, rơi vào trên mặt Sở Thiên, làm cho sắc mặt Sở Thiên đại beiens, không tự giác được mà kêu lên một tiếng.

Thân ảnh Sở Mộ lóe lên, xuất hiện trước mắt Sở Thiên, đứng ở phía xa đối diện với Quách Thừa Cơ, dùng khí thế chống lại. Mặc dù tu vi còn xa không bằng đối phương, nhưng mà luận thực lực chân chính, Sở Mộ cũng không kém hơn đối phương. Huống chi loại giao phong khí thế này, đối với kiếm thế nhập môn như Sở Mộ mà nói, căn bản không tính là thứ gì.

Sắc mặt mọi người thi nhau biến đổi, chỉ cảm thấy trong không khí giữa Sở Mộ và Quách Thừa Cơ có một đạo lực lượng vô hình va chạm với nhau, bắn ra khí tức chấn động kinh người, khiến cho bọn họ không thể không tránh lui.

Hai tay Tống Tân Dương càng run rẩy, âm thầm may mắn mình không có đồng ý lên đấu kiếm đài với Sở Mộ. Nếu không nhìn khí thế như vậy, hơn phân nửa mình sẽ không đánh bại được tiểu tử này, thậm chí rất có thể sẽ bị đánh bại, đến lúc đó mất hết thể diện.

Mà trong mắt Vương Kỳ hiện lên vẻ ghen ghét, Vương Lân thì vẻ mặt ngưng trọng, Lâm Lạc Thủy thì không có một chút biểu hiện nào.

- Ồ? Không ngờ lại có thể chống lại khí thế ta một hai. Ngươi ngày càng khiến cho ta cảm thấy hứng thú.

Nụ cười trên mặt Quách Thừa Cơ biến mất, chuyển thành nụ cười giống như nhìn thấy con mồi hợp ý. Chiến ý của Sở Mộ cũng bị kích thích, chiến đấu với Kiếm giả cường đại cũng là một phương thức tu hành, từ trước tới nay hắn đều không trốn tránh.

- Vương Kỳ, ngươi tới nơi này làm gì?

Đột nhiên, lại một đạo thanh âm tràn ngập hàn ý từ bên ngoài truyền tới, khiến cho mọi người quay đầu lại. Lúc này có hai người từ phía sau đi tới trước mặt mọi người.

Một nam một nữ, người mở miệng chính là nữ nhân kia, đó là Sở Hồng, mà ánh mắt Quách Thừa Cơ lúc nhìn vào mặt nam tử đang chậm rãi đi tới kia, sắc mặt bỗng nhiên đại biến, trong mắt hiện lên vẻ kiêng kỵ, dần dần trở nên nồng đậm.

- Ta tới nơi này làm gì chẳng lẽ còn đợi ngươi phê chuẩn hay sao?

Vương Kỳ lạnh lùng lườm Sở Hồng, dùng ngữ khí khinh thường nói.

Mà Vương Lân nhạy cảm phát hiện ra sắc mặt Quách Thừa Cơ biến hóa, không khỏi nhìn nam tử đang đi tới vài lần. Đột nhiên hắn nhớ tới cái gì đó, sắc mặt cũng biến đổi, vội vàng kéo tay Vương Kỳ, lắc đầu, ý bảo Vương Kỳ không nên nhiều lời.

- Ngày sau gặp lại, đi.

Quách Thừa Cơ nhìn Sở Mộ, vội vàng quay người rồi nói với Vương Lân. Hắn cũng không đợi mấy người này mà xoay người rời đi. Vương Lân cũng nhanh chóng kéo tay áo Vương Kỳ, không để ý tới lâm Lạc Thủy mà nhanh chóng xoay người rời khỏi.

Truyện convert hay : Trở Về 60: Làm Ruộng Làm Giàu Dưỡng Nhãi Con
Chương Trước/3923Chương Sau

Theo Dõi