Chương Trước/3923Chương Sau

Kiếm Đạo Độc Thần

Chương 92: Phong Chi Tương! Ba phần Phong Ý Cảnh! Nửa bước Kiếm Thế! (1)

Trở nên sắc bén vô cùng. Bất kể là gió nhẹ hay gió mát, gió to, cuồng phong hay gió bão, hình như đều biến thành kiếm phong. Hình như trong gió biển có một thanh kiếm vung lên, chém ra. Lập tức có gió nhẹ gió mát gió to cuồng phong gió bão kiếm quét tới lao ra, cắt ngang trời đất.

Gió đang tức giận gào thét, vang vọng trời đất.

Một kiếm này dường như phát ra về phía mình, khiến trong lòng Sở Mộ chấn động, có một cảm giác bị xé nát. Theo bản năng, hắn vận dụng kiếm khí, ngưng luyện khí thế của bản thân để đối đầu. Hắn có một cảm giác giống như mình đối đầu với trời đất vậy, bản thân quá nhỏ bé.

Nhưng phong mang cứng cỏi, tiến thẳng không lùi, không sợ hãi, vượt mọi chông gai, các loại tất cả lại lan tràn khắp toàn thân.

Đột nhiên, trời đất quay cuồng, dường như ngày đêm thay đổi bất ngờ, thời không chảy ngược, toàn thân Sở Mộ chấn động, tỉnh táo lại.

Màu xanh biến mất. Gió nhẹ gió mát gió to cuồng phong gió bão biến mất. Tất cả giống như là một giấc mộng. Trong mắt Sở Mộ lộ ra mấy phần mờ mịt.

Ở trước mắt hắn, bức tranh gió đã hoàn toàn mở ra. Tất cả hiện tượng kỳ lạ đều biến mất. Trên bức tranh, có hình vẽ. Đó là một thanh kiếm. Một thanh kiếm đang vung lên, chém ra. Dưới thanh kiếm có từng làn gió xanh đang cuốn về phía trước. Hình vẽ có vẻ đặc biệt đơn giản.

Rất khó có thể tưởng tượng nổi, bức tranh vẽ với các đường nét nhìn qua đơn giản, hoàn toàn không có gì tinh xảo, không ngờ lại là một vật chí bảo.

Nhưng Sở Mộ lại biết, cảm giác vừa rồi cũng không phải là giấc mơ. Trong bức tranh này ẩn chứa bí mật lớn. Hắn nhìn chằm chằm vào bức tranh gió, hình như vẫn muốn nhìn được bí mật trong đó.

Két két két.

Tiếng bánh răng lại vang lên lần nữa. Cánh cửa lớn kim loại của mật thấtlại từ từ mở ra. Đi vào trong là một bóng người cao to uy mãnh.

Tiếng cửa mở ra quấy nhiêu Sở Mộ đang trầm tư nhìn chằm chằm vào bức tranh gió, khiến hắn tỉnh táo, quay đầu nhìn lại.

- Thế nào? Có lĩnh ngộ được cái gì hay không?

Sở Đương Hùng bước tới, hỏi, đôi mắt sáng long lanh đầy vẻ chờ mong.

- Có.

Ở dưới ánh mắt mong chờ của Sở Đương Hùng, Sở Mộ khẽ gật đầu:

- Có thu hoạch.

- Là thu hoạch gì vậy?

Sở Đương Hùng chợt lách người, xuất hiện ở bên cạnh Sở Mộ, hai mắt càng sáng ngời. Ánh mắt kia khiến Sở Mộ cảm thấy da đầu tê dại.

- Là một chiêu kiếm kỹ.

Sở Mộ theo bản năng lui về phía sau một bước, nói.

- Kiếm kỹ?

Sở Đương Hùng nhướng mày, suy nghĩ một chút:

- Kiếm kỹ thế nào? Phẩm cấp rất cao sao?

- Chắc hẳn là như vậy đi. Kiếm kỹ siêu giai: Phong Chi Tương.

Sở Mộ nói:

- Chỉ là, ta vẫn chưa hoàn toàn lĩnh ngộ, không có cách nào thi triển ra.

- Kiếm kỹ siêu giai!

Sở Đương Hùng kinh ngạc kêu lên một tiếng, trợn mắt há hốc mồm vô cùng kinh ngạc.

Thảo nào Sở Đương Hùng sẽ cảm thấy khiếp sợ. Sở gia là gia tộc nhỏ như vậy, thu thập, tàng trữ kiếm thuật cũng không nhiều. Trong đó, lấy kiếm thuật nhập môn và kiếm thuật cấp thấp là chính. Số ít là kiếm thuật trung giai.

Về phần kiếm thuật cao giai, Sở gia cũng chỉ có một môn mà thôi, còn không phải là bản trọn vẹn. Đối với loại cấp bậc gia tộc như Sở gia này, kiếm thuật cao giai khó cầu. Kiếm kỹ siêu giai chính là thứ chỉ nghe được từ lời bàn tán.

- Có thể viết ra hay không?

Sở Đương Hùng sau khi khiếp sợ, vẫn là mừng như điên. Hắn cố nén kích động trong lòng, âm thanh run rẩy hỏi Sở Mộ, vẻ mặt chờ mong.

- Sợ rằng không được. Trừ khi, chờ ta lĩnh ngộ nắm giữ đã.

Sở Mộ nói.

- Được.

Sở Đương Hùng gật đầu, khó tránh khỏi cảm thấy thất vọng. Hắn không thể làm gì khác hơn là nói:

- Chờ sau này, ngươi nắm giữ chiêu kiếm kỹ siêu giai này, hi vọng ngươi có thể viết ra, giao cho Sở gia.

- Yên tâm đi, gia gia.

Sở Mộ nghiêm mặt nói.

- Nếu ngươi đã xem qua bức tranh gió, từ đó nhận được một môn kiếm kỹ siêu giai, vậy bức tranh gió này đối với ngươi đã không có ích lợi gì nữa.

Sở Đương Hùng nói:

- Đi thôi.

Sở Mộ quay đầu lại, liếc mắt nhìn bức tranh gió. Hoàn toàn chính xác. Nhìn qua, chính là một bức tranh bình thường, không nhìn ra bất kỳ điều gì huyền ảo. Hắn không thể làm gì khác hơn là cuộn lại, theo Sở Đương Hùng rời khỏi mật thất.

...

- A Mộ, ngươi đi về trước đi. Ta hi vọng ngươi có thể trở nên cường đại hơn. Về phần chuyện của Vương gia, để ta tới xử lý.

Sở Đương Hùng nói.

- Được.

Sở Mộ gật đầu, rời khỏi viện của Sở Đương Hùng, đi về phía Hành Vân Viện.

Hắn hiểu rõ ý tứ của Sở Đương Hùng. Lúc này đây, gia chủ Vương gia Vương Nhật Côn dẫn theo Vương Kỳ tới cửa, nói là chúc thọ, kì thực là quấy rối, muốn khiến cho thanh danh của Sở gia quét rác. Có lẽ ở sau lưng vẫn có nguyên nhân gì đó đặc biệt cũng không chừng. Không ngờ Sở Mộ xuất hiện, không chỉ khiến cho tính toán của bọn họ thất bại, còn khiến cho bọn họ tự ăn quả đắng.

Lần này, Vương gia liền trở thành kẻ bị chê cười. Trong lòng Vương Nhật Côn Vương Kỳ nhất định vô cùng căm hận Sở Mộ. Nói không chừng sẽ lấy ra thủ đoạn ngầm đối phó với Sở Mộ. Không thể nghi ngờ là một phiền phức.

Sở Đương Hùng muốn đích thân xử lý chuyện này, sẽ miễn đi phiền toái này cho Sở Mộ, cũng thể hiện ra uy hiếp và tự tin của mãnh hổ Sở gia.

- Phong Chi Tương là kiếm kỹ siêu giai, uy lực hẳn phải đặc biệt cường đại. Chỉ là, hiện tại ta vừa lĩnh ngộ được một chút da lông, còn xa mới đủ. Hơn nữa, kiếm khí tu vi của ta, vẫn quá yếu. Căn bản là không có cách nào thi triển ra được kiếm kỹ siêu giai.

Sở Mộ vừa đi đường, vừa âm thầm suy nghĩ.

- Chỉ có điều, ngoại trừ kiếm kỹ siêu giai Phong Chi Tương ra, ở trên phương diện lĩnh ngộ Ý Cảnh Phong, cũng rõ ràng đã nâng cao, Ý Cảnh Phong đạt được ba thành, so với Lăng Phong Chưởng Viện cũng không sai biệt lắm. Chỉ là kiếm khí tu vi mới bát đoạn trung kỳ mà thôi. Trọng điểm hiện tại vẫn là nâng cao kiếm khí tu vi.

Quan sát bức tranh gió, không chỉ có để Sở Mộ nâng cao Ý Cảnh Phong lên một thành, đạt được hơn ba thành, đã không thua kém gì với Lăng Phong Chưởng Viện, lại thu được một môn kiếm kỹ siêu giai: Phong Chi Tương.

Trừ điều đó ra, tu vi kiếm khí của Sở Mộ, cũng mượn tiến bước này, từ bát đoạn sơ kỳ tăng lên tới bát đoạn trung kỳ. Điều này bình thường, cũng cần phải dùng tới ba bốn viên Luyện Khí Hoàn.

- Ngoài ra, kiếm thế vẫn khó có thể nhập môn, ngày hôm nay, lại một lần nhập môn.

Sở Mộ thì thào nói.

Kiếm thế, khác với ý cảnh, là một loại tiêu chí kiếm đạo nhập môn, cũng không phải mỗi một kiếm giả đều có thể lĩnh ngộ nắm giữ được. Thậm chí còn khó có thể lĩnh hội hơn so với ý cảnh.

Ở trên phương diện kiếm thế, Sở Mộ bỏ ra tương đối nhiều công sức, lúc ẩn lúc hiện chạm tới da lông. Không nghĩ tới ngày hôm nay, sau khi quan sát bức tranh gió, lại có thu hoạch rõ ràng.

- Chỉ có điều, ta cảm giác kiếm thế này lại không hoàn chỉnh. Xhắc hẳn là xem như là nửa bước kiếm thế.

Sở Mộ thầm nghĩ.

-------

Truyện convert hay : Chí Tôn Thần Tế Diệp Hạo Trịnh Mặt Sấp
Chương Trước/3923Chương Sau

Theo Dõi