Chương Trước/3923Chương Sau

Kiếm Đạo Độc Thần

Chương 93: Phong Chi Tương! Ba phần Phong Ý Cảnh! Nửa bước Kiếm Thế! (2)

Mất khoảng một khắc đồng hồ, Sở Mộ bảy rẽ, tám ngoặt, đi vào Hành Vân viện, liền nhìn thấy Sở Thiên đang luyện kiếm. Trên ghế đá trong góc bên cạnh có một người đang ngồi. Nhìn kỹ, không ngờ người đó là Sở Hồng.

- Nàng tới nơi này làm gì?

Sở Mộ hiện lên một nghi vấn, nhưng liền vứt bỏ vấn đề này.

- A Mộ, đệ đã trở về.

Sở Thiên đang luyện kiếm, khóe mắt thoáng nhìn thấy Sở Mộ, lập tức dừng lại, hô lên. Hắn bước về phía Sở Mộ, đồng thời, khóe mắt không ngừng liếc sáng bên, bĩu môi, ra hiệu cho Sở Mộ nhìn về phía Sở Hồng.

Sở Hồng, cũng thấy Sở Mộ, lập tức đứng lên, mặt không thay đổi hình dáng, nâng kiếm đi nhanh tới.

Sở Mộ nhìn Sở Thiên một chút, lại nhìn về phía Sở Hồng, có phần chẳng biết tại sao.

- Sở Mộ, ta muốn khiêu chiến với ngươi.

Sở Hồng đi tới, rút kiếm ra, nhắm thẳng vào Sở Mộ, quát lớn.

- Chính là như vậy.

Sở Thiên xua hai tay một cái, vẻ mặt bất đắc dĩ nói.

Lúc này Sở Mộ mới biết được, nhưng lại không hiểu, Sở Hồng tại sao phải tới khiêu chiến mình.

- Nàng không tin Vương Kỳ là bị đệ đơn giản đánh bại.

Sở Thiên giải thích:

- Cho nên...

- Không sai. Sở Mộ, ta tuyệt đối không tin, Vương Kỳ là bị ngươi đánh bại. Trừ khi, ngươi có thể dễ dàng đánh bại ta.

Sở Hồng lạnh lùng nói, bộ dạng Sở Mộ không đánh cùng nàng, tuyệt đối không bỏ qua thế.

- Nàng nguyện ý tin cũng tốt, không tin cũng được. Đây đều là chuyện của nàng.

Sở Mộ nói.

- Không được. Ngày hôm nay bất kể như thế nào, ngươi đều phải tiếp nhận sự khiêu chiến của ta.

Sở Hồng nói, quyết không bỏ qua. Nàng chính là một người quật cường, không đạt mục đích thề không bỏ qua.

- A Mộ, ta nghĩ đệ vẫn nên ứng phó một chút thì tốt hơn.

Sở Thiên nói.

Làm đối thủ cũ của Sở Hồng, Sở Thiên đối với tính tình của Sở Hồng, thật ra rất hiểu. Hắn biết bị nàng quấn lên là một chuyện rất phiền phức.

- Đã như vậy, xuất kiếm.

Sở Mộ nhìn Sở Hồng, thản nhiên nói. Một khí thế đang ngưng tụ, nổi lên.

- Tiếp ta một kiếm.

Sở Hồng nhất thời có cảm giác bị xem nhẹ. Nàng tức giận quát một tiếng, một kiếm đâm tới. Kiếm quang sắc bén biến đổi, giống như một đóa hoa tươi phóng ra. Không ngờ là một thức lợi hại nhất trong các thức cơ bản của Bách Hoa Kiếm Thuật.

- Kiếm thế!

Sở Mộ khẽ quát một tiếng. Đột nhiên, trong thân thể của hắn hiện ra một khí thế cường hãn sắc bén, giống như núi cao ép xuống, lại giống như sóng thần cuồng bạo, có một loại phong quang dũng giả tiến thẳng không lùi, vượt mọi chông gai, không hề khiếp sợ

Sở Hồng chỉ cảm thấy, Sở Mộ trước mắt hình như trong nháy mắt đã trở nên cao lớn, có một phong quang sắc bén, dường như thanh kiếm hướng thẳng lên trời, nhắm thẳng vào trời cao, bàng bạc, mênh mông, vô cùng vô tận nghiền ép đến.

Tim nàng chợt đập nhanh, hụt hơi, không có cách nào hít thở. Toàn thân như nhũn ra. Sở Hồng chỉ cảm thấy mình bị áp chế, khó có thể nhúc nhích. Dưới bóng dáng Sở Mộ đang không ngừng phóng đại, nàng cảm giác được mình nhỏ bé và vô lực. Trong nháy mắt, tư duy đều dừng lại.

Sở Thiên đứng ở bên cạnh, trong đầu cũng trở nên trống rỗng, toàn thân vô lực, thiếu chút nữa ngã xuống xuống.

Giống như ảo giác vậy, Sở Mộ trong mắt Sở Hồng lại khôi phục nguyên dạng. Bất tri bất giác, kiếm trong tay Sở Hồng rơi trên mặt đất. Sắc mặt Sở Hồng trắng bệch, mồ hôi nhễ nhại, tóc ướt sũng, dán ở trên gương mặt. Trông nàng có vẻ có chút chật vật. Trong mắt nàng lại tràn ngập sự hồi hộp, lo sợ.

Ở trong nháy mắt kia, nàng không ngờ không có cách nào xuất kiếm, không cách nào khống chế mình xuất kiếm. Nếu như Sở Mộ muốn giết nàng, chỉ cần trong thời gian nháy mắt.

- Cái này... cái này... đây là cái gì vậy?

Sắc mặt Sở Thiên có chút trắng bệch, lắp ba lắp bắp hỏi. Dù sao không phải nhằm vào hắn, cũng có chút khoảng cách, bởi vậy hắn bị ảnh hưởng không mãnh liệt giống như Sở Hồng.

Sở Hồng liên tục hít sâu mấy lần, nhặt thanh kiếm lên, mắt cũng nhìn về phía Sở Mộ, đợi Sở Mộ trả lời.

- Kiếm thế.

Sở Mộ thản nhiên nói, sau đó thu hồi ánh mắt, rời đi. Nửa bước kiếm thế, hiệu quả cũng không tệ. Nhưng Sở Mộ cảm giác được, lực lượng linh hồn của mình rõ ràng đã tiêu hao một ít, có một cảm giác mệt mỏi quá độ.

- Kiếm thế...

Sở Thiên và Sở Hồng thì thào lặp lại một lần, có chút mờ mịt có chút không hiểu, nhìn theo bóng lưng Sở Mộ rời đi. Trong lúc nhất thời, bọn họ đứng ngây ra thành pho tượng.

Nếu như Sở Mộ biết, sau này sẽ gặp phiền toái, như vậy hắn tuyệt đối sẽ không lựa chọn thi triển nửa bước kiếm thế để chấn áp Sở Hồng. Thậm chí, hắn sẽ không đi đánh bại Sở Hồng.

- Sở Mộ, ta muốn đi học tập kiếm thuật của ngươi.

Ánh mắt Sở Hồng vô cùng kiên định, một tư thế cho dù long trời lở đất cũng tuyệt đối sẽ không dao động. Sở Mộ đặc biệt đau đầu.

Sở Thiên ở bên cạnh, âm thầm cười trộm. Hắn nhìn Sở Mộ lộ vẻ bất đắc dĩ, trong lòng cảm thấy rất thoải mái.

Đây cũng không phải là Sở Thiên có ác ý gì đối với Sở Mộ. Chỉ là bởi vì, mức nước chênh lệch của lòng sông so với mặt biển quá lớn.

Ban đầu, Sở Mộ chính là một kẻ đáng thương sinh sống ở dưới hào quang của Sở Thiên. Tuy rằng chính hắn không mấy lưu ý, nhưng Sở Thiên cũng chưa từng cho rằng như thế. Mà lần này Sở Mộ trở về lại giống như thoát thai hoán cốt vậy, khiến mọi người kinh ngạc vạn phần.

Không nghĩ tới chính là, bởi vì Vương Kỳ xuất hiện, làm cho Sở Mộ cuối cùng ra tay, mới khiến cho đám người Sở Thiên biết, sự thay đổi của Sở Mộ trong mấy tháng qua là lớn tới mức nào. Có thể nói là long trời lở đất.

Vẫn cho rằng kiếm thuật của mình ở trên Sở Mộ, Sở Thiên cũng bị đả kích lớn. Sở Mộ lại là bộ dạng rất lạnh nhạt hờ hững. Dù muốn tìm hiểu bí mật khiến cho Sở Mộ thây đổi cực lớn như vậy, Sở Thiên cũng cảm thấy đặc biệt bất đắc dĩ.

Mà bây giờ, Sở Hồng xuất hiện. Từ mấy ngày hôm trước, sau khi bị Sở Mộ đánh bại, nàng buồn bã rời đi. Ngày hôm sau, tinh thần nàng lại chấn hưng đi tới Hành Vân Viện, trực tiếp tìm tới Sở Mộ. Điều đầu tiên nàng làm, chính là rất thành khẩn xin lỗi đối với Sở Mộ, tiếp theo muốn bái Sở Mộ làm sư phụ để học tập kiếm thuật.

Sở Mộ đương nhiên không có khả năng đáp ứng. Sở Hồng quật cường quấn lấy,, không đạt mục đích thề không bỏ qua. Nàng biến thành cái đuôi của Sở Mộ, suốt ngày đi theo sau lưng Sở Mộ.

Sở Mộ trở về phòng của mình đóng cửa lại. Sở Hồng dựa vào cửa, giống như một hộ vệ. Sở Mộ đi ăn cơm, nàng cũng đi theo. Vợ chồng Sở Hành Vân tất nhiên sẽ không để cho Sở Hồng bị đói, cũng sẽ mời nàng ở lại cùng ăn cơm.

Bất kể nói thế nào, Sở Hồng tốt xấu cũng là cháu gái ruột. Mặc dù nói Sở Hành Vân và Sở Hành Phong luôn luôn không mấy hợp nhau, nhưng bọn họ đều là người của Sở gia, còn là huynh đệ ruột, máu mủ tình thâm.

- Mộ Nhi, theo ta thấy, con chỉ điểm cho Tiểu Hồng một chút đi.

-------

Truyện convert hay : Hổ Tế Dương Tiêu
Chương Trước/3923Chương Sau

Theo Dõi