Saved Font

Trước/86Sau

Kiếp Này Tôi Muốn Làm Người Tốt

Chương 76: Tổ Nhỏ Của Hai Người

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Kiếp trước khi Trác Thiệu quen Lương Hâm, Lương Hâm đã hai mươi lăm tuổi, cậu phong độ nhẹ nhàng, có sự nghiệp riêng, cũng có bạn bè của mình.

Mà trong số bạn bè của cậu có quan hệ tốt nhất với cậu chính là Lữ Gia Vỹ.

Lữ Gia Vỹ từng là học sinh trường trung học ngoại ngữ của Lương Hâm, sau khi tốt nghiệp trung học cơ sở anh ta ra nước ngoài, học trung học ở nước ngoài, sau khi thi đậu đại học thì đến đại học H làm sinh viên trao đổi rồi quen biết Lương Hâm.

Người này đã giúp đỡ Lương Hâm khi cậu lập nghiệp, mối quan hệ của anh ta và Lương Hâm rất tốt, thế cho nên lúc ban đầu Trác Thiệu còn ăn giấm của anh ta, nhưng sau đó phát hiện Lữ Gia Vỹ không chỉ đã kết hôn, mà ngay cả con cái cũng có. Vì thế Trác Thiệu nhanh chóng thu hồi sự ghen tị của mình, sau đó hai người thậm chí còn có chút giao tình.

Bởi vì điều này, sau khi nhìn thấy Lữ Gia Vỹ, Trác Thiệu còn có chút cao hứng.

Nhưng hiện tại hắn cũng không quen biết Lữ Gia Vỹ, nên không thể tùy tiện đi qua chào hỏi...

Trác Thiệu nhìn thoáng qua Lữ Gia Vỹ không mặc đồ quân sự, thu hồi tầm mắt của mình.

Lữ Gia Vỹ ở nước ngoài học thiết kế nội thất, sau khi về nước còn bắt đầu mở phòng làm việc cá nhân, sớm muộn gì họ cũng sẽ quen biết.

Trác Thiệu thu hồi tầm mắt, liền không cho Lương Thần uống chè đậu xanh nữa.

Tuy rằng chè đậu xanh rất ngon, nhưng huấn luyện quân sự vất vả như vậy, Lương Thần không thể chỉ uống chè đậu xanh.

Sau khi xem qua Lương Thần, Trác Thiệu liền trở về.

Trác Thiệu dự định buổi tối lại đến đưa chút đồ ăn, nhưng buổi tối hắn hẹn người nói chuyện, không rảnh tới tìm Lương Thần, chỉ có thể để thư ký của mình đưa chút thức ăn cho Lương Thần.

"Lương Thần, người nhà cậu đối với cậu thật tốt." Một người cùng phòng ngủ với Lương Thần nhìn thấy Trác Thiệu sai người đưa thức ăn cho Lương Thần, vô cùng cảm khái.

Bọn họ đã biết thành tích thi đại học của Lương Thần, ngay từ đầu còn cảm thấy khó hiểu, không rõ vì sao Lương Thần có thành tích thi tốt như vậy, mà lại ở bên này đi học, nhưng bây giờ...

Nếu gia đình họ cũng quan tâm đến họ như vậy, họ chắc chắn không muốn đi học xa nhà.

Dù trong nhà bọn họ có muốn quan tâm bọn họ như vậy, cũng làm không được... Ba mẹ bọn họ đều có việc làm, sao có thể mỗi ngày đều đến đưa đồ ăn?

"Ừm." Lương Thần cười gật đầu, cậu cũng cảm thấy Trác Thiệu đối với cậu rất tốt, rất rất tốt.

Nghĩ như vậy, Lương Thần liền không kiềm chế được dùng máy tính bảng vẽ Trác Thiệu.

Chờ vẽ xong Trác Thiệu, cậu suy nghĩ một chút, còn vẽ thêm mình bên cạnh Trác Thiệu...

Hai người trên bức tranh thân mật kề sát vào nhau, người có vóc dáng hơi cao, giống như sắp hôn người có vóc dáng hơi thấp... Lương Thần nhìn hình minh họa này, có chút mặt đỏ tai hồng.

Hai tháng trôi qua, Lương Thần đã có thể thuần thục dùng máy tính bảng để vẽ, nhưng cho dù như vậy, cậu vẫn không quá hài lòng với tác phẩm của mình, bởi vậy đa số các bức tranh cậu vẽ bằng máy tính bảng đều bị xóa bỏ.

Nhưng cậu không nỡ xóa bức vẽ này.

Suy nghĩ một chút, Lương Thần vụng trộm đăng ký một weibo, sau đó đăng lên.

Những bức vẽ này không thể bán, nhưng có thể được đăng lên mạng cho người ta xem...

Sau khi đăng bức vẽ lên mạng, Lương Thần bắt đầu vẽ một bức khác, vẽ một cô gái tóc dài xinh đẹp.

Đây là cậu dựa theo tạp chí thiếu nữ Trác Đình đưa cho cậu vẽ bức tranh này, tính toán sau khi vẽ xong sẽ gửi bài thử xem.

Ban ngày huấn luyện quân sự, buổi tối vẽ tranh, cuộc sống của Lương Thần vô cùng phong phú.

Các phương diện của cậu đều rất xuất sắc, học sinh trong lớp đều có ấn tượng rất tốt với cậu, hơn nữa Trác Thiệu thỉnh thoảng sẽ tới đưa hoa quả đưa đồ ăn, mọi người xung quanh đều có thể dính chút ánh sáng... Chờ khi huấn luyện quân sự chấm dứt, mọi người thế mà nhất chí đề cử cậu làm lớp trưởng.

Cuối cùng, vẫn là chính Lương Thần từ chối.

Cậu thực sự không giỏi quản lý người khác.

Hơn nữa các bạn học khác cần sơ yếu lý lịch đẹp một chút, nhưng cậu lại không cần... Đã như vậy, cậu vẫn nên nhường cơ hội cho người khác thì tốt hơn.

Tương lai nếu rảnh rỗi, cậu còn không bằng đi nghe giảng bài khóa thiết kế.

Lương Thần từ chối làm lớp trưởng, nhưng về học tập, cậu lại vô cùng nghiêm túc.

Năm đầu tiên khoa máy tính sẽ học những thứ cơ bản trước, đến năm thứ hai sẽ học chuyên sâu hơn, chính vì vậy, chương trình năm nhất rất nhiều.

Máy tính liên quan đến ngôn ngữ C gì đó, trừ cái này ra, còn có toán tiếng Anh và nhiều thứ khác nữa cũng phải học, trong thời kỳ này, họ thậm chí còn phải tháo rời máy tính để tìm hiểu thêm về cấu trúc của máy tính.

Sau khi lên đại học, giáo viên không quản lý nhiều, vì vậy nhiều người trong lớp học không chăm chú nghe giảng, thậm chí trong usb còn cài sẵn phần mềm QQ, sau đó trong lớp bí mật đăng nhập QQ để trò chuyện với mọi người.

Ngoài ra, còn có người lén đọc tiểu thuyết hoặc chơi điện thoại di động... Đương nhiên, đại đa số mọi người khi lên lớp vẫn rất nghiêm túc, mà có một số người mặc dù lên lớp không nghiêm túc, nhưng đầu óc thông minh, sau khi giáo viên giao bài tập về nhà, cho dù bọn họ không nghiêm túc nghe, cũng có thể nhanh chóng hoàn thành.

Lương Thần tự thấy mình không thông minh, nên học rất nghiêm túc.

Mà lúc Lương Thần bắt đầu sinh hoạt đại học, Trác Thiệu lại bận rộn.

Lúc Lương Thần thi đại học, hắn nhận trang trí một câu lạc bộ tư nhân, hiện tại bản vẽ đã hoàn thành, trang trí chính thức bắt đầu.

Trác Thiệu cái khác không nói, nhưng trên phương diện trang trí tốt xấu gì cũng dẫn đầu những người khác mười mấy năm, hơn nữa trước khi hắn qua đời vài năm phong cách phục cổ rất thịnh hành, trang trí câu lạc bộ tư nhân này đối với hắn mà nói cũng không khó chút nào, cũng làm rất tốt.

Sau đó vào một ngày nọ, hắn gặp Lữ Gia Vỹ đến thăm.

Lương Thần xem như là phú nhị đại, nhưng lúc này, ở trong giới cậu vẫn không có địa vị gì, còn Lương Phóng trong mắt người trong giới, cũng bất quá chỉ là một nhà giàu mới nổi mà thôi. Lữ Gia Vỹ lại không giống vậy, anh ta là quan nhị đại, ở trong giới thượng tầng thành phố H đặc biệt lăn lộn, mà người mở câu lạc bộ tư nhân, chính là bạn bè của anh ta.

Hôm nay Trác Thiệu thay quần áo làm việc đến công trường, đang nói cho công nhân biết phải xử lý một góc nào đó như thế nào, liền nhìn thấy Lữ Gia Vĩ tới.

"Lão Lưu, anh muốn làm trang trí, thiết kế hẳn phải tìm tôi chứ!" Lữ Gia Vỹ nói với ông chủ mở câu lạc bộ tư nhân.

"Tìm cậu? Cậu đi nước ngoài học tập, tôi biết đi nơi nào tìm cậu? Lúc tôi gọi cho cậu, không phải cậu nói mình không biết làm phong cách Trung Quốc à?" Lưu Triệu Duệ, ông chủ câu lạc bộ tư nhân nói.

"Tôi có thể học thêm mà! Thế vẫn tốt hơn so với việc anh tìm một nhà thiết kế không có danh tiếng!" Lữ Gia Vĩ nói.

"Sao lại không có danh tiếng? Tôi tìm Trác Thiệu thiết kế, thiết kế của cậu ta một đặc biệt tốt đó!" Lưu Triệu Duệ hừ một tiếng.

"Nhà thiết kế trong nước, thiết kế đồ vật, sao có thể so với nước ngoài?" Lữ Gia Vỹ có chút không cho là đúng.

Trác Thiệu nghe được những lời này, nhịn không được nhíu nhíu mày.

Hắn không biết, Lữ Gia Vỹ là người thành thục ổn trọng trong ấn tượng của hắn, lúc còn trẻ lại có một mặt đáng ghét như vậy...

Nhưng Lữ Gia Vỹ nói cũng có chút đạo lý... Lúc này bởi vì thị trường thiết kế trong nước không hoàn hảo, thu nhập của nhà thiết kế thấp, ở khối này quả thật so ra kém nước ngoài.

Nhưng đó chỉ là tạm thời.

"Vị tiên sinh này, một gậy đánh lật một thuyền người không tốt lắm đi?" Trác Thiệu đứng dậy.

Trác Thiệu mặc một bộ quần áo làm việc màu xanh da trời giống như những công nhân khác, bởi vậy ngay từ đầu Lưu Triệu Duệ hoàn toàn không chú ý tới hắn, lúc này sau khi hắn đứng lên, mới phát hiện hắn ở chỗ này, trên mặt nhất thời lộ ra vẻ xấu hổ.

Anh ta đã nói chuyện với Trác Thiệu, đối với trình độ của Trác Thiệu vẫn có hiểu biết, anh ta cảm thấy Trác Thiệu còn lợi hại hơn Lữ Gia Vỹ...

"Cậu là ai?" Lữ Gia Vỹ khó hiểu nhìn Trác Thiệu.

"Xin chào, tôi là nhà thiết kế Trác Thiệu phụ trách câu lạc bộ này." Trác Thiệu vươn tay về phía Lữ Gia Vĩ.

Tay Trác Thiệu không sạch sẽ, lúc này cách ăn mặc của Lữ Gia Vỹ lại có thể trực tiếp đi hội nghị, nhưng cho dù như vậy, Lữ Gia Vỹ vẫn vươn tay bắt tay với Trác Thiệu: "Xin chào."

Trong những cậu ấm này, tuy rằng có người không ra gì, nhưng đại đa số người đều có giáo dưỡng, cái này thật sự rất tốt... Trác Thiệu âm thầm cảm thán một câu, lại cười tủm tỉm nói: "Vị tiên sinh này cảm thấy thiết kế của tôi không tốt? Không biết anh có thể cho tôi một số ý kiến để cải thiện nó không?"

Nói xong, Trác Thiệu cầm lấy một xấp bản thiết kế cho công nhân xem lúc nảy.

Bản thiết kế này cả ngày bị công nhân lật qua lật lại, đã bẩn thỉu, Lữ Gia Vỹ rõ ràng có chút không tiếp nhận được, nhưng vẫn nhận lấy, lật xem...

Ngay từ đầu, lúc Lữ Gia Vỹ lật xem là cau mày, kỳ thật anh ta cũng không coi trọng thiết kế của Trác Thiệu, nhưng theo thời gian trôi qua, biểu tình của anh ta lại càng ngày càng ngưng trọng.

"Gia Vĩ, thiết kế này thế nào?" Lưu Triệu Duệ hỏi.

Lữ Gia Vỹ không nói một lời, một lát sau mới nhìn về phía Trác Thiệu: "Bản vẽ ngoại trừ những thứ này, còn có cái gì khác không?"

Tất nhiên là có những thứ khác!

Những bản vẽ cho công nhân xem, chỉ là một phần trong đó mà thôi...

Trác Thiệu rửa tay, cùng Lữ Gia Vỹ trò chuyện thật tốt, sau đó thành công lừa gạt cho công ty của mình một thực tập sinh.

Điều kiện trong nhà Lữ Gia Vỹ rất tốt, lúc trước xuất ngoại, cha mẹ anh ta hoàn toàn không muốn anh ta học thiết kế, thiết kế là do chính anh ta muốn học.

Anh ta thật lòng thích thiết kế, cũng chính vì vậy, lúc này anh ta đối với Trác Thiệu sùng bái phục sát đất.

Lúc đầu anh ta nhìn thấy Trác Thiệu, hoàn toàn không coi trọng người rất trẻ tuổi, còn bẩn thỉu này, nhưng xuất phát từ lễ phép, mới không biểu hiện ra sự khinh bỉ của mình, kết quả... May mắn anh ta không có đem sự khinh bỉ của mình biểu hiện ra ngoài, bằng không lúc này khẳng định mất mất hết mặt mũi!

Lữ Gia Vỹ cảm thấy rất xấu hổ, đồng thời cũng cảm thấy hứng thú với thiết kế của câu lạc bộ tư nhân này, sau khi nghe Trác Thiệu nói một nhà thiết kế muốn làm ra thiết kế tốt, nhất định phải chạy công trường, thỉnh thoảng chạy tới chạy lui chỗ Trác Thiệu, còn đem bài tập ở trường của mình mang đến.

Vì thế, chiều thứ sáu Lương Thần tới thăm Trác Thiệu, liền nhìn thấy Trác Thiệu đang cầm máy tính, nói cái gì đó với một người trẻ tuổi.

"Trác Thiệu!" Lương Thần lập tức chạy về phía Trác Thiệu, nhìn thoáng qua màn hình máy tính: "Cậu đang làm cái gì vậy?"

"Tôi đang sửa bản vẽ." Trác Thiệu trả lời, lại có chút kinh hỉ nhìn Lương Thần: "Sao cậu lại tới đây?"

"Hôm nay không có tiết học, nên tớ tới đây." Lương Thần nói.

Kỳ thật Lương Thần tới đây, chủ yếu là bởi vì cậu vẽ tranh được một tòa soạn chọn làm tranh minh họa, còn trả cho cậu một trăm đồng.

Một trăm đồng đối với Lương Thần mà nói thật sự không tính là nhiều, nhưng đây là lần đầu tiên cậu tự mình kiếm tiền!

Sau khi lấy được tiền, Lương Thần rất kích động, vừa vặn chiều nay chỉ có một tiết chính trị, liền cùng giao viên xin nghỉ tới tìm Trác Thiệu, muốn mời Trác Thiệu ăn một bữa cơm.

Trên tay Trác Thiệu có lịch học của Lương Thần, rất rõ ràng chiều nay Lương Thần có lớp học, nhưng cũng không vạch trần Lương Thần.

Lương Thần tới tìm hắn, tâm tình lúc này của hắn quả thực rất tốt!

"Lương Thần, hiện tại tôi còn có chút việc phải làm, cậu chờ tôi một chút." Trác Thiệu cười nhìn về phía Lương Thần: "Lát nữa tôi dẫn cậu đi một chỗ."

Mấy ngày nay Trác Thiệu rất bận rộn, nhưng dù sao hắn cũng là ông chủ, không đến mức một chút thời gian rảnh rỗi cũng không có, vì thế, liền tìm thời gian đi dạo gần đại học H, mua một căn nhà.

Chờ chút nữa, hắn có thể dẫn Lương Thần đến căn nhà kia...

"Được, lát nữa tớ mời cậu ăn cơm!" Lương Thần cười nói.

Lương Thần vừa tới, lực chú ý của Trác Thiệu đều ở trên người Lương Thần, giữa hai người gần như không chen vào được... Lữ Gia Vỹ tò mò nhìn Lương Thần một cái, hỏi: "Trác Thiệu, vị này là?"

"Đây là Lương Thần, bạn của tôi." Trác Thiệu giới thiệu Lương Thần cho Lữ Gia Vỹ, lại nói với Lương Thần: "Lương Thần, đây là Lữ Gia Vỹ, học thiết kế ở đại học H."

"Cậu chính là Lương Thần? Trác Thiệu từng nói với tôi về cậu, cậu là đàn em của tôi." Lữ Gia Vỹ vươn tay về phía Lương Thần.

"Chào đàn anh." Lương Thần cười chào hỏi, cậu đang tính toán có cơ hội đi nghe một chút chương trình giảng dạy của khoa thiết kế, có thể quen biết một đàn anh rất tốt.

"Chào đàn em! Đàn em, tôi nghe nói cậu từng học ở trường trung học ngoại ngữ? Nếu tôi không ra nước ngoài, có lẽ chúng ta đã biết nhau từ lâu rồi." Lữ Gia Vĩ cười nói.

Mấy ngày nay, anh ta thường nghe Trác Thiệu nói đến Lương Thần, thế cho nên tuy rằng lúc trước chưa từng gặp qua Lương Thần, nhưng đã có hảo cảm với Lương Thần, lúc này cũng làm quen.

Nhưng mà, Lương Thần nghe được lời của anh ta, trong lòng lại nhảy dựng lên.

Mấy năm nay Trác Thiệu đối với cậu rất tốt, Lương Thần đã thật lâu không nhớ tới chuyện trước kia, nhưng lúc này cậu lại nhớ tới.

Nhớ tới người Trác Thiệu đã vẽ kia.

Lúc ấy Lương Thần chỉ nhìn thoáng qua, đã không nhớ rõ bộ dáng người trên giấy, nhưng cậu nhớ rõ người nọ mặc âu phục, thoạt nhìn rất thành thục...

Lương Thần đột nhiên bất an.

"Đàn em?" Lữ Gia Vỹ khó hiểu nhìn Lương Thần có chút không thích hợp.

"Đàn anh, thật trùng hợp, không nghĩ tới chúng ta học cùng một trường trung học." Lương Thần cười nói, rất nhanh khôi phục bình thường. Cậu cảm thấy mình nói không chừng là nghĩ lầm, không phải Trác Thiệu đã nói chỉ thích một mình cậu sao?

"Rất trùng hợp." Lữ Gia Vỹ cười cười.

Lương Thần tới, Trác Thiệu đương nhiên không có tâm tư thảo luận với Lữ Gia Vĩ nữa, Lữ Gia Vỹ nhìn thấy bộ dáng này, thoáng đợi một lát liền rời đi.

Mà chờ anh ta rời đi, Trác Thiệu rất nhanh xử lý xong chuyện của mình, cũng mang theo Lương Thần rời đi.

Lương Thần muốn mời hắn ăn cơm!

Trác Thiệu vẻ mặt vui mừng, Lương Thần nhìn thấy bộ dáng Trác Thiệu như vậy, đem nghi hoặc trong lòng mình đè xuống.

Cậu thực sự rất khó chịu.

Trác Thiệu tốt như vậy, vì sao lại thích cậu? Trác Thiệu thật sự thích cậu sao?

Phần bất an này sau khi thành tích của cậu càng ngày càng tốt, đã tiêu tán rất nhiều, thi đại học chấm dứt, sau khi tình cảm với Trác Thiệu có tiến triển, cảm giác như vậy đã thật lâu không dâng lên, nhưng lúc này, lại nảy mầm trong lòng cậu.

Lương Thần vốn một lòng muốn đem chuyện mình vẽ tranh kiếm tiền nói cho Trác Thiệu, đột nhiên lại không có hứng thú nữa.

Nhưng Trác Thiệu rất vui vẻ, sau khi mang theo Lương Thần chọn một nhà hàng thanh đạm ăn cơm, Trác Thiệu liền dẫn cậu đi tới một tiểu khu gần đại học H.

Trác Thiệu mua một căn nhà ở đây.

Ngôi nhà đã được trang trí, chủ sở hữu ban đầu dự định cho thuê.

Nhà như vậy, trang trí tự nhiên là rất bình thường, chính là sơn tường trắng, lát gạch, lại mua chút đồ nội thất giá rẻ để đặt vào mà thôi.

Tuy nhiên, cũng vì bình thường như vậy mới dễ cải tạo lại.

Lương Thần đi theo phía sau Trác Thiệu, nhìn Trác Thiệu mở cửa, sau đó liền nhìn thấy một gian phòng được bố trí vô cùng ấm áp.

Căn hộ đơn rất nhỏ, đứng ở cửa ra vào liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy nhà bếp và bàn ăn.

Bên trong, chính là một phòng khách rất nhỏ, không, hiện tại không thể nói nơi này là phòng khách —— nơi này được bố trí thành phòng sách, có hai cái bàn máy tính, bên cạnh đặt ghế sô pha, hoàn toàn không giống như một nơi đãi khách.

"Lương Thần, nơi này thế nào? Nếu sau này cậu không có tiết học, có thể tới nơi này nghỉ ngơi, cái này khẳng định so với ký túc xá thoải mái hơn." Trác Thiệu nói, "Nơi này là nơi chỉ có hai người chúng ta."

Lúc này Trác Thiệu đã có tiền mua nhà lớn, nhưng cuối cùng hắn vẫn chọn một căn nhà rất nhỏ, bởi vì hắn hy vọng nơi này chỉ có hắn và Lương Thần.

Cũng chính bởi vì như vậy, nơi này thậm chí ngay cả phòng khách cũng không bố trí —— hắn cũng không có ý định ở chỗ này chiêu đãi khách nhân!

Trác Thiệu nghĩ như vậy, mang theo Lương Thần tiếp tục đi vào trong.

Ở phía nam của căn hộ đơn này là một phòng ngủ nhỏ liền với ban công, phòng ngủ này trải thảm lông dài, chiếc giường nhìn vào đặc biệt thoải mái.

Hiện giờ đã tiến vào tháng mười một, thời tiết đã sớm lạnh xuống, thế cho nên lúc Lương Thần nhìn thấy thảm lông dài, đặc biệt muốn đi lên ngồi một chút.

Nhưng chẳng bao lâu cậu quên điều đó.

Cậu đột nhiên nhận ra rằng... Chỉ có một phòng ngủ ở đây?

Trác Thiệu... Hắn muốn làm gì?

Lo lắng lúc trước sớm đã biến mất vô tung, lúc này, Lương Thần chỉ cảm thấy trên mặt mình càng ngày càng nóng...

Trác Thiệu hôn Lương Thần.

Sau lần bị Lương Phóng quấy rầy, đây là lần đầu tiên hai người tùy ý hôn nhau như vậy, đến cuối cùng gần như có chút không thể vãn hồi.

Nhưng đúng lúc này, Trác Thiệu cứng rắn nhịn xuống, vẻ mặt ảo não: "Nơi này cái gì cũng không chuẩn bị..."

Mặc dù hắn không có kinh nghiệm, nhưng không phải hoàn toàn không biết gì cả.

Lương Thần là lần đầu tiên, khẳng định phải có đồ bôi trơn và bao cao su, hết lần này tới lần khác nơi này của hắn cái gì cũng không có...

Trác Thiệu cực kỳ hối hận, sao hắn lại quên chuyện này?

Lương Thần ngẩn người mới phản ứng lại, sau đó liền ôm lấy Trác Thiệu: "Không sao..."

"Không được, cậu sẽ bị thương." Trác Thiệu lại hôn Lương Thần một cái: "Nhưng chúng ta có thể dùng biện pháp khác..."

......

Trong lòng Lương Thần bởi vì Lữ Gia Vỹ mà dâng lên bất an, sau khi cùng Trác Thiệu thân cận da thịt, liền biến mất vô tung vô ảnh.

Trác Thiệu đối với cậu vô cùng cùng nhiệt tình, tuy rằng bọn họ không làm đến cuối cùng, nhưng... Bên trong đùi của cậu đều bị Trác Thiệu hôn đỏ!

Ôm Trác Thiệu, Lương Thần có loại xúc động không bao giờ muốn buông Trác Thiệu ra nữa, nhưng đúng lúc này, điện thoại di động của Trác Thiệu bị quấn trong quần áo vang lên.

Điện thoại là Trác Đình gọi tới: "Anh, anh đang ở đâu? Sao trễ như vậy còn chưa về? Em nhắn tin cho anh, sao anh không trả lời?"

Trác Thiệu: "..."

Cuối tuần có hai ngày nghỉ, hôm nay thứ sáu, Trác Đình sẽ về nhà!

Trác Đình đã học trung học cơ sở, không cần Trác Thiệu đưa đón, hoàn toàn có thể tự mình về nhà, nhà bọn họ giúp việc, có thể gọi người tới cửa nấu cơm, Trác Thiệu cũng không cần phải mang theo nó vào cuối tuần như trước kia, hôm nay cũng quên mất nó...

Thế nhưng, trước kia hắn trừ phi đi nơi khác, bằng không sẽ không cả đêm không về nhà, còn lần này, Trác Đình gọi điện thoại tới hỏi...

"Đình Đình, anh có chút việc, tối nay sẽ không trở về, em đi ngủ sớm một chút." Trác Thiệu nói với điện thoại di động. Hiện tại thời gian còn sớm, chỉ có hơn chín giờ, hắn có nên đi ra ngoài mua chút bao cao su rồi trở về tiếp tục hay không? Một lần có chút không đủ...

"Có chuyện gì?" Trác Đình lại hỏi.

Trác Thiệu đang muốn tùy tiện bịa chuyện một chút, đột nhiên đầu dây bên kia lại truyền đến giọng nói của Lương Phóng: "Trác Thiệu, Thần Thần có phải ở cùng một chỗ với cậu không? Tại sao tôi gọi cho nó mà không ai trả lời?"

Trác Thiệu: "..." Lương Phóng ở bên cạnh Trác Đình?!

Điện thoại di động của Lương Thần ở ngay bên cạnh, Trác Thiệu nhìn thoáng qua, phát hiện phía trên có rất nhiều cuộc gọi nhỡ... Về phần vì sao bọn họ không biết... Rất rõ ràng, Lương Thần đã chỉnh điện thoại di động thành chế độ rung...

Lương Thần: "..." Cậu không muốn lúc ở cùng Trác Thiệu bị tiếng chuông điện thoại làm phiền, liền chỉnh thành chế độ rung, dù sao đặt ở trong quần áo, là có thể cảm giác được, nhưng tình huống lúc trước...

Trác Thiệu mang theo Lương Thần, phi như bay về nhà.

"Chú Lương, xin lỗi, chúng ta có chút việc trì hoãn..." Trác Thiệu vừa thấy Lương Phóng, liền cười nói.

Lương Phóng nhìn Trác Thiệu và con trai mình với vẻ mặt phức tạp.

Lúc trước tuy rằng ông ngăn cản hai người này, nhưng cũng biết khẳng định ngăn cản không được, làm như vậy chủ yếu vẫn là có chút không cam lòng, lại cảm thấy con trai của mình còn quá nhỏ.

Nhưng bây giờ...

Lương Phóng thở dài, ông đột nhiên phát hiện, hình như ông không cần quản nữa.

Hai tên nhóc ranh này, chắc chắn đã làm cái gì đó!

Lương Phóng đã không muốn quản nữa, Lương Thần lại không rõ suy nghĩ của ông, thấp thỏm bất an đi theo.

"Anh, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy? Trước đó chú Lương hình như rất tức giận?" Trác Đình khó hiểu nhìn Trác Thiệu.

"Không có việc gì." Trác Thiệu hướng Trác Đình cười cười, trở về phòng.

Hắn muốn nhắn tin cho Lương Thần, trấn an Lương Thần một chút.

Sáng sớm hôm sau, Trác Thiệu liền gõ cửa nhà họ Lương.

Lương Phóng cái gì cũng không nói, mà điều này không thể nghi ngờ khiến Trác Thiệu càng lúc càng không được tự nhiên.

Kiếp trước đến sau này, hắn ở chung với Lương Phóng đã vô cùng tự nhiên, nhưng đời này ngay từ đầu đã không đúng lắm...

Trác Thiệu yên lặng nấu bữa sáng, cũng không nói gì với Lương Phóng như thường lệ.

Mà Lương Thần, cũng không giống như trước kia vào phòng bếp hỗ trợ.

Họ ít nhiều có chút chột dạ.

Lương Phóng thấy thế, sắc mặt càng khó nhìn hơn.

Hai người này chột dạ như vậy, quả nhiên...

"Trác Thiệu." Lương Phóng đột nhiên kêu một tiếng.

"Chú Lương?" Trác Thiệu khó hiểu nhìn về phía Lương Phóng.

"Trác Thiệu, cách xưng hô của cậu với tôi, có phải nên thay đổi không?" Lương Phóng đột nhiên hỏi.

Trác Thiệu đầu tiên là sửng sốt, sau đó liền nhanh trí, thốt ra: "Ba!"

Lương Phóng "Ừ" một tiếng, sau khi đáp lại, đột nhiên phát hiện con trai mình và Trác Thiệu đều vui mừng khôn xiết.

Còn hạnh phúc như vậy sao? Chẳng lẽ bọn họ còn tưởng rằng ông là loại trưởng bối ác độc nhét phụ nữ cho con mình như trong sách, liều mạng ngăn cản bọn họ ở cùng một chỗ?

Trước/86Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Trọng Sinh Chi Thiên Kim Độc Phi