Saved Font

Trước/8Sau

Kỵ Bạch

Chương 8: Phòng Học Play

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
"Con gái, sao vậy?" Mẹ Chung Khởi nghe thấy thanh âm trong phòng cô, gõ cửa hỏi.

Chung Khởi theo bản năng một phen đẩy Bạch Lục Châu, cả người Bạch Lục Châu bị cô xốc tới trên giường, Chung Khởi thủ thế đối với anh, anh ủy ủy khuất khuất bẹp miệng một chút.

Chung Khởi bật cười, ừ, càng ngày càng làm nũng a.

"Không sao đâu mẹ." Chung Khởi hô một tiếng ra cửa

Mẹ Chung Khởi ồ một tiếng, nói: "Học xong thì ngủ sớm một chút."

"Vâng." Chung Khởi lên tiếng.

Bạch Lục Châu từ sau lưng ôm eo Chung Khởi, cằm đặt ở trên vai bên trái của cô, không nhịn được đưa tay xoa lên eo cô.

"Làm gì?" Tính cách Chung Khởi làm cô không quá thích ứng động tác thân cận như vậy.

Cố tình Bạch Lục Châu không thích nói chuyện, anh chỉ có thể biểu đạt tâm tình đối với Chung Khởi bằng ngôn ngữ thân thể, cái loại hận không thể đem cô bỏ vào túi áo, anh không nhịn được hôn nhẹ lên sườn mặt cùng vành tai.

"Đêm nay..." Anh chậm rãi mở miệng, thanh âm trầm thấp khàn khàn, mang theo nồng đậm ý vị làm nũng.

"Cái gì?" Chung Khởi hỏi.

"Ngủ cùng cậu được không?" Ý tứ của Bạch Lục Châu rất rõ ràng, anh muốn ngủ với cô trong hình dáng con người.

Chung Khởi cười hì hì đẩy anh, ngón tay khơi mào cằm Bạch Lục Châu, nhìn khuôn mặt xinh đẹp e lệ ngượng ngùng, nói: "Muốn ngủ với tớ?"

"Ừ."

"Nằm mơ." Ha ha.

Vì thế tiểu Bạch đáng thương hề hề cuộn thành một cục, cuộn tròn trên góc của chiếc gối.

Mấy ngày nay Nhất Trung cơ hồ nháo phiên thiên, nguyên nhân là Bạch Lục Châu ngồi ở phía sau Chung Khởi, này còn chưa tính, ngay từ đầu các bạn học chỉ nghĩ anh là đại thiếu gia cuối cùng đổi một loạt chỗ ngồi, không nghĩ tới anh ở trước công chúng, làm trò trong giờ học trước mặt giáo viên nghịch tóc Chung Khởi, một vòng một vòng, si ngốc triền triền, giáo viên nhìn không thấy, bạn học nhịn không được ghé mắt xem, Chung Khởi ở trường học quen làm mềm muội, tự nhiên không lạnh mặt làm trò toàn lớp mắng anh.

Tạ Đan đương nhiên vui vẻ, nhưng cô nàng cũng có sầu lo, cô nàng vốn tưởng rằng Phương Nghê sẽ khùng lên, kết quả cô ta an tĩnh như gà, khiến cô nàng cảm thấy sởn cả tóc gáy, điều này không phù hợp với tính cách của cô ta.

Quả nhiên, Tạ Đan lo lắng không có sai, Phương Nghê nghẹn tự cho là chiêu lớn.

Một học sinh mới chuyển đến trong lớp của họ, Chung Khởi giương mắt vừa thấy, a, là người quen, là cái người bị cô nhốt ở nhà ma trong trường học sau đó lại bị đập một trận —— Đường Tinh.

Là một trong số ít người biết được bộ mặt thật của cô

Đường Tinh đứng trên bục giới thiệu bản thân, cô ta cố gắng kiềm chế bản thân, muốn thanh âm chính mình không cần quá run rẩy, nhưng cô ta thật sự có chút sợ Chung Khởi, cô đơn giản chỉ là một bóng ma ẩn mình trong bóng tối!

Chung Khởi lười phản ứng hành động của cô gái nhỏ này, chỉ nhìn Đường Tinh liếc mắt một cái liền cúi đầu làm bài.

Nhưng có người bình tĩnh không được, Chung Khởi gần như bật cười khi đọc tin nhắn trên điện thoại di động của mình, cái quỷ gì đây?

"Nếu mày không muốn Bạch Lục Châu nhìn thấy bộ mặt thật của mày, thì chủ động rời khỏi cậu ta đi!"

Ngu dốt, Chung Khởi xóa tin nhắn, mặc kệ nó.

Lập tức lại có tin nhắn vào.

"Nếu mày khư khư cố chấp, tao sẽ vạch trần gương mặt thật của mày trước mọi người!"

Chung Khởi lúc này thật sự cười lên tiếng, khiến mọi người đều nhìn cô, giáo viên đều giương mắt nhìn qua, "Thực xin lỗi." Cô xin lỗi các học sinh.

Điều này hoàn toàn chọc giận người gửi tin nhắn, điện thoại réo lên tin nhắn, Chung Khởi vừa định xem, Bạch Lục Châu tay từ phía sau duỗi lại, sờ sờ tóc tán loạn phía sau, thấp giọng hỏi: "Làm sao vậy?"

Chung Khởi cũng không quay đầu lại, chỉ là thân mình ngả ra sau, thấp giọng nói câu: "không có gì, trưa nay ăn súp cua với tớ không?"

"Ừ." Anh ôn nhu trả lời.

Chung Khởi không xem tin nhắn kia, trực tiếp đem dãy số kéo vào sổ đen, không chú ý nội dung tin nhắn là —— "Mày xong rồi!"

Sự tình phát sinh một lần tự học vài ngày sau, Chung Khởi nhìn Phương Nghê cùng Đường Tinh lải nha lải nhải một trận trên bục giảng.

Cô khẽ nhíu mày, hai tay ôm ngực nhìn các nàng, Bạch Lục Châu tựa hồ cảm giác được cả người cô đều tản ra khí tràng bực bội, hỏi cô làm sao vậy.

Chung Khởi quay đầu lại, hướng anh cười, nói: "Không có việc gì, hôm nay có tràng diễn muốn xem."

"Ừ?" Bạch Lục Châu khó hiểu.

Phương Nghê đã chiếm vị trí trung tâm của bục giảng, mọi người đều nghi hoặc nhìn cô ta, cô ta thanh thanh giọng, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm Chung Khởi, nói: "Hôm nay tôi muốn nói với mọi người một kiện trọng yếu phi thường! Mọi người đều dừng lại nhìn tôi đi!"

Mọi người nhìn nhau, nháy mắt đều ngẩng đầu xem cô ta.

Cô ta đột nhiên đem ngón tay chỉ Chung Khởi, nói: "Lớp chúng ta có một khối u ác tính, chính là cô ta, Chung Khởi!"

Toàn lớp đột nhiên ồn ào, Bạch Lục Châu không vui xem Phương Nghê, đứng lên, nói hai chữ: "Câm miệng."

Phương Nghê nước mắt thuận mắt rơi xuống, trong lớp dị thường an tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng cô ta khóc nức nở, tất cả mọi người ở trong tối chọc chọc xem Chung Khởi, nhưng người liên quan vẫn bất động.

"Bạch Lục Châu, cậu đừng bị cô ta lừa! Cô ta không phải là những gì cậu nhìn thấy, cô ta thực sự..."

Lời nói còn chưa nói xong, lại bị Bạch Lục Châu đánh gãy, ánh mắt nhìn cô ta cực lãnh, như là cây đinh làm bằng băng, phóng Phật lại nhiều ít một chữ liền phải đóng đinh cô ta, "Tôi bảo cô câm miệng!"

Phương Nghê cả người đều điên cuồng lên, cô ta túm Đường Tinh run run rẩy rẩy tránh ở nàng phía sau, lớn tiếng khóc kêu: "Đường Tinh là bạn học trước kia của Chung Khởi, thời điểm cấp hai cậu ta bị Chung Khởi... A!" Cô ta đột nhiên kinh hách hô to ra tiếng.

Bởi vì Bạch Lục Châu ném cuốn từ điển tiếng Anh dày và cứng lên bục, phát ra âm thanh chói tai.

Đường Tinh bật khóc vì sợ hãi, chạy mất dép, chỉ còn lại Phương Nghê che lại đôi mắt ở trên bục giảng khóc.

"Ô shit ——" Tạ Đan ở trong lòng hô, đã xảy ra cái gì vậy, mộng bức không phải một mình cô nàng, tất cả mọi người bị biến cố bất thình lình làm choáng váng.

Chung Khởi lúc này mới đứng lên, Bạch Lục Châu muốn nắm lấy tay cô, cô cười cười, lắc đầu với anh, bước tới bục giảng, ngồi xổm trước mặt Phương Nghê, tiến đến bên tai cô ta, nhẹ giọng nói: "Người xấu xí nhiều tác quái."

Sau đó nâng cô ta đứng dậy, trước mặt cả lớp, mềm mại mở miệng: "Phương Nghê, thực xin lỗi, có phải cậu hiểu lầm tớ cái gì sao, còn có, Bạch Lục Châu cậu ta không phải cố ý, tớ thay cậu ta xin lỗi cậu nhé."

·······

Phương Nghê chuyển trường, cùng với Đường Tinh.

Đường Tinh liền thôi, cũng mới chuyển tới Nhất Trung mấy ngày, nhưng Phương Nghê ở Nhất Trung gần ba năm, ngày thường hô mưa gọi gió, quan hệ với mọi người cũng không tồi, nhưng lần này cô ta đi lặng yên không một tiếng động, thế nhưng cũng không có người hỏi, như thể cô ta chưa từng tồn tại.

Chung Khởi trong lòng cũng biết ước chừng là Bạch Lục Châu ở phía sau vận tác, cô cũng không muốn quản, như bây giờ đối với cô mà nói tự nhiên là tốt nhất, hơn nữa sự tình phát sinh lần này, Bạch Lục Châu chưa từng hỏi cô một câu, nhưng thật ra cô nhịn không được hỏi một câu, người nọ nói ' không có gì phải hỏi, tôi thích người như cậu, bất luận cậu thế nào tôi đều thích '.

Những lời này cũng quá phạm quy, trong lòng Chung Khởi cảm thán, cô nhanh chóng luân hãm vào bẫy cái bẫy ôn nhu của Bạch Lục Châu.

Chính là thì sao nào?

Cô cam tâm tình nguyện a.

Trước/8Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Vô Thượng Đan Tôn