Chương Trước/122Chương Sau

Lại Lên Hot Search Vì Bị Thần Tượng Thả Thính

Chương 21: Em Lẳng Lơ Làm Anh Cong À?

“Em đừng nói lung tung!”

Cõ lẽ Cố Diệc Minh chột dạ.

Không, chắc chắn anh ấy chột dạ!

“Cố Diệc Minh, giấu kỹ thật nha.”

Anh càng trốn tránh, Dư Bắc càng phải trêu anh.

“Chính mình đi đến gay bar chơi còn viện cớ tìm em. Giờ anh tính giải thích thế nào? Anh bóp ʍôиɠ ông đây mà anh lại cương, anh mới gay đúng không? Cong lúc nào? Sao em không biết?

Cố Diệc Minh thẹn quá hoá giận, mặt càng ngày càng đỏ.

“Em nói vớ vẩn gì đấy?”

Dư Bắc cười sái quai hàm: “Yên tâm, em không kỳ thị anh đâu.”

“Em đúng là thiếu đòn mà…”

Cố Diệc Minh nổi điên, đè trêи người Dư Bắc y như cưỡi ngựa, dùng hai tay vừa véo vừa bóp chỗ có máu buồn ở eo cậu.

“Hahaha! Cố Diệc Minh, dừng tay! Hahaha, anh làm gì thế? Hahaha, Cố Diệc Minh, anh cút đi! Làm một con người đi… Hahaha…”

Dư Bắc bị cù tới nỗi muốn lăn qua lộn lại nhưng do cơ thể vạm vỡ của Cố Diệc Minh đang đè trêи cậu nặng quá, cậu chỉ biết uốn éo.

“Em còn nói linh tinh không? Hả? Vẫn không chịu nhận lỗi chứ gì?”

Đồ khốn Cố Diệc Minh này.

Sao cứ quyết phải hơn thua bằng được vậy nhỉ?

“Em không nói nữa! Em sai, em sai rồi! Hahaha…”

Dư Bắc vừa né bàn tay Cố Diệc Minh, vừa hẩy hông lên hòng đẩy anh xuống.

Còn về việc đụng trúng, đè trúng cái gì thì úi giời Cố Diệc Minh cứng như sắt ấy, chẳng đau đâu.

Cố Diệc Minh đột nhiên ngừng lại.

Dư Bắc thở hổn hển, mồ hôi chảy ròng ròng, hai má đỏ rực.

Dư Bắc muốn khóc.

Rút cục cậu đã được Cố Diệc Minh làm cho thở dốc, gò má ửng hồng, mồ hôi đầm đìa…

Nhưng là cù lét.

Vẻ mặt Cố Diệc Minh trông rất kỳ cục, cũng chẳng biết anh đang nghĩ gì mà cúi đầu nhìn Dư Bắc với ánh mắt cực kỳ phức tạp.

Hơi thở nóng bỏng của Cố Diệc Minh cận kề, khiến Dư Bắc choáng váng.

“Sao đấy? Anh bắn rồi hả?”

Thế thì nhanh quá.

Không giống như mình dự đoán.

“Chẳng trách thằng khốn Uông Gia Thuỵ thèm em rỏ dãi, toàn đòi anh nhường em cho nó.”

Cố Diệc Minh buông Dư Bắc ra, ủ rũ ngồi một chỗ.

Nhìn vẻ mặt Cố Diệc Minh thì có lẽ thế giới quan của anh đang rung chuyển, đang đặt dấu chấm hỏi về cuộc đời.

“Anh nói cái khỉ gì vậy?”

Cố Diệc Minh hơi nghiêng đầu liếc Dư Bắc: “Em lả lơi quá, bớt bớt giùm, đừng để mấy đứa gay nhớ thương nữa.”

“???”

Mười vạn câu hỏi vì sao.

“Em tự nhìn lại đôi mắt lẳng lơ của mình đi… Đúng thật là…”

Dư Bắc hốt hoảng.

Cậu vội vàng dụi mắt, may thay chỉ có chút xíu nước mắt chảy ra do bị Cố Diệc Minh cù lét.

Tưởng Cố Diệc Minh nhìn thấy gỉ mắt chứ.

Cố Diệc Minh cạn lời: “Lẳng lơ quá!”

Cố Diệc Minh tự cương lại đổ tội cho người khác damdang.

Không biết xấu hổ.

“Em lẳng lơ làm anh cong à?”

Dư Bắc nghi ngờ rượu mình uống trôi tuột hết vào bụng Cố Diệc Minh rồi.

Trời chưa tối mà đã nừng nứиɠ nưng hả?

À, nửa đêm rồi.

Bảo sao.

“Việc này liên quan gì đến cong hay không?”

Dư Bắc uể oải ngồi dậy.

Cố Diệc Minh cau mày: “Em nhìn bản thân mình đi, ngay cả động tác ngồi dậy… mà cũng gợi tình!”

Dư Bắc kɧօáϊ chí hỏi: “Anh trêu đùa với một thằng con trai xong có phản ứng, không cong thì là gì? Em hỏi anh, giờ anh nhìn đàn ông đều thấy quyến rũ à? Cho rằng người ta đang cám dỗ anh?”

“Nói cái quỷ gì vậy?” Cố Diệc Minh không hiểu. “Chỉ với em thôi.”

“Em cũng là đàn ông.” Dư Bắc đắc ý. “Cố Diệc Minh, lần này anh cong thật rồi.”

“Em theo tà giáo hả? Đừng hòng nhồi sọ anh.”

Cố Diệc Minh mím môi, có vẻ như buồn nôn lắm.

“Thế anh giải thích đi, không dám nhận à?”

Dư Bắc chỉ vào đũng quần Cố Diệc Minh. Người khác là túp lều đơn sơ, anh là nhà chọc trời.

Sừng sững luôn.

“Anh đã bảo rồi, chỉ với em thôi.” Cố Diệc Minh nghĩ rất thoáng. “Đàn ông bị cọ xát, có phản ứng là chuyện quá bình thường, huống hồ ʍôиɠ em mềm vậy.”

Nói thật, những năm qua mình khiêu khích Cố Diệc Minh mà anh ấy chẳng chịch mình, cứ tưởng anh ấy bất lực cơ.

“Gì?”

Có lẽ nào không phải, là vì mình…

“Mềm lắm, giống… ngực phụ nữ?”

Ngón tay Cố Diệc Minh động đậy, như đang hồi tưởng cảm giác ấy.

Dư Bắc thấy gớm.

Cố Diệc Minh mắc bệnh trai thẳng quá nặng.

“Anh cút đi!”

Tay Dư Bắc bị Cố Diệc Minh nắm lấy.

“Út Cưng, giúp anh đi.”

Dư Bắc tưởng mình nghe nhầm.

“Gì cơ?”

“Em làm anh cương mà định không chịu trách nhiệm à?” Cố Diệc Minh bực bội.

Dư Bắc căng thẳng, nhìn xung quanh.

Và nuốt nước bọt.

Cậu chưa bao giờ nghe thấy lời đề nghị này.

Hồi trước Cố Diệc Minh nghiêm túc lắm, đừng nói tới việc bảo Dư Bắc làm chuyện riêng tư ấy, ngay cả phim hay tạp chí người lớn anh cũng chẳng buồn ngó ngàng.

Dư Bắc tưởng anh từng luyện Quỳ Hoa Bảo Điển nên mới không có ɖu͙ƈ vọng như thế.

Hoá ra con đại bàng đó không phải chỉ dùng để đi tiểu.

Chẳng chịu nói sớm! Khiến Dư Bắc mỗi lần nhìn ảnh Cố Diệc Minh để bắt sóc bỏ vào lọ đều cảm thấy hổ thẹn, tự trách mình làm ô uế nam thần, bắt xong sóc cậu còn quỳ trước ảnh anh, thắp ba nén nhang.

“Không.”

Tuy rằng rất muốn.

Nhưng em hem chịu.

Chẳng cần lý do.

Bởi vì em ngầu.

“Ý em là gì?” Cố Diệc Minh sửng sốt. “Ở ngoài em buông thả, giờ còn mỗi hai đứa mình, em lại e thẹn?”

“Bị giới truyền thông chụp được thì sẽ có ảnh hưởng xấu.”

Cố Diệc Minh nhẫn nhịn, bảo: “Không sao, cửa kính xe dán phản quang rồi.”

“Anh mắng em, cấm em dây dưa với đàn ông cơ mà? Thế này nhỡ biến thành gay thì sao?”

“Yên tâm, thẳng không cong nổi, cong không thẳng nổi, nghe nói là do gene. Chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi chẳng lẽ em không hiểu anh? Cả hai chúng ta đều không cong.”

Cố Diệc Minh phán vô cùng hùng hồn.

Song Dư Bắc không có sự tự tin ấy.

“Cố Diệc Minh, anh tiêu chuẩn kép quá đấy. Tại sao em không được uống rượu cùng người khác nhưng lại có thể vuốt trụ với anh?”

Cố Diệc Minh ngơ ngác: “Chúng ta khác mà?”

“Thế sao phải đòi em giúp anh?”

“Tay người khác sướиɠ hơn.”

Dư Bắc giật mình: “Sao anh biết ‘tay người khác’ sướиɠ hơn?”

“Dùng tay trái cũng đã thấy khác rồi.” Cố Diệc Minh nghiêm túc đáp. “Em từng xem phim heo còn gì? Anh nghĩ kỹ thuật của em sẽ tốt hơn anh.”

Dư Bắc chẳng biết có nên cười hay không.

Đang… khen cậu hả?

Vậy tìm đúng người rồi. Hồi đại học mê Cố Diệc Minh như điếu đổ, Dư Bắc thật sự đã tích luỹ được nhiều kinh nghiệm.

“Đừng lằng nhằng nữa… Đưa tay đây.”

Cố Diệc Minh nhịn sắp tím mặt, kéo tay Dư Bắc nhét vào quần mình.

“Cái đệt…”

Thế giới quan của Dư Bắc sụp đổ, cậu chỉ từng chạm vào Tiểu Diệc Minh lúc mềm. Không, Đại Diệc Minh chứ.

Moá, to vãi củ cải! Một bàn tay chỉ nắm vừa phần đầu…

“Cố… Diệc Minh, người đi đường có nhìn thấy không đấy?”

Dư Bắc hưng phấn đến độ khàn cả giọng.

Cố Diệc Minh tắt đèn trong xe đi.

Truyện convert hay : Siêu Cấp Con Rể
Chương Trước/122Chương Sau

Theo Dõi