Chương Trước/122Chương Sau

Lại Lên Hot Search Vì Bị Thần Tượng Thả Thính

Chương 24: Nhào Vô, Chiếm Lấy Em Đi!

“Em nằm xa anh thế để làm gì? Anh ăn em chắc?”

Dư Bắc liếc thấy Cố Diệc Minh đang chống đầu nhìn mình.

Ăn kiểu nào?

Là kiểu em nghĩ hả?

“Em không thèm…”

Trái tim Dư Bắc rất đỗi kiên định.

Song cái miệng có lý lẽ riêng của nó, lời thốt ra như thể đang bảo “Nhào vô, chiếm lấy em đi!”.

Cố Diệc Minh rõ ràng cũng đã phát hiện: “Chơi trò lạt mềm buộc chặt với anh à?”

“Đâu có.”

Nếu anh quất được thì tự em bò lên, chẳng hề gì.

Nhưng anh không được.

“Út Cưng, em thay đổi rồi, em thay đổi thật rồi.” Cố Diệc Minh nhấn mạnh.

Dư Bắc phải thừa nhận điều đó.

Bảy, tám năm trời ròng rã, Dư Bắc sắp nhịn thành thẳng luôn đây này.

“Trước kia em chưa bao giờ làm mình làm mẩy.” Cố Diệc Minh ấm ức. “Hồi đi học, em toàn chui lên giường anh, đòi ngủ cùng anh.”

Cố Diệc Minh bị quạt trần rơi vào đầu à?

Mình làm chuyện vô liêm sỉ ấy khi nào?

Ờm, thì từng… một lần?

Mỗi ngày một lần?

Thôi, quên rồi.

“Là vì ký túc xá không có điều hoà, mùa đông trống huơ trống hoác, gió lùa lạnh chết đi được.”

Dư Bắc chỗ nào không mạnh chứ mồm thì phải mạnh.

“Vậy mùa hè? Em cũng trèo lên giường anh còn gì?” Cố Diệc Minh gặng hỏi.

Dư Bắc xì một tiếng: “Mùa hè nóng, hai người ngủ mát hơn.”

“???”

Cố Diệc Minh nghệt ra: “Em nghĩ anh tự thay đổi nhiệt độ, nóng lạnh đều ok hả?”

Có điều chỉnh nóng lạnh được không, em chẳng biết.

Nhưng biến lớn biến nhỏ thì không thành vấn đề.

Như quyền trượng tiên nữ trong Vũ Pháp Thiên Nữ ấy.

“Em nói thật đấy, anh xem Thế Giới Động Vật bao giờ chưa? Mùa nóng ở sa mạc, lạc đà với linh dương chen chúc gần nhau cho mát.”

“Em qua đây.”

Eo Dư Bắc bị Cố Diệc Minh ôm lấy, kéo một phát sang.

“Giờ trời lạnh, em nằm sát cạnh anh được rồi chứ?”

“Em không lạnh, ngày nào không tắm nước lạnh là em khó chịu! Anh lạnh à? Em thấy anh yếu thận rồi. Chậc chậc, mới một lần thôi đó, anh không ngon nghẻ lắm đâu Cố Diệc Minh…”

Dư Bắc bỗng nhiên mừng thầm.

Không thể đối xử quá tốt với lũ trai thẳng chết tiệt, đợi khi phát hiện ra mình bị ghẻ lạnh thì chúng mới cuống quýt tắm rửa sạch sẽ, tự dâng hiến bản thân.

“Em cứ to mồm đi. Muốn thử ‘máy’ anh không? Xem anh có chịch em ngất luôn không?”

Muốn!

Cả trong mơ cũng muốn!

“Chân lạnh ngắt thế này rồi.”

Cố Diệc Minh mắng Dư Bắc một câu. Anh cong người, vuốt dọc theo chân, nắm lấy bàn chân cậu.

Cái đệt…

Toàn thân Dư Bắc cứng ngắc.

Chẳng lẽ Cố Diệc Minh không biết chân mình rất nhạy cảm à?

Lòng bàn tay anh siêu ấm, chân cậu vừa dễ chịu vừa tê rần, ngứa râm ran, sướиɠ từ gót lên tận đỉnh đầu.

“Anh đừng chạm vào chân em…”

Giọng Dư Bắc hơi khàn đi.

“Tại sao?”

Cố Diệc Minh còn cố ý bóp ngón chân cậu.

“Anh biến thái hả? Cuồng chân? Không sợ em bị thối chân à?”

Dư Bắc đỏ bừng mặt, hơi bắt đầu trở nên gấp gáp.

“Em không bị. Ngày nào em cũng sạch sẽ thơm tho, sao thối được?”

“Thối chân làm sao anh nhìn thấy?”

Lúc này Cố Diệc Minh mới nhíu mày, buông chân cậu ra.

“Dư Bắc, sao em gớm thế?”

“Ai gớm? Em bắt anh cầm chân em hả?”

“Rõ ràng là chuyện không có thật mà em khăng khăng nói ra nhằm làm anh buồn nôn. Em đâu phải tiểu thư đài các thời xa xưa gì, sờ chân một cái thì lấy thân báo đáp chắc?”

“Anh gả cho em nghe còn được.”

Dư Bắc chẳng đôi co nữa, quay luôn lưng về phía anh để ngủ.

Cố Diệc Minh lại nằm sát rạt vào, cằm anh gác lên hõm vai Dư Bắc, tay đặt trêи eo cậu.

Sao anh ấy biết chọn chỗ nhạy cảm để đụng chạm vậy?

Dư Bắc không nói gì, lẳng lặng dịch tay anh lên trêи một chút.

Tại sao lại dịch lên?

Vì không thể nhét xuống dưới.

“Chỗ em tự chọn đấy nhé…”

Cố Diệc Minh nói bên tai cậu, hơi thở nóng bỏng phả vào vành tai.

Tai cũng nhạy cảm!

Bàn tay Cố Diệc Minh buông thõng trước ngực Dư Bắc bắt đầu lần mò, véo ti cậu cực kỳ chuẩn xác.

“Đệt…”

Dư Bắc bật dậy.

Tôi biết rồi, không phải do tôi nhạy cảm, mà là Cố Diệc Minh chạm đến chỗ nào tôi cũng thấy hưng phấn.

“Anh làm gì đấy? Nửa đêm nửa hôm cứ bò tới bò lui như con nhện ấy. Buồn ngủ muốn chết.”

Cố Diệc Minh tỏ vẻ ngây thơ vô tội.

“Anh cứ động tay động chân thế… em ngứa, sao ngủ nổi?”

“Em lắm chuyện quá. Ok ok, anh không làm em ngứa nữa, ngủ đi.”

Cố Diệc Minh kéo cậu nằm xuống, ôm vào lòng, giữ nguyên tư thế ban nãy.

Haiz… Bao giờ mới hết cái ngày hôm nay đây?

Cố Diệc Minh giống y hệt một chú chó lớn, dụi dụi cằm, vùi đầu vào cổ Dư Bắc, hít thật sâu.

“Út Cưng, em thơm quá.”

Dư Bắc cười khẩy: “Thơm hả?”

“Ừ, mùi này quen lắm.” Cố Diệc Minh say mê hít thêm vài hơi.

“Quen à?” Dư Bắc tỉnh bơ bảo: “Mùi sữa tắm nhà anh đấy, anh thích thì em lấy một chai cho mà ngửi.”

Cố Diệc Minh im lặng trong chốc lát.

“Ghét em thật.”

“…”

Cố Diệc Minh lẩm bẩm: “Chẳng lãng mạn tẹo nào.”

“…”

Dư Bắc không biết nên trả lời sao. Lúc trai thẳng damdang, gay chúng tôi không có cửa.

Đợi tới khi cậu nghĩ ra câu để đốp chát lại Cố Diệc Minh, đằng sau tai đã truyền đến tiếng hít thở đều đều của anh.

Đệt.

Thả bả xong chuồn, đồ mặt dày.

Trai thẳng đều vô tâm như thế, lúc đưa đẩy thì tưởng thật sự sẽ làm chuyện gì đó với mình, chém gió cho sướиɠ mồm xong quay đầu một cái là quên sạch sành sanh.

Bỏ mặc mình say đắm, si mê.

Dư Bắc quay đầu, véo mạnh lên cổ anh.

Haiz, Cố Diệc Minh chắc mấy hôm nay mệt bở hơi tai, ngủ rất say.

Tội nghiệp, Dư Bắc xót anh lắm. Ban ngày anh bận làm việc, tối chạy tới quán bar tìm cậu, còn hao mòn cả tỉ tinh lực, đêm lại phải xử lý bãi chiến trường của Chương Tử Oánh, hẳn là vô cùng mệt mỏi.

Véo thêm vài phát nữa.

Một đêm mộng xuân.

Khi Dư Bắc tỉnh dậy, Cố Diệc Minh đã tắm rửa, thay đồ xong. Ánh sáng buổi sớm chiếu lên nửa bên mặt của anh, đẹp trai và lạnh lùng, toả ra khí chất bá đạo tổng tài lãnh đạm.

Dường như kẻ thiếu đứng đắn tối qua chẳng phải anh.

Sự đối lập này…

Thật sự quá quyến rũ.

Lại là một ngày gào rú vì crush.

“Út Cưng, em dậy rồi à? Tối qua ngủ ngon không?”

Cố Diệc Minh soi gương ở tủ quần áo để thắt cà vạt.

“Ngon lắm.”

Nếu mắt không thầm quầng như bị đấm thì bản thân Dư Bắc cũng tin điều đó.

Cố Diệc Minh lẩm bẩm: “Em nói xem có lạ không, anh ngủ một mình rất dễ tỉnh, chất lượng giấc ngủ kém, nhưng ngủ cùng em lại cực kỳ say, cực kỳ ngon.”

Có thể nhận ra tinh thần của Cố Diệc Minh vô cùng tốt.

Anh nhanh chóng thắt xong cà vạt, lúc quay lại thì ngẩn người.

“Đêm qua em lén đi đào than hả Út Cưng?”

Dư Bắc đảo mắt, thật sự chẳng muốn tiếp chuyện anh, chủ yếu là do cậu không có hơi sức đâu.

Cơ thể đã tỉnh, song linh hồn cậu vẫn đang mây mưa với Cố Diệc Minh trong mơ.

“Dậy đi, anh lấy kem đánh răng cho em rồi, đổi cả khăn mặt mới nữa. Ăn sáng xong đi sân bay cùng anh.”

“Đi sân bay làm gì?”

“Đón một người.”

“Ò.”

Dư Bắc hất chăn ra, chuẩn bị ngồi dậy, nhưng chỉ nửa giây sau cậu lập tức đắp chăn lại.

Cậu ướt rồi.

Truyện convert hay : Mị Vương Sủng Thê: Quỷ Y Ăn Chơi Trác Táng Phi
Chương Trước/122Chương Sau

Theo Dõi