Chương Trước/122Chương Sau

Lại Lên Hot Search Vì Bị Thần Tượng Thả Thính

Chương 27: Thẳng Đến Độ Tàn Nhẫn

Trong xe lặng ngắt.

Dư Bắc ngồi ở ghế phụ cũng nhấp nhổm không yên, cứ cảm giác đằng sau có một đôi mắt sắc lẹm như dao đang đâm mình tới tấp.

Lúc này rõ ràng là xe Cố Diệc Minh cách âm quá tốt, nếu tiếng động bên ngoài vọng vào thì bầu không khí sẽ chẳng gượng gạo đến vậy.

“Anh Diệc Minh.”

Lâm Bối Nhi nhìn Cố Diệc Minh qua gương chiếu hậu.

“Cổ anh có cái gì thế?”

“Gì cơ?”

Cố Diệc Minh liếc gương, hơi kéo cổ áo sơ mi ra mới phát hiện trêи cổ mình có vài dấu đỏ.

“Cậu không nói, tôi cũng chẳng để ý đâu. Từ bao giờ vậy nhỉ?”

Mặt Dư Bắc nóng bừng.

Nếu biết véo ra vết y hệt dấu hôn thì cậu đã nhẹ tay hơn.

Cố Diệc Minh lẩm bẩm: “Như bị ai cắn ấy… Út Cưng, em hả?”

Ối, anh im miệng đi.

“Đêm hôm ai cắn anh làm gì? Điên…” Dư Bắc yếu ớt phản bác. “Chắc lúc ngủ bị nhện cắn đấy.”

Cố Diệc Minh à một tiếng, bảo: “Đúng, bị heo cắn.”

Lâm Bối Nhi lại chú ý tới chuyện khác: “Hai người… ngủ cùng nhau?!”

“Ừ.” Cố Diệc Minh thản nhiên đáp. “Bọn tôi ở chung ký túc xá hồi đại học, ngủ cùng nhau bảy, tám năm rồi. Vợ chồng già ấy mà.”

Triple kill! (Mạng thứ ba!)

Trong gương, mặt Lâm Bối Nhi càng ngày càng tím tái, lớp kem nền sắp không che nổi nữa.

Chết tiệt thật, trò đùa tai hại của trai thẳng.

Nếu Dư Bắc thẳng, cậu sẽ đốp lại kiểu “Cút, em là bố anh thì có!”.

Đáng tiếc cậu không phải.

Dư Bắc choáng váng, vô cùng muốn nhảy xuống tháo lốp xe, để xem có nhét vừa cái mồm toang toác của Cố Diệc Minh không.

“À, Bối Nhi phải không? Cậu đi du học từ hồi cấp ba à?” Dư Bắc cố gắng gợi chuyện. “Hâm mộ quá.”

“Đừng gọi tôi là Bối Nhi, khó nghe lắm. Có thể gọi tên tiếng Anh của tôi, Bear.”

Gấu?

Tên tiếng Anh đâu khá khẩm gì hơn. Đã ai từng thấy một chú gấu tết tóc, bấm lỗ tai chưa?

“B… B…”

Không thốt lên lời.

“Tôi biết người chưa từng ra nước ngoài như anh không quen gọi tên tiếng Anh.” Lâm Bối Nhi mỉa mai. “Lúc học bên Nhật, tôi còn tên tiếng Nhật nữa.”

“…” Dư Bắc phụ hoạ nói: “Ồ, trùng hợp quá. Hồi trung học tôi với đứa bạn cùng bàn cũng tự đặt tên tiếng Nhật.”

Đúng là việc cân bằng lại bầu không khí vẫn phải dựa vào mình.

Bài học EQ: Rút ngắn khoảng cách giữa hai bên nhờ chủ đề chung.

Cố Diệc Minh nhìn mà học đây này.

“Anh cũng có tên tiếng Nhật cơ à?” Quả nhiên Lâm Bối Nhi hơi mỉm cười, hỏi: “Tên tôi là Tùng Đảo Thái Thái (Matsushima Nana), còn anh?”

Dư Bắc: “Lỗ Hoa Hoa Sinh Du.”

(Thái của Tùng Đảo Thái Thái trong tiếng Trung là rau hoặc món ăn đã qua chế biến, Lỗ Hoa Hoa Sinh Du là dầu lạc Lỗ Hoa.)

Chẳng hiểu tại sao Lâm Bối Nhi im bặt.

Dư Bắc cười hì hì: “Cậu xem chúng ta có duyên chưa, tên cũng xêm xêm nhau.”

Gần gũi và không kém phần hài hước.

Mình đỉnh vãi, chống tay lên huyệt thái dương.

Mỗi tội không biết sao mà Lâm Bối Nhi bơ luôn Dư Bắc. Đáng lẽ ra tên giống nhau thì phải mừng như đồng hương hội ngộ chứ.

Rút cục cũng về thành phố, Cố Diệc Minh lái xe đến một nhà hàng.

Thú thật là cả Dư Bắc lẫn Cố Diệc Minh đều không đói, song Lâm Bối Nhi ngồi máy bay suốt cả ngày, lại đợi dài cổ hết buổi sáng, chắc đói meo rồi nên Dư Bắc đề nghị đưa cậu ta đi ăn trước.

Nhà hàng kiểu Âu. Lâm Bối Nhi gọi một phần bít tết, một phần súp kem nấm.

Dư Bắc nhìn menu, nuốt nước bọt.

“Em ăn gì?”

“Ăn sáng rồi, giờ bụng em còn no.”

Kiềm chế chút nào Dư Bắc ơi.

Không thể để người ta nghĩ mình là heo.

“Nhà hàng này dùng toàn thịt thăn bò nhập từ nước ngoài về theo đường hàng không, chất lượng tốt lắm…”

“Nhưng mồm em vẫn ăn được!”

Hai mắt Dư Bắc sáng lấp lánh.

Cố Diệc Minh cực kỳ kén ăn, yêu cầu đối với nguyên liệu siêu khắt khe, đồ hơi kém một chút là anh chẳng động vào. Dư Bắc không biết nhiều về chất lượng thực phẩm, chỉ phân biệt được ngon và dở.

Chỗ Cố Diệc Minh chọn, món ăn chắc chắn ngon!

Lâm Bối Nhi đã quen với cách dùng bữa của phương Tây, sử dụng dao, nĩa, khăn vô cùng tao nhã, ung dung, song nét mặt cậu ta không hài lòng lắm.

“Anh Diệc Minh nói là thịt nhập khẩu, nhưng tay nghề đầu bếp ở đây kém hơn, không canh lửa hợp lý, thịt bò chín quá rồi.”

“Thế à? Tôi thấy ổn mà…”

Dư Bắc cắt thịt làm bốn, xiên một miếng bỏ vào miệng, vừa mềm vừa mọng. Ăn cả miếng to không sướиɠ mồm ư?

Lâm Bối Nhi liếc Dư Bắc, cậu ta chẳng chấp nhận nổi hành vi thô lỗ, thiếu lịch sự đó.

“Anh Diệc Minh, bít tết cứng như này, cắn còn không cắn được thì ăn sao?”

Lâm Bối Nhi buông dao nĩa, nhìn Cố Diệc Minh, không rõ là đang làm nũng hay giận dỗi.

“Hơi cứng thật.”

Cố Diệc Minh tập trung cắt thịt.

“Vậy anh…” Lâm Bối Nhi háo hức nói. “Có thể…”

“Răng cậu yếu hả?”

Cố Diệc Minh đưa đĩa của mình cho Dư Bắc, trong đĩa là từng miếng thịt đã được cắt nhỏ.

“Em ăn chậm thôi, có ai tranh mất đâu.”

Quadra kill! (Mạng thứ tư!)

Dư Bắc đau lòng thay Lâm Bối Nhi.

Con người Cố Diệc Minh điểm gì cũng tốt, mỗi tội thẳng đến độ tàn nhẫn.

“À!” Cố Diệc Minh bừng tỉnh. “Bối Nhi, thịt bò khó cắt hả? Ok, thế tôi gọi cháo cho cậu.”

Penta kill! (Mạng thứ năm!)

Lâm Bối Nhi cắn vỡ mai cua trong bát cháo hải sản, tiếng răng rắc vang lên.

Răng yếu sao cắn mạnh vậy được. Dư Bắc cảm thấy đau nhức hết cả xương khớp.

Trêи đường về công ty, Dư Bắc chẳng dám ho he gì.

Lâm Bối Nhi bước vào văn phòng tổng giám đốc tự nhiên như nhà mình.

“Anh đi báo nhân viên lấy tài liệu, hai người ở đây nhé.”

Văn phòng chỉ còn lại Dư Bắc và Lâm Bối Nhi.

E hèm…

Dư Bắc ngồi trêи sofa, lên tiếng: “Cậu cứ ngồi thoải mái đi, không cần câu nệ…”

“Tôi câu nệ cái gì? Đây là văn phòng của anh Diệc Minh mà.”

Ok, cậu nói gì cũng đúng.

Lâm Bối Nhi đi tham quan quanh phòng, bỗng nhìn thấy khung ảnh trêи bàn, bèn cầm lên xem rồi quay đầu nhìn Dư Bắc. Cậu ta gập khung ảnh lại, ném về chỗ cũ.

Thằng nhóc này bị sao thế nhỉ?

Tăng động à?

Dư Bắc không hiểu gì cả.

“Có chỗ nào để ngủ không? Tôi muốn điều chỉnh lại đồng hồ sinh học.”

“Hình như không có… Hay cậu nằm trêи sofa đi?”

Dư Bắc đứng dậy, nhường ghế cho cậu ta.

“Làm sao ngủ ở đấy được?” Lâm Bối Nhi bước tới cửa phòng nghỉ. “Phòng nghỉ đây còn gì?”

“Ặc, là phòng riêng của Cố Diệc Minh. Hay cậu đợi anh ấy về mở cho, khoá vân tay nên ngoại trừ anh ấy thì có mỗi cô lao công vào được thôi. Cậu xem.” Dư Bắc chỉ chỗ khoá vân tay.

Bíp bíp bíp…

Tiếng máy móc vang lên, cánh cửa mở ra…

“…” Dư Bắc chẳng biết nói gì nữa. “Ặc…”

Lâm Bối Nhi đẩy Dư Bắc sang một bên, tự mình bước vào phòng.

Truyện convert hay : Hổ Tế Dương Tiêu
Chương Trước/122Chương Sau

Theo Dõi