Chương Trước/122Chương Sau

Lại Lên Hot Search Vì Bị Thần Tượng Thả Thính

Chương 28: Gòy Xong, Khiến Crush Tức Tới Độ Sứt Mẻ Hình Tượng Luôn

Mình giỏi thiệt chứ, cửa phòng Cố Diệc Minh hỏng rồi.

Không ổn, phải tìm thợ sửa.

Làm tổng giám đốc vất vả quá.

Nhìn ngoài thì vẻ vang đấy, không ngờ lại cần cù, tiết kiệm như vậy.

Dư Bắc đau lòng, quyết định sau này phải ăn ít thôi.

Tiết kiệm tiền cho Cố Diệc Minh.

Lâm Bối Nhi đi vào, Dư Bắc cũng lơ ngơ theo sau.

Cô lao công đã đến dọn dẹp, đồ trong máy sấy được là ủi phẳng phiu, xếp gọn trêи ngăn tủ.

Ga trải giường rõ ràng cũng thay rồi, sạch sẽ, tinh tươm.

“Sao quần áo của anh lại ở đây?”

Dư Bắc cười: “Không để ở tủ thì vứt bừa trêи bàn ăn hả?”

Lâm Bối Nhi bực bội nói: “Tôi hỏi sao quần áo của anh xuất hiện trong phòng anh Diệc Minh? Anh và anh ấy ở đây cùng nhau à?”

“Không, không. Hôm qua không về nhà kịp nên tôi ở tạm một đêm, trước kia tôi chưa tới bao giờ.”

“Anh nói dối.” Lâm Bối Nhi nhìn Dư Bắc chằm chằm. “Lần đầu tiên anh đến, sao mở được khoá vân tay?”

“Cửa hỏng đấy thôi.” Dư Bắc vỗ vai cậu ta. “Yên tâm, bên ngoài là văn phòng tổng giám đốc, trộm chẳng vào nổi đâu.”

Khuôn mặt cứng ngắc của Lâm Bối Nhi vừa dãn ra thì Dư Bắc đã bồi thêm một câu: “Phòng này bé xíu, hai thằng đàn ông sống thế nào được. Bình thường bọn tôi ở nhà khác, hơn hai trăm mét vuông cơ…”

Không phải Dư Bắc khiêu khích cậu ta, chủ yếu là Cố Diệc Minh thích không gian rộng rãi.

Chắc tại anh cao.

Lâm Bối Nhi sa sầm mặt mũi, đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm.

“Có mỗi một cái gối, tối các anh ngủ thế nào?”

“Tôi không cần gối.”

Trước giờ tôi ngủ chưa từng dùng gối, vì tôi thường gối lên cánh tay Cố Diệc Minh.

Cũng chẳng phải không ôm ấp thì khó chịu, mà là thói quen từ hồi đại học ở chung phòng.

Giường ký túc xá bé tin hin, Cố Diệc Minh nằm một mình còn chật, làm gì có chỗ cho hai cái gối? Cố Diệc Minh lúc ngủ lại thích dang tay dang chân, Dư Bắc không còn nơi khác để đặt đầu.

Tất nhiên Dư Bắc sẽ không đời nào nói bí mật này ra.

Bởi đó không phải tư thế ngủ của một gã đàn ông mạnh mẽ.

Cậu không nói chắc chẳng ai biết ha?

“Hai người đang làm gì đây?”

Cố Diệc Minh xuất hiện ở cửa.

Lâm Bối Nhi chạy tới trước mặt anh, nói: “Anh Diệc Minh, em muốn ngủ cho lại sức nên anh Tiểu Bắc dẫn em vào phòng nghỉ. Em ngủ ở đây một lát được không?”

“Không được.” Cố Diệc Minh vô cùng nghiêm túc. “Biến ra ngoài.”

Lâm Bối Nhi bị anh mắng, ấm ức bĩu môi. Cậu ta liếc Dư Bắc rồi ủ rũ rời khỏi.

Nét mặt Cố Diệc Minh khá dữ tợn.

Dư Bắc nhún vai, cũng muốn chuồn êm.

“Dư Bắc.” Cố Diệc Minh chặn đường cậu. “Em điên hả?”

“Em làm sao?”

Mọi người thấy con mèo bị xách cổ chưa?

Đó chính là tình trạng hiện tại của Dư Bắc.

Cố Diệc Minh cúi đầu, hùng hổ bảo: “Phòng ngủ nhà mình, chỗ để ngủ mà em cho người ngoài vào tuỳ tiện? Em không sợ bẩn à?”

“Em…?”

Miệng Dư Bắc rất dẻo.

Nhưng cậu không giỏi cãi nhau với Cố Diệc Minh.

“Cậu ta là bạn từ thuở bé của anh mà?”

“Em không biết anh mắc bệnh sạch sẽ hả?”

Dư Bắc ngơ ngác. Cố Diệc Minh có bao nhiêu cái lông cậu đều rõ, song chưa từng nghe nói anh mắc bệnh ấy.

Ưa sạch sẽ còn sờ chân em?

“Anh mắc bệnh sạch sẽ lúc nào?” Dư Bắc hỏi.

“Anh lúc nào cũng thế! Đã bao giờ em thấy anh cho người khác động vào đồ cá nhân của mình chưa?”

Hình như chưa…

Dư Bắc vẫn nghi ngờ: “Chém gió, hôm qua anh còn giặt qυầи ɭót cho em!”

Cố Diệc Minh coi bộ bị cậu chọc giận, hít một hơi thật sâu. Dư Bắc tưởng anh sắp mắng mình, nhưng anh chỉ thốt lên: “Giống nhau được à?!”

Dư Bắc buột miệng đáp trả: “Sao không giống? Qυầи ɭót chẳng phải đồ cá nhân ư? Dính cả… thứ đó nữa! Anh thì mắc bệnh sạch sẽ nỗi gì…”

“Nói em không hiểu!”

Cố Diệc Minh tức tới nỗi hai mắt đỏ ngầu, giống y hệt con sư tử sắp cắn xé người ta.

“Em càng ngày càng không coi anh ra gì, càng ngày càng chẳng thèm quan tâm đến anh!”

Dư Bắc sửng sốt: “…”

Sao tôi không quan tâm anh? Lẽ nào ngần ấy năm tôi u mê ai khác ngoài anh hả Cố Diệc Minh?

Tưởng sư tử cắn người cơ mà?

Nói nghe ấm ức vậy?

Anh cầm nhầm kịch bản à?

Ê tổng giám đốc, anh cứ thế thì sẽ tan nát hình tượng lạnh lùng đấy nhé!

Rõ ràng Dư Bắc vốn không thẹn với lòng, bỗng dưng lại thấy áy náy.

Gòy xong, khiến crush tức tới độ sứt mẻ hình tượng luôn.

Cậu kéo tay Cố Diệc Minh: “Thôi thôi, em biết anh ưa sạch sẽ rồi, sau này em sẽ chú ý. Cái khoá vân tay kia bao nhiêu tiền vậy?”

Cố Diệc Minh không biết tại sao cậu hỏi việc đó, trầm giọng đáp: “Ba, bốn chục ngàn tệ.”

Đệt, đắt thế á?

Còn tiền công thợ nữa.

Hem trả nổi, hem trả nổi.

Dư Bắc miễn cưỡng bảo: “Em sẽ cố gắng tiết kiệm tiền để sửa cho anh.”

Đừng nói em không quan tâm anh nữa nha.

Cố Diệc Minh liếc cậu, nhíu mày như đang nhìn một thằng ngốc, sau đó bỏ đi.

Dư Bắc lòng dạ rối bời, theo sau anh.

Cố Diệc Minh dẫn Lâm Bối Nhi và mấy người quản lý cùng nhà sản xuất vào phòng thu.

Dư Bắc ngồi bên ngoài nghịch ngón tay.

Tiểu Bạch chạy từ phòng thu ra.

“Anh Tiểu Bắc!”

Nhìn thấy khuôn mặt đáng yêu của Tiểu Bạch, Dư Bắc vui hơn nhiều.

Cố Diệc Minh không thèm để ý đến mình, chỉ có em ấy thật lòng với mình thôi.

Mỗi tội buổi hẹn hò bị Cố Diệc Minh phá hỏng.

Đáng lẽ tôi cũng có thể là bad boy, nhưng sự hiền-lành-đẹp-trai-ngoan-ngoãn-hiểu-chuyện-đáng-yêu-chung-thuỷ đã hại tôi.

Ồ, mà tại sao cậu lại cay cú rồi hẹn Tiểu Bạch đi chơi nhỉ?

À phải, vì thấy ảnh giường chiếu của Chương Tử Oánh và Cố Diệc Minh.

Thật sự muốn tát cho bản thân mấy phát. Tại sao Cố Diệc Minh vừa cởi quần là mình đã quên khuấy mất mối thù này?

Dù sao Cố Diệc Minh cũng bơ mình rồi, chi bằng mình mượn cớ giận tiếp.

“Họ đang làm gì vậy?” Dư Bắc hỏi Tiểu Bạch.

“Thu âm thử. Cậu ca sĩ mới Lâm Bối Nhi kia sắp debut ở công ty ta. Nghe nói có ô dù?” Tiểu Bạch hóng hớt còn nhiệt tình hơn Dư Bắc.

“Là bạn từ hồi nhỏ của tổng giám đốc Cố.”

Tiểu Bạch cười khẩy: “Bạn gì chứ, nhìn đã biết thụ chảy nước.”

“… Sao cậu biết?”

Tiểu Bạch luôn giúp Dư Bắc nâng cao vốn kiến thức kỳ quặc.

“Em có gaydar mà.” Tiểu Bạch cười bí ẩn. “Đây là kỹ năng thiết yếu của gay.”

“Sao tôi không có?”

Lẽ nào tôi thẳng thật?

“Anh xem, cậu ta chưa từng rời mắt khỏi tổng giám đốc…” Tiểu Bạch nói với sự cảnh giác cao độ. “Anh Dư Bắc, anh chú ý vào, đừng để người khác hớt tay trêи.”

“Tôi và Cố Diệc Minh không phải như cậu nghĩ đâu.”

Đệt, sao cậu ấy biết trong lòng mình cũng nghĩ thế nhỉ?

Tiểu Bạch rất tâm lý, đáp: “Tổng giám đốc và anh đều là nhân vật công chúng. Em hiểu, em hiểu… Ban nãy tổng giám đốc cãi nhau với anh à?”

“Nhà cậu ba đời xem bói hả?” Dư Bắc sửng sốt. “Bạch Bán Tiên!”

“Xem bói gì cơ ạ?” Tiểu Bạch gãi đầu, kể: “Tổng giám đốc ở trong kia như ăn phải thuốc nổ ấy, hễ gặp ai là mắng người nấy. Quản lý và nhà sản xuất bị mắng té tát, may em chuồn nhanh. Hehe…”

Truyện convert hay : Mị Y Khuynh Thành: Nghịch Thiên Bảo Bảo Phúc Hắc Cha
Chương Trước/122Chương Sau

Theo Dõi