Chương Trước/122Chương Sau

Lại Lên Hot Search Vì Bị Thần Tượng Thả Thính

Chương 4: Anh Thật Sự Không Gay

Nhìn đi, đây chính là nguyên nhân khiến Dư Bắc không dám tỏ tình.

Bỗng dưng Dư Bắc thấy ức tận cổ.

“Gay thì sao?”

Chơi gay vui đến nhường nào, anh hoàn toàn không hiểu được đâu!

Dường như Cố Diệc Minh bị chọc giận, tỏ vẻ bất mãn vì nước đổ đầu vịt.

“Sao em cứ không hiểu thế nhỉ?”

Em không hiểu? Em hiểu rõ hơn anh đấy, lăn lộn trêи giường với anh trong mơ, tư thế nào em cũng rành.

“Anh nói em nghe, Uông Gia Thụy chẳng tốt đẹp gì đâu, tiếng xấu cả showbiz đều biết. Anh không để em đi là muốn tốt cho em, sợ em phải chịu thiệt thòi.”

Dư Bắc làu bàu: “Một thằng đàn ông như em thì chịu thiệt gì được chứ?”

Ấy vậy mà Dư Bắc lại thấy sự yêu thương trong mắt Cố Diệc Minh, giống ông bố không nỡ để con trai bị người ta chà đạp.

Dư Bắc nghĩ âu cũng là điều đương nhiên, Cố Diệc Minh nào biết cậu gay. Ban ngày không hiểu sự tăm tối của ban đêm, trai thẳng không hiểu nỗi đau khổ của trai cong.

Dư Bắc hận chẳng thể bị chà đạp ngay bây giờ.

“Út Cưng, em hơi sai sai nhé.”

Hờ?

Rút cục đã phát hiện ra rồi à? Tám năm rồi đấy.

Anh không thấy gọi em là “Út Cưng” cũng sai luôn à?

“Từ hôm qua em bắt đầu né tránh anh, nói em toàn cãi, hai chúng ta đáng phải thế này ư? Có chuyện gì em cứ bảo thẳng anh không được sao?… Thiếu tiền?”

Thiếu tình.

“Mắc nợ ai à?”

Mắc ȶɦασ.

“Tóm lại chẳng cần anh lo!”

Dư Bắc không muốn anh tiếp tục hỏi nữa.

“Anh không lo cho em, ai lo?!”

Cố Diệc Minh cũng nổi cáu. Dư Bắc vừa định đáp trả, Cố Diệc Minh lại lên tiếng.

“Bọn mình bên nhau ngần ấy năm, nói không lo là không lo à? Phải có lý do chứ? Út Cưng, anh không muốn em tiếp xúc với những kẻ tệ hại, anh đang bảo vệ em đấy. Trước kia em làm gì vô lương tâm như vậy đâu.”

“…???”

Lửa giận của Dư Bắc tắt ngúm.

“Thế anh lo cho em được tới khi nào? Lúc anh lấy vợ thì sao? Vẫn có thể đối xử tốt với em hả?”

Nói vậy đủ hiểu rồi nhỉ?

“Anh…” Cố Diệc Minh hơi ngẩn ra. “Em nói cái gì đấy? Cả đời chúng ta sẽ là anh em tốt.”

Trai thẳng ngu như lợn.

Bỏ đi, Dư Bắc lười không buồn đôi co nữa.

Cố Diệc Minh làm sai điều gì chứ?

Chẳng qua anh ấy chỉ không cho mình chịch thôi.

Được chồng người khác nâng niu bao nhiêu năm, nghĩ đã thấy kϊƈɦ thích, phải hem?

“Uông Gia Thụy bảo mới đầu tư một bộ phim điện ảnh, có thể tạo cơ hội cho em đi thử vai. Em debut lâu rồi mà chưa từng đóng phim điện ảnh.”

“Cái loại không ra gì ấy, lời của gã em đừng coi là thật.”

Kể từ khi Dư Bắc tốt nghiệp đại học, gia nhập làng giải trí, Cố Diệc Minh đã căn dặn cậu người trong showbiz hầu hết đều không ra gì.

Do đó Dư Bắc chỉ muốn “Không, ra rồi” với anh thôi.

“Em phải kiếm tiền.”

Cậu dây dưa với Cố Diệc Minh bao nhiêu năm, đâu thể chịu kết cục trắng tay cả tình lẫn tiền nhỉ?

Cố Diệc Minh rút điếu thuốc ra, liếc Dư Bắc, nuốt một cái, lại nhét thuốc vào bao.

“Nếu em muốn có cơ hội diễn xuất thì thế này nhé, tập cuối của ‘Tôi Là Diễn Viên’ đang còn thiếu khách mời, anh kêu anh Lư sắp xếp cho em.”

“Được ạ…”

Chỉ cần tránh xa khỏi Cố Diệc Minh, cậu đi đâu cũng được.

“Vậy mới ngoan chứ, về sau có chuyện gì thì bảo anh, không được giận dỗi.”

Cố Diệc Minh xoa đầu Dư Bắc mấy cái, khiến tim Dư Bắc rối bời.

“Em dỗi gì? Em không dỗi.”

Dư Bắc hít sâu, nghiến răng, nếu anh đã ngu si đần độn thế này, ông đây sẽ nói toạc móng heo luôn!

“Ý em là anh chẳng cần đối xử tốt với em đâu, em không phải con anh. Từ giờ trở về sau, chúng ta đừng thân mật vậy nữa.”

Lúc này Cố Diệc Minh thật sự tức giận, đôi lông mày đẹp đẽ cau lại.

“Còn kêu không dỗi, anh đối xử tốt với em không được chắc? Kể từ khi mới quen cho đến hiện tại, quan hệ của chúng ta luôn rất êm đẹp, anh chưa bao giờ cãi nhau với em cả. Gặp một người bạn tri kỷ đáng để trân trọng khó lắm.”

Móa, lại còn tri kỷ đáng để trân trọng… Thế ông đây yêu anh, anh không nhận ra à?

ĐÚNG, ANH CHẲNG NHẬN RA.

“Như vậy không ổn…” Dư Bắc cảm thấy vô cùng bất lực. “Bị người khác biết sẽ không hay.”

“Sao mà không hay? Anh đối xử tốt với em thì ảnh hưởng tới ai?” Cố Diệc Minh chợt nghĩ đến điều gì đó, mặt đanh lại. “Uông Gia Thụy nói nhăng nói cuội gì với em hả?”

“Gì cơ?”

Tư duy của trai thẳng thật khó diễn tả.

“Không phải à? Thế là ở công ty có ai bàn ra tán vào?”

Dư Bắc lắc đầu.

Cố Diệc Minh bán tín bán nghi, mở điện thoại của mình lên, nhanh chóng lướt xem.

“Anh biết rồi.”

Anh lại biết gì nữa?

“Vì vụ anh đăng weibo đêm qua, đúng không?”

Cố Diệc Minh giơ màn hình điện thoại về phía Dư Bắc.

“Anh tag em một cái bèn có fan ship couple, chắc chắn sáng dậy em đọc được những bình luận này nên khó chịu, mới giận dỗi anh chứ gì?”

“Em…”

BÚA CỦA TÔI ĐÂU?

TÔI MUỐN ĐẬP VỠ CÁI ĐẦU CHÓ CỦA ANH TA.

Cố Diệc Minh khoác vai Dư Bắc, ôn tồn khuyên bảo.

“Fan như thế đấy, thích thấy những thứ mà bản thân tin, sau này em có nhiều fan rồi sẽ còn xuất hiện nào là anti, nào là only độc tôn, đừng quan tâm tới dăm ba cái chuyện đó. Chúng ta cũng chẳng chơi gay, cây ngay không sợ chết đứng, đừng để bị họ ảnh hưởng.”

Hello?

Anh ngay, nhưng tôi vẹo.

Tôi chẳng những vẹo mà còn cong vòng kìa.

“Sao vậy?”

Cố Diệc Minh thấy ánh mắt Dư Bắc không bình thường.

“Đệt.” Cố Diệc Minh chửi thề. “Em sẽ không cho rằng anh đối xử tốt với em là để chơi gay chứ hả?”

Dư Bắc méo buồn nói thêm câu nào.

“Ê này…” Cố Diệc Minh bắt đầu cuống quýt lên, giải thích: “Chẳng lẽ thời gian qua anh từng làm gì em sao?”

Không á?

“Ờ thì có, nhưng anh chỉ đùa thôi, anh em tốt làm gì có chuyện không đụng chạm vào nhau. Anh thề, con mẹ nó, anh không gay. Anh mà gay thì ngủ cùng em bao nhiêu lần, anh lại chẳng đè em ra chịch lâu rồi.”

Quất luôn, còn chần chừ gì bạn ei?

“Em vẫn không tin?”

Nào dám không tin, tuyệt vọng thôi, chẳng muốn nói chuyện với đồ đần nữa.

“Được, ok.”

Cố Diệc Minh điên máu, giật lấy tay Dư Bắc, dí vào háng mình.

Dư Bắc: “?”

Cố Diệc Minh: “???”

Dư Bắc: “…”

Cố Diệc Minh: “Nhìn đi, ôm em lâu thế mà anh không cương. Anh không gay, thật.”

Thời gian ngừng lại trong một phút, dài tựa một năm.

Xin lỗi, do tôi bất tài vô dụng.

Nhưng thật sự sờ thích lắm… Sướиɠ tê tay, còn hơi âm ấm nữa chứ.

Căng cực.

Cầm một tay không hết.

Mũi Cố Diệc Minh cao thế kia, quả nhiên đúng như mình dự đoán, giống hệt trong tưởng tượng.

Không, xuất sắc hơn cả tưởng tượng.

Đây là khao khát bấy lâu nay của Dư Bắc.

“Giờ tin chưa?”

“Vâng.”

Dư Bắc hoàn toàn không biết Cố Diệc Minh hỏi mình cái gì, hiện tại đầu óc cậu đang u mê, mụ mị.

“Vậy mình làm lành rồi nhé?”

“Vâng…”

“Không dỗi anh nữa nhé?”

“Vâng.”

Dỗi gì nổi nữa, giờ đầu gối cậu muốn khuỵu xuống, xương cốt mềm nhũn hết cả đây này.

Sau khi về phòng ngủ, ngón tay Dư Bắc vẫn còn run rẩy mất kiểm soát.

Dư vị bất tận.

Truyện convert hay : Tiên Ma Đồng Tu
Chương Trước/122Chương Sau

Theo Dõi