Saved Font

Trước/98Sau

Làm Bộ Gái Thẳng

Chương 29: Ta Hẳn Là Nên Chán Ghét Cô Ấy

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Ta cho rằng Thi Cảnh Hòa luôn giữ thái độ hoài nghi đối với mấy lời nói dối của ta, mặc dù lời xin lỗi kia của nàng nghe có vẻ thật chân thành, nhưng bây giờ vẫn là bị phơi bày.

Vì cái gì lại cho là ta che dấu hôn chứ? Nếu ta không giải thích, khả năng nàng sẽ giữ suy nghĩ đó.

Ta đuổi theo, chậm rãi đi bên cạnh nàng, lần nữa giải thích: "Em không có bạn trai."

"Trong khoảng thời gian ngắn đều sẽ không có."

Cái này là sự thật, chuyện Tần Ất Văn ít nhiều để lại di chứng, nên hai hôm nay ta đã quyết định trong thời gian tới sẽ không nhận thêm đơn luyến ái nào nữa.

Hơn nữa ta vốn dĩ cũng phải xúc tiến theo đuổi Thi Cảnh Hòa, để không lộ ra sơ hở, ta tạm thời vẫn là không nên "yêu đương" cùng nam nhân khác.

Ta không thể để cái nhãn "Gái Thẳng" dán chặt trên mặt, ta phải tìm cơ hội xé nó xuống.

"Oh?". Thi Cảnh Hòa quay qua nhìn ta, trong mắt có chút ý cười.

Nàng nhìn chằm chằm chiếc khăn lụa ta đeo trên cổ, rồi lại nhìn vào mắt ta, "Bị bạn trai cũ tổn thương đến bây giờ sao?".

Ta:......

Thần sắc ta trở nên ưu thương, lắc đầu nói: "Không phải."

Nói chuyện cùng nàng làm ta có loại cảm giác bất lực, bởi vì ta hoàn toàn không biết tiếp theo nàng sẽ nói cái gì.

Ta chớp chớp mi mắt, nói: "Có lẽ em không thích con trai nữa."

Ta nói bóng gió cũng đủ rõ ràng đúng không? Ta thậm chí còn rủ mắt xuống, để phối hợp biểu tình bi thương của ta hiện tại.

Thi Cảnh Hòa nghe vậy liền có vẻ ngạc nhiên, nàng hé môi nói: "Đi thôi, mau vào trong quán."

"......"

Một bữa cơm yên tĩnh, để diễn tốt ta liền không nói chuyện, ta bây giờ ở trong mắt Thi Cảnh Hòa chính là một cô gái thương tâm vì tình, ta không thể quá mức sôi nổi.

Mà Thi Cảnh Hòa thì sao? Ta không biết tại sao, nhưng đêm nay trông nàng cũng không mấy vui vẻ.

Chân mày hơi nhíu lại, đôi mắt cũng toát ra nhàn nhạt ưu sầu, cho dù là lúc cười thì nàng cũng cho ta một loại cảm giác ngoài cười nhưng trong không cười.

Sau khi thanh toán, cùng nàng đi ra ngoài, ta nói: "Để em chuyển tiền qua WeChat."

Mới vừa rồi là nàng trả tiền cơm. Thi Cảnh Hòa gật gật đầu: "Ừ."

Lúc nãy lau miệng xong ta có lấy son ra tô lại một lần, trên cánh môi bây giờ có vị ngọt nhè nhẹ, ta liếm liếm môi, mở miệng gọi Thi Cảnh Hòa: "Học tỷ."

...... "Học tỷ" kiểu xưng hô này ta càng kêu càng thuận miệng.

Ta ngừng một giây, lần nữa gọi nàng: "Cảnh Hòa học tỷ."

Thi Cảnh Hòa lấy ra chìa khóa xe, không có nhìn ta, chỉ thuận miệng đáp, "Huh?".

Ta nói: "Hôm nay chị có chuyện gì không vui sao?".

Thi Cảnh Hòa ngừng động tác, nhìn về phía ta, nàng lắc lắc đầu: "Sao em hỏi vậy?".

"Bởi vì cảm thấy chị cùng ngày thường không quá giống nhau."

Ngày thường nàng không có yên tĩnh như vậy, thậm chí trong mắt ta nàng còn có điểm hài hước.

"Ngày thường?" Thi Cảnh Hòa lại xoay chìa khoá trong ngón tay, hỏi lại ta, "Ngày thường chị thế nào?".

Ta nhất thời nghẹn lời, chỉ nói: "..... Dù sao không giống như bây giờ".

Thi Cảnh Hòa nhẹ cười một tiếng, nàng hơi hé miệng thở dài, đầu cũng ngẩng lên một chút.

Nàng hít hít cái mũi, hỏi ta: "Ngắm cảnh đêm không?".

"Bây giờ hả?"

"Ừ."

Cho đến khi ngồi trong xe Thi Cảnh Hòa, ta còn có chút không tin nổi.

Ta cho rằng cơm nước xong thì ai về nhà nấy, không ngờ tự nhiên còn cùng nàng đi ngắm cảnh đêm.

Chỗ chúng ta đi cũng không xa lắm, nếu để ngắm cảnh thì vị trí này tốt hơn nhiều so với nội thành, đó là ven bờ sông giáp biên thành phố.

Dọc đường ta gần như muốn thiếp đi, trong xe nàng có hương hoa hồng dịu nhẹ, hơn nữa nệm ghế rất mềm rất thoải mái. Lúc trưa ta không có ngủ trên tàu cao tốc, tới khách sạn cũng không, dưới tình huống di chuyển nhiều lại thiếu ngủ thì mệt mỏi cũng là bình thường.

Bất quá không bao lâu ta liền lấy lại tinh thần, bởi vì Thi Cảnh Hòa sau khi đậu xe an toàn ven đường thì vỗ nhẹ bả vai ta, thanh âm vẫn là như vậy, từ tính gợi cảm: "Tới rồi."

Nàng gọi ta, "Lục Chi." Không phải "Lục Chi học muội" mà là "Lục Chi", như trước giờ nàng vẫn gọi.

Ta hít một hơi, mở cửa xe cùng nàng đi xuống.

Đêm nay bầu trời treo một vòng ánh trăng, nhưng không đặc biệt rõ ràng, mà đẹp một cách mờ ảo mông lung.

Một loạt cây liễu được trồng bên bờ, tiếng người cười nói rôm rả vang đến từ phía xa xa. Trên cây liễu có giăng nhiều bóng đèn nhỏ đủ màu sắc, bên cạnh từng cây là cột đèn trông như thị vệ đứng canh gác, đem toàn bộ bờ sông chiếu sáng ngời xinh đẹp.

Ta cùng Thi Cảnh Hòa chậm rãi theo từng bậc thang xuống bên dưới chân cầu, đi bộ ra phía bãi cỏ.

Ban đêm gió lạnh hơn nhiều, ta mặc không đủ dày, đi một hồi liền cảm thấy lạnh, nhưng ta không có biểu hiện ra ngoài.

Chủ yếu là, biểu hiện ra ngoài thì cũng không ai đưa thêm áo...

Ta không cho rằng Thi Cảnh Hòa sẽ cởi áo khoác nhường cho ta.

Chúng ta yên lặng sánh vai đi một đoạn ngắn, đêm nay thật sự quá kỳ lạ.

Cuối cùng chúng ta đi tới đứng dựa rào chắn bên sông. Cơn buồn ngủ của ta đã bị gió thổi bay sạch, giờ phút này thanh tỉnh đến mức ta nghĩ mình có thể thức suốt đêm.

Phía xa đối diện là toà tháp nổi danh ở Liễu thành, đèn đuốc sáng trưng, mang thêm nhiều sắc thái cho cảnh quan về đêm.

Ta nghĩ nghĩ, cất tiếng cảm khái: "Lần trước tới nơi này, là lúc em học đại học. Hôm nay trở lại thăm, phát hiện có thật nhiều thay đổi."

Quả nhiên, Thi Cảnh Hòa không có tiếp tục trầm mặc, nàng hỏi ta: "Em đã thật lâu không có trở lại sao?".

"Ừ, em đã tốt nghiệp ba năm, trong ba năm chưa từng trở về."

Có người đi bộ phía sau chúng ta, tiếng bọn họ nói chuyện từ xa đến gần rồi từ gần đến xa, cách chúng ta càng ngày càng xa.

Thi Cảnh Hòa từ trong túi lấy hai tờ khăn giấy, nàng lau lau bụi đất trên thành lan can, lại dùng một tờ giấy khác lót ở mặt trên, tiếp theo chống khuỷu tay lên đó, hỏi ta: "Vì sao?".

"Hở?" Ta sửng sốt, rồi mới hiểu ra nàng là đang hỏi ta vì sao ba năm qua không có về thăm Liễu thành.

Ta không chút suy nghĩ, trả lời: "Không có chuyện gì cần thiết để trở về a". Ta nhìn vào mắt nàng nói, "Cũng không có vướng bận người nào ở đây. Tuy em cũng có bạn bè ở Liễu thành, nhưng thường là bọn họ tới Vân thành thăm em, nên em càng không cần đến đây."

Thi Cảnh Hòa nhấp môi, vẻ mặt do dự, qua vài giây, ta nghe nàng hỏi: "Lục Chi, em nhớ Dư Mặc không?".

"......"

"Không nhớ huh?"

"......"

"Mấy ngày nữa cậu ấy kết hôn, chị tới đây không phải chỉ để bồi khuê mật". Nàng cười nhẹ một tiếng, "Thấy em tới đây, chị còn tưởng là cậu ấy cũng mời em."

Dư Mặc là ai chứ? Hắn là người bạn trai đầu tiên của ta, sau khi chia tay tình đầu, thì người mà ta quen tiếp theo chính là hắn.

Hắn cùng khoa kinh tế với Thi Cảnh Hòa, lớn hơn ta một khoá, hồi ta học năm ba thì hắn đã năm bốn.

Ta cảm thấy đau đầu, không nghĩ tới Thi Cảnh Hòa cùng Dư Mặc lại quen biết nhau.

Thi Cảnh Hòa thấy ta không nói gì, nàng lại quay đầu nhìn phía trước, tiếp tục nói: "Gặp em lần đầu tiên không phải ở tiệm bánh ngọt đâu, kỳ thật sau khi tốt nghiệp có một lần chị về thăm trường. Dư Mặc là học đệ cùng khoa, nhỏ hơn chị hai khoá, nhưng vòng quan hệ của chị ở trường cũng khá rộng, dần dà cũng chơi chung với nhóm cậu ấy. Hồi Dư Mặc học năm ba, có một ngày cậu ấy thông báo trong nhóm chat là mình đã có bạn gái, còn rất thích cô ấy."

"......" Ta không biết nên nói cái gì nữa...Thế giới quá nhỏ bé, hơn nữa ta hiện tại có loại cảm giác "tự mình làm bậy không thể sống được".

Nhiệm vụ theo đuổi Thi Cảnh Hòa là thật sự nghiêm túc đó hả?

Thi Cảnh Hòa vừa vặn biết bạn trai đầu tiên của ta là ai, hơn nữa còn có mối quan hệ tốt đẹp với đối phương.

Ta mệt mỏi, ta thật sự mệt mỏi. Coi như ta từ bỏ một ngàn vạn này được không?

Thi Cảnh Hòa nhẹ nhàng cười, nàng quay đầu nhìn ta, đôi mắt sáng ngời trong đêm, "Cậu ấy nói muốn cùng cô bé kia ở bên nhau cả đời, muốn sau này người cậu ấy cưới là cô ấy."

Ta nâng tay lên xoa xoa trán, tách ra đề tài: "Anh ấy muốn kết hôn rồi à? Chúc mừng."

Thi Cảnh Hòa cong khóe miệng, nàng tựa hồ vô cùng hứng thú với chuyện giữa ta và Dư Mặc, nàng gật đầu nói: "Đúng vậy, muốn kết hôn, cô dâu không phải là em". Thi Cảnh Hòa lại đem đề tài vòng trở về, "Vốn dĩ chị còn không xác định em có phải cô bạn gái đó của cậu ấy hay không, thẳng đến khi em để lại bình luận, chị mới chắc chắn em chính là cô gái Lục Chi ở Vân Tài."

Ta hít cái mũi, cũng theo tầm mắt nàng nhìn về phía đối diện, khó hiểu nói: "Nhưng mà...em nhớ hồi em ở đại học, không có gặp qua chị."

"Có gặp qua, chỉ là em đã quên."

"Hả?". Ta sửng sốt.

"Hình như là 2014?". Ngữ khí Thi Cảnh Hòa có chút không xác định, "Dù sao khi đó Dư Mặc còn chưa tốt nghiệp, chị về trường học làm việc, vừa lúc Dư Mặc nói chị vẫn chưa gặp qua em, hơn nữa bọn họ còn tổ chức một bữa tiệc, không biết em có ấn tượng hay không."

Vốn dĩ ta cho rằng chưa từng gặp, nhưng nghe Thi Cảnh Hòa nói như vậy, ta cũng nhớ ra rồi.

Dư Mặc nói có một học tỷ hiếm khi được dịp trở về một lần, nhóm bạn của hắn sẽ tổ chức tiệc hoan nghênh, Dư Mặc hỏi ta muốn đi hay không, ta dù gì cũng là bạn gái hắn, coi như đều là người nhà có thể dẫn theo, còn nói ta không cần sợ hãi, đến lúc đó hắn sẽ ở bên cạnh ta.

Ta đúng là có đi, nhưng bởi vì quá nhiều người, ta căn bản không có cẩn thận để ý xem học tỷ kia trông ra làm sao, bọn họ khi đó còn kéo theo biểu ngữ, cụ thể ta không nhớ rõ, dù sao không có tên Thi Cảnh Hòa.

Ta cũng không có ở đó bao lâu liền ra về, hoàn cảnh ầm ĩ làm ta không quá thích ứng, hơn nữa ta cũng chỉ quen thuộc một mình Dư Mặc.

Chuyện khá là xưa, nhưng một khi hồi tưởng lại, toàn bộ ký ức ùa về như thác đổ.

Ta chậm rãi gật gật đầu: "Có chút ấn tượng......".

"Haizzz". Thi Cảnh Hòa khe khẽ thở dài, "Sau đó không bao lâu thì Dư Mặc nói hai người đã chia tay."

Ta:......

Dư Mặc là bạn trai đầu tiên, thời gian ta ở bên hắn cũng là dài nhất.

Ta nhận thức hắn cũng là ngoài ý muốn. Lúc ấy ta cùng Mạnh Nhất Sênh đang trên đường đến sân vận động, sau lưng đột nhiên có một trái banh không biết từ đâu bay tới, khi nó sắp đập trúng ta thì Dư Mặc kịp chắn ở phía sau, hắn chụp được trái banh nhưng mất thăng bằng té xuống đất.

Ta còn chưa thoát khỏi sợ hãi, Dư Mặc thì vẫn ngồi trên mặt đất, hắn chống hai tay thở dốc, hỏi ta: "Bạn học, không có sao chứ?".

Qua chừng một tháng, ta đồng ý lời tỏ tình của hắn. Con người hắn rất tốt, cũng rất quan tâm săn sóc, khi đó ta còn cho rằng ta có lẽ cũng thật sự thích hắn.

Nhưng về sau lại nhận ra là không phải, ta chẳng qua cảm thấy có người đối tốt với mình cho nên sinh ra dựa dẫm, mới chấp nhận hắn.

Thời gian bên nhau càng lâu, ta càng thấy áy náy, vì hắn thích ta nhiều như vậy nhưng ngay cả hôn môi - chuyện bình thường nhất của những cặp đôi yêu nhau, ta đều làm không được.

Áy náy đến cuối cùng ta nói chia tay.

Không chậm trễ hắn, cũng không chậm trễ bản thân ta.

Sau chia tay, chúng ta liền không còn liên hệ, ta xoá hoàn toàn phương thức liên lạc với hắn.

Đã qua mấy năm, ta vốn nghĩ sẽ không nghe được bất cứ tin tức gì về hắn nữa, không ngờ đêm nay lại biết tin hắn kết hôn từ miệng Thi Cảnh Hòa.

Tháng chín trôi đi quá nhanh, hôm nay sau khi xuất phát ta mới ý thức đã đến lễ quốc khánh.

Có rất nhiều người chọn kết hôn vào dịp lễ quốc khánh, Dư Mặc chọn kết hôn lúc này cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Chuyện làm ta ngạc nhiên chính là ta lại nghe được tin tức về hắn từ miệng Thi Cảnh Hòa.

Thi Cảnh Hòa xoay người lại nhìn bãi cỏ trước mặt, phía sau là ánh trăng chiếu rọi mặt sông tĩnh lặng.

Nàng đưa cho ta một tờ khăn giấy, nói: "Giúp chị đặt ở phía sau lưng áo, chị dựa một chút".

Nàng quả nhiên dựa người vào thành lan can, thở ra một hơi: "Có đôi khi cảm thấy rất mệt, bạn bè xung quanh đều lần lượt kết hôn sinh con, nhưng chính mình còn không có ý nghĩ đó."

Ta cũng có phiền não giống như nàng, tự nhiên cảm thấy ta cùng Thi Cảnh Hòa là "Đồng bệnh tương lân".

Bất quá ta là bởi vì không yêu thêm được ai khác cho nên lựa chọn không kết hôn sinh con, còn nàng......Ta không biết rồi.

"Thôi, trễ rồi, về sớm một chút còn nghỉ ngơi". Nàng nói.

Nàng đưa ta về khách sạn liền rời đi, về đến phòng ta mới thở dài một tiếng.

Ta có loại cảm giác bị vận mệnh tóm chặt yết hầu.

Tại sao lại khéo như vậy? Tại sao Thi Cảnh Hòa vừa vặn biết đối tượng ta từng yêu đương là Dư Mặc chứ?

Giờ thì hay rồi, mấy năm qua đi, khi nàng và ta gặp lại, đối tượng của ta vẫn là con trai.

Bất quá chuyện này cũng có thể lý giải hành vi trước đó của nàng: Từ lúc bắt đầu nàng không có xa lạ với ta, bởi vì nàng biết ta.

Nhưng mà ta thà là nàng không nhận thức ta. Hiện tại thật tốt đẹp làm sao, ta - Lục Chi, hoàn toàn thẳng băng trong mắt Thi Cảnh Hòa.

Nghĩ đến đây, ta lại đau đầu phải lấy thuốc uống, sau đó vệ sinh rửa mặt đi ngủ.

Đi du lịch ba ngày, ta không có kế hoạch gì, dù sao đang lễ quốc khánh, khắp nơi đều náo nhiệt.

Đặc biệt là khi ta đi đến trung tâm thương mại Liễu thành, bị chen đến không thở được, ta lập tức hối hận, biết vậy ta ở trong phòng khách sạn lên mạng lướt sóng còn khoẻ hơn.

Nhưng tới cũng tới rồi, ta nên đi dạo mua sắm vui vẻ. Ta không có thói quen ỷ lại người khác, bởi vậy một mình ăn cơm một mình dạo phố một mình đi xem phim đều không thành vấn đề, thậm chí còn cảm thấy thoải mái.

Tuy rằng mỗi ngày đều cô đơn làm bạn với chính mình, nhưng ở trong một đám đông huyên náo, người người đều đi thành nhóm, ta một mình đeo tai nghe lắc lư theo âm nhạc cảm giác cũng rất tốt.

Hỏi Thi Cảnh Hòa muốn quà gì hay không thuần tuý là vì nhiệm vụ, nhưng hỏi Tạ Oánh và Mạnh Nhất Sênh thì khác, đương nhiên họ đều trả lời "Không muốn cái gì".

Có điều họ trả lời là một chuyện, ta muốn mua là một chuyện, ta đi loanh quanh cả ngày, vác theo mấy túi lớn nhỏ trở lại khách sạn.

Buổi sáng Thi Cảnh Hòa nhắn tin, hỏi ta đêm nay muốn cùng ăn tối hay không, ta từ chối.

Coi như là ta tùy hứng đi, ta hiện tại không muốn gặp nàng, bởi vì nhìn thấy nàng liền sẽ nghĩ đến một ngàn vạn cách ta ngày càng xa.

Ta tới đây là để giải sầu chứ không phải vì nhiệm vụ, tối hôm qua ta bị điên mới đi gặp nàng.

Haizzz, thật sự bế tắc, tưởng tượng nàng biết chuyện tình yêu thời đại học của ta, càng bế tắc.

Sau khi tắm, ta mở danh bạ, nhịn không được gọi cho Đới Thịnh. Ta rất muốn hỏi, có phải bọn họ đã điều tra sau lưng rất nhiều, ví như chuyện ta cùng Thi Cảnh Hòa học chung trường, ví như chuyện Thi Cảnh Hòa quen biết Dư Mặc, ví như ta cùng Dư Mặc trước kia từng nói yêu đương.

Ta có một chuỗi vấn đề muốn hỏi, nhưng cuối cùng chưa hỏi ra miệng, bởi vì không có ai bắt máy, hơn nữa bên tai không ngừng vang lên nhạc chuông: "Xin lỗi, người này hiện tại đang nghỉ lễ quốc khánh, nếu có việc vui lòng liên hệ sau ngày 7 tháng 10."

Ta:?

Cái nhạc chuông này thật kinh dị, mà ta cũng không thể làm gì hơn, vì ta cũng có nhắn bên WeChat nhưng không nhận được hồi phục, gọi tới cũng là trạng thái "Bận".

Bận đi chơi chứ gì.

Ngày hôm sau ta ghé thăm trường, đại học kinh tế tài chính Vân tỉnh cũng coi như là có tiếng trong nước. Hiện tại lễ quốc khánh nên có rất nhiều người đến tham quan.

Ta thấy thật nhiều gương mặt trẻ, khả năng đều chọn trường này làm mục tiêu thi đại học.

Hồi đó khi ghi danh trường, ta cũng không có nghĩ nhiều, đơn giản là bởi vì ba mẹ ta cảm thấy học kế toán ra có tương lai, tiền lương cũng cao.

Bản thân ta ở thời điểm ấy lười suy nghĩ xem mình muốn gì, liền chọn Vân Tài kế toán, Mạnh Nhất Sênh thì quen với việc cùng ta đi học nên cô ấy cũng chọn trường này.

Chuyện cũ hiện rõ trước mắt, dưới chân đạp thổ địa làm ta quay cuồng trong hồi ức.

Muốn quên những chuyện trước kia thật sự không dễ dàng, giống như ta bây giờ nhìn thấy thư viện liền nhớ tới tình đầu.

Năm hai sau khi chia tay không bao lâu, cô ấy xuất ngoại, từ đó ta không còn nghe thêm tin tức gì về cổ.

Bạn bè biết mối quan hệ của chúng ta cũng không nhắc tới chuyện cô ấy trước mặt ta, về sau ta toàn quen con trai, dần dà họ cũng nghĩ rằng ta thật ra không hề thích con gái.

Ta không biết cô ấy hiện tại sống thế nào, mấy năm nay ở nước ngoài, có giây phút nào nhớ tới ta không, có lúc nào muốn nói lời xin lỗi với ta không.

Ta hẹp hòi, hẹp hòi đến độ tận hôm nay ta vẫn nhớ rõ rành mạch lý do cô ấy nói chia tay. Sao cô ấy có thể nói là ta đen đủi xui xẻo chứ?.

Ba mẹ ta rời khỏi thế gian này là chuyện ta có thể dự đoán được sao? Đoạn thời gian sau đó ta không thoát khỏi đau buồn dẫn đến trầm cảm là ta có thể dự đoán được sao?

Nếu ta có thể đoán được, vậy thì người chủ động chia tay khẳng định là ta, chứ không phải cô ấy.

Nghĩ đến con người đó, tâm trạng ta liền vô cùng nặng nề, đặc biệt là càng bực bội khi cảm thấy ta đối cô ấy nhớ mãi không quên.

Mạnh Nhất Sênh lo lắng không sai, ta khả năng không thể quên đi tình đầu, hơn nữa gần đây còn thường xuyên nghĩ tới.

Nhưng như vậy không được, đã qua đi mấy năm, ta không thể không tiền đồ giống lúc trước.

Ta chau mày, trong lòng như có ngàn khối đá đè nặng, không có tâm tư thăm thú tiếp cho nên liền rời trường, bắt taxi đến một quán bar.

Đêm nay ta muốn uống cho say. Nhưng trước giờ ở Vân thành, uống rượu đều là cùng nhóm Tiểu Tự, đột nhiên hôm nay lẻ loi một mình, ta lại cảm thấy hụt hẫng.

Vì thế trước khi vào quán, ta gọi điện cho Tiểu Tự, chỉ qua mấy giây hắn tiếp nghe.

Tiểu Tự thở hổn hển, thanh âm có điểm đè nén, nói chuyện cũng đứt quãng: "Chi, Chi, sao, sao?".

Ta vừa nghe liền biết không thích hợp, ngẩng đầu nhìn sắc trời, mới hơn bốn giờ chiều, Tiểu Tự liền...hành sự.

Quấy rầy mỹ cảnh mây mưa của người khác là không có đạo đức, ta còn loáng thoáng nghe thấy tiếng bạn trai hắn, đối phương đè thấp giọng kêu hắn "Bảo bối", còn nói "Thoải mái không".

Ta:......

Trong đầu ta nhanh chóng nhảy ra bốn chữ "Ban ngày tuyên dâm", ta hít vào một hơi thật sâu, nói "Không có gì" liền cắt đứt cuộc gọi.

Thật sự đã quấy rầy, ta cho rằng ít ra cũng phải ở buổi tối, ai mà biết....

Cuối cùng ta không đi vào, bởi vì nhớ tới gần đây có vụ "Nhặt xác ở quán bar", ta cảm thấy nếu ta muốn uống tới bến thì vẫn là nên ở khách sạn.

Thế là ta đi siêu thị mua vài loại rượu, đến lúc vác cái túi to đùng trên tay, ta liền có chút hoài nghi nhân sinh.

Ầy, nếu có Tiểu Tự ở đây thì tốt biết mấy, hắn có thể xách giùm.

Con người đều cần cái gì đó để phát tiết, giống như ta đi du lịch để xua tan sợ hãi, hoặc giống như ta hiện tại mua rượu dự định uống đến say không biết trời trăng, để quên đi những chuyện bi thương gần đây.

Dù cho chỉ là tạm thời quên đi cũng tốt, ta thật không muốn lại nhớ đến tình đầu.

Nhớ tới cô ấy ngực ta liền phát đau, ta hẳn là nên chán ghét cô ấy mới đúng. Nhưng ta không làm được.

Ta càng chán ghét bản thân mình cứ nhớ đến cô ấy, vì cái gì chứ? Vì cái gì đã qua 5 năm, ta vẫn là không thể quên đi?

Ta đột nhiên lại nhớ tới Thi Cảnh Hòa, nàng nói nàng tốn thời gian rất dài để quên người cũ.

Ta thì sao? Ta thì sao?

Nếu so 5 năm của ta cùng "thời gian rất dài" của nàng, ai sẽ thắng? Hơn nữa...đến bây giờ ta vẫn còn chưa quên.

Ta đột nhiên rơi lệ đầy mặt, tan vỡ bật khóc thành tiếng.

Lúc Nữ Oa tạo ra ta, có phải cũng cho ta nhiều phần thống khổ hơn là vui sướng hay không?

Làm ta mất đi cha mẹ, cũng làm ta mất đi khả năng yêu thêm người khác.

Một mình uống đến cùng đúng là không chịu nổi, ta đã say choáng váng, thế mà đầu óc vẫn khăng khăng là ta còn thanh tỉnh, nhưng ta không khống chế hành vi được nữa, té xuống thảm.

Tiếng chuông di động đúng lúc vang lên, ta cố gắng mở to hai mắt, cũng dùng lỗ tai xác định vị trí của nó.

Đây là di động cá nhân, người gọi cho ta chỉ có thể là bạn bè.

Là ai chứ? Ta đã hết nhìn rõ màn hình, theo quán tính ấn nghe.

Sau khi bắt máy, ta mới xác định là Thi Cảnh Hòa.

Nàng lại hỏi ta có muốn cùng đi ăn hay không, kết quả nghe thấy giọng nói lè nhè của ta, nàng hỏi ngay số phòng khách sạn.

May mà ta còn nhớ rõ ta đang ở đâu, vừa nói cho nàng xong thì cuộc gọi cũng bị cắt đứt, ta một lần nữa nhắm lại mi mắt.

Lúc Thi Cảnh Hòa đến, ta lảo đảo đi ra mở cửa, ta không biết tại sao nàng đến đây, khả năng bởi vì ta là học muội của nàng, còn là người yêu cũ của bạn nàng.

Ta đột nhiên cảm thấy ta và nàng dính dáng cũng thật nhiều a.

Cửa mở, ta thấy gương mặt Thi Cảnh Hòa, chẳng qua ta nhìn xem không có rõ ràng, trước mặt giống như là bỏ thêm tầng lự kính.

Nàng thật đẹp, lần đầu tiên ta nhìn hình ảnh nàng, ngay lập tức đã nghĩ như vậy.

Giọng nói của nàng có điểm nôn nóng: "Em làm sao mà uống thành như vậy?".

"Không biết......"

Nói xong ta ngã vào trong lòng nàng, không còn ý thức.

Trước/98Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Trở Lại 90, Nàng Bên Ngoài Khoa Đại Lão Vòng Hỏa Bạo