Saved Font

Trước/98Sau

Làm Bộ Gái Thẳng

Chương 73: Chị Ăn Dấm Mèo Cả Buổi Tối

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Người không kinh ngạc nhất khi biết ta cùng Thi Cảnh Hòa ở bên nhau, đương nhiên là Tạ Oánh cùng Tiểu Tự, bọn họ phía trước luôn cổ vũ ta.

Chẳng qua ta vẫn khó thoát khỏi bị hai người khiển trách, nói ta không đủ can đảm, bằng không khoảnh khắc tỏ tình cũng sẽ không khóc sướt mướt đến mức nổi lên mụt lẹo.

Ta thuật lời họ cho Thi Cảnh Hòa nghe, nàng cười đến ngửa tới ngửa lui, một lát sau mới khôi phục bình thường.

Ta:......

Ta đang ngồi ở sô pha trong văn phòng nàng, hiện tại đã tan tầm, nhân viên văn phòng đều đi rồi, nhưng Thi Cảnh Hòa chưa đi vì vẫn còn vài giấy tờ cần xử lý.

Hôm nay là ngày thứ ba chính thức yêu nhau, ta cũng là xem lịch mới ý thức được, ngày cùng nàng bên nhau là 26 tháng 11.

Tuy rằng ta đã kết thúc hợp tác với phía Đới Thịnh từ lâu, nhưng ta cũng không có quên ngày ta ký hợp đồng là 26 tháng 8.

Tính ra vừa vặn là ba tháng, tâm thái ta từ lúc ban đầu vì tiền đã chuyển biến thành muốn cùng Thi Cảnh Hòa ngọt ngào yêu đương.

Hôm nay ta lại tới văn phòng tìm nàng, hiện thời ta nhàn rỗi thật sự, không có việc gì làm, mỗi ngày thức dậy thì canh đến gần giờ Thi Cảnh Hòa tan làm rồi đi đến tiệm kẹo chờ nàng.

Chờ đợi sẽ không làm ta cảm thấy phiền chán, mà là vui vẻ sung sướng.

Dáng vẻ Thi Cảnh Hòa nghiêm túc làm việc thực mê người, vừa rồi ta còn định chụp lén nàng, nhưng bị nàng bắt tại trận.

Nàng sắp xếp mớ văn kiện trên bàn, nhìn ta nói: "Chi Chi, không cần chụp lén, em muốn công khai chụp thế nào cũng được."

Ta cất điện thoại, gật đầu, tiếp theo lại hỏi nàng: "Chị sắp xong chưa?".

"Xong ngay, chờ chị thêm hai phút."

"Okay."

Tháng mười hai đã tới nơi rồi, nhiệt độ Vân thành càng ngày càng thấp, lúc ra khỏi cửa tiệm, ta nhịn không được rùng mình một cái.

Ta còn chưa có soạn ra mấy bộ quần áo thật dày để mặc, hôm nay chỉ là áo hoodie kèm theo áo khoác, mà gió thì cứ tìm khe hở để luồn vào, quá làm người chán ghét.

Thi Cảnh Hòa không giống người khác, nàng đã sớm mặc vào áo len cao cổ, căn bản không bị lọt gió.

May mắn hôm nay trời không mưa, nhưng mặt đường vẫn còn ứ nước từ cơn mưa lớn đêm qua, cho nên chúng ta đi về chỗ đậu xe cũng rất cẩn thận, sợ giẫm trúng nước bẩn bắn lên quần áo.

Nàng đi làm mỗi ngày tất nhiên là vất vả hơn, bởi vậy ta cũng biết cơn đau đầu của nàng từ đâu mà đến. Vì thế đều là ta tới lái xe mang nàng đi ăn, ăn xong lại đưa nàng về chung cư, tiếp theo ta trở về nhà mình.

Ta cũng rất muốn lưu lại nhà nàng a! Nhưng ta tự hỏi qua, cảm thấy mới ở bên nhau vẫn là không cần dính nàng quá mức, cho nhau một chút không gian, không thôi dễ dàng phản tác dụng.

Tiểu Tự cùng bạn trai hắn đúng kiểu khó khăn chia lìa, mỗi lần ta gọi điện thoại thì y như rằng cả hai đang ở bên nhau. Hai người bọn họ tuy là nhất kiến chung tình nhị kiến lên giường, nhưng tình cảm thật là mỗi ngày càng thêm vững chắc.

Mà ta cùng Thi Cảnh Hòa lại là một kiểu khác, nói như thế nào nhỉ...... Kỳ thật ta không quá hiểu vì sao Thi Cảnh Hòa thích ta, hoặc là thích ta từ lúc nào.

Ta biết, có thể là cái tật xấu lo được lo mất của ta lại tái phát, cho nên mới bắt đầu rúc vào sừng trâu.

Nhưng ta không hỏi Thi Cảnh Hòa, cũng không biết nên làm sao hỏi ra miệng, mà hình như cũng không quan trọng đến mức nhất định phải hỏi.

Ta nghĩ nghĩ, lái xe về hướng quán ăn muốn đi, Thi Cảnh Hòa làm việc đã đủ mệt mỏi, vẫn là không nên để nàng vào bếp nấu cơm.

Lúc trên đường, Thi Cảnh Hòa nghĩ tới một vấn đề: "Chi Chi, khách thuê kia của em đã đóng tiền nhà cho em chưa?".

"Vẫn chưa." Ta lắc lắc đầu, "Nhưng đã liên lạc được rồi, cô ấy hỏi em có thể cho thêm ít thời gian thong thả hay không, cô ấy đã thôi việc, nghỉ ngơi một đoạn thời gian rồi đang tìm công việc mới, chờ không lâu thì có thể đóng tiền nhà."

Thi Cảnh Hòa gật gật đầu: "Ừ."

Nàng mới vừa nói xong, điện thoại liền vang lên.

"Dạ."

"Con biết rồi."

Nói nói mấy câu nàng cúp máy, nghiêng đầu qua nhìn ta, "Chi Chi, mình đổi địa điểm, mẹ chị mới gọi điện kêu tụi mình đi trước đón em chị."

"Ừ được."

Chỗ học thêm của Thi Kinh Lan ở trung tâm thành phố, chừng mười mấy phút chúng ta đến nơi, xuống xe cùng đi qua.

Thi Kinh Lan năm nay sáu tuổi mà đã học lớp ba, nói là học lệch nghiêm trọng, nhưng khi ta thấy thành tích toán học của con bé vẫn là không tránh được nheo mắt.

Nếu thi được 95/100 điểm mà coi là học lệch nghiêm trọng, vậy thì hồi ta tiểu học quả thực là dốt nhất trong số mấy đứa dốt.

Các môn khác Thi Kinh Lan đều đạt điểm tối đa, chỉ có toán học lúc nào cũng 95.

Ta nhịn không được hỏi Thi Cảnh Hòa: "Học tỷ, hồi trước chị đi học cũng đạt thành tích tốt như vậy sao?".

Đúng rồi, ta bắt đầu quan tâm đến những việc trước kia của Thi Cảnh Hòa, muốn biết thật nhiều thật nhiều về nàng.

Trung tâm thành phố náo nhiệt phi phàm, cho dù hiện tại là giữa tuần, nhưng cũng không che đậy được vẻ phồn hoa vốn có.

Thi Cảnh Hòa đeo lên khẩu trang, chỉ lộ ra một đôi mắt, bởi vì nàng khả năng lại bị cảm lạnh, hai ngày này vẫn thường ho khan.

Nàng nhìn ta một cái, lông mày hơi nhíu, "Cũng tạm, vẫn luôn đạt hạng nhất."

Ta: "...... Kết quả lên đại học chị lại chọn Vân Tài?" Ta đi gần một chút, cùng nàng sóng vai, "Em không có ý nói Vân Tài không tốt nha."

Thi Cảnh Hòa nắm lấy tay ta, dắt ta đi qua đường, đồng thời cũng trả lời ta: "Bởi vì ba chị muốn chị học kinh tế, trở về kế thừa gia sản."

"......" Ta tức khắc trầm mặc.

Một lát sau, chúng ta đứng dưới lầu nhìn đến Thi Kinh Lan, con bé đeo cặp sách, tóc vẫn là thắt bím.

Thấy ta, nó vui vẻ chạy tới nhào vào lòng ôm ta, "Chị Chi Chi, đã lâu không gặp." Thanh âm con nít, mang theo cảm giác đặc biệt non nớt.

Thi Cảnh Hòa "chậc" một tiếng: "Nhìn thấy chị Chi Chi liền quên chị đây, Thi Kinh Lan em được lắm."

Nàng tuy rằng nói như vậy, nhưng là đang cười, hơn nữa còn chủ động cầm lấy cặp sách của Thi Kinh Lan.

Thi Kinh Lan hướng nàng thè lưỡi: "Hừ, ai kêu chị không cho em ăn đồ ăn vặt."

Ta giương mắt nhìn Thi Cảnh Hòa, nàng cũng đang nhìn ta, nàng nhẹ nhàng lắc đầu cười, tỏ vẻ bất đắc dĩ.

Thi Kinh Lan nắm tay của ta, nhảy nhót cực kỳ hưng phấn, ta hỏi: "Miêu Miêu, em muốn ăn cái gì?".

Không chờ đến Thi Kinh Lan trả lời, ta nghe thấy Thi Cảnh Hòa nói: "Mẹ chị kêu tụi mình về nhà ăn, mẹ đã nấu cơm nước xong xuôi và đi ra ngoài rồi."

Ta "ô" một tiếng, gật đầu: "Vậy được, em trước đưa chị và Miêu Miêu...."

Thi Cảnh Hòa cắt ngang lời ta, "Không, em theo tụi chị cùng về nhà."

Ta sờ sờ đầu, có hơi ngượng ngùng: "Nhưng đó là nhà chị......"

Hiện tại chúng ta đã đi tới cửa xe, Thi Cảnh Hòa cho Thi Kinh Lan ngồi vào ghế sau cài kỹ dây an toàn, tiếp theo nói với ta, "Mẹ chị không có ở nhà."

Nàng cười cười: "Đừng có khẩn trương, chị cũng sẽ không làm gì em đâu."

"......"

"Với lại, không phải em thích Jojo sao? Lần này tới nhà em có thể thấy nó."

Vì vậy lên xe rồi ta gọi điện cho Tạ Oánh biết tình huống, nói ta khả năng đến tối muộn mới về, ta muốn đi xem mèo.

May là trước đó ta đã giảm nhỏ âm lượng, không thôi có lẽ Thi Cảnh Hòa sẽ nghe thấy Tạ Oánh nói: "Xem mèo? Lục Chi tiền đồ ngươi ở đâu? Có bạn gái không xem đi xem mèo?".

Ta đây có biện pháp nào a! Ta còn cảm thấy thẹn thùng a!

Hai ngày nay ta đâu có dám ngủ ở nhà riêng của Thi Cảnh Hòa, cho dù rúc trong ngực Thi Cảnh Hòa mà ngủ thật sự thoải mái, nhưng ta không có dám ở nhiều.

Có thể coi là ta làm ra vẻ đi, ta cảm thấy mau chóng quá, chúng ta còn chưa có ở bên nhau bao lâu, nghĩ đến cái cảnh trước khi nhắm mắt ngủ và sau khi mở mắt dậy đều nhìn đến Thi Cảnh Hòa là ta liền đỏ mặt, cẩn thận tự hỏi một phen ta quyết định không thể tiếp tục như thế, ta phải cùng Thi Cảnh Hòa bảo trì một chút khoảng cách.

Không phải giữ khoảng cách xa lạ với nhau, mà là khoảng cách thích hợp, chờ chừng nào ta hoàn toàn thích nghi với thân phận bạn gái của Thi Cảnh Hòa thì chắc là sẽ không như vậy nữa.

Nhưng hiện tại phòng tuyến trong lòng vẫn là trực tiếp sụp đổ, Thi Cảnh Hòa cố ý chọc ta, còn lấy mèo ra dụ dỗ.

Tốt, ta thỏa hiệp, thẳng đến nhà nàng đổi giày rồi, ta mới muộn màng phát giác bản thân mình không hề chống cự được dụ hoặc.

Sao có thể sẽ là tới xem mèo chứ? Ta chẳng qua vẫn là muốn cùng Thi Cảnh Hòa ở chung nhiều hơn mà thôi, ta luyến tiếc không nỡ xa nàng.

Thi Cảnh Hòa rót ly nước đặt lên bàn cho ta, "Chi Chi, lại đây ăn cơm."

Thi Kinh Lan trở về phòng ngủ cất cặp sách, lúc con bé ra tới thì ta và Thi Cảnh Hòa đã ngồi vào bàn ăn.

Phong cách trang hoàng nhà nàng thật đúng là kiểu nhà giàu mới nổi, chỉ có ở phòng ngủ của Thi Cảnh Hòa ta mới thấy không có loá mắt.

Ta đang ngồi trên ghế mây treo trong phòng nàng, Jojo thì nằm trong lòng ta.

Ta ôm chiếc mèo xinh xẻo được tung hô ca ngợi trên mạng mà lòng cảm khái vạn ngàn.

Fans Thi Cảnh Hòa rất thích Jojo, đương nhiên, nếu Thi Cảnh Hòa nuôi một con cún thì các fans nàng khẳng định cũng sẽ thích.

Bản chất vẫn là bởi vì thích Thi Cảnh Hòa mà thôi, vì thế ta lại miên man nghĩ nếu bọn họ biết Thi Cảnh Hòa thích ta thì có nhân tiện thích ta luôn không?

Kết quả rõ ràng là không có khả năng, ta bất quá là kẻ cướp đi người mà họ yêu thích, huống hồ ta còn là con gái, nếu có một ngày Thi Cảnh Hòa công khai chuyện tình lên Weibo hoặc chúng ta bị bắt buộc hấp thụ ánh sáng, đến lúc đó khu bình luận hẳn là một mảnh tinh phong huyết vũ.

Ta không sợ ánh mắt của người khác, nhưng ta sợ Thi Cảnh Hòa bởi vì ta mà rơi vào lốc xoáy dư luận, nàng không phải ta, nàng là hot girl mạng lưu lượng cực cao nếu công bố tình yêu liền sẽ lên hot search Weibo.

Thi Cảnh Hòa hiện giờ đang ở bên phòng Miêu Miêu giúp con bé giải bài tập, nàng kêu ta ngồi chơi trong phòng nàng, lát nữa nàng sẽ qua.

Jojo rất ngoan, dịu ngoan nằm trong lòng ta, không chút giãy giụa. Ta thậm chí lấy ra điện thoại cùng nó tự chụp, nó cũng không có vẻ gì kháng cự.

Lúc Thi Cảnh Hòa đẩy cửa tiến vào, ta vẫn còn say mê chụp hình, thấy cằm ta thiếu điều muốn cọ sát đầu Jojo, Thi Cảnh Hòa đi tới đứng trước mặt ta, "Em thật đúng là chỉ tới xem mèo."

Ta còn không có cất điện thoại, ngẩng đầu nhìn nàng, cười nói: "Chứ không thì sao?".

Thi Cảnh Hòa không đáp lời, ghế treo của nàng tương đối to rộng, vì thế nàng ngồi xuống bên cạnh ta.

Nàng cầm lấy điện thoại của ta, chuyển lại chế độ camera, hướng về phía ta và Jojo, cười nói: "Muốn chị chụp giúp em không?".

"Chị cầm điện thoại của em rồi còn hỏi."

Đã thật lâu ta không nhận đơn làm việc, vì vậy toàn là mang theo điện thoại cá nhân.

Trong phòng ánh đèn sáng ấm, ta ôm Jojo, Thi Cảnh Hòa ở bên cạnh hỗ trợ chụp hình.

Chụp chụp mấy tấm, Thi Cảnh Hòa dựa đầu gần ta, cho ta xem tác phẩm vừa chụp, "Jojo hiện tại càng ngày càng không muốn làm người mẫu gì hết, trước ống kính còn không thèm có biểu tình."

Ta gật đầu: "Ừ, có điểm cảm giác sống không còn gì luyến tiếc."

Thi Cảnh Hòa cười khẽ hai tiếng, nàng trả điện thoại lại cho ta, sau đó ôm Jojo vào ngực nàng.

Ta tắt camera trở ra màn hình chính, nhưng vừa thấy màn hình, trong lòng liền nhảy dựng.

Không xong.

Ta nhìn Thi Cảnh Hòa, nàng cười như không cười mà nhìn ta: "Hình nền của em quen mắt lắm nha, là chị phải không?".

Lỗ tai ta đã nóng lên, ta quay mặt đi, phủ nhận: "Không phải."

Thi Cảnh Hòa xoay người, đặt Jojo xuống đất, tiếp theo nghiêng đầu ho khan, ta để điện thoại qua một bên, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng nàng.

Ta cau mày hỏi: "Học tỷ, sao chị dễ dàng bị cảm như vậy a?".

Không vài giây, Thi Cảnh Hòa ngừng ho, nàng nhìn ta, ánh mắt vô tội: "Hôm trước ngủ chung với em, chị bị lạnh giữa đêm giật mình tỉnh dậy." Nàng không buông tha ta, tiếp tục nói, "Em cuốn hết hơn nửa cái chăn."

"......" Ta hơi cúi đầu, "Xin lỗi."

Thi Cảnh Hòa ôm hai gò má ta, thở dài: "Em không cần nói xin lỗi chuyện này."

Ta nhấp môi, có chút khó chịu, bởi vì ta mà Thi Cảnh Hòa lại bị cảm, may mà nàng không phát sốt.

Nàng chớp chớp lông mi, để sát vào ta, "Em hẳn là xin lỗi vì cái gì nói muốn tới xem mèo mà không phải muốn ở bên chị."

Nàng hôn lên cằm ta, dáng vẻ đáng thương, "Chị ăn dấm mèo, ăn cả tối rồi đó."

Trước/98Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đô Thị Siêu Cấp Tà Y