Saved Font

Trước/94Sau

Làm Nũng

Chương 50: Tâm Ý

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Mấy ngày kế tiếp, Tạ Nhan bận rộn như trước, tham gia hoạt động khắp nơi, cũng không cùng người nào nói đến chuyện Phùng Hoằng.

Mà cũng không lâu sau, đến lúc 《 Đi đâu? 》 lên sóng, sau 《 Nhập sáo 》, nhân khí Tạ Nhan vẫn rất cao, tổ tiết mục 《 Đi đâu? 》cũng rèn sắt khi còn nóng, rất nhanh cho ra teaser tập có cậu tham gia. Cắt nối biên tập trọng điểm đặt ở chuyện Tạ Nhan bị thương, tuy rằng fan đã sớm biết chuyện này, nhưng vẫn vì thần tượng* nhà mình trong lòng run sợ, đặc biệt hiếu kỳ rốt cuộc khi đó chuyện gì xảy ra.

*Chỗ này không có gì giải thích nhưng mà, raw ghi là "Ái đậu", nghĩ mãi mới hiểu là idol. Chỉ muốn kể với mọi người vậy thôi =))

Chỉ xem teaser cũng đủ để lo lắng, đồng thời nhiệt độ của tập này càng cao, nóng như lửa đốt.

Kỳ mà Tạ Nhan tham gia được chia làm hai tập, đến lúc tập đầu phát sóng, Tạ Nhan cũng không coi. Cậu có thói quen xem lại phim mình đóng, tìm ra thiếu sót trong diễn xuất, nhưng chương trình tống nghệ thì không giống, lúc quay cũng không cần diễn xuất, quay xong là xong, không cần xem lại.

Sáng sớm ngày hôm sau, Vương Chúc Duy gọi đến chúc mừng Tạ Nhan, nói là tỷ suất người xem leo cao, mấy người trong tiết mục đều lên nhiệt sưu, nhiệt độ rõ ràng lại tăng lên một cấp bậc.

Tạ Nhan đối với những chuyện này cũng không quá quan tâm, cũng không xem những tin tức liên quan.

Thẳng đến tuần tiếp theo, sau khi 《 Đi đâu? 》 chiếu xong, công ty rốt cuộc đưa chìa khóa nhà mới cho Tạ Nhan.

Hôm đó Tạ Nhan không có công việc, cầm chìa khóa về nhà, xem kịch bản một chút, chụp hình chìa khóa mới, nhịn không được gửi cho Phó Thanh, hai người hẹn thời giam chuyển nhà.

Tạ Nhan nằm trên giường vừa xem kịch bản vừa cùng Phó Thanh nói chuyện phiếm, bọn họ gián đoạn hàn huyên hai tiếng, kịch bản cũng chỉ lật qua hai trang.

Cậu không phải kiểu người không tập trung này, bình thường người khác chuyện khác đều không thể ảnh hưởng chút nào đến chuyện Tạ Nhan chuyên tâm muốn làm, nhưng cậu cùng Phó Thanh nói chuyện phiếm nhắn tin, luôn luôn chờ đối phương trả lời, nếu Phó Thanh có việc trả lời chậm, Tạ Nhan không có mục đích chậm rãi xem lại tin nhắn trước đó.

Vốn đang nói chuyện, thế nhưng bên kia hiển thị trạng thái đối phương đang nhập rất lâu, lúc sau mới thấy xuất hiện tin nhắn.

Phó Thanh nói: "Tiểu Tạ, là fan của em, có thể hỏi một chuyện không?"

Tạ Nhan ngẩn ra, gửi đi: "Ừ."

Ngẫm lại lại cảm thấy thiếu, lại thêm một câu: "Cái gì cũng có thể hỏi."

Một lát sau, bên kia lại gửi tới một tin, Phó Thanh hỏi: "Gần đây rất nhiều tin tức đều nói chuyện của em và nữ MC của 《 Đi đâu? 》, tại sao vậy?"

"Tiểu Tạ, tiểu Tạ muốn hẹn hò rồi sao?"

Hô hấp Tạ Nhan dừng lại một giây, cậu không biết mình có muốn hẹn hò không, nhưng rõ ràng là dù muốn, đối tượng cũng không phải Nguyễn An Ninh.

Nhưng cái này lại không thể nói ra miệng.

Tần suất tim Tạ Nhan đập nhanh hơn, cậu mạnh mẽ đè nén cảm giác từ trái tim, mở Weibo đã lâu không đăng gì, tìm tên mình và Nguyễn An Ninh, dùng tay trái lướt Weibo.

Đây là tuyệt chiêu Dương Tầm dạy cậu. Dương Tầm thích xem bát quái, bình thường lướt Weibo tìm tên mình và người khác, dù có tài khoản phụ nhưng không phải lúc nào cũng nhớ, có một lần thật sự dùng tài khoản chính, không cẩn thận thích một bài đăng, dù lập tức bỏ thích, nhưng vẫn bị cười thật lâu. Từ đó về sau, Dương Tầm rút ra bài học, chỉ dùng tay trái, cũng không lo sẽ like nhầm, mười phần nhiệt tình dạy lại cho Tạ Nhan.

Cơ hồ là trong một đêm, những bài đăng mới nhất đều đem hai người họ cột chung, cp Tạ Nhan Nguyễn An Ninh ở khắp nơi, vô số đoạn cut, hình ảnh, FMV và fic, nhiệt độ cp cũng rất cao.

Mỗi một ánh mắt, mỗi một động tác, đều bị phóng đại vô hạn, giống như bọn họ thật sự có cái gì.

Tạ Nhan càng xem, lông mày càng nhăn chặt, cậu cò chưa rõ tâm ý của mình lại cùng người khác vướng vào quan hệ không rõ ràng.

Vô luận như thế nào, cũng không nên như vậy.

Tạ Nhan cắn môi, gõ xuống một hàng chữ: "Em không biết chuyện này. Chắc là người đại diện sao tác, Phó ca chờ một chút, em đi hỏi hắn."

Nhắn tin này xong, cậu lập tức gọi Vương Chúc Duy.

Vương Chúc Duy rất nhanh nhận điện thoại, Tạ Nhan gần đây phát triển tốt, con đường của hắn ở công ty rộng mở, thấy là Tạ Nhan gọi, giọng nói rất ôn hòa.

Tạ Nhan tắt weibo, dùng phần mềm tìm kiếm tìm tên của hai người, đầy màn hình đều là tin tức thông cáo, tâm tình càng phiền, cậu hỏi: "Tôi và Nguyễn An Ninh là chuyện gì?"

Vương Chúc Duy bên kia tựa hồ là sửng sốt một chút, rất nhanh thì giải thích, giọng nói cực kỳ chân thành: "Cái này a, đã quên nói với cậu, bên Nguyễn An Ninh và tôi bàn bạc, kết hợp xào cp, đối với hai người đều có lợi, cậu gần đây không phải bận rộn sao? Cũng không rảnh..."

Tạ Nhan không hiểu rõ những thứ thủ đoạn trong vòng, nhưng cũng không ngốc, cắt đứt lời của hắn: "Có thật sự quên hay không anh tự mình biết. Anh đang ở đâu? Công ty sao? Chúng ta gặp mặt nói."

Vương Chúc Duy trầm mặc chốc lát, mới nói: "Có."

Trên đường đến công ty, Tạ Nhan mở đoạn phim fan cp cắt ra.

Tạ Nhan không phải loại người thích hợp với chương trình tống nghệ. Cậu lớn lên đẹp đẽ, tính cách xây dựng tốt, làm việc cẩn thận, nhưng những thứ này lên chương trình tống nghệ đều không có tác dụng. Vốn tống nghệ là cần phải thỏa mãn nhu cầu tiêu khiển của người xem, khách mời có thể không đẹp, có thể không có diễn xuất, nhưng không thể không thú vị.

Mà Tạ Nhan trầm mặc ít nói, tính cách lãnh đạm, tính cách cũng không nổi trội.

Tạ Nhan và Nguyễn An Ninh mới đầu tương tác rất ít, tổ tiết mục cắt ra mấy đoạn Tạ Nhan lơ đãng nhìn Nguyễn An Ninh, phối hợp độc thoại nội tâm hồng phấn, dựa vào cách biên tập như vậy, gắn gượng biến Tạ Nhan tiểu thiên xứ xấu hổ mà trầm mặc khi đối diện Nguyễn An Ninh.

Tập trước kết thúc bằng cảnh Tạ Nhan cứu Nguyễn An Ninh bị thương, dưới sự biên tập của tổ tiết mục và sự dẫn đường của thủy quân, xuất hiện một nhóm fan cp há miệng ăn đường, cũng làm nóng nhiệt độ của hai người.

Xe đến cửa công ty, Tạ Nhan tắt điện thoại di động, đi vào phòng làm việc, Vương Chúc Duy ngồi phía sau bàn làm việc, lúc thấy Tạ Nhan trên mặt vẫn mang theo tươi cười.

Hắn thử giải thích: "Chuyện cậu và Nguyễn An Ninh đúng là tôi và tổ tiết mục thương lượng cùng nhau xào. Cậu bây giờ có nhiệt độ cao, của Nguyễn An Ninh cũng không thấp, hai người xào cp, có thể hấp dẫn fan mới, tổ tiết mục cũng thu được người xem, đối với hai bên đều có lợi. Cậu xem hiện tại không phải có rất nhiều..."

Tạ Nhan đứng ở trước mặt hắn, vẫn là trầm mặc, không nhúc nhích, cậu lãnh đạm nói: "Tôi không cần nhiệt độ như vậy. Hơn nữa từ đầu tới đuôi, anh cũng không nói với tôi."

Vương Chúc Duy cắn răng, lớn tiếng nói: "Nhiệt độ đưa tới cửa ai lại không cần? Hơn nữa nói với cậu, cậu sẽ đồng ý sao? Cậu nói tôi nghe."

Tạ Nhan nhìn hắn: "Sẽ không."

Phòng làm việc trong nháy mắt rơi vào yên tĩnh.

Vương Chúc Duy đứng lên, dùng sức vỗ bàn một cái: "Vậy cậu nói làm sao bây giờ?"

Tạ Nhan nghiêm túc suy nghĩ một hồi: "Đừng phát thông cáo nữa, làm sáng tỏ quan hệ của tôi và Nguyễn An Ninh, tôi chăm sóc cô ấy, là xem cô ấy như em gái."

Vương Chúc Duy cười lạnh một tiếng: "Xào cp xong lại nói là em gái, vậy mà cậu cũng có thể nghĩ ra. Nói thật với cậu, cp này bị xào ra cũng là do cậu lên tiết mục trả lời câu hỏi."

"Cậu còn nhớ chứ. Khi đó hỏi cậu thích ai hay không, cậu nói không biết, thật lợi hại, lên tiết mục lại trả lời như vậy. Tôi thương lượng với tổ tiếc mục cắt bỏ đoạn này, tổ tiếc mục muốn nhiệt độ, tiếc đoạn phim này, nhưng cũng không muốn xích mích với Huy Đạt. Nguyễn An Ninh vừa lúc muốn cọ nhiệt độ của cậu, liền nói có thể cùng cậu xào cp, tổ tiếc mục mới nhả ra, nháo thành cục diện bây giờ."

Tạ Nhan giật mình, lời Vương Chúc Duy mười phần chính nghĩa, nhưng cậu không dễ bị lừa: "Cho dù là như vậy, hiện tại tiết mục đã hết, không cần giả bộ tiếp nữa."

Vương Chúc Duy nhìn chằm chằm Tạ Nhan, sắc mặt đỏ bừng: "Tôi là người đại diện của cậu, làm tất cả cũng là vì tốt cho cậu, cậu biết cái gì? Việc này muốn thì làm không muốn liền không làm sao?"

Hắn tựa hồ chưa từng tức giận như vậy, đến hình tượng hòa ái kiên nhẫn đều xả ra, muốn bức bách Tạ Nhan. Vương Chúc Duy biết Tạ Nhan tiền đồ vô lượng, thế nhưng quá không nghe lời, khi đó cho dù sau lưng Tần Hạo Thành có kim chủ, cũng không ngang ngược như Tạ Nhan, khó có thể phục tùng.

Tính tình Tạ Nhan luôn không tốt lắm, lúc này lại không tức giận, gõ bàn một cái, tĩnh táo nhắc nhở Vương Chúc Duy: "Chúng ta là quan hệ hợp tác. Chuyện trước đây, tôi không nói tới, không phải không biết. Lần đầu tôi tới cũng đã nói, hợp tác trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau, tôi có giới hạn."

Vương Chúc Duy bị bắt được nhược điểm, hắn rất sợ nhắc tới trước đây, bởi vì quả thật đã làm chuyện có lỗi với Tạ Nhan, lúc này bị nổi giận và chột dạ mê muội đầu óc: "Giới hạn của cậu? Giới hạn của cậu là cái gì? Không muốn xào cp, nhiệt độ cũng không muốn. Là bởi vì tên côn đồ không đứng đắn kia sao?"

Tạ Nhan nói: "Câm miệng."

Vương Chúc Duy tiếp tục độc thoại: "A, được rồi, hắn tên gọi là gì, Phó Thanh đúng không, cạo tóc húi cua, mặt có sẹo, giống như thằng đòi nợ? Thật không có bản..."

Hắn còn chưa dứt lời, bị một tiếng vang thật lớn cắt đứt.

Tạ Nhan trực tiếp lật bàn công tác, đồ trên bàn rơi lả tả đầy đất, âm thanh liên tiếp vang lên.

Tạ Nhan cúi đầu nhìn Vương Chúc Duy, rũ mắt, nhãn thần tối tăm lại hung ác độc địa, cậu năm cổ áo Vương Chúc Duy ấn lên tường.

Vương Chúc Duy dùng sức đẩy tay cậu, Tạ Nhan lại không chút sứt mẻ, trực tiếp đè hắn trên tường, hai chân cũng hơi cách mặt đất.

Cậu lớn lên quá đẹp, loại đẹp khiến người khác nhận thức mơ hồi về độ nguy hiểm của cậu.

Giống như từ trước tới nay, Vương Chúc Duy cho rằng cậu phô trương thanh thế mà thôi.

Thanh âm Vương Chúc Duy có chút run, vẫn như cũ không chịu tỏ ra yếu kém: "Hắn có cái gì tốt? Khiến cậu không để ý tiền đồ, thích hắn đến thế sao?"

Tuy rằng không lâu đã thông qua luật hôn nhân đồng tính, nhưng trình độ tiếp thu của đại chúng còn chưa đủ cao, nếu công khai xuất quỹ(1), bị dán mác đồng tính luyến ái, khẳng định có ảnh hưởng lớn tới sự nghiệp.

"Thích hắn đến thế sao?"

Tạ Nhan vẫn không rõ cái gì là thích. Đối với cậu mà nói, thích là loại cảm xúc không thể với tới, cậu chừa từng trải qua, cũng không mong cầu.

Cậu vẫn cho là chỉ cần chính mình là đủ rồi. Lâu dần, ý nghĩ này trở thành một phần lý trí, tình cảm mơ hồ, cậu không nghĩ thêm tới thích, cũng không nghĩ tới yêu.

Cho đến lúc này, câu hỏi này thình lình xảy ra xuất hiện, cậu không có tự hỏi điều gì, chỉ dựa vào nội tâm trả lời.

Trong lòng cậu tự nhủ.

Đúng vậy, thích đến thế.

Tình cảm mơ hồ không rõ này tựa hồ đã được đặt đúng chỗ.

Động tâm chỉ là một cái chớp mắt, thích thì là tích lũy lâu dài.

Trước mười tám tuổi, Tạ Nhan chỉ quan tâm tôn nghiêm.

Mười tám tuổi qua đi, cậu thích đóng phim.

Tới hai mươi tuổi, giới hạn của cậu xuất hiện một Phó Thanh.

Người kia trong lòng Tạ Nhan phân lượng quá nặng, hơn cả chính cậu.

Nếu như vậy cũng không thể gọi là thích, Tạ Nhan quả thực không biết làm sao mới có thể thích một người.

Vương Chúc Duy đứng ở một bên, cảnh giác nhìn Tạ Nhan, sợ cậu lại phát điên.

Tạ Nhan chợt cười cười thanh âm của cậu rất nhẹ, như là một trận gió ôn nhu phất qua ngọn cây, lại rất nghiêm túc chắc chắc: "Đúng, tôi thích anh ấy."

Vương Chúc Duy không nghĩ tới sẽ nghe đáp án như vậy, cậu dĩ nhiên thực sự thừa nhận.

Tạ Nhan lại không có tâm tư dây dưa cùng Vương Chúc Duy, hai ba bước đi tới trước mặt hắn, cúi đầu kéo kéo khóe miệng, nhưng chỉ một ánh mắt như vậy, cũng đủ khiến Vương Chúc Duy sợ.

Cậu nói: "Anh ấy cái gì cũng tốt, không có chỗ nào không tốt, nhưng tại sao tôi lại phải nói với anh? Không có lần sau, chớ ở trước mặt tôi nói bất cứ câu nào không tốt về ảnh."

Nói xong câu đó, Tạ Nhan dứt khoát rời đi, nhưng đi được nửa đường lại xoay người trở về: "Bàn làm việc trừ vào tiền lương của tôi là được."

Tạ Nhan sau khi rời khỏi gọi cho Nguyễn An Ninh, đối phương không nhận, lúc cậu về nhà mới có cuộc gọi lại.

Nguyễn An Ninh hỏi cậu có chuyện gì.

Tạ Nhan thấp giọng hỏi: "Tôi có người mình thích, muốn giải thích với ảnh chuyện xào cp, còn có quan hệ với cô, có thể kể ra chuyện chúng ta ở viện mồ côi không?"

Nguyễn An Ninh cũng cười cười: "Nếu như chỉ là chuyện này, đương nhiên có thể, tôi tin người Tạ ca thích, khẳng định cũng sẽ là người rất tốt."

Ban đầu cô đưa ra kiến nghị xào cp, chính là vì để tổ tiếc mục buông tha câu nói của Tạ Nhan, phòng ngừa ảnh hưởng đến nhân khí của Tạ Nhan, hiện tại đã là quá khứ, cũng không cần xào tiếp.

Tạ Nhan lại hỏi một câu rất khó giải thích: "Được rồi, vậy có thể đem những lời này lặp lại trong Wechat không?"

Nguyễn An Ninh không nói gì, Tạ Nhan trầm mặc hồi lâu, mới mới miễn cưỡng:"...vì sao ư? Tôi muốn chụp cho ảnh xem."

Nói miệng không bằng chứng, cậu không muốn trong lòng Phó Thanh có chút hiểu lầm nào.

(1) Xuất quỹ: come out

Hai trẻ sắp thành chính quả rồi đó *chấm nước mắt*. Chương sau tên "Tỏ tình" mấy thím đoán xem là ai nói? ( ᐛ 」∠)_

Cô Kiwi nay stress quá bỏ project đi edit truyện:)

Trước/94Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Trọng Sinh Đệ Nhất Sủng: Đại Lão Ngọt Thê Sủng Lên Trời Cố Chín Từ Hoắc Trong Sáng