Saved Font

Trước/94Sau

Làm Nũng

Chương 63: Khắc Chế

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Tin tức Tạ Nhan lúc đi shopping bị phát hiện, không thể làm gì khác hơn là thất kinh chạy trốn, leo lên các đầu đề lớn.

Trong hình Tạ Nhan mang khẩu trang, che nửa khuôn mặt, cầm trên tay một ly kem, vóc người cậu rất cao, so với những cô gái phía sau muốn cao hơn một cái đầu, cũng không quay đầu lại mà chật vật chạy trốn.

Fan Tạ Nhan nghe tin lập tức hành động, dồn dập tới rồi.

"Thỉnh thoảng cũng phải cho Nhan Nhan một chút thời gian tự do hoạt động chứ! Tuy rằng nếu tôi ở đó có lẽ cũng căn bản không nhịn được..."

"Thất kinh.JPG"

"Nói thật, Nhan Nhan thật sự rất khi như vậy. Bình thường hành động đều là lạnh lùng.JPG, chớ lại gần lão tử.jpg, ngày hôm nay thật sự cực kỳ đáng yêu."

Không phải, không ai chú ý tới Nhan Nhan cầm trong tay chính là kem tình nhân rất nổi tiếng ở Hồng Thành à..."

"Không thấy những phóng viên kia đều không cố ý chỉ ra điểm này sao, bát quái, tôi cái gì cũng không biết!!!"

Tuy rằng nhân khí trên mạng của Tạ Nhan vẫn luôn rất cao, mà không phải đi con đường lưu lượng. Hơn nữa tính cách của cậu là thật lạnh nhạt, đến quan hệ cũng đều rất ít, lâu dần, fan cũng đã quen với hình tượng đặc biệt tự lập cho dù thật sự nói chuyện yêu đương cũng không tính là gì, huống hồ bây giờ cũng chỉ là vô căn cứ, không cần phải để ý.

Tin tức trên mạng thế tới hung hăng, không xem kem ly tình nhân là thật, nhưng Dương Tầm xem bát quái, trái lo phải nghĩ, cảm thấy với tính cách Tạ Nhan, trên đường đóng phim đến trung tâm thương mại thả lỏng tâm tình, mua kem ly ăn chuyện như vậy căn bản là không thể phát sinh.

Loại trừ những khả năng không thể, khả năng duy nhất còn sót lại chính là sự thật.

*không liên quan nhưng tui đang cày lại SCI lần thứ 3.

Dương Tầm nhịn không được, vào Wechat khều Tạ Nhan một cái, hắn gửi tấm hình kia qua, thập phần mịt mờ hỏi: "Tạ ca, kem ly Hồng Thành ăn ngon không?"

Khi đó chính là chạng vạng, mặt trời lặng được một nửa, rèm cửa sổ khách sạn che đến chặt chẽ, chỉ có ánh sáng nhỏ bé chiếu vào, rất mờ nhạt, rất mơ hồ, rơi vào bắp chân Tạ Nhan đang buông xuống cạnh giường, chiếu rọi thành đường viền mơ hồ, ngón chân còn lộ ra màu hồng nhạt.

Bắp chân của cậu hình dáng rất dễ nhìn, hiện tại một chút khí lực cũng không có, bởi vì trước đây không lâu căng thẳng vô cùng, theo động tác của Phó Thanh chập trùng lên xuống ở trên giường.

Tạ Nhan nằm ở trên gối, mới làm xong chuyện thân mật như vậy, ý thức của cậu vẫn không tỉnh táo lắm, buồn ngủ, tóc tai rối bời, lại hơi ngước đầu, ngước mắt nhìn Phó Thanh đang mặc quần áo.

Phó Thanh đặt trước vé máy bay buổi tối, chẳng mấy chốc sẽ xuất phát về Tể An, cho nên bọn họ liền không kiêng dè gì mà hồ nháo cả ngày.

Tạ Nhan nghe thấy vài tiếng chấn động, sau một chốc mới phản ứng được, lấy điện thoại di động trên tủ đầu giường, mở ra xem, là tin nhắn của Dương Tầm.

Cậu cau mày, suy nghĩ một chốc, nhấc cánh tay so với dĩ vãng dường như nặng hơn nhiều, trả lời Dương Tầm: "Không biết, chỉ ăn một miếng."

Dương Tầm ở tại một đầu khác lo lắng chờ đợi tin tức, nhưng rồi nhìn thấy câu nói này, cảm thấy được vòng vo như thế có lẽ đối với Tạ Nhan không có tác dụng gì, rốt cục thẳng thắn thể hiện mục đích ăn dưa: "Tôi chính là muốn hỏi, Tạ anh nghĩ như thế nào mà đi trung tâm thương mại ăn kem?"

Tạ Nhan ngơ ngác, mới nhớ tới chưa cùng nói qua chuyện này với Dương Tầm.

Cũng không cần thiết giấu, cậu đánh vài chữ: "Đi hẹn hò."

Dương Tầm kinh ngạc. Hắn cũng không phải có cái gì phiến diện, chính là sau khi cùng Tạ Nhan quen biết, cảm thấy được cậu là khốc ca lãnh khốc vô tình, thật giống như hoàn toàn không có nhu cầu yêu đương, dường như sẽ tiêu tiêu sái sái cả đời.

Nhưng cậu dĩ nhiên còn hẹn hò sớm hơn so với mình!

Dương Tầm tối tăm mà suy đoán Tạ tẩu là cao thủ như thế nào, hay hoặc giả là bánh bèo nào, làm nũng đến Tạ Nhan cũng không chống đỡ được.

Đáng tiếc hắn còn chưa kịp hỏi ra lời, Tạ Nhan liền nói trước một bước, không xem việc này như bí mật gì cả.

"Cậu cũng đã gặp."

Dương Tầm bắt đầu suy nghĩ chị dâu là vị tiểu hoa nào trong vòng.

Mãi đến tận khi hắn nhìn thấy câu nói tiếp theo.

"Chính là lúc ở trong đoàn phim 《 Bạch kình 》, có một lần trời mưa to, anh ấy đến thăm tôi, làm một bàn đồ ăn, cậu cũng ăn."

Câu nói này trực tiếp khiến Dương Tầm nhẹ buông tay, điện thoại di động trực tiếp rơi xuống đất, ba một tiếng.

Tiểu trợ lý rất đau lòng nhặt điện thoại di động lên, vốn còn muốn nhìn xem có hư hỏng gì, bị Dương Tầm nhanh chóng cướp trở về.

Hiện tại trên màn hình chính là đại tin tức kinh thiên động địa a! Dương Tầm nghĩ mình phải bảo vệ thật tốt bí mật của Tạ Nhan, không thể lại để người khác biết, tiểu trợ lý cũng không được. Hắn không phải không tín nhiệm đối phương, mà là quá bất ngờ, nếu là không cẩn thận tiết lộ ra ngoài, hắn chỉ có thể lấy cái chết tạ tội.

Tạ Nhan cuối cùng nhắn thêm một tin: "Có việc, lần sau trò chuyện tiếp."

Phó Thanh đã mặc quần áo tử tế.

Tạ Nhan ngồi dậy, chăn lướt xuống, nửa thân trên cậu để trần, rất quen thuộc, mỗi đốt xương đều có hình dáng rõ ràng, chỗ ngang lưng cũng có dấu tay màu xanh tím rất rõ ràng.

Kỳ thực Phó Thanh không đành lòng dùng bao nhiêu sức, là do làn da của cậu quá trắng, một chút lực đạo nhẹ nhàng cũng sẽ lưu lại vết tích ám muội rõ ràng.

Phó Thanh từ trước cũng chưa từng trải qua chuyện như vậy đối tượng thực hành đầu tiên chính là Tạ Nhan. Anh làm bất cứ chuyện gì đều rất có chừng mực, nhưng mà đối với sự kiện này, cũng không thể nắm giữ lực độ.

Ước chừng là bởi vì Tạ Nhan đối với chuyện này quá thuận theo, cậu không cự tuyệt yêu cầu của hó Thanh, cho dù là mệt mỏi, không chịu nổi, đến cực hạn, cũng bất quá chỉ là xin tha hai tiếng, nhưng sẽ không có bất kỳ động tác từ chối nào.

Quá ngoan.

Có lúc Phó Thanh thật sự không có cách nào khắc chế.

Tiếng nói Tạ Nhan vẫn khàn, cậu lôi góc áo Phó Thanh, hỏi: "Phó Ca phải đi sao?"

Phó Thanh gật đầu một cái, mu bàn tay cà cà cằm Tạ Nhan, dụ dỗ nói: "Lại qua mười mấy ngày chính là sinh nhật của em, lúc đó trở lại thăm em."

Tạ Nhan thoáng cúi đầu, đem hai má áp vào trong lòng bàn tay Phó Thanh, chính mình dụi dụi, cậu suy nghĩ một lúc: "Sinh nhật, em xin Ngô đạo nghỉ một ngày, về Tể An thăm ông nội."

Bọn họ ở cùng nhau lâu như vậy rồi, không tự mình nói cho Phó gia gia chuyện này cũng rất không thể nào nói nổi.

Ngón tay Phó Thanh từng chút từng chút miêu tả khuôn mặt Tạ Nhan, cuối cùng rơi vào trên xương lông mày, da tay của anh rất thô ráp, do quen làm việc, lúc sờ có chút ngứa.

Anh cười cười: "Ông nội cũng rất nhớ em, vẫn luôn muốn anh dắt cháu dâu của ông về. Bất quá gặp mặt cũng không nhất thiết là lần này, ông biết em có việc, bận rộn đóng phim. Lúc đó lịch trình gấp gáp, sau này lại đi thăm ông cũng được."

Tạ Nhan không lên tiếng. Cậu là loại người muốn làm sẽ làm bằng được, bất kể như thế nào, cậu cũng sẽ xin nghỉ.

Phó Thanh liếc mắt nhìn thời gian, cúi đầu hôn trán Tạ Nhan một cái, anh nói: "Đi thôi, Tiểu Tạ hẹn gặp lại."

Tạ Nhan nhìn anh rời đi, khép lại cửa phòng, qua một hồi lâu mới đổ về trên giường, liền nặng nề mà ngủ.

Sau hai ngày nghỉ ngơi, Ngô Vân không còn sợ Tạ Nhan nhập diễn quá sâu không ra được, liền đem lịch trình kế tiếp sắp xếp đến mức rất đầy.

Mà《 Hẹn gặp lại, hoa hồng 》cuối cùng cũng đã tới thời điểm sắp vạch trần sự thật.

Hung thủ càng ngày càng hung hăng ngang ngược, khoảng cách phạm án cũng càng ngày càng ngắn, rất nhanh, đã xảy ra thảm án lần thứ tư. Lần này người bị hại là một phụ nữ trung niên, cũng là ở thành phố này. Ngũ quan như trước bị cắt xuống, giống như là hai vụ án trước vậy, bất quá làn này là thực thi lúc bà chết rồi, pháp y nhận ra được lần này hung thủ không có dùng mấy chục đao hành hạ người bị hại đến chết.

Từ chút khác biệt này, Trần Vân Sinh có thể suy đoán ra, thù hận của hung thủ đối với từng người bọn họ cũng là khác nhau.

Mà không biết là sơ suất chỗ nào, lần này hình ảnh thi thể hoàn chỉnh đều bị tung ra, xuất hiện trên truyền thông. Dư luận internet náo động càng lúc càng lớn, các loại phỏng đoán giả thuyết đều có, thậm chí toàn bộ thành phố đều là lòng người bàng hoàng, người dân không dám ra cửa.

Cố Tuyết Văn nhìn cư dân mạng lục soát đến thông tin cùng hình ảnh của Trần Vân Sinh, ở trên mạng tùy ý mà nhục mạ sự bất lực, không làm tròn trách nhiệm của hắn, tức giận nói: "Này cùng bọn họ có quan hệ gì chứ, đội trưởng vì vụ án này, mấy tháng nay một ngày đều không ngủ quá năm giờ. Lại nói đây là báo thù, không làm chuyện đuối lý, làm sao sẽ sợ?"

Trần Vân Sinh đang xem hồ sơ, nghe lời của y cũng không sinh khí: "Không thể nói như vậy. Cho dù vụ án này thật sự là báo thù, vô luận bọn họ phạm vào tội gì, làm sai chuyện gì, cũng nên là do pháp luật trừng phạt, mà không phải để hung thủ thả mặc cho thù hận của chính mình, cầm lấy đồ đao. Khi hắn làm như vậy, cũng là lúc hắn giống như những kẻ kia, đều mất đi lý trí."

Cố Tuyết Văn kinh ngạc mà nhìn hắn, không nói gì nữa.

Trần Vân Sinh làm mấy năm công tác cơ sở, bị người mắng còn nhiều hơn, huống chi cũng là mắng chửi trên mạng, cũng không phải là ở ngay trước mặt hắn, hắn nhìn Cố Tuyết Văn, tâm bình khí hòa giáo dục bạn nhỏ này: "Chúng ta nếu làm cảnh sát, cũng không phải nói suông, tối thiểu phải xứng đáng với bộ quần áo mặc trên người này. Hiện nay người ở trong thành phố sợ sệt như thế, chính là chúng ta không làm tốt, không thể tận chức trách."

Cố Tuyết Văn tựa hồ có hơi nghi hoặc, y hỏi: "Vậy, cảnh sát đều là như vậy sao?"

Trần Vân Sinh bị y hỏi đến ngây ngẩn cả người, nặng nề vỗ vai Cố Tuyết Văn một cái: "Cậu quản người khác làm cái gì? Trước tiên làm tốt chuyện của chính mình, đừng sai lầm."

Cố Tuyết Văn bỗng nhiên cười cười: "Đội trưởng, em nhớ rồi."

Năng lực phản trinh sát của hung thủ thực sự quá mạnh mẽ, cơ hồ không có bộc lộ ra bất kỳ sơ sót gì. Hơn nữa thủ pháp phạm án từ đầu đã là phi thường thành thục, mấy lần gây án sau, ngoại trừ thời gian càng lúc càng nhanh, không có tiến bộ rõ ràng nào. Điều này làm cho lực lượng cảnh sát, đặc biệt Trần Vân Sinh có rất nhiều suy đoán.

Mặc dù tại hiện trường thực sự không tìm ra được vấn đề, mà từ quan hệ xã hội cuả người bị hại, rốt cục tra được điểm liên hệ duy nhất giữa bọn họ.

Mười bảy năm trước, cũng chính là lúc bé gái kia còn trong bụng mẹ, bọn họ đều đã từng tham gia một lần đi phượt(1), leo núi ngủ ngoài trời, hơn nữa sau khi lần tụ hội kia kết thúc, mấy người này rốt cuộc không liên lạc với nhau, không có giao tiếp với nhau nữa.

Lực lượng cảnh sát bỏ ra nhiều sức lực tiếp tục điều tra sâu tin tức này, cuối cùng tìm thấy một diễn đàn du lịch. Thiệp mời lần đó đã xóa mất, tuy rằng diễn đàn này vẫn tiếp tục tồn tại, nhưng mà tưởng tượng muốn khôi phục dữ liệu hơn mười năm trước cũng vô cùng khó khăn, không phải một chốc có thể làm được.

Không thể nghi ngờ, lần đi phượt kia đã xảy ra chuyện, có lẽ là thảm án đầu tiên xảy ra giữa những người này. Mà cái người kia may mắn còn sống, lựa chọn mười bảy năm sau báo thù.

Lúc Tạ Nhan còn đang chuyên tâm đóng phim, cái gì cũng không biết, Phùng Hoằng cũng đem chuyện của Tạ Nhan điều tra rõ ràng, hắn biết những chuyện Tạ Nhan từng trải suốt nhiều năm qua, cũng biết Phó Thanh, chỉ là còn chưa có quyết định cùng Tạ Nhan gặp mặt.

Phó Thanh cũng có thể mơ hồ đoán được động tác của Phùng gia bên kia, anh quyết định giải quyết xong chuyện Phùng gia trước sinh nhật bạn nhỏ, như vậy thêm một tuổi cũng sẽ không bao giờ lại bị những người kia những chuyện kia ràng buộc.

Anh và Phùng Hoằng ngầm hiểu ý nhau, hẹn ngày gặp mặt.

(1) đi phượt: ( từ gốc là驴友- Lư hữu –bạn lừa): thuật ngữ xuất phát từ Internet và là một sự phát triển của du lịch. Nó dùng để chỉ những người thích đi du lịch và thường đi du lịch cùng nhau. Nó thường được sử dụng như tên cho các môn thể thao ngoài trời và những người đam mê du lịch tự túc. Đây cũng là một thuật ngữ mà những người đam mê du lịch dùng để gọi một cách tôn trọng lẫn nhau. Bởi vì những con lừa có thể chịu đựng khó khăn đường dài.

Trước/94Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nghịch Thiên Đan Đế