Saved Font

Trước/157Sau

Lăng Thiếu, Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút

Chương 140

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Lúc từ sân bay đi ra ánh nắng đã trở nên gắt hơn rồi, cô ngồi trên xe đâm chiêu nhìn về phía ánh nắng chiếu trực tiếp vào làm mắt cô mỏi nhừ.

Tần Lãng nhìn qua Hạ An Ngôn không biết cô đang suy nghĩ chuyện gì, mà từ lúc lên xe đã thất thần như vậy, nhìn vào ánh nắng gắt như vậy không sợ ảnh hưởng mắt không tốt hay sao?. Anh lên tiếng phá vỡ không khí im lặng: “ Tiểu Ngôn, em làm sao vậy”.

Hạ An Ngôn vẫn nhìn về phía trước mà trả lời Tần Lãng: “ em không có làm sao”.

Tần Lãng nhìn Hạ An Ngôn một cái: “ em không bị làm sao, mà em nhìn trực tiếp vào ánh nắng gắt lâu như vậy sẽ ảnh hưởng không tốt cho mắt em”.

Nghe nói Tần Lãng nói như vậy Hạ An Ngôn thôi không nhìn nữa mà cúi đầu nhìn xuống dưới chân của mình.

Tần Lãng nhìn cô mà nhíu mài, âm thanh trầm thấp: “ Tiểu Ngôn, em có chuyện không vui đúng không?”

- “ Không có đâu”. Hạ An Ngôn lắc đầu.

- “ mặt em biểu hiện rõ như vậy mà còn nói dối”. Tần Lãng nói ra.

Hạ An Ngôn chấn động, bất chợt đôi mắt mở to ngước lên nhìn Tần Lãng sau đó thở dài một hơi, e ngại nói: “ Tần Lãng, anh thấy em và Lăng Hạo còn có cơ hội ở cùng nhau không”.

Tần Lãng quan sát cô một cái thầm đánh giá trong lòng, Hạ An Ngôn của trước kia chỉ cần là Lăng Hạo thì sẽ cố chấp không nghe bất cứ ai nói, Hạ An Ngôn hiện giờ đã biết lắng nghe ý kiến của người khác, anh hài lòng nhưng vẫn thở dài một cái: “ chuyện tình cảm trong lòng của em là người rõ nhất, anh không biết phải cho em lời khuyên như thế nào, Tiểu Ngôn em hãy làm theo điều con tim mình muốn”.

Tần Lãng nheo mắt nhìn về phía trước: “ Tiểu Ngôn, đời người không phải ai cũng may mắn tìm được người mình thương, có những người đi hết cả cuộc đời vẫn không biết tình yêu là gì, em có thấy mình may mắn hơn người khác không, mặc dù em đã rất đau khổ trong cuộc tình này nhưng chí ít em vẫn có một người để mình yêu, vì người đó mà hết lòng hết dạ hết tâm tư đều đặt lên để yêu người đó. Có những người sống hết cả đời chẳng biết yêu thương ai ngoài bản thân mình”. Nói tới đây Tần Lãng chợt nghiến răng nghiến lợi.

Hạ An Ngôn không ngờ Tần Lãng lại tâm sự với cô được như vậy, anh ấy nói đúng, cô may mắn đã biết yêu anh, cô lại may mắn sinh được con cho anh. Cô thấy Tần Lãng như vậy thì khẽ nhìn anh ấy một cái sau đó nhỏ nhẹ nói: “ Tần Lãng, anh không nên trách bác ấy có lẽ bác ấy có nỗi khổ riêng”.

Tần Lãng khẩy miệng một cái không tiếp tục chủ đề này nữa, sau đó thoải mái cười: “ trong lòng em đã có câu trả lời rồi, em tự mình suy nghĩ đi có nên cho hay không cho, cho dù em có đưa ra quyết định như thế nào, anh vẫn luôn ủng hộ em”.

Tim Hạ An Ngôn đập mạnh, khoé mắt trở nên cay cay, cô không biết phải nói gì, trong lòng ấm áp không thôi.

Tít… tít.

Tiếng chuông điện thoại của Tần Lãng vang lên anh nhìn tên hiện lên anh khẽ nhếch môi, sau đó mới nhìn Hạ An Ngôn: “ người em mới vừa nhắc tới”.

Hạ An Ngôn đưa mắt to nhìn Tần Lãng, sau đó liền quay đi: “ anh nói chuyện với anh ấy đi”.

Nhìn Hạ An Ngôn giận dỗi Lăng Hạo liền thích thú mà bắt máy không ngại mở loa cho cô nghe: “ ông đây đang bận chở người đẹp đi giải trí, sau cậu cứ như bóng ma ám lấy tôi vậy”.

Lăng Hạo nhíu mài, âm thanh trầm thấp lạnh lùng vang lên: “ Tiểu Ngôn có đi cùng cậu không”.

- “ này, vợ cậu, cậu không giữ cho chặt mà đi hỏi tôi”.

Lăng Hạo kiên nhẫn hỏi tiếp: “ Tiểu Ngôn có đi cùng cậu không”.

- “ Lăng Hạo, tôi tưởng Tiểu Ngôn đã bị cậu khuất phục rồi chứ, tôi còn tưởng giờ này cậu còn đang ôm cô ấy trên giường anh anh em em ngọt ngào nữa chứ, ai ngờ lúc này đây lại đi tìm vợ, kĩ thuật của cậu kém như vậy sau, à không phải nói là rất kém”. Tần Lãng thích thú trêu chọc Lăng Hạo, sẵn luôn anh ta cũng trả thù lần trước Lăng Hạo hại anh phải một phen ăn nói hết lời giải thích với đứa nhỏ hay thắc mắc kia. Trong lòng Tần Lãng lúc này đang phấn khích tột cùng, nói xong anh ta còn cười lớn khiêu khích Lăng Hạo: “ có cần học thêm một khoá không, nghĩ tình bạn bè ông đây miễn phí cho cậu”.

Hạ An Ngôn ngồi bên cạnh khuôn mặt lúc này chỉ muốn kiếm chỗ giấu đi, cô không thể tiếp tục nghe Tần Lãng nói được nữa nhanh chóng lên tiếng mà quên rằng người bên kia còn đang nghe máy: “ Tần Lãng, anh có thôi đi không”.

Tần Lãng làm như vô tội nhún vai một cái bĩu môi nói: “ anh nói sai sao, là kỹ thuật của cậu ta không giỏi nên mới không thu phục được em”.

Hạ An Ngôn thật hết nói nỗi, mặt mũi đỏ ửng giọng điệu nhỏ nhẹ cầu xin: “ anh đừng nói nữa, xin anh đấy”.

Đầu giây bên kia Lăng Hạo nghe được giọng của Hạ An Ngôn thì buông bỏ được mối lo sợ trong lòng mà thở phào nhẹ nhõm, chưa được bao lâu thì nghe Tần Lãng nói như vậy nhất thời mặt mài đen thui, dám nói anh kĩ thuật không tốt còn dám nói trước mặt vợ anh, Tần Lãng là muốn chết rồi, anh nghiến răng đe doạ: “ cậu là đang tìm chết, cậu mà nói thêm câu nào nữa, tôi không ngại toại nguyện cho cậu đâu”.

Trước lời đe doạ của Lăng Hạo khoé miệng Tần Lãng cong lên một nụ cười cợt nhã: “ sao nào, đe doạ tôi, được cậu tiếp tục đe doạ tôi thì cậu cũng đừng hòng gặp được mặt Tiểu Ngôn”. Giây phút này Hạ An Ngôn đang là ngồi trên xe của anh ta, Lăng Hạo muốn đe doạ anh ta hả còn lâu anh mới sợ nha, anh ta hiện giờ là cầm trong tay con tinh của Lăng Hạo rồi, không ngại trêu chọc Lăng Hạo thêm một chút, phải nói thời cơ này hiếm khi có được anh ta đâu có dễ dàng bỏ qua được.

- “ Tần Lãng, cậu được lắm”. Lăng Hạo lạnh lùng nói.

- “ quá khen”.

Lăng Hạo như không quan tâm tới Tần Lãng nữa, mà quay lại tìm Hạ An Ngôn, anh không phải gọi cho Tần Lãng để hàn thuyên mà là Trần Khiêm báo cáo lại là Hạ An Ngôn đi cùng Tần Lãng: “ tôi muốn gặp Tiểu Ngôn”.

Tần Lãng nhếch môi nhìn Hạ An Ngôn lớn giọng hỏi: “ em có muốn nói chuyện với cậu ta không”.

Thái độ của Tần Lãng chẳng khác nào cô không muốn nói cũng buộc phải nói, cô đành nhẹ giọng lên tiếng: “ Lăng Hạo, em đây”.

Thanh âm truyền tới là giọng nói nhẹ nhàng của Hạ An Ngôn làm anh thở dài một cái, tâm trạng lo sợ sáng giờ của anh hoàn toàn được buông bỏ, giọng nói của anh trở nên nhẹ nhàng: “ ừ, điện thoại em làm gì mà anh gọi không được”.

Nghe giọng anh giờ phút này hốc mắt cô bỗng chốc nhuộm đỏ, cô cắn môi thật chặt, không để ý đến Tần Lãng đang ở bên cạnh. Cô lấy điện thoại mình ra coi có rất nhiều cuộc gọi từ anh nước mắt cô phút chốc đã rơi xuống, cô cố gắng hít sâu bình tĩnh giọng có hơi nghẹn ngào: “ à, điện thoại em tắt chuông nên không có hay”.

Nghe giọng nói của cô có chút khác thường anh liền nhíu mài: “ em đang ở đâu anh đến đón em”.

Cô lau khoé mắt của mình, sau đó nhìn đường : “ à không cần đâu, em đang trên đường về Lăng Viện rồi”.

- “ được, về nhà đợi anh”.

Trước/157Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Vĩnh Hằng Thánh Vương