Saved Font

Trước/157Sau

Lăng Thiếu, Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút

Chương 23

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Khi mặt trời bắt đầu lên cao, chiếu vàng cả căn phòng Hạ An Ngôn khẽ cựa mình tỉnh dậy, thấy Lăng Hạo đang ngủ bên cạnh mình trong lòng không khỏi vui sướng, đây là lần đầu tiên anh ngủ cùng cô từ lúc kết hôn đến giờ. Gương mặt của anh lúc ngủ cũng toả ra sức hút mê hoặc lòng người.

Cô đưa tay lên phác hoạ khuôn mặt anh say đắm,

- “ngắm đủ chưa”. Giọng nói trầm khàn còn ngáy ngủ của anh vang lên.

Hạ An Ngôn hoảng hồn ngồi dậy làm tấm chăn che trên người rớt xuống, một thân ảnh mỹ miều hiện trước mặt anh. Mặt cô đỏ như trái cà chua, vội vàng túm chăn che lại, anh đột ngột vật cô ngã xuống giường: “ sao, mới sáng sớm lại công khai quyến rũ tôi nữa rồi sao, huh.”

- Không…. Không có mà, anh đứng dậy đi.

- Không có quyến rũ tôi, hay tối qua tôi chưa đáp ứng đủ cho em”.

- “Không có… anh đừng có nói bậy”. Làm gì có chuyện không đủ chứ, tối qua không biết anh bị làm sao lại dày vò cô tới mức cô ngất đi. Nếu nói không đủ, không phải là muốn lấy luôn cái mạng nhỏ này của cô sao.

Lăng Hạo cúi đầu xuống cổ cô cắn một cái mạnh, chắc ăn đã để lại dấu vết mới đứng dậy khỏi người cô:” em tốt nhất nên tránh xa Tần Thiên một chút cho tôi”. Bỏ lại câu nói đi thẳng vào phòng tắm.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ đi ra, nhìn khắp phòng không thấy bóng dáng Hạ An Ngôn đây, anh khẽ cừoi: “ chạy nhanh thật”…

Trong phòng ăn dưới nhà, Hạ An Ngôn đang ăn như bị bỏ đói mấy ngày, đúng là cả buổi chiều hôm qua chưa kịp ăn gì đã bị Lăng Hạo kéo vào phòng lăn giường cả một đêm.

Quản gia Trương nhìn cô ăn mà lắc đầu cười nói: “Tiểu Ngôn con ăn chậm thôi, coi chừng bị nghẹn”.

Cô vẫn cúi đầu ăn ngấu nghiến, Nguyễn Nhã Hân từ trên lầu bước xuống ngồi vào bàn, Hạ An Ngôn làm như không thấy cô ta , nhanh chóng ăn hết phần ăn của mình. Bị Hạ An Ngôn làm lơ, cô ta khó chịu .

- Hạ An Ngôn, cô đừng nghĩ trèo được lên giường Lăng Hạo thì sẽ có được tình yêu của anh ấy. Cô nên nhớ kĩ người anh ấy yêu chính là Nguyễn Nhã Hân tôi.

Hạ An Ngôn vẫn cúi đầu ăn không nhìn cô ta nhàn nhạt nói: “ tôi biết rồi”.

Lăng Hạo một thân tây trang lịch lãm bước xuống nhà, thấy cô ngồi ở đó bước lại đưa cho cô một viên thuốc: “ uống đi”.

Hạ An Ngôn nhận lấy viên thuốc từ tay anh uống xong liền lướt qua anh đi lên phòng. Chạy vào phòng tắm nôn thuốc ra, cô nhìn mình trong cười tự giễu bản thân: Hạ An Ngôn, mày đúng là quá ngu ngốc

Ha, đúng là cô quá ngây thơ, đêm qua anh chỉ mới ngọt ngào với cô một chút cô liền cảm thấy hạnh phúc, nhưng đến cuối cùng anh vẫn chỉ xem cô là công cụ để giải toả du͙ƈ vọиɠ của anh.

Trước/157Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Ma Đế Trở Về