Saved Font

Trước/157Sau

Lăng Thiếu, Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút

Chương 43

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Nhìn Hạ An Ngôn nằm đó, trái tim anh như bị ai bóp nghẹn, cảm giác trong lòng rất khó diễn tả.

Chưa được 20 phút, tiếng động cơ xe chạy vào sân Lăng viện. Rất nhanh Tần Thiên bước xuống xe đi vào nhà.

Quản gia Vương “ Tần Thiếu, cậu tới đây làm gì”.

Tần Thiên không nói không rằng đi thẳng lên phòng Hạ An Ngôn, mở cửa ra anh thấy Lăng Hạo đang ân cần lấy khăn ấm lau mặt cho Hạ An Ngôn. Anh nhìn tới mức thất thần, đây là lần đầu tiên anh thấy Lăng Hạo ân cần với Hạ An Ngôn như vậy. Tần Thiên hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh gõ nhẹ cửa bước vào “ cô ấy bị làm sao” không nhìn Lăng Hạo mà nhìn thẳng vào Hạ An Ngôn.

Nghe tiếng nói Lăng Hạo ngưng động tác đứng dậy đút tay vào túi quần “ sau lưng bị thương, có lẽ là bị sốt rồi”.

Tần Thiên bước thẳng tới nhìn sau lưng Hạ An Ngôn, mày nhíu càng chặt lại “ tại sao lại bị như vậy”

Lăng Hạo đứng lặng đó không nói gì.

Tần Thiên càng thêm bực bội, nhưng cố dần xuống trước mắt là phải trị sốt và khử trùng vết thương cho Hạ An Ngôn trước. Xong rồi , anh sẽ giải quyết chuyện này với Lăng Hạo sau. “ kêu người chuẩn bị nước ấm và khăn ấm”

Dứt lời, Tần Thiên lấy hộp thuốc, xắn tay áo lên, lấy kim tiêm, tiêm cho Hạ An Ngôn một mũi hạ sốt. Lúc này, Hạ An Ngôn hoàn toàn ngất đi, không biết chuyện gì xảy ra. Sau khi tiêm cho cô xong, Tần Thiên lấy kéo, định cắt đi áo của cô.

- “ dừng lại, cậu định làm gì” Lăng Hạo vừa nhìn thấy Tần Thiên định cắt áo của Hạ An Ngôn liền hoảng hốt.

“ không cắt áo làm sao khử trùng vết thương trên lưng cô ấy”

- “ cậu để đó đi tôi làm cho” Lăng Hạo vội chạy lại dựt lấy cây kéo trên tay Tần Thiên tiện tay cầm chăn phủ lên người Hạ An Ngôn. Cái gì chứ Hạ An Ngôn là của anh, anh không cho phép không ai được quyền thấy thân thể của cô, huống chi Tần Thiên lại yêu Hạ An Ngôn… “Cậu để lại thuốc cho cô ấy, cậu về được rồi” Lăng Hạo không ngại ngùng đuổi khách.

Tần Thiên đứng hình, nhìn Lăng Hạo đang đứng ở đó. “ con mẹ nó, tôi chưa tính sổ với cậu. Cậu đuổi tôi đi”.

- “ tại sao cô ấy lại bị như vậy. Lăng Hạo cậu yêu Tiểu Ngôn sau. Không yêu thì buông tha cho cô ấy đi. Cậu xem từ ngày kết hôn cùng cậu cho đến giờ trên người cô ấy bao nhiêu là thương tích rồi” Tần Thiên quát lớn với Lăng Hạo, anh đã không chịu nổi nữa rồi. Nhìn Hạ An Ngôn như vậy anh thật sự thấy đau lòng.

Lăng Hạo túm lấy cổ áo Tần Thiên lạnh lùng lên tiếng“ cậu xen quá nhiều vào cuộc sống hôn nhân của tôi rồi. Đi đến ngày hôm nay cũng là do cô ấy tự chuốc lấy.” Kêu anh buông tha cho Hạ An Ngôn, đừng mơ, Hạ An Ngôn là của anh.

- “ cậu trả lời tôi đi, cậu yêu cô ấy sau, cậu yêu Hạ An Ngôn sau”.

Lăng Hạo im lặng không lên tiếng buông cổ áo Tần Thiên ra, thông thả đút tay vào túi quần không trả lời câu hỏi của Tần Thiên “ cậu về được rồi”

Tần Thiên nhếch môi chậm rãi “ cậu không yêu cô ấy, tại sao không buông tha quay về như trước kia không phải tốt hơn sau. Cậu có Nguyễn Nhã Hân của cậu, cô ấy vẫn là Hạ An Ngôn vô tư, vui vẻ. Cậu luôn nói cô ấy bày mưu tính kế để leo lên giường cậu, cậu có thử điều tra xem đêm hôm đó đã xảy ra chuyện gì không. Cậu luôn luôn cho mình là đúng”.

Lăng Hạo không nói không rằng đi thẳng lại giường Hạ An Ngôn, chậm rãi kéo chăn ra khỏi người cô “ tôi phải rửa vết thương cho cô ấy, cậu muốn nói gì xuống phòng khách đợi tôi”.

Cuộc nói chuyện của hai người được bốn người đứng ngoài cửa nghe hết, mỗi người một tâm trạng khác nhau. Trang Tử Khâm lên tiếng trước “ Tần Thiên con mới tới”

“ Tiểu Ngôn bị sốt con tới khám cho em ấy” Tần Thiên cúi người chào mọi người

“ mọi người xuống phòng khách trước, Lăng Hạo xong con xuống phòng khách, mẹ có chuyện cần nói”

Trước/157Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tiên Đế Trở Về