Saved Font

Trước/157Sau

Lăng Thiếu, Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút

Chương 44

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Trong phòng hiện giờ chỉ còn Lăng Hạo và Hạ An Ngôn, anh nhìn cô nằm đó bất lực thở dài, từ từ xắn tay áo lên, anh cầm kéo lênn

Xoẹt

Tiếng kéo cắt vang lên, rất nhanh anh đã cắt xong áo của Hạ An Ngôn. Trên lưng cô rất nhiều vết thương có nhưng vết sâu tới nỗi rách da. Nhìn tấm lưng trắng nõn của cô chẳn chịt vết thương, Lăng Hạo đen mặt , anh tiếp tục công việc của mình, anh xoay nhẹ người Hạ An Ngôn lại, cẩn thận bôi thuốc cho cô. Có lẽ do anh quá mạnh tay, làm Hạ An Ngôn đau làm cô tỉnh lại, có chút tỉnh táo hơn vừa rồi.

“ Đau sao”. Thấy cô nhút nhích cơ thể, anh khẽ hỏi.

Hạ An Ngôn chớp mắt nhìn anh, chăm chú nhìn anh. Lúc này cô mới cảm thấy lạnh. Cô cúi đầu nhìn xuống, trên người không có mảnh vải che thân, cô trợn to mắt. Như phản xạ tự nhiên, cô ngồi dậy tùm lấy chăn che đi cơ thể mình, có thể cho cô làm quá nhanh đụng đến vết thương làm cô đau tới toát mồ hôi “ Á “.

Lăng Hạo không kịp phản ứng đã nghe thấy tiếng la của cô. Anh nhìn cô bộ dạng càng lúc càng đáng sợ, anh đi tới gần kéo mạnh lấy chăn trên người cô ra “ cái gì của em, tôi còn chưa thấy, còn che cái gì”

Thấy cô không nói không rằng ngồi đó nhìn anh.

“ còn không mau nằm xuống để tôi bôi thuốc, hay là em muốn bị nặng thêm để lấy lòng thương hại của tôi” anh lao đến, kéo cô nằm xuống, quát lớn.

Bị tiếng quát lớn của Lăng Hạo, Hạ An Ngôn càng lúc càng sợ, cô vùng vẫy, càng lúc càng đến giới hạn của Lăng Hạo.

Anh mất kiên nhẫn, nắm lấy tay cô giữ chặt trên đỉnh đầu , anh chiếm lấy đôi môi cô.

“ còn không nằm xuống cho tôi bôi thuốc, thì đừng trách tôi đêm nay sao không tha cho em. Lăng Hạo tôi, nói được làm được”.

“ nếu em không bị thương, em nghĩ đêm nay tôi tha cho em sao, ”. Lăng Hạo buông Hạ An Ngôn, cô nhẹ nhàng nằm xuống đưa lưng cho anh bôi thuốc.

Sau khi làm xong thì Hạ An Ngôn thiếp đi từ lúc nào. Lăng Hạo rót một cóc nước đỡ cô ngồi dậy “ Hạ An Ngôn dậy đi, uống thuốc rồi hẳn ngủ…. Hạ An Ngôn”

Hạ An Ngôn gật gù mở mắt ra, nhận lấy thuốc từ tay Lăng Hạo uống xong nằm xuống rất nhanh đã thiếp đi.

Lăng Hạo ngồi ở sofa cúi chân giường ánh mắt phức tạp nhìn vào Hạ An Ngôn. Trong đầu anh không ngừng suy nghĩ về câu hỏi của Tần Thiên, anh yêu Hạ An Ngôn sau, anh không biết mình có yêu Hạ An Ngôn không, nhưng khi nghe Tần Thiên kêu anh buông bỏ Hạ An Ngôn, anh không làm được, anh không muốn.

Tần Thiên nói đúng từ ngày kết hôn cùng anh, cô dường như đã biến thành một người khác. Không còn là một Hạ An Ngôn hồn nhiên, vô tư. Khi ở cạnh anh, cô luôn e dè, lo sợ.

Anh luôn nói là kết hôn cùng cô để trả thù, nhưng thời gian gần đây nhìn cô bị tổn thương do mình gây ra, lòng anh có chút chua xót.

Ánh mắt anh đăm chiêu nhìn chăm chú vào Hạ An Ngôn dường như rất muốn tìm ra câu trả lời.

Lăng Hạo mệt mỏi lấy tay day trán, đứng dậy đi xuống phòng khách.

Trước/157Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Thú Hắc Cuồng Phi: Hoàng Thúc Nghịch Thiên Sủng