Saved Font

Trước/157Sau

Lăng Thiếu, Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút

Chương 46

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Lăng Hạo lạnh lùng khẽ cười một tiếng, nhìn thẳng vào bà, anh thản nhiên nói “ không được”.

Nguyễn Nhã Hân bất ngờ nhìn chăm chú Lăng Hạo, trước mặt nhiều người cô không dám tỏ thái độ quá rõ ràng. Tại sao, anh lại không muốn ly hôn cùng Hạ An Ngôn. Hàng ngàn câu hỏi hiện ra trong đầu cô ta.

Nghe Lăng Hạo trả lời như vậy, vẻ mặt bà nội bất chợt có vài phần khó coi.

Ba người còn lại vẫn luôn chăm chú theo dõi mọi chuyện, vẻ mặt thoạt nhìn không mấy vui vẻ.

“ Hạ An Ngôn là vợ của con, con đối xử cô ấy ra sao là chuyện của con. Con có ly hôn với cô ấy hay không cũng không do mọi người quyết định được”. Lăng Hạo làm như không thấy sắc mặt khó coi của cả nhà, thoải mái nói. Thật ra, trong lòng anh từ lúc nghe bà nội kêu ly hôn đã rất khó chịu rồi.

“ Lăng Hạo, ly hôn đi. Nguyễn Nhã Hân của con đã trở về, buông tha cho Tiểu Ngôn đi. Tiểu Ngôn tuy là trẻ mồ côi, nhưng ta là người nhận nó về nuôi và nhìn nó lớn lên từng ngày. Hôm nay lại bị chính cháu trai ruột của mình hành hạ nó đến nông nỗi này, ta không chịu được. Coi như ta xin con, buông tha cho con bé đi”. Bà nội nhìn sang Trang Tử Khâm “ Tử Khâm con lựa lời mà nói với Tiểu Ngôn, Lăng Đình ngày mai con gọi luật sư đến làm giấy ly hôn cho hai đứa nó”. Bà thở dài bất lực, có lẽ bà đã sai ngày đó không nên đồng ý cuộc hôn nhân này.

“ Tần Thiên con dìu ta lên phòng”

Nguyễn Nhã Hân chợt lên tiếng “ bà nội để con dìu bà lên phòng” đứng dậy định đi tới.

Giọng nói của bà nội chợt nâng cao vài đề-xi-ben “ không cần đâu, con tự lo cho tốt bản thân mình. Để ta biết được con làm gì có hại đến Tiểu Ngôn thì đừng trách ta”. Nhận thấy sự giận dữ trong lời nói của bà nội, gương mặt Nguyễn Nhã Hân cứng đơ, ánh mắt đầy sự bất mãn.

Ý tứ trong lời nói của bà nội quá rõ ràng, rốt cuộc Hạ An Ngôn có cái gì tốt mà mọi người đều lo lắng cho cô ấy.

Tần Thiên nhẹ nhàng dìu bà đứng dậy đi tới cầu thang chợt bà ngừng lại “ Tử Khâm cho người về Trang Viên sắp xếp đồ của Tiểu Ngôn đem hết về đây. Từ nay, nó sẽ không sống bên đó nữa”. Lần này, bà quyết tâm ép Lăng Hạo phải ly hôn .

Bởi vì giọng điệu và thái độ rõ ràng của bà nội, bà cứ muốn cắt Hạ An Ngôn ra khỏi anh, Lăng Hạo cau mài “ Bà Nội, con không ly hôn”. Anh kiên quyết nói .

Giọng nói của bà nội lại tiếp tục “ ban đầu, đáng lẽ ra ta không nên đồng ý cuộc hôn nhân này. Vì con nha đầu đó, một lòng một dạ muốn gả cho con,cả ngày đi theo năn nỉ ta, nó biết con muốn kết hôn cùng nó không phải là chuyện tốt mà vẫn vui vẻ chấp nhận. Con luôn nói nó tự ý leo lên giường của con, cướp hết tất cả của Nguyễn Nhã Hân. Lăng thiếu phu nhân chỉ có Nguyễn Nhã Hân là xứng đáng. Hiện giờ, nó đã trở về rồi thì ly hôn đi, trả lại hết tất cả cho Nguyễn Nhã Hân lương thiện, hiền thục của con. Trả lại, Hạ An Ngôn ngày ngày vui vẻ, hồn nhiên lại cho ta. Con nhìn xem, từ ngày kết hôn cho đến bây giờ, Tiểu Ngôn có bao nhiêu ngày được vui vẻ thật sự. Nhanh chóng ly hôn”.

Lăng Hạo chợt lên tiếng, ngữ điệu lạnh lùng “ muốn con ly hôn cũng được, chờ khi nào con chơi chán cô ấy con liền ly hôn. Còn bây giờ thì không thể nào”.

Nhìn thấy bà nội lại tức giận Tần Thiên vội dỗ dành “ bà nội, người đừng tức giận, không tốt cho cơ thể, đã trễ rồi người nên đi nghỉ ngơi. Chuyện gì thì ngày mai Tiểu Ngôn tỉnh dậy,sẽ giải quyết sau. Bà nội,người phải thật khoẻ mạnh, sống lâu trăm tuổi mới bảo vệ cho Tiểu Ngôn được, đúng không”.

Nghe Tần Thiên nói, bà đành thở dài bất lực, gật đầu để mặc Tần Thiên dìu bà lên phòng.

Trước/157Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Trọng Sinh Đệ Nhất Sủng: Đại Lão Ngọt Thê Sủng Lên Trời Cố Chín Từ Hoắc Trong Sáng