Saved Font

Trước/157Sau

Lăng Thiếu, Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút

Chương 49

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Sáng hôm sau, Hạ An Ngôn ngủ hơn 8 giờ mới tỉnh dậy. Cô khẽ cựa mình vết thương trên lưng cô vẫn còn rất đau, giơ tay lên sờ trán, đã hết sốt rồi. Cô vén chăn , đi xuống giường đầu hơi choáng, loạng choạng vươn tay bám lấy mép bàn.

Tiếng cửa phòng mở ra, Hạ An Ngôn ngước mắt nhìn lên thấy Lăng Hạo đã ăn mặc chỉnh tề đứng đó nhìn cô.

“ đã khoẻ chưa” thấy sắc mặt Hạ An Ngôn trắng bệch, anh bước tới .

Hạ An Ngôn đứng im nhìn anh, nhìn tới khi anh bước gần tới mình. Lăng Hạo đưa tay lên sờ trán cô “ đã hết sốt”

Hạ An Ngôn vội giật mình “ em đã khoẻ rồi, chỉ là lúc nãy bước xuống giường nhanh quá, hơi choáng một chút thôi, cám ơn anh”

Nghe cô nói xong, ánh mắt Lăng Hạo hờ hững quay người đi.

“ Lăng Hạo” Hạ An Ngôn không kịp nghĩ ngợi, gọi giật anh lại.

Anh xoay người lại nhìn cô, ánh mắt chăm chú như đợi cô nói chuyện.

Hạ An Ngôn lắp bắp “ cám ơn anh”.

Lăng Hạo nhìn cô gái nhỏ mới ngủ dậy giọng nói mền mại vừa lười biếng, nũng nịu hiếm thấy “ đừng suy nghĩ nhiều, em là vợ tôi “.

Câu nói của Lăng Hạo khiến Hạ An Ngôn ngơ ngác, đây là lần đầu tiên Lăng Hạo nói chuyện với cô rất dịu dàng.

Lăng Hạo thấy ánh mắt của cô bèn ngại ngùng, giả vờ ho nhẹ một tiếng “ đã trễ rồi, tôi đến công ty”, nói rồi quay người đi ra khỏi phòng.

Hạ An Ngôn điều chỉnh tâm trạng xong đi vào phòng tắm. Cô nhìn thấy trên bàn rửa mặt có thêm một bộ đồ dùng cá nhân của đàn ông, là của Lăng Hạo đêm qua anh ngủ ở đây sau. Tâm trạng Hạ An Ngôn hiện giờ như đang lơ lửng trên mây, Lăng Hạo đối với cô là làm sao.

Hạ An Ngôn thay đồ xong đi xuống lầu, trên bàn ăn có đầy đủ cả nhà, cô e dè bước tới “ bà nội, ba mẹ, chào buổi sáng”. Cô lén nhìn bà nội và mẹ, hai người chỉ chú tâm ăn sáng không để ý đến cô.

Lăng Đình nhìn hai người phụ nữ quan trọng của đời mình khẽ lắc đầu nhìn Hạ An Ngôn “ Tiểu Ngôn con ngồi xuống ăn sáng luôn đi. Trong người đã khoẻ hẳn chưa”

Hạ An Ngôn nhìn ông gật đầu kéo ghế ngồi xuống “ dạ , con đã khoẻ nhiều rồi ạ”

Bữa sáng này đôi mắt Hạ An Ngôn cứ nhìn chằm chằm vào bà nội và Trang Tử Khâm nhưng không một ai nói chuyện với cô, đến khi buổi sáng kết thức Trang Tử Khâm đứng lên “ăn xong lên phòng ta” nhàn nhạt nói với Hạ An Ngôn.

Đứng trước cửa phòng chần chừ nữa ngày Hạ An Ngôn mới dám đẩy cửa bước vào thấy Trang Tử Khâm đang đứng trước cửa sổ, mặc dù đã lớn tuổi nhưng dường như tạo hoá đã quên đi bà, dáng người mảnh mai , làn da trắng, mái tóc đen được búi thấp ở sau đầu làm tôn lên nét quý phái, sang trọng của bà. Hạ An Ngôn từ từ bước lại gần “ mẹ “ nghe tiếng gọi của cô, Trang Tử Khâm từ từ xoay người lại nhìn Hạ An Ngôn từ đầu tới chân “ đã bớt đau chưa” tiếng nói nhẹ nhàng êm dịu của bà vang lên.

Nghe bà hỏi mình, Hạ An Ngôn rưng rưng nước mắt, cô rất sợ bà sẽ không quan tâm cô nữa. Vội vàng gật đầu “ không đau nữa mẹ “

Trang Tử Khâm đi tới sofa cạnh giường ngồi xuống “ qua đây ngồi, mẹ có chuyện cần nói”…… cuộc trò chuyện không ai biết diễn ra như thế nào chỉ thấy lúc Hạ An Ngôn từ trong phòng bà đi ra như người mất hồn. Cả người bần thần đi vào phòng mình.

Trước/157Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Hào Môn Chiến Thần