Saved Font

Trước/157Sau

Lăng Thiếu, Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút

Chương 70

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Tại Lăng Thị, trong phòng tổng giám đốc, nam nhân đang ngồi trên ghế một thân tây trang lịch lãm, cả người toát lên khí chất vương giả, đang nhìn vào cửa sổ kính sát sàn đăm chiêu suy nghĩ.

“ cốc…. Cốc” tiếng gõ cửa vang lên, kèm theo là một giọng nói nhỏ nhẹ của nữ thư kí truyền vào “ Lăng tổng, ngài có bưu kiện gửi tới “

- Đem vào.

Dứt lời cửa phòng mở ra, nữ thư kí chuyên nghiệp đem bưu phẩm để lên bàn và quay người đi ra ngoài.

Lăng Hạo nhìn chăm chút vào tập bưu phẩm, một lúc lâu sau anh quay lại bàn làm việc, anh mở tập bưu phẩm ra, ở trong là một sấp ảnh.

Nhìn từng tấm ảnh,đôi mắt trỗi dậy cơn giận dữ, cầm lấy xấp ảnh đi thẳng về Lăng Viện.

Hạ An Ngôn bám chặt lấy cổ tay anh, khó thở “ em không biết , Lăng Hạo,… buông em ra”.

Anh lại tiếp tục nói “ nói, đêm hôm qua cô và hắn đã xảy ra chuyện gì”.

Hạ An Ngôn lắc đầu “ em không có , Lăng Hạo buông ra”. Cô đập mạnh vào tay anh.

Lăng Hạo đẩy mạnh cô lại phía giường, Hạ An Ngôn bất ngờ nằm xuống, cả người cô nâng lên rồi đáp xuống vài lần.

- “ tôi không thoả mãn được cô sao”.

Hạ An Ngôn vội lắc đầu “ không có, em thật sự không có làm gì. Lăng Hạo anh tin em được không”.

Lăng Hạo nắm lấy cổ áo cô “ đừng diễn nữa, gương mặt thánh thiện của cô làm tôi thấy ghê tởm, Hạ An Ngôn, tôi thật sự hận chết cô”

“ bốp” dứt lời anh tán thật mạnh vào mặt cô.

Hạ An Ngôn suýt ngất, lực tay của anh tát cô không hề nhẹ, nơi khoé miệng cô chảy ra một dòng máu đỏ.

- “ nói đêm qua rốt cuộc hắn đã làm gì cô”

Hạ An Ngôn bật khóc “ Lăng Hạo, em và hắn ta thật sự không làm những việc như anh thấy. Anh tin em đi có được không”.

Anh kéo cô khỏi giường, lôi thẳng cô vào phòng tắm đẩy mạnh cô xuống đất “chỗ nào hắn đụng tới, cô liền rửa sạch sẽ cho tôi”.

Hạ An Ngôn không dám cãi lời anh, khó khăn kì cọ khắp người cho tới làn da trắng hồng của cô đỏ ửng, một bên má của cô đã sưng đỏ lên.

Nhìn quần áo của cô dính sát vào người cả người, bầu ngực phập phồng theo hơi thở của cô. Anh cảm nhận được lồng ngực mình trở nên nóng dần, cổ họng bắt đầu khô khan.

- “ Hạ An Ngôn cô tốt nhất nên yên phận một chút cho tôi, nếu không thì đừng trách tôi”. Dứt lời anh quay người đi ra khỏi phòng đóng cửa một cái thật mạnh “ rầm… “.

Trong phòng tắm, Hạ An Ngôn nghẹn ngào khóc rống lên. Vì cái gì mà cô phải tổn thương đến như vậy, yêu anh có gì sai, nhưng vì điều gì mà cô vẫn không hối hận, vẫn không hận anh. Cô cứng ngắt thân thể của mình đứng dậy từ từ bước ra khỏi phòng tắm, cô để mặc quần áo trên người còn ướt sũng ngã người xuống sofa mà khóc thêm một lần nữa.

Không biết khóc bao lâu, từ bên ngoài truyền tới tiếng cửa phòng mở, cô vội vàng ngồi dậy, Lăng Hạo cả người đầy hơi rượu, vô cùng lạnh lùng nhìn cô một cái, sau đó, phòng tắm giống như truyền tới tiếng nước chảy ào ào, Hạ An Ngôn chỉ ôm chặt thân thể chính mình, không ngừng run rẩy.

Cửa phòng tắm mở ra, Lăng Hạo để trần đi ra, anh không gầy, vòm ngực săn chắc, làn da màu đồng cứng rắn, anh thường xuyên tập thể dục nên thể trạng của anh cực kì tốt.

Hạ An Ngôn chỉ dám nhìn thoáng qua, sao đó quay mặt đi.

“ còn không mau đi thay quần áo. Không phải mới lần đầu nhìn qua, còn giả bộ thuần khiết làm gì?”. Lại là lời nói lạnh nhạt, Hạ An Ngôn lại chỉ nhẹ nhàng cắn môi một chút, đứng dậy đi lấy quần áo vào phòng tắm.

Trước/157Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Kinh Thế Y Phi, Phúc Hắc Cửu Hoàng Thúc