Saved Font

Trước/157Sau

Lăng Thiếu, Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút

Chương 90

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Chiếc xe màu đen vẫn luôn đi theo cô, thấy cô bước chân vào nhà hàng Lăng Hạo liền nhanh chân đi vào anh muốn biết cô vào đó làm gì, anh chọn một chỗ ngồi kín đáo lẳng lặng quan sát xung quanh vẫn không thấy cô, bỗng nhiên tiếng đàn vang lên anh từ từ đưa đôi mắt về phía cây đàn thấy cô đang ngồi ở đó, anh không ngờ lại có ngày nhìn thấy Hạ An Ngôn đem niềm đam mê của mình ra kiếm cơm, ngày trước là anh nói không thích cô liền không học, cây đàn bà nội mua cho cô, anh không muốn nhìn thấy liền đem cất vào nhà kho, ngày hôm nay gặp lại Hạ An Ngôn trái tim anh không biết thổn thức biết bao nhiêu lần.

Kết thúc buổi làm cô liền từ nhà hàng mà đi bộ thẳng về nhà một đoạn đường rất xa, nhưng anh không hề thấy được nét mệt mỏi trên gương mặt của cô, đến khi thấy cô bước vào căn nhà trọ trước mắt anh lại thêm một bất ngờ, căn nhà trọ cũ kĩ, ẩm thấp, an ninh có vẻ không được tốt lắm, anh chưa từng nghỉ tới năm năm qua cuộc sống của cô lại trải qua như vậy. Một ngày có thể làm đến mấy công việc, rốt cuộc cô cần tiền đến mức nào mà lại phải như vậy.

Đêm, yên tĩnh, bóng cây vì gió đêm lay động mà tùy ý đung đưa.

Lăng Hạo nhìn chăm chú vào căn nhà đó trong lòng không hiểu sao không ngừng đau nhói, nhìn đến khi căn nhà tắt hết đèn anh vẫn ngồi yên trong xe không có ý định rời đi.

Cả đêm tầm mắt anh vẫn luôn dừng lại ở căn nhà của cô, trong nội tâm anh đột nhiên dâng lên một hồi hối tiếc, anh nghĩ năm năm qua đối với cô anh đã không còn để tâm quá nhiều. Nhưng gặp lại Hạ An Ngôn trái tim anh liền không nghe lời của anh.

Trời vừa hừng sáng, một bóng dáng nhỏ nhắn từ trong nhà bước ra có vẻ rất vội. Lăng Hạo đưa tay lên xem đồng hồ thì mới đúng 6h sáng liền lái xe theo cô, nhìn thấy cô tất bật chạy đi giao báo, vừa kết thúc công việc này anh liền thấy cô không ngừng đi đến cửa hàng tiện lợi để làm việc.

Lăng Hạo lái xe về khách sạn, anh cảm thấy lúc này mình không đủ tỉnh táo để gặp Hạ An Ngôn, năm năm qua cuối cùng đã xảy ra việc gì mà khiến cô phải bán mạng làm việc.

Tan tầm, Hạ An Ngôn về đến nhà là buổi trưa, hôm nay buổi chiều cô xin nghỉ để về nhà chuẩn bị sinh nhật cho Nấm.

Sáng nay, biết là sinh nhật của mình nên đứa nhỏ này rất háo hức mong chờ. Cả đêm hôm qua Hạ An Ngôn dụ dỗ đến khuya mới chịu ngủ, làm sáng nay cô phải trễ giờ làm.

Loay hoay một buổi cũng xong, Hạ An Ngôn lúc này đang ở trong bếp làm đồ ăn một vật mềm mại nhào thẳng vào chân cô, miệng không ngừng ríu rít như chú chim nhỏ “ mẹ ơi, Nấm nhớ mẹ quá”.

Hạ An Ngôn ngồi xổm xuống bế đứa nhỏ lên đi ra phòng khách “ mẹ cũng nhớ Nấm”.

- “ nào đi vào phòng mẹ thay váy công chúa mình cùng ăn sinh nhật của Nấm nha”

-“ dạ “ đứa nhỏ vui vẻ nắm tay Hạ An Ngôn chạy vào phòng.

Lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, Thẩm Vi ra mở cửa hai anh em nhà họ Tần đứng trước cửa làm cô cũng bất ngờ, bởi vì Hạ An Ngôn có nói qua hôm nay chỉ có hai người cùng Nấm đón sinh nhật, nhưng rất nhanh cô ấy đã nở nụ cười xã giao “ bác sĩ Tần, anh mới tới”.

Tần Thiên gật đầu mỉm cười “ừ” một tiếng bước vào nhà.

Thẩm Vi cũng quay người đi vào không thèm nhìn lấy người đàn ông đứng trước cửa lấy một cái.

Tần Lãng bị bỏ quên liền bất bình lên tiếng “ này bà cô, cô không thấy tôi sao, sao không lịch sự chút nào vậy”.

Thẩm Vi cũng đâu chịu thua “ này ông chú, anh muốn vào thì vào, không thì đi”.

Hai người này là kẻ thù không đội trời chung.

Tần Lãng không thèm để ý đến cô ấy nữa đi vào nhà. Vừa vào tới nhà chưa kịp ngồi xuống ghế liền có một vật mềm mềm nhào vào lòng “ chú nhỏ, Nấm nhớ chú”.

Tần Lãng ôm Nấm vào lòng cưng chiều nói “ tiểu bảo bối làm sao lại gọi là chú nhỏ”.

Đứa nhỏ như nhớ ra chuyện gì liền cười “ hì hì, anh Tần đẹp trai”.

Được thiên thần nhỏ, nịn nọt như thế này Tần Lãng như lên được chín tầng mây liền cười híp mắt “ tiểu bảo bối là ngoan nhất”.

Nhìn đứa nhỏ của mình được mọi người yêu thương như vậy, Hạ An Ngôn đã rất hài lòng rồi.

- “ Tần Thiên, hai người làm sao lại đến đây”.

Tần Thiên như cười như không “ đến đón sinh nhật cùng Nấm”.

- “ thật ra em cũng không có làm gì, chỉ làm một buổi tiệc nhỏ sợ các anh bận nên em lới không có gọi”. Hạ An Ngôn ái ngại giải thích.

- “ không giải thích gì nữa, lần này là em sai”. Tần Thiên chặt đứt đường giải thích của Hạ An Ngôn.

Thẩm Vi sắp xếp hết đồ lên bàn nhỏ nhanh chóng nói “ mọi người cùng lại chúc sinh nhật cho Nấm được rồi”.

Trước/157Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đừng Nháo, Mỏng Tiên Sinh!