Chương Trước/379Chương Sau

Lãnh Hoàng Phế Hậu

Chương 268-2

Thật chẳng lẽ thật sẽ là Tiêu Mặc?

Không, điều này là không thể nào, đây tuyệt đối là không thể nào! Tiêu Mặc giống như ta, cũng yêu đứa nhỏ này, làm sao hắn nhẫn tâm không cần máu mủ của mình?

Nhưng...... Thật là như vậy, đúng không?

Hạ Lan Phiêu nhớ lại sự vui mừng khi nàng biết được tin tức mang thai, cũng nhớ tới ngay lúc đó Tiêu Mặc lại không mặn không lạt, thậm chí có chút thái độ lạnh lùng, tâm không nhịn được co rút. Một loại lạnh lẽo từ trong lòng của nàng bắt đầu lan tràn, mà nàng cả người run rẩy, chỉ là không ngừng nói: "Ta tuyệt đối sẽ không mắc mưu của ngươi. Hoàng Thượng tuyệt đối sẽ không hại ta."

"Thật sao?" Thục phi buồn bã cười một tiếng với nàng: "Hoàng Thượng là ai ta ngươi đều biết! Chỉ cần là ngăn cản người của hắn, đừng nói là ngươi, chính là thần hắn cũng sẽ không chút do dự mà chém giết! Ngươi là nữ nhi của Hạ Lan gia, là nữ nhi của người hắn căm hận nhất, làm sao hắn sẽ để cho người thừa kế của mình chảy dòng máu của Hạ Lan gia? Hạ Lan Phiêu, ngươi so với ta còn hơn đáng thương hơn!"

"Ngươi nói láo! Không nên nói nữa!"

Hạ Lan Phiêu hung ác trợn mắt nhìn Thục phi một cái, xoay người muốn rời đi. Nhưng mà, Thục phi ngăn ở trước mặt nàng, sâu kín nói: "Hạ Lan Phiêu, ta đã từng rất hận ngươi, cảm thấy ngươi đoạt đi tất cả thuộc về ta, nhưng hiện tại ta lại không hận —— cho tới hôm nay Hoàng Thượng cũng không có yêu ngươi, chỉ là lợi dụng ngươi, mà ngươi lại vì hắn phản bội gia tộc của mình, mất đi địa vị của mình, mất đi hài tử...... Ngươi thật đáng thương!"

"Câm miệng! Hài tử của ta là ngươi hại chết, ngươi đừng vội gạt ta!"

"Tùy ngươi nghĩ như thế nào đi...... Nói cho Hoàng Thượng, Âu Dương Yên ta cùng hắn phu thê nhiều năm, cha ta là một tay Hoàng Thượng đề bạt, thay thế Hạ Lan Thụy nắm giữ binh quyền, lại bị Hoàng Thượng sinh lòng nghi ngờ, dùng kế này diệt trừ cũng là không lỗ.  

Nếu có kiếp sau...... Chúng ta, cũng không làm phu thê nữa. Kiếp sau, ta muốn làm một nông nữ bình thường vui sướng, không cầu vị hôn phu anh tuấn lễ độ, chỉ cầu nhất phu nhất thê (một chồng một vợ), bình hòa vượt qua cả đời. Hoàng Thượng không cách nào giết ta, vậy để cho ta vì hắn làm một chuyện cuối cùng đi......" 

Thục phi nói xong, buồn bã cười một tiếng với Hạ Lan Phiêu, nụ cười kia hẳn là sáng rỡ vô cùng, khiến Hạ Lan Phiêu giống như trở lại khoảnh khắc lần đầu thấy nàng kia.

Một loại dự cảm xấu lan tràn ở trong lòng Hạ Lan Phiêu, nhưng không đợi nàng phản ứng kịp, đã nhìn thấy Thục phi dùng sức đập cái trán vào chân bàn. Máu tươi mãnh liệt tràn ra nhiễm đỏ quần áo của nàng, nàng cười nhìn Hạ Lan Phiêu, dùng khí lực cuối cùng nói: "Chỉ hận thân là nữ nhân hoàng gia......" 

"Nương nương!"

Minh Yến kinh hãi thét một tiếng, vội vàng ôm lấy Thục phi, nhưng Thục phi đã lọt vào hôn mê. Hô hấp của nàng từ từ nhẹ, rốt cuộc xung quanh lạnh lẽo hoang vu. Hạ Lan Phiêu giật mình nhìn dung nhan tái nhợt của Thục phi, chỉ cảm thấy trong đầu trống rỗng. Một loại chất lỏng không biết tên ở trong mắt nàng xông ra, có chút nóng, nóng đến đả thương da của nàng. 

Ta khóc......

Ta lại vì nữ nhân chết chưa hết tội kia mà khóc......

Rốt cuộc tại sao ta phải khóc vì loại nữ nhân lòng dạ độc ác này? Là nàng hại chết hài tử của ta!

Nước mắt của nàng, nàng cố ý ở trước mặt ta đụng chết cũng là vì lừa gạt ta, che giấu chân tướng nàng hại chết hài tử của ta! Ta thật sự không hiểu, rõ ràng hận nàng như vậy, nhưng tại sao ta muốn vì nàng khóc thút thít?

Rốt cuộc là tại sao?!

Chỉ hận thân là nữ nhân nhoàng gia......

Liên phi cũng nói với ta những lời giống như vậy.

Chẳng lẽ, đây là nguyền rủa không cách nào chạy trốn đối với những phi tần của Hoàng Thượng sao? Ta ư? Ta thật sự có thể đối kháng với loại số mệnh định mệnh này sao? Rốt cuộc ta có nên tin tưởng Thục phi hay không?

Tiêu Mặc, Tiêu Mặc......

Ngươi tuyệt đối sẽ không hại chết con của chúng ta, đúng không? Ta sẽ tin ngươi, sẽ không tin nữ nhân kia.

Ta thật rất muốn hỏi ngươi rõ ràng......

Hạ Lan Phiêu không tiếng động khóc, mà Minh Yến đã sớm khóc không thành tiếng. Hạ Lan Phiêu không có nhìn Minh Yến, từng bước một đi ra khỏi lãnh cung. Chân của nàng nện bước giống y hệt máy móc, trước mắt đã là trống rỗng, không nhìn rõ bất cứ thứ gì.

Thục phi chết rồi......

Hạ Lan Phiêu thật thà đi về phía trước, không nhìn thấy hòn đá dưới chân, bị hung hăng đẩy một phát, trên đầu gối, trên cánh tay cũng đã là máu tươi chảy ròng. Nàng không hề hay biết mà bò dậy, tiếp tục đi về phía trước, lại thấy một bóng dáng đi tới trước mặt nàng, đau lòng nói: "Hạ Lan, làm sao ngươi biến thành như vậy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

......

"Hạ Lan, ngươi làm sao vậy? Tại sao không nói lời nào?"

......

"Hạ Lan!"

"Thục phi chết rồi." Hạ Lan Phiêu nhàn nhạt mà cười cười: "Người hại chết hài tử của ta rốt cuộc cũng chết rồi...... Mặc dù ta không có tự tay hại chết nàng, nhưng nàng cứ như vậy đã bị chết ở trước mặt của ta. Thật là nhiều máu, rất nhiều rất nhiều...... Không trách được nàng thích mặc Hồng Y (quần áo màu đỏ) như vậy, Hồng Y đầy màu sắc của máu......"

"Hạ Lan, không có chuyện gì, không phải là lỗi của ngươi." Tiêu Nhiên dịu dàng nói: "Thật, không liên quan gì đến ngươi......"

"Ừ."

Thời gian không biết đã trải qua bao lâu, rốt cuộc Hạ Lan Phiêu nhận thấy được nam tử trước mặt mình kia chính là Tiêu Nhiên, mà nàng sớm đã không có nước mắt.

Bởi vì là ở hoàng cung, bởi vì sợ mang đến phiền toái không cần thiết cho Hạ Lan Phiêu, Tiêu Nhiên không thể nói thêm cái gì với nàng, chỉ là phân phó thái giám đi lãnh cung thu thập một chút tàn cuộc.

Hắn vốn không muốn đưa Hạ Lan Phiêu về, khiến Tiêu Mặc hiểu lầm, nhưng hắn nhìn dáng vẻ thật thà của Hạ Lan Phiêu rốt cuộc vẫn là không yên lòng. Cho nên, hắn vừa độc ác, quyết định đưa nàng về trong cung, về phần hậu quả, đó đã không phải là phạm vi suy tính của hắn.

"Hạ Lan, ta đưa ngươi trở về." Tiêu Nhiên dịu dàng nói.

......

"Được."

Hạ Lan Phiêu ngơ ngác đi theo sau lưng Tiêu Nhiên, đi tới Long Tiếu điện. Khi cung điện quen thuộc xuất hiện ở trước mặt, nàng đột nhiên rất muốn thấy Tiêu Mặc, cũng rất muốn hỏi hắn một ít chuyện. Nhưng mà, nàng lại không ngờ trở về ở cửa ra vào lại nghe được những lời sẽ làm nàng gần như hỏng mất.

Truyện convert hay : Phúc Bảo Thập Niên 70
Chương Trước/379Chương Sau

Theo Dõi