Chương Trước/379Chương Sau

Lãnh Hoàng Phế Hậu

Chương 365

Edit: kaylee

Nàng trở lại. 

Ta gạt A Mặc đi Long Tiếu điện dò xét lai lịch của nàng, nàng có chút bối rối, có chút đau lòng, lại có chút buồn bã nhìn ta, mặc dù khuôn mặt thay đổi, đôi mắt kia vẫn là xinh đẹp, trong suốt ta quen thuộc nhất.

Từ khoảng cách gần thấy cặp mắt kia của nàng, ta biết ngay nàng thật trở lại.

Rốt cuộc ta cũng hiểu tại sao A Mặc vì một nữ tử mà rời cung. Hạ Lan là tồn tại duy nhất có thể dao động A Mặc, hắn đã từng muốn ra tay hủy diệt nhược điểm duy nhất của mình, nhưng tất cả mọi người đều biết sau khi mất đi cái "Nhược điểm" này A Mặc trải qua dạng cuộc sống gì. Rốt cuộc hắn tìm về một khối thiếu sót kia của mình, ta chúc mừng hắn.

Nhưng mà, lại bị hắn nhanh chân đến trước rồi sao...... Nếu như tìm được nàng trước, người đứng ở trước mặt của nàng trước là ta, lại biết như thế nào?

Ngươi sẽ yêu mến ta sao?

Ha ha, ta biết rõ đây chỉ là một phỏng đoán nhàm chán mà thôi......

Chỉ cần ngươi trở lại là tốt rồi.

Nhưng mà, trong lòng chắc chắn sẽ có chút không cam tâm đấy......

"Hạ Lan, A Mặc còn phải làm phiền ngươi chăm sóc nhiều hơn." Tiêu Nhiên bình tĩnh nói: "Nếu trở lại, cũng không cần rời đi hắn, cũng không cần khiến mọi người đau lòng."

"Ta biết rõ. Thật xin lỗi, Tiêu Nhiên."

"Cũng đã sớm nói không có gì thật xin lỗi......" Tiêu Nhiên cười nhạt, theo thói quen sờ sờ đầu của Hạ Lan Phiêu: "Hạ Lan, ta chính là huynh trưởng của nàng, nhất định sẽ bảo vệ nàng, bảo vệ A Mặc, bảo vệ Đại Chu. Mặc dù đôi mắt của A Mặc tốt rồi, nhưng thân thể của hắn vẫn là suy yếu hơn trước kia, cần ngươi chăm sóc thật tốt."

"Đôi mắt của Tiêu Mặc tốt rồi? Chuyện khi nào?" Lông mày của Hạ Lan Phiêu không tự chủ nhảy lên.

"Ước chừng mười ngày trước thôi. Chẳng lẽ nàng không biết?" Tiêu Nhiên cố làm ra vẻ kinh ngạc hỏi.

"Ha ha...... Biết, đương nhiên là biết." Hạ Lan Phiêu cắn răng nghiến lợi nắm chặt quả đấm.

Ha ha......

Xem ra tiểu tử thúi kia sắp chịu khổ.

Cuối cùng còn có người trị hắn một chút, như vậy cũng tốt. Tiêu Nhiên vui thích thầm nghĩ.

"Mặc Mặc thân ái, chàng đã về rồi. Thật là vất vả cho chàng rồi."

Lúc Tiêu Mặc vào triều, thì có cung nữ truyền lời với hắn nói Hạ Lan cô nương ở Cam Tuyền cung chờ hắn, mặc dù hắn có chút nghi ngờ, nhưng vừa hạ triều vẫn lập tức đến nơi hẹn trước. Ngoài phòng lạnh lẽo, khô ráo cùng Cam Tuyền cung ấm áp, ươn ướt thành so sánh rõ ràng nhất, Tiêu Mặc vừa đi vào cung điện tràn ngập mùi hoa ngọt ngào, lại cảm thấy sảng khoái tinh thần, giống như mệt mỏi quanh thân cũng biến mất hầu như không còn. Hơn nữa, bên trong cung điện này còn có nữ nhân hắn yêu nhất đang đợi hắn......

Tại sao nàng nhìn có chút không giống với ngày thường?

Nhưng mà thật là đẹp......

Ở bên trong Cam Tuyền cung ấm áp, Hạ Lan Phiêu chỉ mặc lụa mỏng trắng như tuyết, tóc thật dài dùng một cây trâm vàng cố định, lười biếng xõa ở đầu vai, dung mạo thanh lệ, có vẻ quyến rũ và hấp dẫn khác thường. Tiêu Mặc vừa về tới cung điện, Hạ Lan Phiêu đã nghênh đón, nhiệt tình bắt được tay của Tiêu Mặc. Đối mặt với kích tình ít có của Hạ Lan Phiêu thân thể của Tiêu Mặc không tự chủ run một cái, nhưng vẫn là bình tĩnh nói: "Dạ, trở lại."

"Nhất định là mệt mỏi rồi. Chúng ta đi tắm uyên ương thì như thế nào?" Hạ Lan Phiêu càng nhiệt tình đề nghị.

......

Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Tiêu Mặc rơi vào trầm tư, mà Hạ Lan Phiêu đã săn sóc cởi ra áo khoác của Tiêu Mặc, nghiêng đầu, thiên chân vô tà mỉm cười với hắn. Nhìn Hạ Lan Phiêu đột nhiên "Hiền huệ", "Dịu dàng"  như vậy, Tiêu Mặc không tự chủ cảm thấy rét lạnh, rốt cuộc không tự chủ được duỗi tay gõ cái trán của Hạ Lan Phiêu: "Hạ Lan, nàng làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?"

"Người ta chỉ là đau lòng chàng chứ sao. Rõ ràng thân thể không được, nhưng lại muốn xử lý quốc sự, còn phải chăm sóc ta...... Mặc Mặc thật là cực khổ."

......

"Gọi tên của ta là tốt rồi."

Thì ra là không có dịch dung, là chính nàng...... Nhưng rốt cuộc tại sao nàng giống như biến thành người khác?

"Chàng không cảm thấy gọi Mặc Mặc càng thân mật hơn hay sao? Mặc Mặc, Mặc Mặc...... Đi thôi, ôn tuyrnf đã chuẩn bị xong vì chàng nha. Ta cũng sẽ đấm bóp cho chàng, phục vụ một con rồng thật là khó có được."

"...... Tốt."

Tiêu Mặc mặc cho Hạ Lan Phiêu lôi kéo tay của hắn đi tới cạnh ôn tuyền. Ôn tuyền trong Cam Tuyền cung vẫn là hoa mỹ giống trước kia, đáy ôn tuyền làm bằng bạch ngọc có khắc một đóa hoa sen nở rộ tuyệt đẹp, hoa sen ở trong dòng nước trong suốt vô cùng rõ ràng, giống như trong nước phát ra hương thơm nhàn nhạt.

Hai vòi phun hình rồng, hình Phượng rót nước suối ấm áp vào trong ao từ phương hướng khác nhau, tiếng nước chảy róc rách giống như khúc nhạc xinh đẹp nhất. Nhưng mà, Hạ Lan Phiêu không gấp đi tắm, mà là lôi kéo Tiêu Mặc ngồi trên chiếu da chồn trên bờ ôn tuyền. Nàng cầm một cái chén nhỏ bạch ngọc trên bàn bày, đưa chén đến bên miệng Tiêu Mặc, sau đó nói: "Mặc Mặc. Ta đã chuẩn bị canh hạt sen cho chàng, chàng nếm thử một chút đi."

"Đa tạ." Tiêu Mặc cố nén khó chịu trên người nói: "Hạ Lan, làm sao nàng còn không có nghỉ ngơi? Nàng tìm ta đến chỗ này rốt cuộc là vì cái gì?"

"Ấy da, người ta muốn đợi chàng chứ sao." Hạ Lan Phiêu cười đưa canh hạt sen ngọt ngấy đến trong miệng của Tiêu Mặc: "Hoàng Thượng khổ cực như vậy, ta chỉ muốn phục vụ cẩn thận, ha ha ha."

"À......"

Tiêu Mặc cũng cười, nhưng nụ cười rốt cuộc có chút gượng gạo.

"Tiểu Mặc Mặc, đôi mắt của chàng không tiện, để ta cởi quần áo giúp chàng đi."

"Hạ Lan, rốt cuộc nàng thế nào?"

"Ít nói nhảm!" Hạ Lan Phiêu trừng mắt, sau đó lúm đồng tiền như hoa, lại mềm mại nói: "Lại nói, người ta chỉ là tản bộ với chàng á..., giúp chàng mặc quần áo á..., phục vụ chàng ăn cơm, rửa mặt á..., cũng không có phục vụ chàng tắm rửa, thật là làm không chu đáo. Chàng vì ta phân phát hậu cung, ta tự nhiên cũng muốn dịu dàng săn sóc chàng mới đúng, nhắm mắt lại, xem xem tay nghề đấm bóp của ta."

Hạ Lan Phiêu nói xong, duỗi tay vào trong áo của Tiêu Mặc, tìm đúng cổ của hắn, nghiêm túc xoa bóp. Vừa bắt đầu thân thể của Tiêu Mặc có chút cứng ngắc, nhưng ở dưới tay nhỏ bé mềm mại của Hạ Lan Phiêu vuốt ve nặng nhẹ thích hợp mà từ từ buông lỏng, buông lỏng rất nhiều. Hắn nhắm mắt lại, yên lặng cảm thụ "Dịu dàng" bỗng nhiên xuất hiện của Hạ Lan Phiêu, lại đột nhiên cảm thấy một lực đẩy khổng lồ vọt tới.

Truyện convert hay : Hồng Mông Thiên Đế
Chương Trước/379Chương Sau

Theo Dõi