Chương Trước/8Chương Sau

Lão Công Của Ta Là Đại Lão

Chương 4

Ăn cơm xong lúc sau Khang Tư Cảnh liền đi gọi điện thoại, nói chuyện điện thoại xong sau nói cho cô: “Tôi cùng tổng giám đốc của VK có nói qua chuyện, anh ta tỏ vẻ không thành vấn đề. Ngày mai tôi đưa em đi VK một chuyến gặp người phụ trách kia, sau đó em liền có thể đi làm.”

Đại lão số một số hai Khang Tư Cảnh ra tay còn có chuyện gì là làm không xong đâu. Bất quá chỉ vì công việc của cô anh còn để bụng, với tư cách làm chồng trên danh nghĩa của anh xác thật không thể bắt bẻ.

Khang Tư Cảnh nói xong liền chuẩn bị lên lầu nghỉ ngơi. Phương Tình nghĩ cái gì đến gấp gáp hướng anh nói: “Cảm ơn anh.” Cô thoáng suy nghĩ một chút, lại bỏ thêm một câu: “Tư Cảnh.”

Cô cùng Khang Tư Cảnh kết hôn lúc sau, hai người đối với nhau luôn luôn khách khí, anh gọi cô Phương tiểu thư, cô gọi anh là Khang tiên sinh. Hơn nữa cô luôn đều cố ý xa cách anh. Đột nhiên thân mật gọi anh một tiếng “Tư Cảnh”,kể cả kiếp trước và kiếp này, đây đều là lần đầu tiên.

Cô cũng nghĩ sẽ cùng Khang Tư Cảnh khách khí như người ngoài, anh đã giúp cô, cô cũng nguyện ý chủ động một chút.

Bước chân của Khang Tư Cảnh ngừng lại, cô rõ ràng nhìn thấy sống lưng anh cương cứng một chút. Anh quay đầu nhìn cô, đôi mắt thâm thúy híp lại: “Em gọi tôi là gì?”

Phương Tình bị ánh mắt của anh nhìn đến nên có chút khẩn trương, cô túm chặt lòng bàn tay, thấp thỏm nói: “Chúng ta...là vợ chồng, em có thể gọi anh là Tư Cảnh?”

Anh híp mắt lại rồi dần dần ánh mắt trở nên sắc bén hơn. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô tựa như muốn nhìn thấu tâm hồn cô vậy. Phương Tình bị ánh mắt này của anh làm cho thấp thỏm, đôi tay khẩn trương túm chặt vào nhau. Tuy kiếp trước cô đã sống hơn ba mươi tuổi, nhưng đối mặt với Khang Tư Cảnh có dáng vẻ bề trên như vậy, bản năng nói với cô là phải sợ hãi.

Bất quá, ánh mắt sắc bén của anh cũng không tiếp tục nhìn cô nữa, anh nhanh chóng khôi phục dáng vẻ như bình thường. Anh vẫn dùng giọng điệu khách khí nói: “Em gọi là gì cũng được, tùy vào em.”

Anh nói xong liền xoay người lên lầu.

Phương Tình lại nghĩ đến cái gì, vội nói: “Đúng rồi, em đã mua cho anh một chậu hoa lan, đặt ở thư phòng.”

Anh bước lên lầu liền khựng lại, sống lưng thẳng dừng lại mấy giây mới quay đầu nhìn qua, khuôn mặt tựa hồ bình tĩnh, nhưng trong đáy mắt tỏ ra một loại cảm xúc kích động:

“Hoa lan?”

Phương Tình gãi gãi tóc, “Cái kia, em không biết anh thích cái gì, liền mua cho anh chậu hoa lan.”

Anh trầm mặc trong chốc lát mới hỏi nói: “Vì cái gì lại muốn cho tôi?”

Phương Tình thấp đầu, có chút ngượng ngùng, “Chúng ta là vợ chồng, anh giúp em tìm công việc, em cũng có thể tặng cho anh quà mà, việc này không có gì. Huống chi...Em hi vọng chúng ta sẽ giống như cặp vợ chồng bình thường khác, có thể sống tốt với nhau.”

“Cặp vợ chồng bình thường” lời này nói ra thật là có điểm ngại ngùng, bất quá Phương Tình cũng muốn mượn này thử một chút thái độ của Khang Tư Cảnh.

Cô âm thầm xem xét sắc mặt Khang Tư Cảnh, lại thấy anh nghe câu nói này ánh mắt thu liễm lại suy tư trong chốc lát, ngay sau đó cúi đầu cười cười nói: “Em cùng tôi sẽ sống chung với nhau tốt đẹp? Bất quá tôi còn nhớ rõ, thời điểm em phát sốt vẫn luôn kêu tên một gã nam nhân khác, tôi đoán hắn ta là mối tình đầu của em đi? Anh ngẩng đầu, cười như không cười nhìn cô, ánh mắt thâm thúy kia mang theo vẻ trào phúng nhàn nhạt: “Em còn nói mớ, nói rằng nhất định phải cùng tôi ly hôn, tôi còn tưởng rằng sau khi em tỉnh dậy lúc sau liền nói với tôi về vấn đề này.”

Nghe được Khang Tư Cảnh lời này cô cũng không có cái gì hoài nghi, dù sao kiếp trước cô cũng đã dự liệu tinh toán, so với ai khác cô đều hiểu rõ. Chỉ là anh nói những lời này, cô nhạy cảm bắt giữ được một tin tức: “Nói như vậy, Khang tiên sinh ngày hôm qua ở mép giường ngủ một đêm?” Bằng không như thế nào cô nói mớ anh đều biết.

“...”

Cũng không biết cô có ảo giác hay không, cô thấy ánh mắt Khang Tư Cảnh hơi động đậy một chút. Sau đó anh làm như không có chuyện gì rồi dời mắt không nhìn cô: “Tôi ngẫu nhiên đi vào thời điểm em mớ mà thôi”

“Như vậy sao...” Phương Tình có chút mất mát, cô thở dài một hơi nặng nề: “Trên thực tế hôm qua em xác thật mơ nhiều giấc mộng kì quái, thời điểm mơ màng đó em đã suy nghĩ rất nhiều. Đại khái những suy nghĩa trước kia của em sai lầm hết, sau đó em không nghĩ muốn ly hôn, em không muốn mẹ lo lắng. Hơn nữa chúng ta rõ ràng đã trải qua nhiều chuyện như vậy, em sẽ không nghĩ đến việc kia...”Cô khụ một tiếng bổ sung nói: “Là không có khả năng.”

“Nghĩ ngợi sai lầm hết?”Anh theo bản năng nhẩm mấy chữ này, vẻ mặt như suy tư điều gì. Bất quá anh thật ra cũng không nói cái gì, thần sắc anh hồi phục như thường nói: “Thời gian không còn sớm nữa. Ngủ ngon.”

“...”

Đời trước hai người thẳng đến lúc ly hôn đều ở phòng riêng, lúc này đương nhiên là người nào ở phòng người nấy. Khang Tư Cảnh sau khi rời đi, Phương Tình thở dài trở về phòng mình.

Sáng sớm hôm sau, sau khi dùng cơm sáng, tài xế của Khang Tư Cảnh đến đón hai người. Cô cùng Khang Tư Cảnh một trước một sau lên xe, hai người ngồi ở hai sườn xe. Khang Tư Cảnh lên xe lúc sau liền nhắm mắt dưỡng thần. Phương Tình cũng không biết phải nói với anh cái gì nên trong xe quả thực an tĩnh.

Thái độ của Khang Tư Cảnh không có gì thay đổi, không thân thiết cũng không lạnh nhạt. Cô ngày hôm qua gọi anh một tiếng “Tư Cảnh” quả thật khiến cô mơ mơ hồ hồ nghĩ rằng đã kéo gần anh một chút khoảng cách. Nhưng mà chính anh cái gì cũng không đáp lại.

Anh tựa hồ thật sự muốn cùng cô duy trì hôn nhân trên danh nghĩa, cũng không có suy nghĩ gì về quan hệ vợ chồng hai người.

Nhìn dáng vẻ Khang tiên sinh sở dĩ chiếu cố tốt với cô thứ nhất là vì trách nhiệm làm chồng, thứ hai là trả ân tình còn thiếu với mẹ của cô. Trên thực tế anh đối với cô không có nhiều hứng thú, đời trước có lẽ do cô ngoại tình nên anh bất quá phẫn nộ vì lòng tự tôn của đàn ông mà thôi.

Hai người cứ như vậy không nói chuyện gì trên đường đi, sau đó liền chạy tới công ty VK. Tổng giám đốc của công ty thật ra rất biết cách làm người, không những canh chuẩn thời gian, anh ta còn phái một trợ lý xuống dưới nghênh đón.

Hai người bọn họ đi vào văn phòng của vị tổng giám đốc đó, bên trong có một cao một thấp hai người đàn ông. Vóc dáng người đàn ông cao lớn vừa thấy Khang Tư Cảnh vội đi nhanh tiến tơi, nhiệt tình nói: “Khang tổng đại giá quang lâm, thật không thể từ xa tiếp đón.”

Khang Tư Cảnh cùng anh ta nắm tay, cười nói: “Đều là anh em một nhà, Vương tổng cùng tôi không cần khách khí như vậy.”

Lời này tựa hồ làm Vương tổng rất thoải mái, trên mặt tươi cười càng chân thành vài phần. Cùng Khang Tư Cảnh chào hỏi qua lúc sau, Vương tổng ánh mắt liền dừng ở người bên cạnh Khang Tư Cảnh. Đôi mắt Vương tổng tức khắc liền sáng, khen nói: “ Người bên cạnh này anh xưng hô là em dâu đi, lớn lên liền cùng với tiên cô giống nhau, nói là đại minh tinh hẳn liền sẽ có người tin.” Vương tổng là một người đại khái hào sảng, khen người cũng khen trực tiếp. Bất quá cái này làm cho Phương Tình ngại ngùng, vội nói: “Vương tổng quá khen.”

Vương tổng vội xua xua tay nói: “Em dâu đừng cùng anh khách khí, anh cùng Khang tổng nhiều năm làm anh em. Em ở bên này sẽ giống như ở Thịnh Hoa. Bên này có rất nhiều chức vị nhàn hạ em có thể tự chọn lựa, công việc không mệt lại có thể giết thời gian.”

Thịnh Hoa là công ty của Khang gia, hiện giờ do Khang Tư Cảnh tiếp quản.

Bất quá nghe được lời này Phương Tình lại có chút xấu hổ, vị Vương tổng này đại khác cho rằng cô là thiếu phu nhân hào môn đang cực kì nhàm chán, mệt mỏi mới tìm công việc để giêt thời gian. Là phu nhân của Khang Tư Cảnh, làm sao lại bắt cô làm việc kiếm tiền.

Phương Tình còn không kịp nói chuyện liền nghe được một Khang Tư Cảnh nói: “Vương tổng có lẽ không biết, phu nhân của tôi chuyên ngành là tiếng Nhật. Cô ấy tốt nghiệp với thành tích không tồi, sớm đã thông qua N1 tiếng Nhật. Cô ấy tới làm việc không phải để giết thời gian, mà là vì muốn thực hiện giá trị cuộc sống.” Anh hàm súc cười cười lại nói: “Như vậy thoạt nhìn, công ty này tựa hồ không thích hợp với cô ấy.”

Vương tổng bị lời này như đánh mông hắn mấy cái, liền nhanh chóng phản ứng lại, cười nói: “Khang tổng nói lời này hơi quá lời, anh không có không để ý đến ý tứ của em dâu. Nếu em dâu muốn thực hiện giá trị cuộc sống đương nhiên có thể. Bên anh là công ty hàng đầu nên thực thích hợp với cô ấy.”

Khang Tư Cảnh lại nói: “Thời gian này không còn sớm nữa, buổi sáng tôi còn có hội nghị phải họp. Chuyện này hôm nào lại cùng Vương tổng thương nghị một chút.”

Khang Tư Cảnh nói xong liền xoay người đi ra ngoài. Thái độ của anh biến hóa cực nhanh, quả thực ngoài dự kiến của Phương Tình. Cô mờ mịt một hồi lâu mới phản ứng lại, vội cùng Vương tổng nói lời tạm biệt theo Khang Tư Cảnh ra ngoài.

Kỳ thật cùng Vương tổng chỉ có hiểu lầm nhỏ, không có gì ghê gớm. Khang Tư Cảnh như thế nào lại không khách khí với người ta, nói đi là đi. Hơn nữa, lúc Vương tổng nói với cô vài câu, biểu tình của Khang Tư Cảnh tựa hồ liền trở nên lạnh nhạt không ít, mặt mày vẫn lộ ra tức giận nhàn nhạt.

Cô không rõ vì cái gì mà Khang Tư Cảnh tức giận, chắc có thể do Vương tổng nói câu kia. Nhưng nếu lấy năng lực ứng xử của anh, EQ của anh không có thấp đến như vậy, nói đi là đi, không để chút mặt mũi cho người ta.

Khang Tư Cảnh mang theo vợ rời khỏi, Vương tổng còn đứng ở một chỗ mang theo vẻ mặt đờ ra. Người có vóc dáng thấp kế bên anh là trưởng phòng nhân sự, chính là muốn qua đây để an bài công tác. Bất quá toàn bộ quá trình ở đây, còn chưa được nói chuyện với chính chủ thì người ta đã đi rồi.

Vương tổng quả thực không nghĩ ra, buồn bực nói: “Tôi vừa mới có phải hay không nói sai câu nào, lại đắc tội vị đại gia này?”

Trưởng phòng nhân sự cau mày nghĩ: “Liền tính lúc nãy ngài có hiểu lầm Khang phu nhân, nhưng cũng là ý tốt. Khang tổng là loại người không so đo vài chuyện nhỏ nhặt."

Trưởng phòng nhân sự híp hắn mắt nhỏ nghĩ nghĩ: “Tôi đoán có thể lúc nãy ngài nhìn chằm chằm vào Khang phu nhân nên mới có cớ sự như vậy.”

“Hả?” Vương tổng càng là đờ người ra, anh cẩn thận nghĩ ngợi, giống như từ lúc vừa mới nhìn Khang phu nhân, anh liền chằm chằm nhìn cô. Bất quá Vương tổng vẫn là không nghĩ ra: “Ngươi xem, lòng yêu cái đẹp mỗi người đều có. Khang phu nhân xinh đẹp như vậy, ta nhịn không được phải nhìn cô ấy nhiều hơn chút, chính là tán thưởng ngắm nhìn, lại không động cái gì tâm tư bất chính. Khang Tư Cảnh này có phải nhỏ mọn như vậy không?”

Trưởng phòng nhân sự méo miệng: “Nói không chừng, hiện tại trên mạng không phải lưu hành một từ sao, đại khái ý tứ chính là yêu thích vợ mình vô cùng, không chấp nhận người ngoài nhìn nhiều hơn một cái.”

“Là từ gì?”

Trưởng phòng nhân sự vẻ mặt trịnh trọng: “Cuồng vợ.”

“…”

Truyện convert hay : Nhất Kiếm Độc Tôn
Chương Trước/8Chương Sau

Theo Dõi