Saved Font

Trước/102Sau

Lão Đại Hắc Bang Cực Sủng Vợ Yêu

Chương 44: Chấn Hào - Gia Thiên

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Mạnh Ái được mọi người đưa vào bệnh viện cấp cứu, bác sĩ nói vì cơ thể yếu nên cần bồi dưỡng, không được có chuyện gì làm chấn động tâm lý. Quản gia Trần nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm, lấy điện thoại ra gọi cho Hàn Dương nhưng mãi vẫn không gọi điện được nên đành thôi ý định đó, quay lại chăm sóc cho cô.

Mạnh Ái nằm ở đó, vẻ mặt bơ phờ khiến bà Trần cũng đau lòng, bà vốn coi cô như con gái. Đến xế chiều, Mạnh Ái mới lờ mờ tỉnh dậy, chỉ thấy bên cạnh có quản gia Trần đang ngủ gật, ngoài ra không còn ai, cô lại rớt nước mắt, tay sờ lên bụng mà tủi thân. Hàn Dương thật sự hết yêu thương cô rồi. Mạnh Ái quyết định buông tay.. 

" Bảo bối, thật xin lỗi vì để con không có cha, đừng buồn nhé. "

- --------- 

Hai hôm sau Mạnh Ái được bác sĩ cho xuất viện, về nhà chỉ cần bồi bổ là ổn. Cô có nghe quản gia Trần nói Hàn Dương không có về nhà, tuy rất đau lòng khi nghe bà nói vậy nhưng cô cũng im im mà tươi cười. Tình cảm chúng ta như vậy là chấm dứt hay sao? 

Mạnh Ái ngồi nghỉ ngơi trên sofa một xíu rồi định đi lên lầu thì có điện thoại, là anh hai. 

- Anh hai, sao lại gọi cho em? _ Mạnh Ái dù buồn nhưng vẫn không muốn để anh hai biết nên giả giọng vui tươi lấp liếm. 

- Anh hai với Gia Thiên đã về nước mấy hôm nay, định qua thăm em đây. ( Mạnh Ái có hai người anh, Lục Chấn Hào và Lục Gia Thiên, mọi người nếu quên có thể xem lại phần giới thiệu nhân vật.) 

- Em rất nhớ hai anh nha. Em hơi mệt không về thăm anh hai được, anh với anh ba qua đây được chứ? _ Nghe tin anh hai và anh ba về, cô rất vui, ở nhà hai anh rất cưng chiều cô. 

- Được, anh cũng có chuyện muốn nói với em. _ Chấn Hào nói tới đây giọng có hơi trùng xuống, sau đó cúp máy. 

- --------- 

30 phút sau. 

Mạnh Ái ra đón hai anh vào nhà, nhưng chưa gì vừa thấy hai người lại ôm chầm lấy rồi chực trào nước mắt. Anh hai anh ba luôn cưng chiều cô, quả thật rất nhớ hai người. 

- Con bé này, đừng khóc xấu lắm. _ Gia Thiên quẹt nước mắt trên mặt rồi xoa đầu cô. 

- Mạnh Ái, có phải em với Hàn Dương xảy ra chuyện? _ Vừa vào nhà ngồi xuống, Chấn Hào liền hỏi thẳng, tính của anh hai cô biết rõ, rất thẳng thắn. 

- Không..không có gì đâu, hai anh đừng lo. _ Đụng trúng tim đen, Mạnh Ái có hơi lúng túng. 

- Em định giấu hai anh tới bao giờ? _ Gia Thiên hơi nghiêm giọng nói. 

Tử Hy và Chấn Hào là bạn thân, trước khi quay về bên kia làm việc Chấn Hào có nhờ Tử Hy nếu Mạnh Ái có chuyện gì nhất định cũng phải nói ra. Vì thế chuyện này Chấn Hào biết, sau đó nói cho Gia Thiên. Hai người về nước cũng vì chuyện này, em gái bé bỏng họ cưng như trứng từ hồi nhỏ dù có gì họ cũng phải bảo vệ nó. Nhưng Chấn Hào có lòng tin ở Hàn Dương nên tạm thời chưa làm lớn việc này.

Mạnh Ái biết mình không giấu được nữa liền nói ra mọi thứ, kể cả việc xảy ra hai hôm trước, bao nhiêu ủy khuất được nói ra, kèm theo đó Mạnh Ái khóc rất nhiều, rồi ôm lấy anh hai và anh ba của mình. 

- Ái Nhi em đừng khóc nữa, nếu còn khóc anh chắc chắn sẽ xử lí Hàn Dương. _ Gia Thiên vừa vỗ về cô vừa nói.

- Em muốn li hôn? _ Chấn Hào hiểu tính em gái mình, chắc chắn con bé đã chịu đựng quá nhiều mấy ngày nay. Mạnh Ái run run gật đầu. 

- Được, chiều mai anh sang rước em, li hôn càng sớm càng tốt, anh không để em chịu đựng như vậy được. 

Phận làm anh, Gia Thiên và Chấn Hào rất yêu thương Mạnh Ái, từ nhỏ đến lớn luôn cưng chiều cũng như chưa lần nào làm cô khóc. Ấy vậy mà cái tên Hàn Dương kia lại như vậy.. 

- --------- 

Mạnh Ái suốt đêm đó khóc rất nhiều, Hàn Dương cũng không về nhà khiến cô đau lòng nhiều hơn. Quyết định này có thật sự đúng hay không đây? 

- ----------- 

Mạnh Ái vào xế chiều hôm sau đã thu dọn hết hành lí, cô kí tên vào tờ đơn li hôn rồi đem qua phòng làm việc của anh để. 

Mở ngăn kéo ra để tờ đơn vào trong, Mạnh Ái vô tình phát hiện ra có một cuốn sổ màu hồng rất xinh, bản tính tò mò nổi dậy, cô liền mở nó ra đọc. 

Trong đó là nhật kí ngày xưa lúc Hàn Dương và Minh Ngọc còn mặn nồng bên nhau, từng câu, lời nói ở trong đó mà chính anh viết ra như một vật nhọn đâm thẳng vào tìm cô. Lật tới giữa trang, có một bức ảnh rơi raz Mạnh Ái nhặt lên, là tấm ảnh Hàn Dương và Minh Ngọc hôn nhau, bên dưới còn viết một dòng chữ: " Minh Ngọc, cả đời này anh chỉ yêu mình em. Không em thì không thể là ai khác. " 

Mạnh Ái đứng không vững, có hơi loạng choạng, cô lại khóc. Đã hứa với bản thân là đừng yếu đuối như vậy nữa rồi mà cô không tài nào làm được. 

- --------- 

Cut thôi =))))) 

Trước/102Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tam Thế Độc Tôn