Saved Font

Trước/14Sau

Lời Cầu Hôn Thứ 100

Chương 10

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Matt gõ cửa phòng Joseph nhưng kô thấy ai trả lời, anh gõ lại lần nữa vẫn kô có tiếng ngừi trả lời "Kỳ lạ, rõ ràng Joseph có ở nhà mà nhưng sao lại kô có ai trong phòng vậy?" Bi thấy Matt cứ đứng chần chừ trước cửa phòng Joseph nên bước lại hỏi.

"Sao em đứng đây vậy? Lúc nãy anh thấy Joseph ở trong phòng mà, bây giờ còn sớm kô lẽ nó đã đi ngủ."

Matt kô tin là Joseph lại đi ngủ sớm như vậy cho nên anh đã nhè nhẹ mở cánh cửa phòng ra thì thấy Joseph đang ngồi thừ người suy nghĩ.

Nghe tiếng động, Joseph quay đầu lại thì nhận ra 2 ông anh đang đứng trước cửa nhìn mình, anh liền lên tiếng

"Hai ngừi Vô phòng mà sao kô gõ cửa?"

Matt lên tiếng phân bua "Anh đã gõ thiếu điều muốn gãy tay luôn mà có nghe em trả lời đâu, nên đành đẩy cửa bước vô vậy."

Joseph nhún vai "Àh, chắc tại em kô để ý đó thôi. Kiếm em có chuyện gì kô?"

"Hỏi em có chuyện gì mới đúng? Từ lúc đi công tác bên HK về tới giờ, em đã trầm tĩnh hơn trước nhiều rồi, lại còn hay ngồi thẩn thờ nữa chứ. Thành thật khai mau, có phải đã động lòng với cô gái nào kô?" Bi hỏi.

"Làm gì có, em từ trước tới giờ cũng như vậy thôi, đâu có gì khác biệt đâu, 2 ngừi đừng có đa nghi quá sẽ giống con gái đó." Joseph lảng sang chuyện khác.

"Chỉ là lo cho em mà thôi. Kô biết cô gái nào lại may mắn như vậy có thể làm cho em đây chú tâm tới và còn phải suy nghĩ về cô ta nữa." Matt chờ đợi câu trả lời của Joseph nhưng Joseph chỉ nói.

"Em còn có chuyện phải làm, bữa khác mới nói chuyện típ với 2 anh."

Matt và Bi nhìn nhau lắc đầu, kế hoạch điều tra Joseph của họ kể như thất bại. Hai ngừi lẳng lặng rời khỏi phòng.

"Coi bộ chỉ còn đặt hết hy vọng vào kế hoạch của Kyo và Joe mà thôi."

Bi gật đầu tán thành ý kiến của Matt. Chỉ có điều họ hoàn toàn kô biết 2 cô gái kia sẽ giở trò gì để giúp cho Joseph và Ariel.

"Cô tới rồi àh?" Kerry hỏi khi thấy Ariel bước tới chiếc bàn mà cô đang ngồi.

"Có chuyện gì muốn nói với tôi thì cô nói đi, tôi kô có nhiều thời gian đâu." Ariel nhìn Kerry dò xét.

"Yên tâm, kô làm mất nhiều thời gian của cô đâu. Tôi nghĩ chắc cô cũng dư biết giữa tôi và cô ngoài chuyện Joseph ra thì kô có gì để nói với nhau cả." Kerry nhấn mạnh tên của "Joseph."

Ariel vội vã đứng dậy "Xin lỗi, chuyện của ngừi này tôi kô muốn nghe và cũng kô có hứng thú để nghe, tôi bận chút chuyện phải đi trước đây."

Kerry cũng đứng dậy nói với theo "Ngày hôm đó ở trong khách sạn..."

Ariel nghe nhắc tới 2 chữ "khách sạn" cô liền đứng lại, Kerry thấy vậy nên tiếp tục nói

"Cô muốn biết 2 chúng tôi xảy ra chuyện gì có đúng kô? Để tôi nói cho cô biết, hôm đó Joseph kô tới đúng hẹn được với cô là bởi vì anh ta đang bận đi mua đồ chung với tôi, sau đó tôi nói là tôi mệt và ảnh đã ngỏ ý mời tôi về phòng của ảnh nghỉ ngơi."

Từng lời nói của Kerry như 1 vết dao đang cắt nát trái tim của Ariel,

"Cô hãy nên bỏ cuộc đi, Joseph kô hề yêu cô, ngừi mà ảnh yêu thật sự chính là tôi đây." Đúng lúc đó thì 1 ngừi đàn ông xuất hiện, anh ta đi tới đứng bên cạnh Ariel. Cô ngẩng đầu lên thì nhận ra ngừi đó chính là Joseph. Anh nắm tay Ariel

"Hãy nghe anh nói, mọi chuyện kô phải như vậy đâu."

"Còn gì mà nói nữa chứ, cô ta đã nói thẳng ra như vậy rồi kô lẽ anh còn muốn làm cho tôi đau lòng thêm bằng những lời giả dối của anh nữa sao?" Ariel khóc và chạy đi.

Joseph nhìn sang Kerry "Cô thật là hạ tiện, lại dùng những cách này để chia rẽ tôi và Ariel. Tôi nói cho cô biết, cho dù xảy ra chuyện gì tôi cũng sẽ kô bao giờ yêu cô đâu, hơn nữa tôi sẽ kô bao giờ đánh mất Ariel 1 lần nữa." Nói xong Joseph rượt theo Ariel, bỏ lại Kerry đứng đó với nỗi tức giận khó tả.

"Cho dù kô lấy được anh, tôi cũng kô để 2 ngừi sống bên nhau hạnh phúc như vậy đâu."

Lúc này Joseph đã đuổi theo kịp Ariel, anh thấy cô đang ngồi 1 mình suy nghĩ trên chiếc ghế trong công viên.

Anh tiến tới gần bên cô.

"Tại sao lại kô cho anh cơ hội giải thích? Kô lẽ em lại tin những lời mà Kerry nói hay sao?"

Ariel liền đứng dậy dợm bước bỏ đi thì Joseph kéo tay cô lại.

"Anh và Kerry thật sự kô có gì mà. Hôm đó anh tình cờ gặp cổ trong 1 tiệm bán đồ thủy tinh, trò chuyện được 1 hồi thì cổ bị ngất xỉu anh đành đưa cổ về khách sạn nhưng lại trùng hợp là khách sạn hết đã hết phòng nên anh mới để cô ấy nghỉ ngơi trong phòng mình mà thôi."

"Nếu là như vậy tại sao anh kô nói thật với em, lúc em gọi đt cho anh thì anh lại nói là anh gặp lại bạn cũ cho nên kô thể tới được, có biết là em lo cho anh tới cỡ nào hay kô?" Ariel vừa khóc vừa nói. Thấy vậy Joseph dùng tay lau nước mắt cho cô, nhưng Ariel đẩy anh ra.

"Chính vì anh sợ phản ứng này của em cho nên mới dấu em đó. Anh định sẽ tìm cơ hội tốt mới cho em biết kô ngờ em lại bắt gặp được anh và Kerry." Thấy Ariel vẫn còn chưa chịu tin anh, nên anh nói

"Đi theo anh."

Ariel hỏi lại "Đi đâu vậy?"

"Đừng hỏi nhiều, chỉ cần biết đi theo anh là được rồi." Joseph lấy đt ra gọi tới hãng máy bay "Hello, tôi cần gấp 2 vé máy bay đi HK trong đêm nay, kô biết mấy giờ thì có chuyến bay đây? Được, được, tôi biết rồi, chuyến bay 7 giờ tối phải kô. Cám ơn cô."

Nghe vậy Ariel càng thêm kinh ngạc "Anh định đi HK àh? Để làm gì?"

"Kô phải 1 mình anh, mà là cả 2 chúng ta cùng đi, qua bên đó để làm sáng tỏ chuyện mà em còn nghi ngờ." Joseph nắm tay Ariel, cả 2 cùng đi taxi tới sân bay.

Họ đâu biết rằng nãy giờ mọi cử động của họ đều đã bị 1 đám ngừi theo dõi, kô cần nói chắc mọi ngừi cũng biết là ai rồi?

"Nè, 2 ngừi họ đã đi HK rồi, vậy 4 người chúng ta tính sao đây?" Joe hỏi.

"Còn tính sao nữa, đương nhiên là chúng ta phải..." Bi nhìn Matt dò ý.

"Hiểu rồi, anh họ àh, chúng ta thật là biết ý nhau, quyết định như vậy đi." Matt lấy đt ra và bắt đầu cuộc gọi.

"Hiểu rồi, anh họ àh, chúng ta thật là biết ý nhau, quyết định như vậy đi." Matt lấy đt ra và bắt đầu cuộc gọi.

Kyo và Joe đồng thanh nói "Nhưng 2 chúng tôi kô hiểu."

"Cả 4 ngừi chúng ta sẽ đi HK. Đơn giản như vậy thôi." Bi trả lời.

Matt lên tiếng nói "Xong rồi, tôi đã đặt vé lúc 7 giờ rồi. Chúng ta lên đường tới sân bay là vừa đó."

Joe cằn nhằn "Nhưng em chưa chuẩn bị quần áo, hành lý gì cả."

Kyo lên tiếng phản đối "Còn bộ trang điểm của tôi nữa."

Bi cắt ngang "Chúng ta chỉ đi ngắn hạn thôi, hơn nữa chúng ta đi theo dõi Joseph và Ariel kô phải là đi chơi đâu, 2 cô hãy làm ơn nghiêm túc chút có được kô. Thiệt tình, theo dõi ngừi ta mà la lớn quá trời luôn, bộ sợ họ kô biết là chúng ta đi theo àh."

Tại HK.

Joseph dẫn Ariel vào 1 tiệm bán đồ thủy tinh, anh nhìn thấy cô bán hàng hôm nọ lúc anh nhờ cô gói dùm cặp cá heo. Thật may mắn là anh đã tới trước giờ tiệm này đóng cửa và đã để cho anh tìm được ngừi mà anh muốn tìm. Anh bước tới hỏi.

"Chào cô, còn nhận ra tôi chứ? Hôm bữa tôi có nhờ cô gói lại dùm tôi 1 món đồ, bây giờ tôi quay trờ lại lấy đây."

Cô bán hàng nhìn Joseph 1 lúc rồi lên tiếng "Àh, tôi nhớ ra rồi, hôm đó ông có đi chung với 1 cô gái xinh đẹp khác."

Nghe tới đó Ariel liền sa sầm nét mặt trong khi cô bán hàng kia thì vẫn típ tục nói.

"Cô bạn đó của anh hôm nọ bị ngất xỉu, cổ đã khỏe lại rồi chứ?" Và cô đưa cho Joseph 1 cái hộp giấy nhỏ được gói ghém rất công phu.

"Món quà này đối với anh chắc quan trọng lắm, vì trước khi rời khỏi anh dặn tôi là phải giữ nó lại cho anh mà." Cô nhìn sang Ariel "Có phải để tặng cho bạn gái hay kô?"

Ariel nhìn thấy cái hộp giấy mà cô bán hàng vừa đưa cho Joseph thì kô khỏi tò mò. "Thì ra hôm đó Kerry thiệt bị ngất xỉu nên anh mới đưa cô ta về khách sạn."

"Còn nghi ngờ anh nữa kô, đã nói với em nhiều lần rồi mà kô chịu tin." Anh nhìn sang cô bán hàng "Cám ơn cô đã giữ nó lại dùm tôi." Anh trao cái hộp cho Ariel "Mở ra coi thử đi, coi coi em có thích hay kô?"

Ariel từ từ mở hộp ra trước mắt cô chính là cặp cá heo bằng thủy tinh "Dễ thương quá." Ariel trầm trồ. "Nhưng tại sao lại tặng cái này cho em chứ?"

Joe ấp úng "Em.. em giả bộ kô hiểu hay là kô hiểu thật đó?"

Thấy mặt Joseph đỏ như trái cà chua, Ariel mỉm cười, rồi cô nhìn quanh lúc thấy trong tiệm kô có ai cô mới nhè nhẹ nhón chân lên, và... đặt lên môi Joseph 1 nụ hôn. Joseph thật sự bất ngờ vì anh kô dám tin là Ariel lại to gan đến như vậy. Nhưng anh cũng kịp lấy lại bình tĩnh

"Chỉ có 1 cái thôi sao? Em hành hạ trái tim của anh mấy ngày qua mà bây giờ chỉ được đền bù lại bằng 1 nụ hôn thôi àh."

Ariel đánh nhẹ vào vai Joseph "Tham lam quá đi."

Joseph từ từ cúi đầu xuống nhìn thật lâu vào gương mặt ngây thơ dễ thương của ngừi con gái đã khiến cho trái tim anh rung động, còn Ariel thì nhắm nghiền mắt chờ đợi 1 điều mà cô đã ao ước từ lâu về trước. Joe kéo sát Ariel vào vòng tay của anh, anh nâng mặt cô lên, và môi anh nhè nhẹ chạm vào môi Ariel, họ chưa tận hưởng hết sự ngọt ngào đó thì bỗng anh nghe có tiếng ai đó đang cười, anh dáo dác nhìn quanh thì phát hiện....

Bi, Kyo, Matt và Joe đang trốn 1 góc ở bên ngoài cửa tiệm.

"Ây da, yên lặng chút, 2 cô đừng có cuời nữa được kô vậy? Coi chửng bị họ phát hiện bây giờ." Bi vừa la Kyo và Joe xong thì thấy Ariel đã đứng bên cạnh anh từ lúc nào.

"4 ngừi làm gì ở đây đây?"

Matt hoảng hồn vội lấp liếm "Hả? Àh, ờh, chúng tôi... đi dạo thôi chứ có gì đâu."

Joe lúc này đã hết cười vội gật đầu đồng thanh với Matt "Phải, phải, đi dạo mà thôi."

Joseph nhìn Bi "Đi dạo từ ĐL qua tới HK àh? Coi bộ 4 ngừi cũng rảnh rỗi quá nhỉ?"

"Hì hì hì, tụi anh chỉ muốn giúp 2 đứa mà thôi." Bi cười nhìn sang Kyo.

Kyo lên tiếng "Nếu kô phải nhờ chị và Joe thì 2 ngừi làm sao lại giải tỏa được cái hiểu lầm to lớn đó chứ."

Ariel ngẫm nghĩ 1 hồi rồi la lớn "Àh, nói vậy cái lá thư đó là do 2 chị gửi cho em."

Joe mỉm cuời "Kô sai, kô những là em, mà còn có Kerry, và Joseph nữa."

"Chuyện là như vầy, chúng tôi biết em và Joseph dã có hiểu lầm với nhau, cho nên đã nghĩ ra 1 cách để 2 ngừi làm hòa." Kyo giải thích.

"Và cái cách đó chính là gợi ra tình yêu thật sự của Joseph đối với em. Chúng tôi đã gửi thư cho Kerry giả danh là Joseph và kêu cô ấy kể với em về những chuyện đã xảy ra trong khách sạn. Vốn là ngừi nham hiểm cô ta nhất định sẽ kô kể đúng sự thật. Tụi anh phải mạo hiểm đi tới công ty của cô ta 1 chuyến để giao lá thư đó." Matt cắt ngang lời Bi.

"Ariel thì nhận được 1 lá thư hẹn ra ngoài gặp Kerry, khi nghe những lời Kerry nói Ariel nhất định sẽ rẩt đau lòng, và trong lúc đó chúng tôi đã sắp xếp cho Joseph xuất hiện đúng lúc để nghe những lời nói giữa Kerry với Ariel."

"Điểm then chốt chính là ở đây, sau khi biết được sự hiểu lầm càng lú càng sau, Joseph sẽ tìm mọi cách để giải thích, và mọi chuyện xảy ra y như chúng tôi dự đoán. Tình yêu ngủ yên của Joseph đã được đánh thức." Kyo vừa nói vừa tựa vào vai Bi.

"Anh họ, anh 2, cám ơn 2 anh nhiều lắm." Joseph cảm động nói.

"Chúng ta là anh em kô cần phải khách sáo." Matt xua tay.

"Bây giờ em mới để ý, tại sao 4 ngừi họ lại đồng thanh đồng khí như vậy? Chị họ, nghi vấn đầu tiên là chị bình thường chị với anh họ kô phải như nước với lửa sao. Nhưng bữa nay lại hợp rơ như vậy, còn chị nữa chị 2, lại đi chung với Matt. Thật là khả nghi quá, 4 ngừi có chuyện dấu tôi phải kô?" Ariel chỉ tay vào Kyo.

"Làm gì có, chỉ là chưa kịp nói với em mà thôi, chúng tôi ..đang cặp kè." Kyo mắc cỡ cúi đầu.

"Àh, hèn gì mà lại sốt sắng đi giúp đỡ cho Joseph, vì anh ấy là em chồng tương lai của 2 chị mà." Ariel châm chích.

"Đừng nói vậy chứ, tụi chị chỉ muốn giúp em thôi mà." Joe phân trần.

"Đừng nói vậy chứ, tụi chị chỉ muốn giúp em thôi mà." Joe phân trần.

"Thôi được 6 ngừi chúng ta đã tới HK, rồi thì hãy đi chơi 1 chuyến đi, sáng mai trở về lại ĐL."

Cả đám đều tán thành ý kiến của Joseph, và thế là 6 ngừi họ đi tìm thế giới của riêng mình.

"Cà phê sữa ít cà phê nhiều sữa đây." Ariel đẩy cửa phòng làm việc của Joseph, cô bước vào với ly cà phê nóng trên tay.

"Sáng nay kô phải anh đã kêu em ở nhà nghỉ ngơi hay sao mà còn đi làm nữa." Joseph đứng dậy đi tới cầm ly cà phê trên tay Ariel. "Em... em muốn đi làm thôi, vả lại em còn 1 số công việc đang làm dở dang cho nên kô thể nghỉ được." Ariel xụ mặt xuống, vì cô nghĩ Joseph kô hiểu cô chút nào, cô tới công ty chỉ là muốn được gặp anh mà thôi. "Em ra ngoài làm việc đây."

Joseph vội kéo tay Ariel lại "Ế, khoan đã, vô phòng của anh chỉ để muốn đưa ly cà phê này đơn giản vậy àh." Anh mỉm cuời châm chọc

"Àh phải, có 1 món quà này định tặng cho em. Nhưng hôm qua vẫn chưa có cơ hội, nếu như hôm nay kô đưa cho em anh sợ là kô kịp."

Ariel kinh ngạc, cô chống cằm suy nghĩ "Anh mua quà cho em bao giờ mà em lại kô biết, hôm wa 2 chúng ta ở bên HK lúc nào cũng bên cạnh nhau mà, bộ anh có phép phân thân hay sao?"

"Muốn biết hả? Vậy thì nhắm mắt lại đi, bảo đảm món quà này em sẽ thích lắm."

Ariel làm theo lời Joseph, cô nhắm mắt lại chờ đợi món quà mà anh sắp tặng cho cô.

"Chuẩn bị chưa, anh đếm tới 3 tiếng thì em mở mắt ra nhé. 1...2....., 3....." Ariel vừa nghe Joseph đếm xong thì mở mắt ra, đúng lúc đó Joseph đã ôm chặt lấy cô, đặt lên môi cô 1 nụ hôn dài vô tận. Ariel tròn mắt ngạc nhiên, thì ra món quà mà Joseph nói chính là "nụ hôn dang dở" của 2 ngừi ngày hôm qua. Trong lòng cô cảm thấy rất hạnh phúc, vị ngọt của tình yêu dường như đang bao trùm quanh cô vậy. Đối với Joseph đây là lần đầu tiên anh hôn 1 cô gái, cảm giác của anh thật kỳ lạ, khó mà diễn tả được, anh cảm thấy trái tim mình đập mạnh hơn bình thường và có 1 cái gì đó đang len lén xâm chiếm tâm hồn anh, đây là lần đầu tiên anh nếm trải được sự kỳ diệu của tình yêu cho nên anh tự nói với mình là cái giây phút khó quên này sẽ mãi mãi ở trong trái tim anh.

"Chị họ àh, chị xong chưa vậy?" Joe cau có hỏi Kyo khi thấy Kyo vừa trang điểm vừa cầm đt.

Nghe tiếng Joe hỏi, Kyo đang ngồi trên bàn trang điểm khi nghe tiếng Joe hỏi thì cô quay sang nhìn Joe

"Vẫn còn sớm mà, em đừng có hối chị chứ." Rồi Kyo lớn tiêng nói vào chiếc đt đang cầm trên tay, ngừi mà cô đang nói chuyện kô ai khác chính là.... Bi. "Em kô cần biết, một lát nữa anh phải tới đúng hẹn nếu như kô thì sẽ biết tay em đó."

"Làm gì mà bực bội vậy hả chị họ?" Ariel bước vào phòng khi nghe Kyo nói với Bi. "Một lát nữa 2 ngừi có hẹn đi đâu mà chị nhất định bắt anh ấy phải tới vậy, bộ quan trọng lắm àh?"

"Còn đi đâu nữa, chị rủ anh ấy đi shopping, nhưng mà ảnh cứ kiếm cớ từ chối. Kô bực sao được." Kyo vừa nói vừa cất cây mascara vào trong hộp đựng make-up.

"Sao trùng hợp vậy, lát nữa em cũng muốn đi shopping đây, Matt cũng giống như bạn trai của chị vậy đó, viện đủ lý do kô muốn đi." Joe cằn nhằn "Mấy ông này kô ai thích đi shopping hết, cho nên mới kiếm bận này bận kia đó. Ariel àh, lát nữa em cũng đi chung đi, chúng ta lâu rồi kô có mua sắm 1 bữa cho thật đã." Joe nháy mắt nhìn Ariel.

"Trước khi đi, thì Joe àh, em nhất định phải bắt Matt đi với em cho bằng được, còn em nữa đó Ariel, em phải nói với Joseph đi shopping luôn. Chị bỏ mặc là 2 đứa dùng bất cứ thủ đoạn gì, hăm dọa, dụ dỗ, ép buộc... bữa nay nhất định phải bắt 3 ngừi đàn ông kia đi theo xách đồ cho 3 đứa mình." Kyo nghiêm mặt nói.

"Kô cần vậy chứ chị họ, lỡ mấy người đó thiệt có việc phải làm thì sao?" Ariel e dè hỏi.

"Còn chuyện gì quan trọng hơn chuyện bạn gái của mình đi mua sắm chứ. Joe àh em làm thử trước cho Ariel coi đi, con bé này hiền như vậy cho nên Joseph nói cái gì cũng nghe đó."

"Được, Ariel àh, coi chị 2 nè nhá." Nói rồi Joe bấm số trên đt, đầu dây bên kia là tiếng của Matt "Một lát nữa em muốn đi shopping, anh nhớ tới đó nha." Matt kiếm cớ thoái thác "Nhưng mà hôm nay anh bận rồi, kô thể đi được. Bữa khác sẽ đi chung với em nha."

Joe lớn tiếng "Kô được, em muốn đi bữa nay, nếu như anh kô tới thì đừng bao giờ tới nữa. Em sẽ đi chung với chị họ và Ariel cho nên anh kô cần tới đón em, hẹn gặp ở quán nước lúc 5 giờ đó." Nói xong cô kô cho Matt cơ hội trả lời thì đã cúp máy ngang.

Kyo vỗ tay "Như vậy mới đúng là con gái của Thiệu gia chứ, làm tốt lắm." Kyo nhìn sang Ariel "Tới phiên em đó, coi em có cách nào có thể kêu Joseph đi shopping chung đây."

Ariel chắc chắn nói "2 chị yên tâm đi, em nhất định sẽ bắt Joseph đi cho bằng được mà." Và Ariel gọi cho Joseph.

"Àh kô có chuyện gì, chỉ là muốn rủ anh chiều nay đi shopping chung mà thôi.... Hả? Anh bận àh? Có hẹn với khách lúc 4 giờ?" Ariel nhìn sang Kyo và Joe dò hỏi. Kyo thì thầm nói "Nói là anh nhất định phải tới kô thì em giận đó."

Ariel vừa định mở miệng nói với Joseph như vậy thì đã bị anh cắt ngang, nghe anh nói xong cô chỉ cười buồn mà nói "Kô sao, bữa nay kô được thì hẹn hôm khác vây, làm việc quan trọng hơn. Kô làm phiền anh nữa. Tối về mới gọi cho anh."

Kyo chồm ngừi tới Ariel hỏi "Có phải là anh ta kô đi được hay kô? Vậy mà lúc nãy còn lớn tiếng nói là em nhất định sẽ bắt anh ta đi được nữa."

"Thôi kô sao, nếu như anh ta kô đi được thì cùng lắm tụi chị sẽ xách đồ dùm cho em vậy, chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, đúng kô chị họ." Joe nháy mắt hỏi Kyo.

"Đương nhiên là 2 chị phải xách đồ cho em rồi, em chỉ đi có 1 mình còn 2 ngừi thì đã có anh Bi và Matt lo rồi còn gì nữa. Quyết định như vậy đi, hôm nay em sẽ làm kỳ đà 1 bữa, em biết 2 chị kô ngại đâu." Ariel châm chọc.

"Tụi chị ngại lắm chứ." Kyo trả lời "Nhưng nghĩ tình em là em út cho nên bỏ qua đó thôi."

"Bây giờ là mấy giờ rồi mà họ còn chưa tới nữa chứ. Trễ gần cả tiếng rồi, thiệt tình có phải là 2 ngừi họ đang trả thù mấy lần trước chúng ta tới trễ hay kô." Joe liếc nhìn đồng hồ nhăn nhó.

"Vừa nhắc thì đã tới rồi." Kyo và Joe cùng nhìn về hướng Matt và Bi đang vội vã đi tới, trong khi đó thì Ariel vẫn ngồi yên trên ghế, nhìn 2ngừi chị của cô có đôi có cặp nghĩ tới mình cô đơn nên cô hơi buồn. Bỗng cô nghe 1 tiếng nói thủ thỉ bên tai

"Làm gì mà buồn vậy? Đang nhớ tới anh àh?"

Mải lo suy nghĩ Ariel kô để ý tới là Joseph đã đứng ngay bên cạnh cô, cô giật mình nhìn sang

"Sao... sao anh lại ở đây, kô phải nói là anh đang bận hay sao?"

"Dù bận cách mấy cũng phải nhín thời gian ra đây với em chứ, hơn nữa cứ bị 2 cái ông anh kia làm phiền suốt buổi anh kô muốn đi cũng kô được."

Ariel xịu mặt "Thì ra là bị ép đó hả, vậy thì anh về đi, tới đây làm gì, anh kô phải thường nói công việc quan trọng hơn đó sao?"

Joseph biết Ariel giận cho nên thừa dịp trêu chọc cô "Phải, công việc thì quan trọng thật nhưng mà em quan trọng hơn nhiều."

Ariel mỉm cuời

"Tha cho anh đó." Cô tát yêu vào má Joseph.

"Tội nghiệp quá, đang ở ngoài đường đó, 2 ngừi hãy làm ơn đừng có ngọt ngào như vậy. Cả thế giới đang nhìn đó kô phải chỉ có 2 ngừi kô đâu." Matt nói xong nhìn sang Joe "Bây giờ chúng ta đi đâu trước."

Kyo nhanh nhẹn đáp "Chúng ta chia nhau ra đi nhé, ai thích tiệm nào thì đi tiệm đó, 2 tiếng sau hẹn gặp lại tại quán nước này rồi chúng ta mới nghĩ tiếp xem là phải đi đâu nữa."

Mọi ngừi đều đồng ý với lời đề nghị của Kyo, cho nên sau đó thì đường ai nấy đi. 3 cô gái dĩ nhiên là ngừi vui nhất rồi vì bữa nay đi mua sắm đã có ngừi xách đồ dùm, còn 3 anh chàng kia thì kô vui chút nào. Đối với họ đi shopping là 1 chuyện nhàm chán nhất, nhưng kô hiểu sao các cô lại thích tốn thời gian và tiền bạc vì quần áo và đồ trang điểm như vậy.

Mọi ngừi đều đồng ý với lời đề nghị của Kyo, cho nên sau đó thì đường ai nấy đi. 3 cô gái dĩ nhiên là ngừi vui nhất rồi vì bữa nay đi mua sắm đã có ngừi xách đồ dùm, còn 3 anh chàng kia thì kô vui chút nào. Đối với họ đi shopping là 1 chuyện nhàm chán nhất, nhưng kô hiểu sao các cô lại thích tốn thời gian và tiền bạc vì quần áo và đồ trang điểm như vậy.

Tại 1 tiệm quần áo nổi tiếng,

"Bi àh, anh coi bộ đồ này như thế nào?" Kyo bước ra từ phòng thử đồ. Bi gật gù "Em mặc đồ như vậy làm gì đi chơi với anh kô cần phải mặc đồ sang trọng vậy đâu."

"Ai nói là em mặc đi chơi, đây là đồ đi làm mà." Kyo vừa soi kiếng vừa trả lời Bi.

"Đi làm?" Bi ngạc nhiên la lớn "Em chỉ là thư ký thôi, có cần mặc đẹp vậy kô?"

Kyo chống nạnh nhìn Bi "Bộ anh sợ ngừi ta kô biết em làm thư ký cho công ty anh sao mà la lớn vậy. Anh kô nhớ là ngày đầu tiên đã có ngừi nói với em là làm thư ký cũng quan trọng lắm kô được coi thuờng đâu, và cái ngừi đó chính là anh. Em vào thử thêm 1 bộ nữa." Kyo tươi cười quay vào trong, 1 lát sau cô trở ra với 1 bộ đồ cũng sang trọng kô kém gì bộ trước.

Cô tự soi gương rồi nói "Ngừi đẹp thì mặc gì lên cũng đẹp cả, thôi được quyết định lấy 2 bộ này."

Bi tròn mắt hỏi "Kô hỏi coi anh có thích bộ này kô mà đã tự quyết định rồi àh."

"Chỉ cần em thích là được rồi, hỏi anh cũng đâu có trả lời đâu." Kyo kênh mặt đáp.

"Em thiệt tình..." Trong lúc Kyo vào trong thay đồ thì ở ngoài này Bi đã kêu ngừi bán hàng lấy 2 bộ đồ lúc nãy mà Kyo đã thử đem ra tính tiền. Lúc Kyo trở ra thì thấy trên tay Bi đã xách 1 bịch đồ rồi.

"Đi thôi." Anh nắm tay Kyo nói.

"Khoan đã, em vẫn chưa mua đồ mà."

"Anh đã mua cho em rồi, kô thôi em lại nói là anh kô quan tâm tới em nữa." Bi đưa cái túi nhỏ có đựng 2 bộ đồ của Kyo cho cô xem.

Lẽ đương nhiên là Kyo cảm thấy rất sung sướng vì ít khi Bi tỏ ra quan tâm tới sở thích của cô, đây là lần đầu tiên anh chú ý tới xem cô thích những gì và còn mua cho cô nữa.

"Anh tới gần đây, em nói cho nghe 1 bí mật này nè." Nghe Kyo nói thế Bi liền đi tới gần và nghiêng đầu về phía Kyo. Còn Kyo thì kiễng chân lên, liếc nhìn xung quanh biết là kô có ai, cô vội vàng đặt 1 nụ hôn lên má Bi. Xong rồi cô mắc cỡ quay đi chỗ khác.

Bi thì khỏi cần nói cũng biết là anh vui tới mức độ nào, anh tham lam hỏi Kyo.

"2 bộ đồ mà chỉ đổi lại 1 nụ hôn thôi àh, sao ít quá vậy, kô được em phải hôn thêm má bên kia nữa mới đồng đều."

Đúng lúc đó "Bắt quả tang 2 ngừi đang làm gì ở trong tiệm ngừi ta vậy?" Thật là xui xẻo lại bị Joseph và Ariel tình cờ cũng ghé vào tiệm quần áo này. Trên tay Joseph cầm tới mười mấy cái túi, nhỏ có lớn có, nào là giầy dép quần áo, đồ trang điểm mà Ariel đã mua.

"Anh họ àh, anh thật là hạnh phúc chỉ cầm có 1 túi đồ thôi, nếu vậy thì hãy cầm bớt cho em đi, em sắp xách hết nổi rồi nè."

Bi cằn nhằn "2 cái đứa này sớm kô tới muộn kô tới, lại tới ngay cái khúc quan trọng của anh là thế nào vậy hả."

Ariel le lưỡi "Là lỗi của em, kô nên tới vào cái lúc này.Vậy để 2 đứa em đi ra vậy. Coi như tụi em kô thấy gì hết."

Kyo kéo tay Ariel lại "Đi đâu chứ, đã gặp rồi thì chúng ta đi chung đi, hơn nữa cũng sắp tới giờ hẹn rồi, chỉ còn thiếu cặp của Joe mà thôi. Hai ngừi đó chắc là đang tung tăng rồi." Kyo quay sang Bi khều nhẹ "Bữa khác sẽ đền lại cho anh vậy."

Bi nghinh mặt đáp "Phải gấp đôi đó nha."

"Ý, kô phải là chị 2 với anh Matt hay sao?" Ariel nhìn về hướng của Joe. "Anh họ àh, anh thật là phải giúp anh Matt rồi, đồ đạc mà ảnh xách còn nhiều hơn em gấp mấy lần đó, chị 2 thiệt là lợi hại."

Matt và Joe vừa nhập bọn với Bi, thì Bi đã choàng vai Matt nói "Cho em biết khổ là thế nào, cũng may là Kyo lựa đồ lâu cho nên nãy giờ anh chỉ có 1 cái túi nhỏ xíu này mà thôi."

"Joe àh, chắc là tất cả tiệm lớn nhỏ đều bị em mua hết rồi phải kô? Ở đây có tới mấy chục bịch chứ kô phải chơi đâu, có thể đem đi mở cửa tiệm được rồi đó." Kyo vừa nói vừa chỉ vào mấy cái túi mà Matt xách.

"Kô khoe khoang vậy chứ chị họ, đâu có nhiều lắm đâu, em chỉ đi sơ sơ gần hết cả cái khu shopping này thôi, đáng lý em còn định đi tiếp nhưng thấy gần tới giờ hẹn với mọi ngừi nên thôi vậy. Để dành tới lần sau."

"Em coi anh là bạn trai của em hay là ngừi xách đồ đây hả?" Matt giận dỗi nói.

"Đương nhiên coi anh là bạn trai rồi, vì bạn trai của em mới được cái vinh hạnh xách hết những túi đồ này cho em đó, nếu kô thì em rủ anh đi làm gì." Joe nói.

Joseph khều tay Matt "Anh 2 àh, kô phải chỉ có mình anh đâu, em cũng cùng chung số phận đây nè, 2 cô gái này đúng là chị em ruột mà, mua đồ gì mà nhiều kinh khủng. Lần sau rút kinh nghiệm họ mà hẹn đi shopping nữa thì phải giả bịnh mới được."

Matt gật gù tán thành "Nếu biết như vậy thà là ở nhà còn sướng hơn, lúc nãy anh đã cà hết mấy cái thẻ rồi, tháng này tha hồ mà trả tiền shopping."

Thấy nét mặt đau khổ của Matt và Joseph, Bi cười khoái chí "Cũng may là Kyo kô có thời gian để đi mua đồ."

Vừa dứt lời thì anh nghe Kyo lên tiếng "2 đứa mua nhiều đồ vậy mà chị vẫn chưa có cái gì, thôi kô được chỉ phải đi hết cả cái khu quần áo này, chúng ta hẹn gặp ở nhà nhé."

Bi hoảng hốt kéo Kyo lại "Em kô nói thật chứ, lại đi mua nữa àh."

"Đương nhiên là em nói thật rồi. Chúng ta đi thôi." Kyo vội vàng kéo Bi đi.

Ariel và Joe thấy vậy thì nói "Chị 2 àh, chúng ta kô thể thua cho chị họ được, bây giờ chị em mình đi shopping tiếp nhé."

"Ý kiến hay lắm, chị cũng còn thiếu 1 vài thứ." Joe mỉm cười.

Matt, Bi, và Joseph cùng nhìn lên trời kêu lớn "Cứu tôi với."

Sau khi chia tay với Kyo, Bi trở về nhà, vừa bước vào anh đã nghe ông Lương, ba Matt nói

"Cháu về đúng lúc lắm, chú vừa nhận được điện thoại của ba cháu từ bên HQ, có chuyện kô may rồi."

Bi đứng bất động khi nghe ông Lương báo tin như vậy, anh hoang mang kô biết gia đình anh đã xảy ra chuyện gì.

Trước/14Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Vô Thượng Đan Tôn