Chương Trước/121Chương Sau

Lôi Động Cửu Thiên

Chương 119: Ngạnh Kháng Thanh Phong Kiếm

Chưởng phong cương mãnh bá đạo, liên miên không ngừng. Đây là ấn tượng của tất cả mọi người khi chứng kiến Man Vương Bá Chưởng. Một chưởng này, Điền Lệ Hải phát huy ra gần tám thành lực lượng, phải biết Điền Lệ Hải chính là võ giả Linh Nguyên Cảnh tứ trọng, vẻn vẹn tám thành lực lượng, liền đã vượt qua một kích toàn lực của Linh Nguyên Cảnh nhất trọng Trương Nham.

Chỉ thấy Hứa Phong hóa thủ thành quyền, Lôi Điện quang mang ầm ầm tuôn trào ra, muốn đánh ra Cửu Thiên Lôi Đình Quyền thường dùng, chỉ là trên nắm tay hiện thêm một tầng quang mang màu vàng đất. Đối mặt với công kích cường hoành của Điền Lệ Hải, hắn không có chút ý lùi bước nào.

Hứa Phong vung lên nắm đấm mang theo Lôi Điện, trực tiếp va chạm với chưởng phong của Điền Lệ Hải, trong nháy mắt khi va chạm, quang mang màu vàng đất trên nắm tay Hứa Phong đại thịnh.

"Cửu Thiên Lôi Đình Quyền!"

Hứa Phong trong mắt tinh mang lóe lên, lôi đình cuồn cuộn từ trên nắm tay phóng xuất ra, tựa như một đạo phích lịch vạch phá không gian, va chạm với chưởng kình của Điền Lệ Hải.

Một quyền này, Hứa Phong đem Cửu Thiên Lôi Đình Quyền cải tiến một lần. Hắn đem lực lượng Thổ của Tu La Biến thêm vào hỗn tạp một chút, khiến quyền phong của Cửu Thiên Lôi Đình Quyền trở nên càng thêm kiên cố, kết hợp với Lôi Điện Chi Lực kinh khủng bá đạo, khí thế hùng hồn, áp bách mười phần.

Bành!

Quyền chưởng chạm vào nhau, phát ra một đạo tiếng vang ầm ầm. Trong nháy mắt, một cỗ khí lưu mạnh mẽ từ vị trí hai người đối chiến khuyếch tán, phảng phất như có một trận gió lốc thổi qua mặt đám người.

Đạp! Đạp! Đạp!

Sau va chạm, hai người đều liên tục lui về phía sau mấy bước mới ổn định lại thân hình.

Cái này...

Điền Lệ Hải đột nhiên giật mình, tại thời điểm đối chiêu, hắn cảm giác được rõ ràng một cỗ cự lực hùng hậu đánh vào lòng bàn tay của hắn, không chỉ có đem chưởng phong Man Vương Bá Chưởng toàn bộ đánh tan, càng là làm cánh tay hắn kịch chấn, tràn ngập cảm giác tê dại.

Linh Nguyên Cảnh nhất trọng có thể lợi hại như vậy sao?

Điền Lệ Hải sắc mặt trở nên ngưng trọng, tình trạng của hắn không có người nào rõ ràng hơn so với chính hắn, sau khi va chạm với Hứa Phong, toàn bộ cánh tay hắn đều bị chấn tê, giống như bỗng mất hết khí lực.

Điền Lệ Hải nghĩ không ra, làm sao một tên võ giả Linh Nguyên Cảnh nhất trọng, lại có thể bộc phát ra lực lượng mạnh mẽ như vậy, ánh mắt không khỏi càng thêm ngưng trọng.

Tên Hứa Phong này, không đơn giản!

Đám người Hứa gia quan sát hai người chiến đấu thì là kinh hãi không thôi, Hứa Phong tu vi là Linh Nguyên Cảnh nhất trọng, mà Điền Lệ Hải thì là cao thủ Linh Nguyên Cảnh tứ trọng ah! Thế nhưng là khi hai người vừa đối chiêu, lại làm cho bọn họ có một loại cảm giác thực lực ngang nhau!

"Cái gì Hải kia, đến phiên ta tiến công"

Hứa Phong cuồng ngạo liếc qua Điền Lệ Hải, giống như là không tìm được đối thủ xứng tầm. Chợt, trên thân hắn nổi lên quang mang vàng đất, quang mang cực kì nội liễm, lại có thể mang đến cho đám người cảm giác áp bách thật sâu.

Bá bá bá!

Hứa Phong cổ chân khẽ động, thân ảnh như quỷ mị liên tục chớp động, mang theo trận trận kình phong, tốc độ nhanh khiến cho người ta không thấy rõ vị trí, nhất thời làm đám người xung quanh kinh hô liên tục. Điền Lệ Hải mở to hai mắt nhìn chằm chằm tất cả trước mắt, cố gắng phân biệt phương vị của Hứa Phong.

Một trận kình phong xẹt qua, Hứa Phong trong nháy mắt xuất hiện trước mặt Điền Lệ Hải, đưa tay chính là một quyền, trực tiếp đánh phía vị trí đan điền của Điền Lệ Hải. Một quyền này, mục đích của Hứa Phong rất rõ ràng, đó là muốn phế bỏ tu vi võ đạo của Điền Lệ Hải. Chỉ cần đem tu vi Điền Lệ Hải phế bỏ, trận chiến này tất nhiên sẽ thắng lợi.

"Mơ tưởng!"

Điền Lệ Hải chợt quát một tiếng, trên thân dâng lên nguyên lực hùng hồn, tạo thành một đạo hộ thể cương khí, ý đồ ngăn chặn quyền chiêu của Hứa Phong.

"Phá!"

Hứa Phong bờ môi khẽ nhúc nhích, nắm đấm màu vàng đất cùng với lôi điện hoà trộn với nhau, vẻn vẹn trong nháy mắt đã đánh tan hộ thể linh khí trên người Điền Lệ Hải.

"Cút ngay cho ta!"

Điền Lệ Hải hai mắt xích hồng, trong tay bỗng xuất hiện một đạo ánh sáng lạnh lẽo bén nhọn xuất ra, chắn lại nắm đấm của Hứa Phong. Hứa Phong cảm giác một cỗ dao động sắc bén nguy hiểm, hắn liền thu tay về, đạp cước bộ nhảy lên cao, lăng không lộn một vòng về phía sau, sau khi lùi lại vài bước liền ngưng trọng quan sát Điền Lệ Hải.

Chỉ thấy thanh mang sáng chói trên tay Điền Lệ Hải, biến ảo mà thành một thanh trường kiếm sắc bén.

"Thượng Phẩm Linh Khí Thanh Phong kiếm!" Trương Đức Vinh khẽ thốt lên, đây chính là bảo kiếm tông phái ban tặng cho Điền Lệ Hải, gã đã từng thấy qua.

Xoẹt!

Điền Lệ Hải động tác rất nhanh, hắn chủ tu kiếm pháp, tốc độ xuất kiếm cùng thân pháp khi sử dụng kiếm trở nên tương đối nhuần nhuyễn so với võ giả đồng cấp, lại thêm tu vi hắn là Linh Nguyên Cảnh tứ trọng, chỉ trong chớp mắt liền xuất hiện ở trước người Hứa Phong, Thanh Phong kiếm không tiếng động huy vũ, phảng phất như trực tiếp xuyên qua không khí chém tới Hứa Phong.

Hứa Phong ngửa đầu thét dài, khí cơ cường hoành từ trên người hắn thấu thể mà xuất ra, sóng âm giống như là cuồng phong khuyếch tán, khiến cho đám gia nô và đệ tử trẻ tuổi đang quan chiến xung quanh mắt nổ đom đóm, màng nhĩ đau đớn, Điền Lệ Hải khoảng cách gần nhất, Thanh Phong kiếm thậm chí suýt nữa tuột ra khỏi tay, thân ảnh nhanh chóng lùi về phía sau, sắc mặt chấn kinh vô cùng.

"Không có khả năng, ngươi tu vi rõ ràng chỉ là Linh Nguyên Cảnh nhất trọng, Nguyên Lực sao lại hùng hậu như thế?" Nhìn Hứa Phong lúc này toàn thân lôi đình quấn quanh, Điền Lệ Hải dĩ nhiên rung động tột đỉnh, trong lòng nổi lên cảm giác cực kỳ không ổn.

"Thế gian căn bản không tồn tại điều không có khả năng." Một đôi mắt đen thâm thúy lạnh lẽo, Hứa Phong thân ảnh khẽ động, liên tục hai bước bước ra, tốc độ nhanh như bôn lôi, Lôi Quang tại dưới chân bắn tung toé, tay phải huy động, dùng chưởng làm đao, chém ra một đạo đao khí hoàn toàn do Lôi Quang ngưng tụ.

"Hừ, bản thiếu gia sao có thể bại bởi tên tiểu tử quê mùa như ngươi?" Thanh Phong kiếm huy động, ánh kiếm màu xanh như là cuồng phong ngưng tụ thành trong nháy mắt đem lôi đình đao khí chém vỡ, dưới chân Điền Lệ Hải bộ pháp bước ra, dưới mấy cái lắc mình liền vọt tới trước người Hứa Phong.

"Bang!"

Lôi đình Nguyên Lực bao quanh bàn tay, Hứa Phong lại dùng chưởng đao ngạng kháng cùng Thượng Phẩm Linh Khí Thanh Phong kiếm, ánh lửa sáng chói lọi bắn tung toé, Hứa Phong không hề lay động một chút nào, ngược lại Điền Lệ Hải cả người bay ngược ra ngoài, lăng không mấy lần, mới đem lực đạo hoá giải.

"Không thể lưu lại ngươi!" Sát ý của Điền Lệ Hải trong nháy mắt đi đến cực hạn, hắn cảm nhận được uy hiếp đối bản thân, liền tính dùng hết hết thảy, cũng phải đem Hứa Phong đánh giết tại chỗ.

"Bằng ngươi còn không có tư cách giết ta." Ánh mắt Hứa Phong thấu ra tự tin vô cùng, lần nữa cất bước xông lên, như là Viễn Cổ Chiến Thần, dùng một đôi tay không, ngạnh kháng Thượng Phẩm Linh Khí.

Bang bang! tiếng vang không ngừng từ vòng chiến truyền ra, tất cả mọi người giờ khắc này đều há to mồm, cơ hồ bị một màn trước mắt chấn kinh, nghẹn họng nhìn trân trối, khó có thể tin.

Đây chính là Thượng Phẩm Linh Khí ah.. Toàn bộ Càn Linh Thành cũng không có một cái, vậy mà Hứa Phong dùng hai tay ngạnh kháng, điều này cần Võ thể cường đại như thế nào mới có thể làm được?

Chương Trước/121Chương Sau

Theo Dõi