Saved Font

Trước/504Sau

Long Phù Vip

Chương 149: Tam Hương Canh Năm (1)

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
- Cổ Trần Sa, ngươi có biết mình đã rước họa vào thân rồi hay không.

Vừa nhìn thấy Lâu Bái Nguyệt, câu đầu tiên đã như vậy.

Cổ Trần Sa cũng không để ý:

- Tại sao nói vậy?

- Tình huống ở Bảo Ngọc Quốc phức tạp cỡ nào, ngươi căn bản không rõ ràng, nhất là trong tối tăm còn liên lụy đến Hải Thần, Long Thần, Ngọc Thần, trừ lần đó ra, lão Đại, lão Thập, còn có lão Thập Bát đều có dính líu tới Bảo Ngọc Quốc, mẫu tộc Hằng gia của lão Đại, lão Thập Lôi gia, lão Thập Bát Hồng gia cũng không phải dễ trêu.

Lâu Bái Nguyệt ngữ như liên châu:

- Trừ lần đó ra, bao nhiêu quý tộc hàng năm từ Bảo Ngọc Quốc mua ngọc khí? Hải ngoại bao nhiêu tông môn cần ngọc khí, dân gian bao nhiêu thế lực giấu diếm cũng muốn mỹ ngọc, rút dây động rừng, ngươi đây là tự tìm đường chết.

- Nếu như chuyện dễ làm, sớm đã có hoàng tử cướp làm, sẽ không tới phiên ta, phụ hoàng là mượn chuyện này khảo nghiệm ta.

Cổ Trần Sa rất bình tĩnh:

- Trước mắt phụ hoàng hạ chỉ, ván đã đóng thuyền, lại hối hận tự trách cũng vô dụng, không bằng nghĩ biện pháp làm sao đối mặt, làm tốt chuyện xui xẻo này.

- Ngươi nghĩ thật thoáng.

Ánh mắt của Lâu Bái Nguyệt kinh ngạc:

- Ngày đó ta cũng bị ngươi lừa, cho rằng ngươi ngu xuẩn tiếp nhận Cự Linh Thần Công, thực ra ngươi sớm đã có tuyệt học ở trên người, tu luyện Cự Linh Thần Công bất quá chỉ là che giấu tuyệt học của mình, hiện tại cánh chim của ngươi hơi đầy đặn, là muốn bay lên.

- Nguyệt Phù Quận chúa, ngươi nói quá lời rồi, người nào không có chút bí mật bảo vệ tánh mạng chứ?

Cổ Trần Sa biết sớm muộn gì cũng có hữu tâm nhân nhìn ra đầu mối:

- Giống như trên người ngươi, bí mật cũng rất nhiều, hoàng tử nào có thể nhìn thấu?

- Chuyện đi qua coi như thôi.

Lâu Bái Nguyệt phất tay:

- Ta đã nhìn lầm, thì phải nhìn kỹ ngươi lần nữa. Sự tình chiêu an Bảo Ngọc Quốc này, ta nói rõ ràng luôn, bằng lực lượng của ngươi căn bản không làm được, đừng nói bây giờ ngươi chỉ là Tông Sư, ngay cả Đạo cảnh cũng không thể bước vào, chỉ sợ dù ngươi lợi hại hơn lão Thất, luyện thành Đạo cảnh cửu biến Lưu Ly Ngọc Thân, cũng không thể ra sức, ngươi nghĩ lão Thất không muốn mỹ ngọc ở Bảo Ngọc Quốc?

- Ngươi muốn nói cái gì?

Cổ Trần Sa hỏi:

- Chẳng lẽ ngươi muốn giúp ta?

- Ta thu ngươi hai mươi viên Hổ Lang Đan, cũng nên giúp ngươi làm chút chuyện, nếu không chẳng phải quá vô ơn?

Lâu Bái Nguyệt vỗ vỗ tay, đi vào ba thị nữ:

- Bây giờ bên cạnh ngươi đều là đại nam nhân, hơn nữa còn là tráng đinh lâm thời kéo tới, nào biết đạo hầu hạ câu thông, ba người này là thiếp thân nha hoàn của ta, từ nhỏ huấn luyện, tên Mai Hương, Tuyết Hương, Tư Hương, hiện tại đưa cho ngươi làm thị nữ, thuận tiện liên lạc với ta.

Cổ Trần Sa tùy tiện quét mắt nhìn, phát hiện tam nữ này tuổi không lớn lắm, nhưng mọi người võ công thâm hậu, hai mắt sinh điện, không biết tu luyện kỳ công gì, thậm chí linh sóng bản thân và hoàn cảnh xung quanh hoàn mỹ kết hợp, tùy thời có thể bước vào Đạo cảnh.

Một còn dễ nói, ba người đều như vậy, kia quả thực là kinh thế hãi tục.

Ở trong hắn cảm giác, chỉ sợ Thập Tứ hoàng tử Cổ Vân Sa, Thập Bát hoàng tử Cổ Hồng Sa, cũng không mạnh bằng những thị nữ này.

- Lâu Bái Nguyệt đưa ta thị nữ, bất quá chỉ là muốn sắp xếp người ở bên cạnh ta mà thôi, nói là trợ giúp, thực ra là muốn ở trên sự tình chiêu an Bảo Ngọc Quốc thu chỗ tốt, chuyện không thành, ta chịu phạt, nàng nằm ở ngoài, chuyện thành công, nàng nhảy ra nhặt thành quả, ý nghĩ cũng không tệ. Ba thị nữ này, tuyệt đối là trung tâm với nàng, nhất cử nhất động của ta sẽ bị ba người giám sát.

Trong lòng Cổ Trần Sa sáng như tuyết:

- Nhưng dù là độc tửu, ta cũng phải uống.

Hắn cười ha ha:

- Tặng cho ta ba mỹ tỳ như hoa như ngọc như vậy, ta từ chối thì bất kính rồi.

- Lại không cự tuyệt?

Hai mắt của Lâu Bái Nguyệt nheo lại, trong lòng tính toán, ngoài miệng lại nói:

- Sau này ta còn sẽ giúp ngươi tăng thêm nhân thủ, trực tiếp ra biển, tiếp xúc các nguyên lão của Bảo Ngọc Quốc.

- Đa tạ.

Thực ra Cổ Trần Sa cũng muốn thông qua ba tỳ nữ này hiểu rõ căn nguyên của Lâu Bái Nguyệt, hắn biết lần này chiêu an Bảo Ngọc Quốc, tuyệt đối không phải là mình có thể hoàn thành, có thể kéo Lâu Bái Nguyệt xuống nước đó là tốt nhất, về phần Lâu Bái Nguyệt có chia lợi ích hay không, hắn không quan tâm.

Có Lâu Bái Nguyệt hạ thủ, xác suất chuyện thành công sẽ lớn hơn một chút.

- Sau này ba người các ngươi theo Trần Quận Vương, nghe hắn phân phó, có biết không?

Lâu Bái Nguyệt quay đầu nói với tam Hương.

- Dạ.

Tam Hương gật đầu, khom mình hành lễ:

- Trần Quận Vương an khang.

- Nguyệt Phù Quận chúa còn có chuyện gì không? Thực ra sự tình chiêu an Bảo Ngọc Quốc cũng không vội nhất thời.

Trước/504Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Cửu Dương Võ Thần