Chương Trước/53Chương Sau

Luôn Có Ngôi Sao Dõi Theo Tôi

Chương 49

Ôn Trạc đem Vu Thanh ôm lên giường, hôn hôn cái trán của cô, trấn an nói: "Em ngủ trước đi, tỉnh lại thì anh sẽ về."

Vu Thanh gật gật đầu, tinh thần buông lỏng biếng nhác, thân thể mỏi mệt liền đột nhiên dũng lên, nửa phần đều không muốn nhúc nhích, cô nhắm lại mắt, trề môi reo lên: "Em chỉ ngủ hai tiếng."

Chỉ đợi anh hai tiếng.

Sau hai tiếng không trở lại, em sẽ tức giận.

Ôn Trạc cười thanh, nhét chăn bông cho cô: "Được rồi, hai tiếng."

Vu Thanh hô hấp trở nên thong thả mà đều tốc, cô ngủ thiếp đi không đáp lại lời anh.

Ôn Trạc đáy mắt ý cười thu liễm chút, đi ra ngoài, cùng Đặng Chi Tư công đạo vài câu sau, liền ra cửa, lên xe cảnh sát đi về hướng cục cảnh sát.

Đặng Chi Tư đi vào phòng, ngồi xuống ghế trước bàn trang điểm, nhìn Vu Thanh đang say giấc, rồi sau đó cầm lấy di động quẹt Weibo, thở dài.

Bảng hotsearch trên Weibo.

# Ôn Trạc Vu Thanh cộng tiến bệnh viện #

# Vu Thanh bị thương #

# Ôn Trạc Vu Thanh công khai #

Hai năm trước có một đại V trên Weibo phát video Ôn Trạc hát ngôi sao nhỏ, vẫn còn nhiệt triều trung quạt gió thêm củi.

@ Weibo đại V: Hôm nay khi lật điện thoại, đột nhiên phát hiện bên trong còn giữ ảnh chụp nha!! Chính là cái video về nam thần hát ngôi sao nhỏ cùng một ngày chụp đó! Chỉ có tôi nhìn ra cái gì sao!! A a a a a a a a! [ hình ảnh ]

Hình ảnh lưng hai người đi cạnh nhau.

【...... Sao tôi cảm thấy người bên cạnh là nữ thần của tôi dị, lúc trước bọn họ có diễn vai quần chúng một bộ kịch ảnh sân khấu, bóng dáng cơ hồ một mao giống nhau [ hình ảnh ] 】

【 không cảm thấy bọn họ ở bên nhau, Ôn Trạc nói là một mối quan hệ bạn bè tốt. 】

【 bác chủ có bệnh đi 】

【 trời ạ a a a a a! Đây là tiểu Trạc Trạc sao? 】

【 có phiền hay không? Luôn cọ nhiệt độ, unfollow. 】

Đặng Chi Tư bực bội gãi gãi đầu, tắt đi Weibo, ra khỏi phòng gọi cho công ty báo cáo tình huống.

*

Sau khi Ôn Trạc đến đồn cảnh sát, anh rất phối hợp nói hết mọi chuyện.

"Tôi là vị hôn phu của Vu Thanh, hôm nay tôi đã hẹn cô ấy gặp mặt bên ngoài tiểu khu nhà mẹ cô ấy, nhưng cô ấy đột nhiên gọi điện cho tôi, ngữ khí không thích hợp. Tôi gần như có mặt ở đó, trực tiếp đi qua, vừa đến dưới lầu liền nhìn thấy Vu Thanh bị em trai trói trong khu xe đạp, bị kề dao vào cổ, tôi đợi thời điểm cậu ta không chú ý thì đẩy cậu ta ra, sau đó báo cảnh sát."

Cảnh sát vừa ghi vừa hỏi: "Nghi phạm không phản kháng? Trên người cậu ta không có dấu vết bị buộc chặt."

"Không có, lúc tôi đẩy cậu ta ra thì liền ngất rồi."

"Ngất xỉu?"

"Ừ."

"Vì cái gì sẽ ngất xỉu?"

"Không biết."

"Nghi phạm nói anh suýt chút nữa bóp chết cậu ta, có việc này sao?"

"Không có."

Lương Triệt đã nghiệm thương, trên cổ anh ta xác thật không có dấu vết gì bị véo mạnh vào cổ, cảnh sát cũng không phải người giằng co.

Hỏi lại vài câu, cảnh sát liền đối với Ôn Trạc gật gật đầu, nói: "Được rồi, cảm ơn anh đã hợp tác."

Ôn Trạc đứng dậy cúi đầu chào anh ta: "Làm ơn."

Rồi sau đó cũng không nói cái gì nữa, đẩy cửa phòng thẩm vấn liền đi ra ngoài.

Vừa ra, đi chưa được mấy bước liền thấy được Lương Triệt bị nhốt trong phòng tạm giam, bước chân Ôn Trạc dừng một chút, dừng lại nhìn anh ta, cười một cái.

Ôn Trạc đi tới, đứng ở trước mặt anh ta, ở chỗ góc chết của cameras, miệng lúc đóng lúc mở.

Lực đạo thực trọng, lại không hề tiếng vang.

"Không lộng mày chết, thật đáng tiếc."

Lương Triệt hô hấp cứng lại, không thể tin tưởng nhìn anh, rồi sau đó vỗ về chính mình liền nuốt nước miếng đều phải rơi lệ ở cổ.

Cậu ta vội vàng chạy lại, tròng mắt trừng đến cơ hồ muốn từ hốc mắt rớt ra tới: "Mấy người có nghe thấy không! Anh ta thừa nhận! Anh ta phía trước chính là muốn lộng chết tôi! Các người vì cái gì không tin những gì tôi nói!"

Mẹ Vu vừa lúc từ WC ra tới, đi về hướng này.

Nghe được thanh âm Lương Triệt, bà nhanh bước chân, vội vàng hỏi nói: "Làm sao vậy? Sao lại thế này?"

Lương Triệt nước mắt cùng nước mũi thi nhau chảy, ủy khuất nhìn mẹ Vu: "Mẹ! Hắn chính là muốn giết chết con! Hắn mới là kẻ giết người! Vì cái gì con bị nhốt ở nơi này mà hắn lại đang ở bên ngoài! "

Nghe vậy, mẹ Vu quay đầu nhìn về phía Ôn Trạc, trên dưới nhìn quét anh liếc mắt một cái, bình tĩnh hỏi: "Cậu chính là đối tượng kết hôn của Vu Thanh? "

Ôn Trạc không trả lời, nhưng vẫn lễ phép gật đầu.

Mẹ Vu đột nhiên kích động lên, duỗi tay đẩy anh một phen, cả giận nói: "Cậu có có tư cách gì? Đồ sát nhân! Cậu có cái tư cách gì cưới con gái của tôi?"

Nghe được lời này, Ôn Trạc ánh mắt lạnh xuống, nhếch mép cười.

Nụ cười của anh càng kích thích cơn tức giận của mẹ Vu, muốn duỗi tay tát anh một cái lại bị anh một phen ngăn lại, giãy giụa một hồi lâu lại không thắng nổi sức lực của anh, chỉ có thể căm giận tiếp tục nói:

"Cậu cười cái gì? Kẻ giết người! Cậu muốn bóp chết con trai tôi! Cậu chờ đi, chắc chắn tôi sẽ kiện cậu!"

"Khi nào tôi nói muốn cưới con gái của bà?" Ôn Trạc trên mặt treo không chút để ý tươi cười, hoàn toàn không đem lời bà nói để ở trong lòng:

"Người tôi muốn cưới chính là Vu Thanh."

"Cậu này nói cái gì? Vu Thanh chính là tôi......" Lời còn chưa nói hết, bà đột nhiên ngừng lại, không lại tiếp tục mở miệng.

Hiện trường đột nhiên yên lặng trong chốc lát, bị Ôn Trạc đánh vỡ trầm mặc.

"Hôm nay, nếu dao vào sâu hơn một chút, động mạch cổ của Vu Thanh đã bị cắt vỡ."

Nhắc tới cái này, Ôn Trạc đôi mắt lại đỏ, "Bởi cái gọi là con trai của bà đấy."

Nghe được lời này, tay mẹ Vu bắt đầu kịch liệt run rẩy.

Ôn Trạc cúi đầu nhìn thoáng qua di động, đã một tiếng rưỡi trôi qua, anh không có thời gian rảnh rỗi nói chuyện với bọn họ, lo lắng nhấc chân bước ra ngoài.

Mẹ Vu quay đầu nhìn về phía Lương Triệt, chảy nước mắt hỏi: "Có phải những gì cậu ta nói là sự thật? Con muốn giết con gái mẹ?"

Lương Triệt điên cuồng lắc đầu, đem tay từ cửa lao duỗi ra tới, hoảng loạn nắm lấy với cổ tay mẹ Vu, lung tung biện giải: "Mẹ, con thật sự không muốn giết chị ấy! Con chỉ dọa dọa chị ấy! Muốn chị ấy chuyển về sống cùng chúng ta!"

Mẹ Vu hoàn toàn tỉnh ngộ, đem ngón tay anh ta một cây một cây bẻ ra, hoảng hốt đi ra ngoài.

Bà đột nhiên nhớ tới một việc.

Lúc đó Vu Thanh đang khóc điện thoại bảo bà đừng kết hôn với người đàn ông khác, nhưng khi bà đưa người đàn ông đó về, cô lại từng chút một lau nước mắt trên mặt, nhẹ giọng hỏi bà:

"Mẹ, như vậy mẹ sẽ hạnh phúc một chút sao?"

Mẹ Vu không chút do dự gật đầu, rớt nước mắt cầu Vu Thanh thông cảm cho bà.

Rồi sau đó, Vu Thanh đi qua nắm lấy tay bà, như là thỏa hiệp cúi thấp đầu xuống: "Mẹ, con yêu ba rất nhiều."

Mẹ Vu toàn thân cứng đờ, thời điểm muốn mở miệng tiếp tục cầu được cô thông cảm, Vu Thanh ngẩng đầu xem bà, xả ra một cái tươi cười khó coi: "Nhưng con cũng rất yêu mẹ."

Cho dù con cảm thấy mẹ làm như vậy không đúng, nhưng nếu vì điều đó khiến mẹ có thể vui vẻ. Con muốn, con có thể bức chính mình không cần mẹ tức giận.

......

"Em biết không? Con gái nhỏ của chúng ta thích em đấy." Ba Vu nằm ở bên cạnh bà, trong mắt tất cả đều là cười, "Hôm nay đi họp phụ huynh anh mới biết được, trên mặt con bé có vết thương là do đánh nhau với bạn học, bởi vì bạn con bé mắng câu thô tục, bên trong mang theo một chữ "Mẹ". "

......

"A? Em không biết sao" Ba Vu đặt tờ báo trong tay xuống, có chút ăn vị nói, "Thanh Thanh chưa bao giờ nói với anh, con bé chỉ dính em thôi."

......

"Vợ à, em phải đối xử tốt với đứa con của chúng ta." Ba Vu bất thình lình nói rất là nghi hoặc, quay đầu lại liền nhìn thấy ánh mắt ông quá mức nghiêm túc, "Bởi vì con bé yêu em nhất."

......

Bà đi đến ngoài cửa Cục Cảnh Sát, thống khổ ngồi xổm trên mặt đất khóc.

*

Ôn Trạc mở khóa mã, tay chân nhẹ nhàng cởi giày, bước vào phòng.

Nhìn thấy anh đã trở lại, Đặng Chi Tư lập tức đứng lên, gật đầu với anh, cũng chưa nói cái gì liền đi rồi.

Vu Thanh còn ngủ, nghe thế động tĩnh rất nhỏ có chút không kiên nhẫn nhíu mi, trở mình, không cao hứng lẩm bẩm, nói mơ hồ không rõ, nghe không ra đang nói cái gì.

Ôn Trạc kiểm tra thời gian, còn mười phút, anh đi vào phòng tắm nhanh chóng tắm rửa một cái.

Anh leo lên giường, thận trọng ôm Vu Thanh vào trong lòng, mở điện thoại lên, liếc nhìn rồi bật cười.

Anh cọ cọ cái mũi cô, ôn nhu nói: "Kẻ lừa đảo."

Còn nói chỉ ngủ hai tiếng, làm hại anh phải vội vàng như vậy.

*

Ngày hôm sau, Vu Thanh xác thật sáng sớm liền rời giường, ma nửa ngày mới kéo Ôn Trạc từ trên giường xuống.

Ôn Trạc rửa mặt xong, đi trở về phòng, dựa vào cánh cửa, nhìn Vu Thanh cao hứng phấn chấn ở chọn lựa quần áo mặc để lát đi ra ngoài, nhịn không được cười nói: "Vội vã gả cho anh sao?"

Vu Thanh rất nghiêm túc gật đầu.

Ôn Trạc trên mặt cười nháy mắt thu trở về, nhịn không được đi qua ngồi ở bên cạnh cô, nắm lấy ngón tay cô, hỏi:

"Trong chốc lát lấy lời khai, có sợ không?"

"Không sợ." Vu Thanh nghĩ nghĩ, bổ sung nói, "Lãnh chứng rồi đi."

Sau đó, cô đem trong tay một kiện quần áo màu trắng đưa cho anh, chờ mong hỏi: "Đợi lát nữa anh mặc cái này đi, được không?"

Ôn Trạc đem quần áo nhận lấy, xoa xoa đầu cô, sủng nịch nói: "Anh cũng sẽ không chạy."

Nghe được lời này, trong óc Vu Thanh trống rỗng trong vài giây, sau đó gục đầu xuống, nhỏ giọng nói: "Em chính là, không muốn lại lãng phí thời gian, chúng ta đều lãng phí thời gian gần bốn năm."

Ôn Trạc trong lòng có chút lên men, khóe miệng vẫn cong: "Bảo bối nhanh lên nha, chúng ta là người đầu tiên."

Vu Thanh lại cao hứng lên, đẩy anh ra khỏi phòng bắt đầu thay quần áo, thuận tiện cầm lấy đồ mỹ phẩm trang điểm nhẹ cho mình, mới vừa lòng đi ra phòng.

Sau khi thu dọn đồ đạc, họ đi ra bãi đậu xe, lên xe.

Thấy Ôn Trạc thuần thục lái xe, Vu Thanh tò mò hỏi: "Anh học lái xe khi nào vậy? Em không biết luôn!"

Ôn Trạc chuyển tay lái, thuận miệng trả lời: "Không học, bằng lái là giả."

Vu Thanh hai mắt đột nhiên mở to, kinh ngạc không nói được lời nào.

Bộ dáng ngốc nghếch của cô khiến Ôn Trạc cười lên tiếng: "Lừa em đấy, lá gan thật nhỏ."

"...... Vậy anh học khi nào đấy?"

"Năm trước, em nhát gan không dám lái xe, chỉ có anh đến học."

Vu Thanh chớp chớp mắt, quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ: "Em phải dựa vào anh rất nhiều chuyện rồi."

"Đúng vậy, phải dựa vào anh" Ôn Trạc nhịn không được cười.

======================

T7192102102021

T4081827102021

Truyện convert hay : Ly Hôn Sau Kế Thừa Hàng Tỉ Gia Sản Tô Nam Phó Nghiệp Xuyên
Chương Trước/53Chương Sau

Theo Dõi