Saved Font

Trước/34Sau

[Lương Hy] Chấp Niệm: Tôi Muốn Cậu!

Chương 24: Hồi Kết (2)

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
"Tiêu Vũ Lương sau khi huynh đi ta cũng phải đi rồi, ngày sau gặp lại ta mong huynh có thể một đao giết chết ta. Có được không?"

"Tiểu Hy vì sao vậy? Tại sao lại kêu ta giết đệ chứ?"

"Ta biết ta không nên nói như vậy, vì trên đời này ai mà chẳng muốn sống đâu ai muốn chết như ta chứ. Chỉ là mệnh không thể trái trước giờ ta vẫn luôn muốn tìm ra một phương pháp khác nhưng cho dù ta có tìm như thế nào thì....Lương ca ta thật sự là hết cách rồi còn nhớ lúc đầu gặp huynh, huynh nói muốn tìm người huynh muốn tìm ân nhân năm đó đã cứu huynh. Nhưng cho đến bây giờ huynh vẫn ở đây không hề đi đâu thì ta đã biết...người đó, là ta đúng không? Nếu thật là vậy thì..."

"Tiểu Hy!! Đệ đừng nói nữa, ta không làm được đệ ủy thác người khác đi, ta không thể làm ra cái chuyện trái lương tâm như vậy được. Đúng, đệ chính là cái người mà ta vẫn luôn tìm đó giờ thì ân nghĩa đã báo ta cũng phải quay về rồi, nếu rảnh thì đệ có thể đến Đông Hải tìm ta bất cứ lúc nào cũng được nhưng tốt hết chúng ta vẫn là....đừng nên gặp nhau nữa." Tiêu Vũ Lương đi rồi hắn vốn nghĩ sau khi đợi Tiểu Hy quay lại nếu biết hắn sắp đi rồi thì sẽ làm ầm lên, sẽ níu kéo hắn không muốn hắn đi nhưng phản ứng hiện tại của cậu ấy ngược lại lại làm hắn ngạc nhiên đến phát hoảng. Cậu ấy vậy mà....vậy mà lại nói muốn chính tay hắn giết chết cậu ấy vào lần gặp mặt sau này, điều này trực tiếp làm tổn thương đến tình cảm bấy lâu nay của hắn với cậu.

"Huynh đi rồi, cha mẹ ta đi rồi, sư phụ cũng đi rồi. Không ai muốn giúp ta hoàn thành sứ mệnh này cả, nếu đã như vậy thì cũng chỉ đành tự mình gánh vác thôi."

Hai người sau ngày hôm đó thì đường ai lấy đi, không hề liên quan gì đến nhau nữa. Tiểu Hy thì đi khắp nơi chưa bệnh cho rất nhiều người, số lượng bệnh nhân cậu cứu được càng nhiều thì cơ thể của cậu lại càng suy nhược mọi người bên cạnh không ai biết vì sao lại vậy bọn họ lo lắng cho cậu, khuyên bảo cậu nhưng cậu đều không đặt lời nói của bọn họ trong lòng. Thời gian trôi qua chớp mắt đã là một trăm năm sau rồi, Tiểu Hy cậu cũng đã hoàn thành được cái sứ mệnh khó tránh kia rồi nhưng thời gian của cậu thì lại ngày một ngắn đi.

Hôm nay cậu cố gắng lết thân thể bệnh tật này đến bờ Biển Đông Hải cậu muốn trước khi chết có thể gặp được huynh ấy một lần, nhưng cậu cho dù có đợi như thế nào cũng không thể đợi được đến lúc cái người đó xuất hiện trước mặt cậu nữa. Lúc cậu rời đi bên cạnh chính là sư phụ của cậu Chu Kiệt, trước lúc đó cậu đã dùng hết tất cả sức lực cuối cùng của mình để nhờ sư phụ đưa hộp gỗ cho Giao nhân Tiêu Vũ Lương.

"Sư phụ....ta biết, thời gian của ta không còn nhiều nữa. Cho nên.....cho nên ta muốn người, giúp ta đưa cái này đến tay của...của Giao nhân Tiêu Vũ Lương, có được không?"

Ngày đó Chu Kiệt đã khóc rất nhiều trước giờ chưa có chuyện gì cũng không có ai có đủ khả năng khiến hắn rơi lệ cả vậy mà bây giờ hắn đã khóc rồi, người đó cũng xuất hiện rồi nhưng hắn lại sắp đánh mất người đó rồi.

"Được, được ta sẽ giúp con đưa cái này cho hắn. Con, con có thể ở lại đây với ta có được không? Con cũng biết ta trước giờ vẫn luôn một thân một mình, cái ngày con nhân ta làm sư phụ chính là lúc ta cảm thấy vui nhất lúc đó ta nghĩ giờ ta không còn một mình nữa rồi, ta có đệ tử ta có người nhớ đến, có người đợi ta, ngày ngày gọi ta rồi. A Hy con có thể, có thể ở lại bên ta thêm chút nữa có được không? Đừng...đừng bỏ lại ta."

"Sư phụ.....số ta đã tận, cho dù có muốn cũng không thể được. Như vậy là làm trái ý trời, sẽ bị phạt đấy." Thuấn Hy yếu ớt nói

"Ta không quan tâm có bị trời phạt hay không, A Hy ta chỉ muốn con sống nếu không, nếu không ta sẽ....."

"Người cho dù giết huynh ấy thì cũng không thể giúp ta kéo dài dương mệnh đâu, như vậy chỉ khiến ta hận người thôi."

"A Hy."

"Haizz.....thời gian đến rồi, cuối cùng thì ta vẫn không thể gặp được huynh rồi." cậu ngưng một lát rồi lấy hơi hét lớn: "Tiêu Vũ Lương nếu có kiếp sau mong chúng ta đừng bao giờ gặp lại nữa, kiếp này gặp được huynh ta đã mãn nguyện rồi." nói xong cậu hướng về phía xa xa trước mắt, cậu muốn nhìn kỹ nơi quê nhà của người đó trước khi chết.

"Sư phụ...trước khi độc phát tác, xin người...xin người có thể giúp ta được chết một cách nhẹ nhàng, có được không?"

Chu Kiệt nước mắt lưng tròng nhìn đồ nhi mà mình cực khổ nuôi lớn, nay lại cầu xin hắn việc hắn không muốn cũng không lỡ làm nhất thử nói xem lòng hắn có đau hay không?

"Làm đi sư phụ, ta không trách người đâu cứ coi đây như là lời khẩn cầu đầu tiên cũng là cuối cùng của ta đi. Sư phụ mong người có thể thành toàn cho ta, có được không?"

".....Được." Chu Kiệt run rẩy cầm dao găm lưỡng lự không quyết, hắn nhìn Thuấn Hy rất lâu nhưng sau cùng hắn vẫn là làm rồi. Lúc xuống tay hắn đã khóc rất nhiều còn gầm lớn một tiếng nhưng ngược lại với hắn biểu cảm của Thuấn Hy lại vô cùng thỏa mãn cậu không nói gì mà mỉm cười thật tươi rồi từ từ nhắm mắt, thân thể của cậu sau đó cũng dần dần tan biến rồi nương theo chiều gió mà bay mất còn về nguyên thần của cậu thì được chiếc nhẫn kia hút vào bên trong lúc nào không hay.

Chu Kiệt đau khổ rời khỏi bờ biển Đông Hải từ đó biệt tăm suốt một năm đến lúc trở lại hắn lại trong hình dánh của Thuấn Hy, hắn là đến gặp cái người tên Tiêu Vũ Lương kia còn có lời ủy thác trước khi chết kia của cậu nữa.

Lần đó hắn đến Đông Hải tìm Giao nhân tên Tiêu Vũ Lương thì biết được thì ra hắn chính là thế tử của tộc như như vậy thì đã sao chứ? Sau khi gặp được Tiêu Vũ Lương hắn đã đưa y đến trạch viện của hắn ở Tuấn Tật sơn hắn giả làm Thuấn Hy rồi nói chuyện với y, đưa cho y cái hộp gỗ kia rồi dẫn y đến cái hồ ở hậu viện nhân lúc y không chú ý mà đánh y một chưởng tiếp đó liền giàn trận nhốt y lại bên trong kết giới tra tấn y, hành hạ y sau cùng hắn quyết định phong ấn y lại nơi này.

Lúc phong ấn Tiêu Vũ Lương, hắn đã biến trở lại nguyên dạng. Hắn không muốn làm ô uế hình dáng đó, gương mặt đó nữa cũng là để cho Tiêu Vũ Lương biết kẻ thù thật sự của y là ai.

"Tiêu Vũ Lương ta và người không quen không biết, nhưng lại cùng quen biết với Tiểu Hy cho nên cũng coi như là có quen biết. Ngày này một năm trước vì sao người không đến? Tiểu Hy đã đợi ngươi rất lâu, đợi đến khi ánh dương xuống núi rồi vậy mà ngươi vẫn không đến, ngươi có biết đó là lần cuối cùng ngươi được nhìn thấy y hay không?" Chu Kiệt cười lạnh, hai mắt rưng rưng nước mắt nói lớn: "Tiểu Hy chết. Vì sao, vì sao vậy? Tiểu Hy cho dù sức cùng lực kiệt cũng muốn đến gặp ngươi lần cuối? Vì sao lần đó ngươi lại không đến chứ? Vì sao lại để Tiểu Hy ra đi trong nuối tiếc chứ?"

Trước/34Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Trọng Sinh 60 Kiều Thê Có Không Gian ( Trọng Sinh Phúc Thê Có Không Gian )