Chương Trước/306Chương Sau

Ma Đế Quân

Chương 110: Chuẩn Bị Độ Kiếp

Thanh Ngọc âm thầm cảnh giác, vật thể loại bóng mờ này vô cùng khó đối phó. Bỗng dưng, từ bên eo Thanh Ngọc hiện ra một vết nứt hư không, rồi một đường đao sắc lẻm hiện ra, cắt một vết thương thật sâu lên người hắn.

Thanh Ngọc cả kinh, lập tức nắm kiếm phòng thủ. Đây là thủ đoạn quái quỷ gì vậy?

- Phu quân cẩn thận, đây là pháp tắc không gian! Cẩn thận cảm thụ đi, chàng cũng có mà.

Thanh Ngọc biết bây giờ không phải lúc tâm sự, nên hai tay hai kiếm, thủ thế phòng ngự. Bỗng dưng, từ sau gáy hắn lại lộ ra một vết nứt, đường đao hiểm yếu kia lại được đánh ra. Lần này thì tự động Huyễn Diệt thoát khỏi tay Thanh Ngọc, chặn đứng được đường đao này.

Một tiếng cười khặc khặc quái dị lại vang lên:

- Hộ chủ! Chỉ có tiềm chất Thánh khí mới có thể hộ chủ! Ha ha, hôm nay kiếm bộn rồi!…Khặc khặc…!

Thanh Ngọc biết mình không thể dùng mắt thường mà suy đoán tình hình được nữa, hạ thấp thân mình, hai tay nắm ngược hai cán kiếm lại, sẵn sàng xuất chiêu. Mắt hắn nhắm chặt, cảm nhận từng động tĩnh xung quanh.

Yên ắng. Tĩnh lặng.

Đột nhiên, một đường đao từ trên đỉnh đầu Thanh Ngọc bổ xuống, muốn chẻ hắn ra làm đôi. Lúc này, lập tức Thanh Ngọc vung Huyễn Diệt lên đón đỡ, sau đó dùng Trảm Thiên chém ra một Vô Phong Trảm về phía bàn tay đang cầm đao thò ra kia.

Keng! Keng!

Một tiếng kêu gào rú lên trong không gian, có vẻ như vô cùng tức giận.

- Khá lắm, một con kiến hôi Kim Đan mà cũng làm ta bị thương! Chết đi! Quỷ Âm Phệ Phách!

Grào hhú…

Trong không gian bỗng hiện ra muôn vàn tiếng kêu bén nhọn quái dị, trực tiếp ảnh hưởng đến tâm thần Thanh Ngọc, làm hắn không thể nào tĩnh tâm thêm được nữa. Lúc này, một đường chém sắc bén từ sau lưng hắn hiện ra, muốn chọc thủng tim Thanh Ngọc.

Thanh Ngọc ôm đầu, không kịp đón đỡ, bị đường đao kia một nhát chọc thẳng vào lưng, may sao bị phù văn Đạo Nguyên cản lại, nếu không chắc chắn chết trong gang tấc.

Đoàn bóng mờ kia lại gào rú lên:

- Phù văn Hỗn Nguyên! Không đúng, còn cao hơn cả Hỗn Nguyên nữa! Súc sinh, chết!

Một thanh đao thò ra trên cổ Thanh Ngọc, chỉ giây lát nữa thôi là nó sẽ chém bay đầu hắn. Thanh Ngọc gầm lên một tiếng giận dữ, lấy Huyễn Diệt chém phăng đường đao, sau đó dồn hết sức mạnh vào Trảm Thiên, bổ ra một Cửu Hoang Trảm vào sâu trong hư không.

Trong đầu Thanh Ngọc vừa rồi lóe lên linh quang, muốn giết chết tên đánh lén này phải là lúc hắn sơ hở nhất. Khi hắn nghĩ ăn chắc Thanh Ngọc rồi thì phải nhất đao đoạt mệnh. Thực ra vừa nãy những tiếng kêu quái dị kia Thanh Ngọc không hề bị ảnh hưởng chút nào cả, chẳng qua là hắn cố tình để bị thương mà thôi. Cửu Hoang Trảm thì lại có thể từ xa đánh trúng đối thủ, nên Thanh Ngọc đánh cược rằng kiếm chiêu này cũng có thể chém xuyên qua hư không.

Không để Thanh Ngọc thất vọng, đoàn bóng mờ kia gầm lên đau đớn, bị tách ra làm hai, sau đó một đoàn dần tan biến đi, còn đoàn ở lại thì lại mờ ảo hơn nhiều so với trước, lúc này tu vi cũng bị tụt xuống Nguyên Anh trung kỳ.

- Súc sinh! Ta phải giết ngươi!

Thanh Ngọc ghét nhất là loại nói nhảm, lập tức lao tới tiến công, không cho đoàn bóng mờ có cơ hội tránh thoát. Cửu Hoang Trảm được chém ra liên tục, vô hình vô chất, bao kín xung quanh. Tên kia gầm lớn một tiếng, lại chui tọt vào trong hư không, nhưng trên người cũng bị cắt thêm vài vết, lại mờ đi thêm một đoạn nữa.

Bỗng nhiên, từ đâu không biết hiện ra một cái đầu quỷ màu đen sì có hai sừng, trông vô cùng hung tợn. Thanh Ngọc cũng không hề sợ sệt gì, mà đứng im suy ngẫm một chút. Nếu tên này khó xơi như thế, vậy có phải kẻ đứng đằng sau Tiên tộc tất cả đều là bộ dáng giống của hắn hay không?

Loại sinh vật này hệ thống không giám định được, phải chăng đẳng cấp của nó vượt xa Hằng Thiên tinh?

Mặc kệ nó là cái giống gì, Thanh Ngọc tung mình lên xoay một vòng, chém vô số Vọng Nguyệt Trảm về cái đầu quỷ to lớn kia, nhưng không hề có tác dụng.

- Khặc khặc! Ta bắt đầu yêu thích cái thân thể của ngươi rồi, cho ta mượn dùng đi, rồi làm Ảnh nô đời đời kiếp kiếp cho ta! Khặc khặc! Tiểu Soa, lên!

Cái đầu quỷ đen sì kia bỗng dưng biến mất, sau đó ngay lập tức xuất hiện trong thức hải Thanh Ngọc, muốn đoạt xá thân thể này. Bỗng nhiên, tòa phi đảo Ma cung động. Lần này không cần Cửu Đỉnh Tháp xuất chiêu, hai con mắt đỏ lòm ở trước cửa Ma cung bắn ra hai tia sáng đỏ lòm, trực tiếp xuyên qua quỷ đầu, sau đó từ trong cái miệng đen ngòm lao ra hai sợi xích sắt to lớn, quấn lấy nó rồi lôi về.

Quỷ hồn sợ hãi tột cùng, sao tòa Ma cung này ở đâu ra mà kinh khủng như vậy, nhưng không thể nào tránh thoát được, một lúc sau thì đã bị lôi về cái miệng đen ngòm kia, một hơi nuốt trọn.

Ma cung được xây dựng lên kết hợp với pháp tắc tối cao của Ma Đạo Vĩnh Hằng, làm sao mà lại sợ một con quỷ rác rưởi như vậy?

Bên ngoài, đoàn bóng mờ kia bỗng dưng kêu gào thảm thiết, hai tay ôm đầu, gào lên từng tiếng man rợ. Nó cảm thấy liên kết giữa mình và quỷ hồn đã biến mất, lập tức vô cùng sợ hãi.

Thanh Ngọc lúc này mở đôi mắt đỏ ngầu yêu dị ra, truyền Vô Trần Hỏa vào Trảm Thiên, làm toàn thân kiếm toát lên một màu xanh biếc tỏa ra làn khí lạnh thấu xương. Ném Huyễn Diệt lên cao, Thanh Ngọc lướt tới, dùng hết sức bình sinh mà tỏa ra Diệt Kiếm Thế, rồi bổ một chiêu Toái Tinh Trảm về đoàn bóng mờ.

Tên này muốn trốn vào hư không, nhưng bỗng nhiên nhận ra mình không thể động đậy, vì bị một làn khí tràng cường đại mà sắc bén bao lấy. Hắn gầm lên, đưa thanh đao ra đón đỡ, không thể làm gì khác.

Ầm! Ầm!…

Thanh Ngọc bổ ra một đường kiếm, làm cả tòa địa đạo run rẩy kịch liệt, thanh đao của đoàn bóng mờ bị chẻ làm đôi, còn Trảm Thiên mang theo Vô Trần Hỏa thì chém hắn ra làm hai mảnh.

Bóng mờ còn đang tính hy sinh một đoạn hư ảnh còn lại để tháo chạy thoát thân, thì bỗng nhận ra thân thể mình đang bị thiêu đốt. Nó gào lên một tiếng kêu không cam lòng:

- Thiên Hỏa! Súc sinh! Quỷ Ảnh tộc ta sẽ không tha cho ngươiiii…

Được một lúc, toàn bộ thân hình hắn tan rã trong hư không, chẳng còn lại chút gì. Thanh Ngọc không tin lắm, đến lúc Ly Ly xác nhận thì mới yên tâm.

Loại sinh vật Quỷ Ảnh tộc gì đó này quá kinh khủng rồi. Chúng có thể trốn vào không gian, lại còn có thể thả ra quỷ hồn đoạt xá, nếu gặp phải tu sĩ bình thường thì chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.

Thanh Ngọc nội thị vào tòa Ma cung xem có bất thường gì không. Không biết làm sao mà vừa rồi Ma cung lại nuốt luôn được con quỷ hồn kia nhỉ?

Thanh Ngọc ngạc nhiên nhận ra lúc này, diện tích tòa phi đảo và Ma cung đang dần dần lớn lên, hơn nữa đằng sau chủ điện còn đang từ từ nhô lên một ngọn núi!

Hắn muốn điều chỉnh trở lại nhưng không tài nào làm được, thì nghe thấy thanh âm Ly Ly:

- Chàng không thể hiển hóa thêm kiến trúc gì được nữa rồi, Ma Đạo Thánh Ký trong thức hải chàng đã được kích hoạt, từ nay tòa Ma cung này sẽ tự động phát triển theo quy chuẩn của Ma Đạo Vĩnh Hằng. Đó là chuyện tốt, không có gì xấu cả. Ngày xưa đến bản thân thiếp cũng không có được Ma Đạo Thánh Ký đâu, chỉ có ma ký bình thường thôi.

Gì?

Ma Đạo Thánh Ký?

Mình có từ lúc nào nhỉ?

- Từ lúc chàng tiến vào Ma Đạo Chi Môn, đó là phần quà của Thành Niên Chi Lộ đấy. Bất cứ ai có thể nhìn thấy cánh cửa Ma Đạo Chi Môn đều được nhận phần quà này.

Thanh Ngọc hiểu ra, chậm rãi gật đầu, sau đó tiến lại gần khối thạch bích. Hắn giám định xem muốn giải phong thì phải làm gì, trước đây Trọng Khải cũng không hề để lại gợi ý nào cả.

Không cần Thanh Ngọc phải suy nghĩ, làn gió mát lành không biết từ đâu mà đến, sau đó cuốn Thanh Ngọc đi tới trước thạch bích, rồi truyền ý niệm cho Thanh Ngọc rằng ở dưới lòng đất có thứ gì đó.

Thanh Ngọc hiểu ra, rồi thu Tiểu Hôi vào Sơn Hà Quan Tưởng Đồ, cùng Tiểu Long độn địa xuống đất.

Khoảng hơn một ngàn trượng sâu phía dưới, Thanh Ngọc kinh ngạc phát hiện ra ở đây có chín cái Ma mạch cực phẩm bố trí thành một cái trận pháp vây khốn, không cho mảnh vỡ bản nguyên của Hằng Thiên tinh thoát ra ngoài. Ly Ly vội vàng nói:

- Chờ thiếp một chút, thiếp thu lại giúp chàng.

Một lúc sau, cả chín Ma Mạch đều bị thu vào Trữ Mạch Giới, Thanh Ngọc lại độn địa đi lên. Đứng trước thạch bích, làn gió nói cho hắn biết phải chất năm ngàn vạn linh tinh cực phẩm xung quanh mảnh vỡ bản nguyên này, thì có thể hoàn toàn phá giải phong ấn.

Không hề nghi ngờ, Thanh Ngọc lập tức làm theo. Xem ra Ly Ly nói đúng, tám ngàn vạn linh tinh cực phẩm không hề đủ để giải phong hoàn toàn Hằng Thiên tinh.

Ầm…Ầm…!

Cả tòa địa đạo ầm ầm chấn động không ngừng, tảng thạch bích kia sau khi hấp thụ hết linh tinh bỗng dưng tỏa ra ánh sáng trắng tinh thuần khiết, sau đó nó tách ra một mảnh vỡ nhỏ rơi vào tay Thanh Ngọc, rồi hư hư ảo ảo biến mất đi không thấy gì nữa.

Lúc này, vô số làn gió nhẹ nhàng đưa Thanh Ngọc đứng lên trên đỉnh Trình Phong, rồi một đám linh vân khổng lồ trên bầu trời hiện ra, rót một lượng lớn chân khí thẳng vào trong đan điền Thanh Ngọc.

Tâm Như nói vội vàng:

- Tinh cầu chi phước! Mau lên, để lại ấn ký thần hồn của chàng vào trong viên đá kia, rồi tập trung đột phá, chàng đang được thế giới chúc phúc!

Thanh Ngọc nghe vậy cũng chỉ biết làm theo, lưu lại ấn ký vào trên viên đá kia, tức thì, nó chui tọt vào bên trong tim hắn, mà phù văn Đạo Nguyên cũng không hề ngăn cản. Thanh Ngọc còn chưa hiểu ra chuyện gì, thì nhịp mạch đập trong toàn cơ thể bỗng dưng mạnh mẽ sôi trào lên, làm hắn có cảm giác mình sắp nổ tung đến nơi.

Lập tức ngồi xuống vận chuyển Đạo Nguyên Kinh, không dám lơ là, Thanh Ngọc thả Tiểu Hôi ra cảnh giới xung quanh. Lúc này, con rắn đỏ cũng đã tỉnh lại, nên hắn cũng đưa ra theo. Mỵ Hoàng Thụy Xà nhìn lên đám linh vân trên trời mà vô cùng sợ hãi, khép nép bò tới gần bên Thanh Ngọc, rồi thân hình biến khổng lồ lên, cuốn quanh đỉnh Trình Phong, bọc Thanh Ngọc đang ngồi và Tiểu Hôi ở bên trong, muốn hộ pháp cho chủ nhân.

Truyện convert hay : Tiên Võ Đế Tôn
Chương Trước/306Chương Sau

Theo Dõi