Chương Trước/306Chương Sau

Ma Đế Quân

Chương 126: Linh Thánh Cung

Trương Bá trưởng lão nói:

- Thôi, thiếu gia trở về là tốt rồi, bây giờ bốn người chúng ta xin lui, để gia nhân được sum họp!

Bốn vị trưởng lão hành lễ với lão gia tử, gia chủ, rồi lại hành lễ với Thanh Ngọc, sau đó mau chóng đi ra ngoài, vừa đi còn vừa bàn luận sôi nổi.

Lúc này, lão gia tử làm gì còn cái vẻ uy nghiêm bệ vệ, lao xuống cầm lấy tay Thanh Ngọc mà nói:

- Cháu ta giỏi quá! Ha ha ha ha! Con có trách gia gia không?

Thanh Ngọc thấy vậy, cũng mỉm cười, nói:

- Trách gia gia thì con về đây làm gì?

Lúc này, Trần Yên đã nhào vào người Thanh Ngọc mà khóc nức nở, Nguyễn Thành cũng nhìn lão gia tử, hai cha con gật đầu.

Lão gia tử nói:

- Được rồi được rồi, lớn rồi mà khóc như trẻ con vậy, đi, cả nhà ta đi xem cháu dâu! Nghe nói đứa nào cũng xinh như hoa, ta đây phải đi xem xét một phen! Ha ha ha!

Trần Yên cũng lau nước mắt, nói:

- Đúng rồi đúng rồi, xem con dâu, đi, dẫn nương đi xem con dâu.

Bốn người vừa hạ xuống, thì đã tới một khoảng đất bằng vô cùng rộng rãi, đằng xa lại nhìn được ra biển, lão gia tử nói:

- Nơi đây kiến tạo lên một môn phái cũng không tệ, để ta sai người giúp con!

Thanh Ngọc hỏi:

- Gia gia, biển này thông đi đâu vậy ạ?

- Đây là Nội Hải của Trung Vực, thông thẳng ra đến Vô Tận Hải, bên trong có rất nhiều bí cảnh và tài nguyên.

Thanh Ngọc cũng không nói gì, vung tay ra, lập tức mảnh đất bằng này hóa thành một bình nguyên vô cùng to lớn và xinh đẹp, chính là sơn môn Vạn Hoa cốc mà Thanh Ngọc đã thu vào Tích Địa Châu. Hắn nói:

- Gia gia, nhờ người mang đệ tử môn nhân Vạn Hoa cốc tới đây giúp con!

Lão gia tử gật đầu, nói câu gì đó vào hư không, một lát sau thì ba chiếc Hoàng khí phi hành bay tới. Mọi người cũng biết ý, chỉ để lại chúng nữ đi xuống, sau đó Đàm Bách Hương ra ngoài hành lễ với lão gia tử, rồi tiến vào sơn môn.

Linh khí ở Trung Vực thì nồng đậm hơn các Vực xung quanh rất nhiều, từ lúc Thanh Ngọc giải khai một lần phong ấn, lại càng dày đặc hơn.

Chín đại nương tử và tám tiểu thị nữ đi xuống, đến trước mặt lão gia tử, Nguyễn Thành và Trần Yên quỳ xuống hành lễ:

- Bái kiến gia gia, bái kiến phụ thân, bái kiến mẫu thân!

- Bái kiến lão gia, bái kiến gia chủ, bái kiến gia chủ phu nhân!

Lão gia tử hiền hòa nói:

- Tất cả đứng dậy đi!

Lúc này, Trần Yên mới tới xem từng cô con dâu một. Ai cũng như hoa như ngọc, nghiêng nước nghiêng thành làm nàng vô cùng mừng rỡ. Trần Yên ôm lấy Mỵ Nương, nhìn chúng nữ xung quanh mà nói:

- Con dâu ngoan, tốt, con dâu ngoan!

Chúng nữ thấy nàng xúc động cũng lặng lẽ mỉm cười. Lão gia tử nói:

- Ngọc Nhi, con định ở trong đó sao?

Thanh Ngọc nói:

- Không, nhờ gia gia tìm giúp con địa phương tốt một chút, con muốn tự lập môn hộ, kiến trúc con cũng có rồi.

- Được, vậy chúng ta đi qua bên kia một chút, ta đã nhắm sẵn cho con một chỗ rồi.

Lão gia tử dẫn mọi người về một phương hướng, cũng trên ven bờ Nội Hải.

- Đinh! Chúc mừng thiếu gia hoàn thành nhiệm vụ “Đế Quân chi lộ” nhận được phần thưởng chín viên Tẩy Tủy Đan, 2000 điểm tích lũy.

- Đinh! Nhiệm vụ “An cư lạc nghiệp” tặng thưởng trước cho thiếu gia một tòa Thánh bảo “Linh Thánh Cung”, hiện tại có thể dung hợp không gian trong Sơn Hà Quan Tưởng Đồ, trừ khu vực đạo đài bạch ngọc để trồng Thần thụ ra, phải chăng muốn dung hợp?

Thanh Ngọc ngẫm nghĩ một chút, rồi hỏi:

- Vậy là sẽ di chuyển toàn bộ các lão thụ và kiến trúc sang Linh Thánh Cung sao?

- Đinh! Không gian trong Sơn Hà Quan Tưởng Đồ sẽ chỉ để lại ven biển, hai căn mộc lâu, vườn thuốc và khu vực đạo đài bạch ngọc!

Thanh Ngọc xác nhận dung hợp, sau đó ở trong Đế Tinh giới lập tức xuất hiện một tòa hành cung màu trắng, trông vô cùng tinh mỹ.

Cuối cùng, tại một vùng bình địa rộng lớn, có địa thế rất đẹp, hướng ra biển rộng, lại ngay gần sát nội viện của lão gia tử, gia chủ Nguyễn Thành và phu nhân Trần Yên. Đứng từ đây Thanh Ngọc có thể cảm nhận thấy sự bình an thư thái trong tâm hồn, không biết tại sao. Sau khi giám định ra thì mới biết được bên dưới đất có chôn một quặng An Tâm Ngọc khổng lồ, hơn nữa còn có rất nhiều linh mạch cực phẩm.

Thanh Ngọc trong lòng cũng cảm thấy ấm áp, xem ra gia gia và phụ thân mẫu thân cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cho mình rồi. Trong lòng họ cũng rất mong chờ Thanh Ngọc trở về đấy.

Để mọi người lùi lại đằng xa, Thanh Ngọc chôn hơn hai trăm tinh mạch cực phẩm xuống đất, rồi lấy Linh Thánh Cung ra từ Đế Tinh giới, quát:

- Khai!

Một tòa cung điện khổng lồ trong một rừng cây um tùm xuất hiện trước mặt mọi người. Phía sau lưng cung điện còn có một tòa sơn phong cao gần trăm trượng, lập tức cắm về phía bờ Nội Hải, chôn sâu mạnh mẽ xuống đất. Từ trên đỉnh núi kích phát một Tụ Thủy Thần Trận, hút lấy vô số linh khí và hơi nước trong thiên địa, sau đó hóa thành màn sương, dần dần tạo thành nước, rồi từ ngọn sơn phong thế là có dòng thác nhẹ nhàng chảy xuống.

Khe rãnh được tự động khai thông, dòng nước hóa thành một ngọn suối nguồn vĩnh cửu, chảy dọc theo hai lộ tuyến, rồi dẫn xuống Nội Hải. Một lộ tuyến chảy vào một cái hồ bên dưới ngọn thác, một lộ tuyến lại chảy đi khắp nơi, có lẽ là để cung cấp nước sinh hoạt.

Thanh Ngọc nhìn thấy sự thiết kế tài tình này mà vô cùng kinh ngạc, hơn nữa thông tin mà Linh Thánh Cung truyền cho hắn còn chưa hết. Theo những gì đọc được, hóa ra dòng nước này còn có thể thay đổi nhiệt độ tùy ý chủ nhân.

Thật đúng là Thánh cung!

Trước cửa hành cung bỗng dưng mọc lên một tấm Kim Bảng, chưa được ghi chữ, theo Thanh Ngọc tâm niệm trực tiếp hiển hóa ra ba chữ “Đế Quân Uyển” như rồng bay phượng múa, bên trong lại còn ẩn chứa một loại đạo vận nào đó, khiến cho tất cả chúng nhân kinh hãi vô cùng.

Thanh Ngọc nói:

- Mọi người vào theo con đi.

Đi đến trước cửa, Thanh Ngọc còn trực tiếp thả ra hai con Đế Quan Thần Long, nhưng chưa kích phát hành động soi rõ ác niệm của chúng. Hai con rồng đá này chính là đại sát khí quan môn cường đại, chỉ cần ngươi có tâm thuật bất chính với chủ nhân là Thanh Ngọc, đi tới cửa là phải chết không thể nghi ngờ.

Mọi người đằng sau hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, chỉ biết cảm thán mà đi theo Thanh Ngọc. Vừa bước qua cổng, một làn linh khí nồng đậm lập tức ập vào mặt, khiến cho tất cả vô cùng sảng khoái. Thanh Ngọc lập tức tung ra Ngạo Tuyết Tiêu Phong Trận, đại trận hộ cung Tôn cấp, khiến cho lão gia tử cũng phải giật mình một chút.

Trước mặt mọi người bây giờ là một khu vườn thật lớn, bên trong có đầy các lão thụ trước đây ở trong Sơn Hà Quan Tưởng Đồ. Các vị lão thụ này xào xạc xào xạc một chút, hút hết đi không khí ô nhiễm xung quanh, lại càng tỏa ra thêm linh khí tinh thuần làm lão gia tử và Nguyễn Thành, Trần Yên cũng là trợn mắt há mồm. Chúng nữ thì ở lâu đã quen thuộc rồi, không có gì lạ cả.

Đằng xa, ở một góc trong khu rừng, có mười mấy căn nhà gỗ nhỏ, bên trong đó có mấy chục nhóc tiểu hồ ly đang vui đùa chạy nhảy, trông vô cùng thích thú.

Thanh Ngọc nói:

- Tất cả mọi vật ở đây đều có linh, gia gia và phụ thân mẫu thân xin chú ý một chút.

Mọi người cũng chỉ biết gật đầu, chưa hiểu ý Thanh Ngọc lắm, nhưng sau khi thấy một cây đại thụ chuyền xuống một loại linh quả không biết tên thì họ mới hốt hoảng giật mình. Thanh Ngọc nói:

- Con chưa từng thấy các lão thụ chiến đấu bao giờ nhưng con khẳng định gia gia không đánh lại được.

Lão gia tử Nguyễn Nhạc cũng là trợn mắt há mồm, nhưng cũng phải tin là thật, bởi vì cảm giác của cường giả nói cho lão biết rằng mấy lão thụ này vô cùng cường đại.

Trần Yên nhận lấy một trái linh quả, rồi cũng hành lễ cám ơn, làm lão thụ hài lòng, xào xạc xào xạc một chút rồi thôi.

Đi dọc theo con đường đá màu trắng, sau khi bước qua một cây cầu bắc ngang dòng suối có một chiếc bè trúc trôi nổi bên trên, thì mọi người kể cả Thanh Ngọc cũng phải trố mắt kinh ngạc.

Một tòa chủ điện thật lớn màu trắng tinh, nóc điện hình tròn màu vàng kim, rộng lớn vô cùng, bên trong còn có sẵn tất cả mọi thứ, thậm chí còn tinh mỹ hơn cả đại điện Nguyễn gia hiện ra trước mặt mọi người. Xung quanh chủ điện có hai dãy hành lang, nối thông tới hậu viện đằng sau. Có lẽ đây là khách điện rồi, ở đằng trước còn có một đôi Kỳ Lân trắng, vô cùng oai vệ đứng canh cửa.

Thanh Ngọc nhận ra bên trong còn thiếu một chiếc chủ tọa, thì bỗng nhiên từ trong thức hải hắn bay ra một Vương tọa hoàng kim tỏa ra linh quang rực rỡ, vô cùng to lớn, bên trên còn được điêu khắc hình Huyết Long cùng bông Hắc liên tinh xảo, lập tức an vị vào chỗ trống trên cùng trong đại điện.

Mọi người xem mà cũng phải tán thán không thôi, nhất là lão gia tử.

Truyện convert hay : Lăng Thiên Thần Đế
Chương Trước/306Chương Sau

Theo Dõi