Chương Trước/253Chương Sau

Ma Nữ Nghê Thường

Chương 125: Trò Khôi Hài

Một đường đi xuống, không lâu sau, liền dần dần đi vào khu vực trại binh tụ cư, dọc đường lướt ngang qua từng gian nhà gỗ nhà tranh san sát nối tiếp nhau dựa thế núi mà xây dựng nên, không đợi thật sự đi đến nơi muốn đến, đập nước bình thường dùng để thao luyện sinh hoạt, từ xa xa liền thấy được một đám người đông nghịt di chuyển tới lui, nghe thấy từng đợt thanh âm ồn ào, thanh âm tranh cãi xôn xao kia lúc cao lúc thấp, dường như đang trình diễn một màn nháo kịch phố phường, làm cho lông mày người ta không khỏi cau chặt.

Ta và Luyện nhi nhìn nhau một cái, đều nhìn ra tâm tình bất mãn trong mắt đối phương.

Kỳ thật lúc này trong lòng ít nhiều đã có chút tính toán, ngay lúc trên đường đi, nữ lính gác đi ở phía trước kia đối với chân tướng mọi chuyện sớm đã là tri vô bất ngôn ngôn vô bất tẫn, nói rất dài dòng, từ khi dừng chân dựng trại ở Minh Nguyệt hạp đến nay, mặc dù mọi người đều đã nhận được một bài học, thanh thế không phô trương bằng Định Quân sơn năm đó, chỉ là thời gian dần qua, trong vòng trăm dặm xung quanh vẫn là dần dần có chút ít danh khí, có lẽ bởi vì đóng quân nơi hiểm địa hay do chỉ thuần là một sắc nương tử quân, khó tránh khỏi lan truyền ra những lời đồn vô cùng kì diệu, vang danh ra bên ngoài.

Như vậy tuy rằng có chút ít mạo hiểm, nhưng thật sự cũng có điểm lợi ích, một điểm rõ ràng nhất chính là chiêu binh, nữ tử đất Thục mạnh mẽ, nơi đây lại là sinh địa của Võ Chiếu, nữ tử mang trong mình truyền thống quật khởi, nghe nói có một sơn trại như vậy, những nữ tử bất đắc dĩ khắp bốn dặm tám lý trong các đại trấn tiểu thôn, phàm là người có vài phần tâm huyết cốt khí, phần lớn đều cam lòng bất chấp kỳ hiểm mà đến gia nhập...Đương nhiên, thân thế của các nàng có khác biệt, nguyên nhân gia nhập vào trại cũng không đồng nhất, có người muốn báo thù rửa hận, có người mong được sống yên phận, cũng may những chuyện này, năm đó ở Định Quân sơn đã phát sinh rất nhiều, mọi người trong trại đều đã có biện pháp, lập tức ngựa quen đường cũ mà sắp xếp thăm dò, cuối cùng nếu như cảm thấy là thành tâm thực lòng, có thể cùng sinh cùng tử, liền lưu lại, trái lại thì ban thưởng ngân lượng khích lệ ly khai, miễn cho tương lai cảm thấy hối hận lại không kịp.

Như vậy sắp xếp như vậy vốn đã xem như có tổ chức nghiêm mật, bất quá sự việc trên đời thường không có đơn giản như vậy, có thể là bởi vì đặt chân đến bản địa chưa đủ lâu, danh tiếng lại không lớn bằng Định Quân sơn lúc trước, vì vậy lực uy hiếp cũng kém xa trước kia, cho nên lần này, lại có vài người dân chúng trên núi to gan, ỷ vào việc quen thuộc đối với địa hình thế núi nơi này, vượt qua sạn đạo ruột dê, trực tiếp đi đến sơn trại muốn mang đi một nữ tử bản địa, cũng may mặc dù tránh được trạm canh phòng trong núi, vừa vào cửa trại đã bị lính canh phát hiện, lúc này mới tránh được chuyện không may.

Bại lộ hành tung trong hang ổ của bọn sơn tặc giết người không chớp mắt, hẳn là sợ đến hồn phi phách tán mới phải, nhưng không biết là do huyết khí của những người quanh năm sông trên núi, hay là do biết rõ sơn trại này có nghiêm quy không động thủ trước với dân thường, những người này chẳng những không sợ, rõ ràng còn trở nên dây dưa, hoặc phân bua hoặc chửi bới hoặc khóc lóc, nhất định phải dẫn người đi, tỷ muội trong trại nói gì cũng vô dụng, lại không thể động thủ, thật sự là như kẻ câm ăn hoàng liên không có cách nào, mới nghĩ đến chuyện kinh động trại chủ xuất mã.

Tuy rằng nói như vậy, trước đó vẫn không hiểu vì sao các nàng lại hành động như vậy, dù sao nói chuyện phân xử có lẽ không phải là điểm mạnh của Luyện nhi, người bên cạnh cũng nên hiểu được mới đúng, lúc này từ xa xa nhìn thấy trận thế, mới mơ hồ hiểu được, chỉ e là trại binh bị càn quấy lâu, lại bị quy tắc trói buộc, tức giận lại không dám động thủ, lúc này mới nghĩ đến chuyện mời trại chủ đại nhân xuất mã đến đây, nếu như Luyện đại trại chủ cũng tức giận, đến lúc đó quy tắc gì cũng đều không thể trói buộc được, tất cả đều sẽ bị ném lên chín tầng mây.

Trong lòng đã hiểu rõ ràng, khó tránh khỏi vừa bực mình vừa buồn cười, buồn cười chính là quả nhiên ai cũng biết Luyện đại trại chủ là một người bạo tính khí, tức giận chính là Luyện nhi bệnh nặng chưa khỏi, các nàng lại đem chuyện có thể khiến cho người ta tức giận đẩy tới trước mặt nàng, tuy nói là tình huống bất đắc dĩ, chỉ là vẫn khiến cho trong lòng mình cảm thấy không thoải má.

Vì vậy đi tới, bước chân chậm lại, khe khẽ kéo kéo người bên cạnh, dùng ô che chắn, nhỏ giọng nói: "Luyện nhi, ta thấy bên kia ồn ào, e rằng đều là chút ít việc múa mép khua môi, lát nữa ngươi giao cho ta xử lý là được rồi, nếu như là kẻ vô lại, ngươi không cần đi ra chấp nhặt với bọn họ, để tránh phiền lòng."

Đề nghị này nếu như đổi lại là ngày thường, chỉ sợ sẽ nhận được phải ứng hoàn toàn ngược lại, bất quá tình hình lúc này khác biệt, bởi vì Luyện nhi ghét nhất là phiền phức, nhất là sự phiền phức mà nàng không có hứng thú, loại chuyện người người nhốn nháo tranh cãi vụn vặt này, chỉ e là nhìn thấy liền nhức đầu, lúc này bản thân vừa nói như vậy, nàng liền liếc mắt nhìn ta một cái, lại nhìn về phía đám người càng lúc càng gần kia một cái, tuy rằng có chút ít không quá tình nguyện, nhưng cuối cùng vẫn là nói: "Được rồi, loại chuyện này tình tính của ngươi có thể nhẫn nhịn hơn ta một chút, liền theo ý ngươi, chờ đến khi ngươi không giải quyết được, ta lại ra mặt cũng tốt."

Bản thân cười cười, không lên tiếng, tiếp tục che dù kéo nàng từ từ đi đến.

Cho dù là chậm rãi dạo bước, đến nơi trung tâm tranh chấp kia cũng không mất bao nhiêu thời gian, chờ đến khi chúng ta bước đến khu vực đập nước bằng phẳng, đã có người hô lên một tiếng, đám người lập tức tránh ra hai bên, từng người hành lễ, các nữ binh đang cùng đối phương đấu võ mồm cũng đều nhao nhao im lặng cúi đầu, chỉ còn lại vài người ngoài bị vây quanh ở chính giữa vòng tròn vẫn còn đang cao giọng ồn ào.

Lúc trước nghe người lính gác kia kể lại tình hình cụ thể, nhưng lại không có nhắc đến dung mạo và tuổi tác của người đến, lúc này vừa nhìn thấy, thế nhưng lại là ba nam một nữ, quả nhiên là bộ dạng của người sống trên núi, cũng là thể trạng của người sống trên núi, nam nhân cường tráng tráng kiện không nói, ngay cả nữ nhân kia cũng là cao lớn vạm vỡ, đứng cùng một chỗ, mang theo cảm giác sinh lực mạnh mẽ.

Kỳ thật lúc trước nói là đều cao giọng ồn ào, cũng là oan uổng cho bọn hắn, ba người nam nhân kia cũng không nói lời nào, chỉ là mỗi người đều nắm chặt dụng cụ leo núi bằng sắt, có vẻ có chút khẩn trương, nhất là một người tương đối trẻ tuổi nhất trong số đó, ngoài khẩn trương còn có một chút không biết làm sao, ánh mắt liên tục quét tới quét lui trong đám người, chóp mũi thấm mồ hôi, trên gương mặt ngăm đen xuất hiện một chút...Màu đỏ đáng ngờ.

Lưu ý đến chi tiết này, không khỏi âm thầm nhíu mày, cũng không bước tiếp về phía trước, lôi kéo Luyện nhi sóng vai đứng lại, có chút nghiêng ô, che phần lớn chân dung của chúng ta.

Trong số ba người bọn họ, nữ nhân cao lớn vạm vỡ kia cũng có vẻ dũng cảm hơn rất nhiều, nhìn tuổi tác khoảng chừng ba mươi bốn mươi, chính là bộ dạng phu nhân thường thấy nhất trong núi, trên giày dính bùn, kéo tay áo qua khuỷu tay, chống nạnh thành chữ bát (八), hoàn toàn là một tư thế tiêu chuẩn của... một hãn phụ*.

(*Người đàn bà đanh đá, hung dữ)

Vị hãn phụ này chính là lấy một địch nhiều, trong lúc giằng co giọng điệu không thua kém chút nào, hơn nữa cũng không ngu ngốc, lúc này thấy những người bên cạnh cũng không tiếp tục để ý tới nàng, nhanh chóng mang sắc mặt nghiêm túc nhìn về phía mọi người đang hành lễ, con mắt chuyển đến hai vòng, có lẽ đã hiểu rõ ra, liền khẽ nhếch miệng: "Cuối cùng người có thể làm chủ cũng đến rồi, ta nói tới nói lui với đám tiểu nha đầu cá ngươi, uổng phí!" Nói xong lại mở miệng hô lên: "Đại vương, ngài phải nói đạo lý a!" Liền dường như muốn nhào tới đây, lại bị hai bên trái phải ngăn lại.

Người này thấy bị ngăn cản, lại hùng hùng hổ hổ càn quấy không ngừng, người khác nhìn thấy, đừng nói là Luyện nhi, cho dù là ta cũng cảm thấy có chút không kiên nhẫn, lúc này cất giọng nói: "Nói chuyện liền nói, khóc rống náo loạn làm chi? Ngươi hảo hảo nói, chúng ta nghe là được, cố tình tiến đến phía trước là tự tìm phiền phức, đừng quên, hôm nay các ngươi có thể bình yên vô sự, hoàn toàn là do quy tắc trong trại bảo hộ, mà quy tắc này chính là do người đang đứng trước mắt ngươi thiết lập, chọc giận nàng, chỉ cần một câu, quy tắc này liền có thể thay đổi."

Lời nói này, không thể nghi ngờ chính là một loại khuyên bảo, thậm chí là một loại cảnh báo, cảnh báo đối phương phải biết nặng nhẹ, mà đối phương cũng thật sự là thức thời, lúc này sắc mặt của hãn phụ kia đột nhiên thay đổi, cuối cùng biến thành biểu lộ biết vâng lời, ngay cả âm thanh cũng dịu đi rất nhiều, quả nhiên là đứng lại bất động, chỉ khom lưng cười xoà nói: "Ai, ai nha, đại vương chính là đại vương, nói chuyện khí độ bất phàm a, hương hạ thô dân chúng ta không hiểu nhiều lắm, ngài tuyệt đối không nên trách tội, hôm nay tứ lý bát hương đều biết ngài là thay trời hành đạo a, trừ bạo giúp kẻ yếu, quy tắc tốt nhất, sẽ không động thủ với dân chúng, đó là cao nghĩa a!"

Một loạt những lời nói vuốt đuôi ngựa như vậy, thường nhân nghe xong có lẽ sẽ hưởng thụ, chỉ là vào trong tai bản thân lại chỉ là thập phần phản cảm, thấy nàng tựa như còn có ý muốn nói tiếp, cũng không lưu ý đến biểu lộ của Luyện nhi, nhanh chóng ngắt lời nói: "Được rồi, những lời thừa thải tiếp theo cũng không cần nói nữa, nghe nói các ngươi lén lút vào trong núi, lá gan thật sự không nhỏ, này xem như đã phạm vào quy tắc của sơn trại, nếu không nói rõ nguyên do, e rằng dù có nói những lời dễ nghe, cũng sẽ không dễ dàng buông tha cho các ngươi."

Ba nam nhân kia nghe xong lời này, không hẹn mà cùng run lên, sau khi liếc mắt nhìn nhau, càng thêm siết chặt lấy dụng cụ bằng sắt trong tay, phu nhân này lại tựa như cũng không quá sợ hãi, nghe xong lập tức đổi lại biểu lộ sầu khổ, mang vẻ mặt đưa đám nói: "Ai nha, chúng ta là người quy củ thành thật, quanh năm lên núi kiếm ăn, ngoại trừ một phần khí lực cũng không còn gì khác nữa, nếu như không phải bất đắc dĩ, nào dám đến đắc tội với các vị nữ anh hùng a, này không phải cũng là vì người nhà mới đánh liều sao, chính là nha đầu chết tiệt, nha đầu chết tiệt kia, thật là không để cho người ta bớt lo..."

Nàng vừa nói xong, vừa như muốn nhào vào đám người, nhưng vẫn là bị ngăn lại, chỉ có thể chỉ tay về một phía mà mắng, thuận theo phương hướng kia nhìn sang, chỉ thấy trong ngoài ba tầng người, có một thiếu nữ mang thần sắc khác biẹt với những người xung quanh, trên gương mặt không thấy được nửa điểm căm phẫn cùng phản cảm, chỉ có...Trốn trốn tránh tránh cùng kinh hoảng.

Khi ta nhìn thấy nàng, Luyện nhi cũng đã sớm theo ánh mắt mà thấy được, lập tức không cần nghĩ ngợi mà liền chọn đúng người mà nói: "Ngươi, đi ra, đừng chỉ đứng ở đó, xảy ra chuyện gì? Mau nói rõ ràng."

Bị chỉ trúng một cái, thiếu nữ gần như muốn bật khóc, ta hiểu được kỳ thật Luyện nhi không có dụng ý xấu, thậm chí là nhất định sẽ bảo vệ người, bất quá không quen nhìn thấy thủ hạ sợ hãi rụt rè mà thôi, đối với nàng mà nói, hành động sợ hãi là hoàn toàn không thể lý giải, tất nhiên cũng khó có thể thông cảm, vì vậy chỉ có thể thay nàng bổ sung nói rõ, đúng lúc Thiết Mục hai người đứng cánh thiếu nữ không xa, bản thân liền cất cao giọng nói: "Không sao, đi ra người khác cũng không thể dễ dàng làm gì được ngươi, San Hô, Cửu Nương, làm phiền các ngươi che chở cho nàng đi ra, dụng sách vạn toàn."

Thiết Mục hai người nghe nói, nhìn nha một chút, đều chen đến bên cạnh thiếu nữ, một người chắn phía trước, một người cùng thiếu nữ chậm rãi từ trong đám đông bước ra, quả nhiên hãn phụ kia thấy người đi tới, liền làm liều muốn xông tới, lại bị Thiết San Hô nghiêm mặt dùng thanh phong kiếm sáng ngời ngăn cản ở phía trước, dọa đến rút lui lại một bước, sững sờ một chút, lập tức bắt đầu khóc lóc, vừa khóc vừa mắng: "Ngươi nữ nhi bất hiếu không biết đại ân của phụ mẫu a, ta đem ngươi vất vả khổ cực nuôi lớn, bình thường hảo ăn hảo uống, không bạc đãi ngươi nửa điểm, không ngờ ngươi trộm tài vật trong nhà không tính, còn muốn bỏ nhà ra đi a, một cô nương, ngươi đem thanh danh đều ném đi hết a, ngươi khiến cho mặt mũi gia đình đều mất hết a! A nha —— "

Nàng ở bên kia khóc trời trách đất, gương mặt của thiếu nữ bị mắng lại thoạt đỏ thoạt trắng, toàn thân đều đang run, run rẩy một lát, lại đột nhiên cao giọng nói: "Đại ân của phụ mẫu, nữ nhi không dám quên! Thực sự không muốn bị bán đi như vậy, đêm hôm đó ở bên cửa sổ các ngươi đếm tiền nói chuyện, đừng cho là ta không nghe thấy! Mấy năm qua, nương đối với rất nhiều những lời cầu thân trong thôn đều mặc kệ, luôn miệng nói là vì muốn tốt cho nữ nhi, thì ra là đang treo giá, người trả giá cao không cần hỏi xanh đỏ đen trắng liền có thể được, nữ nhi không cam lòng, nữ nhi không chấp nhận!"

"Phì!" Đối mặt với những lời oán trách bất ngờ này, phụ nhân kia vội vàng gắt một cái, mắng: "Lệnh của phụ mẫu, lời của mối mai, hôn nhân đại sự há có thể cho phép ngươi tự mình làm chủ? Gả cho nhà giàu làm thiếp cũng tốt hơn gặp cảnh khốn cùng, người ta để mắt đến ngươi, là phúc khí của ngươi, là vất vả của người làm phụ mẫu! Nếu không mười mấy năm qua nuôi dưỡng ngươi đến da mịn thịt mềm, để làm cái gì!"

Lần này giằng co đến đây, đã là tra ra manh mối, có lẽ những người ở xung quanh hẳn là đã biết rõ sớm hơn chút ít so với ta và Luyện nhi, cho nên trong chớp mắt, bản thân cảm thấy rất kỳ quái vì sao những trại binh này lại nguyện ý nói lý lẽ với bọn hắn, nay liền hiểu được, ở đây, đúng là người làm phụ mẫu kia đã chiếm đạo lý.

Nữ tử mệnh tiện, nhìn thấy sư phụ và Luyện nhi quá lâu, cơ hồ đã quên mất điều này.

Tranh chấp vẫn còn tiếp tục, tỉ lệ là một câu đối mười câu, tuy rằng thiếu nữ muốn phản kháng, tựa như hoàn toàn không nói lại mẫu thân của mình, mà ba người nam tử đứng bên cạnh phu nhân cũng thay đổi thái độ sợ hãi ban đầu, đối với thiếu nữ chỉ trích không ngớt, những nữ binh ở bên cạnh, tuy rằng mặt mũi tràn đầy tức giận phản cảm, thứ có thể trợ giúp, rõ ràng cũng không nhiều, phản phản phục phục chính là vài câu qua lại, chỉ có Thiết San Hô đang cố gắng chỉ trích hành động bán nữ cầu vinh của đối phương, nói: "Nàng hẳn là nên trốn, thế nào!"

Nghiêng đầu nhìn nhìn Luyện nhi, tuy rằng trời nhiều mây, chiếc ô vẫn là in lên một vệt bóng mờ trên phần lớn gương mặt của nàng, nét mặt của nàng là hoang mang, khó hiểu, còn có trộn lẫn không vui không kiên nhẫn, sự không kiên nhẫn càng trở nên nồng đậm hơn so với lúc trước, ta quay đầu về phía đám đông: "Câm miệng!"

Khi quát lớn một tiếng này, bất tri bất giác rót chút nội lực vào, vì vậy đám người quả nhiên liền ngậm miệng lại, bao gồm của người hãn phụ kia.

Hài lòng với sụ thanh tĩnh bên tai, tiếp theo, liền tỏ ý với thiếu nữ mà nói: "Ngươi tới đây, đến phụ cận nói chuyện." Thấy nàng do dự một chút, sau đó được Mục Cửu Nương động viên vẫn là đi sang bên này, mà Thiết San Hô ở bên cạnh, cẩn thận đề phòng người gây rối.

Khi khoảng cách thu nhỏ lại đến chỉ có hai, ba bước, khe khẽ phất tay áo, vì vậy Mục Cửu Nương kéo nàng dừng bước, nhân cơ hội này, bản thân quan sát tỉ mỉ nữ hài một lần, xác thực cũng rất khá, đáng tiếc hiện tại sắc mặt trắng bệch, đôi mắt ngấn nước... Sau khi dò xét, dùng âm lượng mà mọi người đều có thể nghe thấy, ta hỏi: "Hiện tại, ta hỏi ngươi vài câu, ngươi nhất định phải hảo hảo lắng nghe, hảo hảo suy nghĩ, nghe cho rõ ràng, nghĩ cho thông suốt, lại đến trả lời, ngươi có hiểu không?"

Thiếu nữ liên tục gật đầu, mặc dù còn có một chút run rẩy, chỉ là đã nâng tay áo lau đi nước mắt.

"Tốt, ngươi nghe." Ta chậm rãi hít vào một hơi, mở miệng nói: "Thế sự này, nữ tử giống như đồ vật, vị giá tòng phụ, ký giá tòng phu, phu tử tòng tử, rất nhiều người cho rằng liền là chính đạo, người nhà của ngươi muốn gả ngươi hoặc là bán ngươi, nếu ngươi từ chối, nửa cuộc đời sau nếu không hài lòng, lại không nhất định có thể đảm bảo áo cơm không lo, hôm nay ngươi vì cầu cốt khí mà vào rừng làm cướp, có lẽ là đội trời đạp đất, nhưng từ này phải là tay làm hàm nhai, chịu vất vả khốn khổ, thậm chí có lo lắng về tính mạng, có lẽ không biết được lúc nào liền phải máu phun ra năm bước, ngươi, có nghĩ thông suốt sao?"

Nàng quả nhiên đang suy nghĩ, nhưng không nghĩ bao lâu liền phịch một tiếng mà quỳ xuống, khấu đầu nói: "Ta không có đọc qua sách, nhưng thực sự không muốn làm mao xí thư trùng*, thà rằng phải trông coi thật nhiều cặn bã cũng muốn sống tạm bợ, chết không sợ, chỉ sợ sống không bằng chết, cầu xin trại chủ nhận lấy ta, chỉ cần là tay làm hàm nhai, chuyện gì ta cũng đều sẽ học, đều chịu làm! Tâm ý này đã quyết, tuyệt không đổi ý!"

(*Dòi bọ trong nhà vệ sinh)

Theo nàng kiên quyết khấu đầu trên mặt đất, không biết vì sao, âm thầm thả lỏng tâm tình, bản thân cười nói: "Tốt, hôm nay mỗi chữ mỗi câu, ngươi phải nhớ kỹ mới được, còn có, ta cũng không phải là trại chủ, bất quá lời của ngươi, trại chủ nàng cũng đều nghe thấy được."

Quét nhìn bốn phía, thần sắc trên mặt người bên cạnh cũng ít nhiều thả lỏng, Thiết Mục hai người cũng lộ ra dáng tươi cười, mà người bên cạnh mỉm cười nhìn ta, tựa hồ đang muốn nói gì đó, đột nhiên lại bị một tiếng kêu khóc cao giọng cắt ngang.

"Không có đạo trời a!" Người cao giọng kêu khóc không phải ai khác, chính là hãn phụ đến đòi nữ nhi kia, nàng dường như cảm thấy có dấu hiệu không đúng, cũng không lại cố làm ra vẻ, liều mạng hướng tới đây cướp người, dưới sự kích động của nàng, ba người nam tử kia cũng rục rịch, nhưng không lớn mật giống như nàng, đối mặt với bội đao sáng ngời ở xung quanh, chỉ dám phô trương thanh thế làm dáng một chút mà thôi, ta nói: "Các ngươi đi đi, nữ nhi da mịn thịt mềm các ngươi nuôi dưỡng để đổi lấy tiền đã chết, từ nay về sau sinh mạng của nàng là do chính nàng, là do sơn trại này, nếu như nguyện ý, các ngươi có thể đến trướng phòng* nhận vài lượng bạc, xem như nàng báo đáp nhiều năm dưỡng dục của các ngươi."

(*Phòng thu chi)

Những lời này vốn là kết thúc, cũng là hảo tâm, không ngờ đổi lấy lại là sự phát tác càng thêm cuồng loạn, phụ nhân kia thấy đại thế đã mất, liều lĩnh nhảy dựng lên, túm lấy thiết khí trong tay một nam tử liền hướng nữ nhi thân sinh đánh tới, lại bị Thiết San Hô tung người nhảy lên, liền dễ dàng chặt đứt hung khí, ngã ngồi trên mặt đất.

Ăn này một lần thiệt thòi này, nàng lại tựa như còn chưa được giáo huấn, giở trò vô lại ở ngay tại chỗ, ngồi dưới đất nắm tóc khóc lóc không ngừng, có lẽ thật sự là bay mất con vịt quá lớn rồi...Trong lúc đang nghĩ như vậy, lại thấy người này nhảy dựng lên, mắt đỏ chỉ vào nữ nhi, nước miếng văng ra tung tóe mà mắng: "Ngươi nha đầu chết tiệt, đừng tưởng rằng nơi này là chỗ tốt đẹp gì! Đừng tưởng rằng người ở đây liền thực sự đối tốt với ngươi! Mọi người đều đã trở mặt, ta cũng không sợ nói cho ngươi biết, ngươi ở lại nơi này sớm muộn cũng thành thứ thủy tính dương hoa*! Người ở nơi này cũng không sạch sẽ, đều là dơ bẩn, rất bẩn! Tìm không thấy nam nhân, liền đói khát khó nhịn mà cùng nữ nhân thông đồng, ngươi sớm muộn gì cũng sẽ bị các nàng mạo phạm! Ha ha! Muốn cầu sạch sẽ, không có cửa đâu! Đáng đời, báo ứng, không biết suy xét!"

(*Dâm loàn, hư hỏng)

-------------

Chúc mừng năm mới muộn.

Truyện convert hay : Nông Kiều Có Phúc
Chương Trước/253Chương Sau

Theo Dõi