Chương Trước/253Chương Sau

Ma Nữ Nghê Thường

Chương 145: Tiếng Tiêu Trong Tuyết

Nhanh đi, là hai chữ cuối cùng Mục Cửu Nương nói với ta lúc ấy, sau đó nàng liền đẩy ta ra, một mặt lại chui trở về động tuyết nhỏ hẹp kia, chuyên tâm làm chuyện mà nàng cảm thấy nên làm nhất vào giờ phút này.

Nhìn qua cửa động kia một lần cuối cùng, ta cũng chỉ có thể lặng lẽ đứng lên, xoay người cất bước, đi làm chuyện mà bản thân cần làm.

Nhân mạng là bình đẳng, nhưng nếu không ở trong mắt cùng một người tính mạng tất nhiên là bất bình đẳng, thân sơ khác biệt, tình nghĩa khác biệt, phân lượng tất có khác biệt, nếu muốn ta chọn, có lẽ trên đời này ta chỉ nguyện ý vì hai người mà không màn sống chết, còn lại, chỉ có thể xem xét tình huống mà quyết định.

Mà Thiết Mục hai người, mặc dù không phải người nặng nhất trong lòng, lại tuyệt không phải là người quen biết hời hợt, đối với ta các nàng rất có thể là những người duy nhất trên thế giới này xứng với hai từ bằng hữu.

Vì bằng hữu, khi lâm vào tình cảnh khó khăn, dốc toàn lực trợ giúp.

Phía bên kia sườn dốc phủ tuyết vẫn còn đang giằng co, hai nhóm người không ai nhường ai, bầu không khí giằng co dường như kéo căng đến cực hạn tùy thời có thể bùng nổ, ta cũng không có tận lực che giấu hành tung, cước bộ phát ra thanh âm trên mặt tuyết như sớm thông báo với mọi người, dù là như vậy, trong tình huống như thế này, nhìn thấy có người không nhanh không chậm từ sườn dốc phủ tuyết đột nhiên xuất hiện, vẫn là làm cho mọi người có mặt ở đây hiện ra thần sắc kinh ngạc.

Nếu như quang minh chính đại lộ mặt, sức lực tất nhiên đã là không đủ, theo phương hướng đi tới, cách nhóm người Mộ Dung Trùng gần hơn so với Nhạc Minh Kha, dứt khoát trực tiếp đi tới gần bọn hắn, đối phương nhìn thấy ngay trước mắt, không biết hư thật, ngược lại không tiện manh động, cùng lui về phía sau mấy bước, lúc này mới lấy lại tinh thần, Kim Độc Dị biến sắc, quát: "Đừng lại tới gần! Gần chút nữa chúng ta liền không khách khí!" Vừa nói vừa cướp lấy người trong tay Mộ Dung Trùng, chỉ như loan câu, đặt lên cổ nữ hài mà hắn vừa kéo qua!

Dừng bước chân một chút, chậm lại rất nhiều, nhưng vẫn không triệt để dừng lại, vừa giống như không để ý đến mà chậm rãi tiến lên vài bước, vừa nhìn chằm chằm nam nhân đang đứng ở chính giữa kia, lắc đầu nói: "Mộ Dung Trùng, ngươi thật sự làm cho ta thất vọng, hành vi của ngươi lúc này, quả thực so với lúc trước khi làm lục lâm cường đạo còn không bằng a..."

Người kia lại không chút xấu hổ, ngẩng đầu đáp: "Ngươi cũng làm cho ra thật thất vọng a, cô nương, ta vốn còn hy vọng chẳng qua là một sự hiểu lầm, không nghĩ tới ngươi lại xuất hiện ở đây, xem ra thật sự là có dây dưa vơi tên khâm phạm của triều đình này, cô nương, ta khuyên ngươi một câu, trợ giúp khâm phạm chính là địch nhân của triều đình, địch nhân của triều đình cũng chính là địch nhân của thi vệ đại nội, tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt!"

Tuy rằng hắn tràn đầy tự phụ, thực sự vẫn thập phần cẩn thận, vừa nói chuyện, vừa lui về phía sau, bên này ta chậm rãi bước lên trước một bước, bên kia hắn liền chậm rãi lui ra phía sau một bước, luôn bảo trì khoảng cách nhất định, hắn lui, hai lão đầu Kim Độc Dị cùng Ưng Tu Dương cũng theo bản năng mà lui theo, nhìn bọn hắn cách sườn dốc phủ tuyết chỉ còn vài bước chân, liền giật khóe môi vẽ ra một nụ cười khẽ, một bên vẫn là chậm rãi tiếp cận, một bên khịt mũi nói: "Đại nội thi vệ? A, rất giỏi, nghe qua so với sơn tặc liền chính nghĩa hơn rất nhiều, nhưng mà đường đường thị vệ đại nội, hôm nay lại giam giữ một nữ tử hôn mê bất tỉnh làm con tin, này há lại là hành vi chính phái sao?"

Lần này cuối cùng Mộ Dung Trùng cũng hiện ra một chút lúng túng, chỉ là rất nhanh nghiêm mặt nói: "Nữ tử này dẫn người đánh huyện nha, vốn là có tội, ta bắt nàng cũng không tính là bắt sai, huống chi hôm nay ta đã không phải là người trong giang hồ, cái gì chính phái tà phái, không liên quan đến ta, ta là binh, binh giả ngụy đạo dã*, đạo lý hiển nhiên."

(*Dùng binh đánh giặc là hành động dối trá là câu cửa miệng rất nổi tiếng của các vị tướng. Thông thường, nếu có thể tấn công thì giả như không thể tấn công, muốn đánh như giả như không muốn đánh, muốn hành động ở gần nhưng giả như muốn hành động ở xa, muốn hành động ở xa nhưng lại giả như muốn hành động ở gần. Lấy lợi mà dụ kẻ tham, chiến thắng kẻ loạn, phòng bị kẻ có thực lực, tránh kẻ thù mạnh, khiêu khích kẻ hay giận dữ. Địch khinh thường thì làm chúng thêm kiêu, địch nhàn hạ thì làm chúng vất vả, địch đoàn kết thì làm chúng ly tán. )

"Mộ Dung Trùng! Đủ rồi, ngươi nói với nàng nhiều như vậy làm gì?" Kim Độc Dị ở bên cạnh mặt mũi tràn đầy không nhịn được mà nói: "Nàng lại đến, chúng ta sẽ không lui nữa! Vẫn phải cẩn thận Nhạc Minh Kha bên kia sẽ thừa cơ quấy phá!"

Một tiếng kêu của hắn, Mộ Dung Trùng như được nhắc nhở, cũng lập tức nói: "Cô nương, xin dừng bước! Ta không muốn động thủ với ngươi, nhưng nếu như ngươi lại bước đến phía trước, chúng ta liền thật sự không thể khách khí với ngươi nữa!" Lời còn chưa dứt, Ưng Tu Dương bên cạnh bước lên hai bước, phất trần trong tay giống như uy hiếp mà giơ lên.

Nhìn thấy người này đã triệt để hồi thần lại, bản thân nhiên cũng không dùng sức mạnh, huống chi mục đích cũng đã đạt được, vì vậy cười cười, từ từ lui về phía sau vài bước, bỗng nhiên xoay người phi thân lên xuống hai cái, kéo ra khoảng cách cùng bọn họ, đứng ở bên cạnh Nhạc Minh Kha, bày ra một tư thế muốn sóng vai nghênh quân địch.

Nhưng giờ phút này chuyện thật sự muốn làm cũng không phải là nghênh đón địch, mà là một cách để "câu giờ".

"Trúc cô nương, việc này nguy hiểm, ngươi kỳ thật không cần..." Nhạc Minh Kha thấy ta đáp xuống bên cạnh, vẫn là cầm kiếm đứng thẳng, thân thể không động, lại nhíu mày nói như vậy, nâng tay phất xuống cắt ngang lời hắn, nói: "Không cần nhiều lời, ta không biết ngươi có bao nhiêu coi trọng Thiết San Hô, lại có quan hệ như thế nào với nàng, chỉ biết rõ nàng là nữ nhi của Thiết lão gia tử, là nghĩa muội của Luyện Nghê Thường, bản thân cũng gọi nàng một tiếng muội tử, không có gì đáng để nói là 'Không cần'."

Ngoài miệng nói chuyện, trong lòng lại thật sự không nghĩ đến những thứ này, bí quyết "câu giờ", nên câu giờ như thế nào? Làm sao có thể thông báo với Nhạc Minh Kha, nói cho hắn biết phải câu giờ, và tại sao lại phải câu giờ? Đối phương ba người đều là cao thủ tai thính mắt tinh, chút khoảng cách này nói xa thì không xa, nói chuyện cho dù không nghe được, ta cũng sợ sẽ lô chuyện thông qua khẩu hình phát âm, đưa lưng lại phía quân địch nói chuyện lại càng là nguy hiểm, vừa nhìn qua liền biết là có vấn đề.

Ý niệm trong đầu xoay nhanh, bên kia cũng đã không chịu nổi, cuội nói chuyện bởi vì có người xuất hiện mà nhất thời gián đoạn lại được tiếp tục, bản thân muốn câu giờ, đối phương lại rõ ràng là không muốn như vậy, Nhạc Minh Kha võ công cao cường, ba người này hợp lực đối phó với hắn không phải nhất thời nửa khắc là có thể giải quyết được, lúc này lại có thêm ta đến viện quân, mặc dù phân lượng không tính là quá đủ, chỉ là dù sao nơi này cách Minh Nguyệt hạp quá gần, ta có thể xuất hiện, sát tinh kia tất nhiên lúc nào cũng có thể xuất hiện, đạo lý này có lẽ mọi người đều nghĩ thông suốt, ba người kia trao đổi ánh mắt, Kim Độc Dị liền hét lớn: "Ta mặc kệ các ngươi tới bao nhiêu người, có chủ ý quỷ quái gì, hôm nay Thiết San Hô đang trong tay chúng ta, cho dù Ngọc La Sát có đến cũng vậy thôi! Nhạc Minh Kha, ngươi nhanh chóng thúc thủ chịu trói! Còn có tiện nha đầu kia, ngươi đối với nơi này quen thuộc, ngoan ngoan dẫn một con đường tốt đưa các đại gia rời núi! Nếu như dám đùa cợt giở thủ đoạn, ta sẽ khiến cho nàng chết oan chết uổng!"

Vô duyên vô cớ bị người ta nhục mạ, nói rằng trong lòng không có nửa điểm hỏa khí là giả, chỉ là lúc này đang là thời khắc mấu chốt tất nhiên không thể tự loạn trận cước, thản nhiên liếc nhìn hắn một cái, thấy người này một chân chẳng qua là suy yếu đặt xuống đất, trọng tâm có chút bất ổn, trong lòng liền hiểu rõ, lúc này cười nói: "Ân, Kim lão đầu, thế nào? Mắt cá chân không thoải mái sao? Thật đúng là vất vả cho ngươi rồi, lúc trước ở đạo quán vì muốn trốn chạy thoát chết, một chiêu con lừa lăn xuống sườn núi có thể dùng đến vi diệu như vậy, hôm nay lại phải mang theo vết thương mà trèo đèo lội suối, có chút không chịu nổi đi?"

Kim Độc Dị cũng coi như nhân vật thành danh đã lâu, dù là bình thường giảo hoạt đa đoan, lúc này bị một vãn bối chê cười như thế, cũng không nhịn được, khuôn mặt phát thành màu gan heo, đang định phát tác, Mộ Dung Trùng lại xuất thủ vỗ vỗ hắn mà nói: "Kim huynh, lúc trước ngươi nói ta không cần dây dưa cùng nàng, lúc này sao lại để bản thân bị kích động rồi? Chúng ta nói chuyện chính sự quan trọng!" Nói xong cũng hướng bên này quát: "Nhạc Minh Kha, nhàn thoại xong rồi! Điều kiện của ta rốt cuộc ngươi có đáp ứng hay không? Nếu như ngươi thành thật theo ta hồi kinh diện thánh, mọi chuyện đều dễ nói, nếu không, đừng trách ta bất nhân bất nghĩa!"

Không hổ là có kinh nghiệm giang hồ, bọn hắn nhắc nhở lẫn nhau như vậy, khiến cho ta không tìm được kẽ hở, Nhạc Minh Kha cũng bận quan tâm quá nhiều, lập tức kích động nói: "Hừ, lúc trước đã nói, tính mạng của Nhạc mỗ ta không đáng giá, các ngươi muốn liền cứ việc đến đây là được rồi, nhưng ta không tin các ngươi, muốn ta thúc thủ chịu trói cũng được, trước tiên đem con tin thả ra!"

"Ai sẽ tin ngươi!" Ưng Tu Dương lúc này kêu lên, Nhạc Minh Kha nghe xong lông mày dựng lên, liền phản bác: "Nhạc mỗ nhất ngôn cửu đỉnh, so với loại người bại hoại như ngươi tốt hơn rất nhiều! Đừng cho là ta không biết, sau khi ta thúc thủ chịu trói, các ngươi liền muốn đem San Hô hiền muội đi uy hiếp Ngọc La Sát đi? Hừ hừ, thật là tính toán rất hay a!"

Lời hắn nói, cũng chính là suy nghĩ của ta, nhưng giờ phút này cục diện xác thực đối với chúng ta bất lợi, "Việc này không phải do ngươi quyết định!" Kim Độc Dị kêu gào: "Nếu như ngươi không nghe theo, ta liền trực tiếp bẻ gãy một ngón tay của nàng, lại không đáp ứng, liền bẻ gãy ngón thứ hai, ta ngược lại muốn xem xem, Nhạc đại hiệp có tình có nghĩa có thể trơ mắt nhìn nàng bị bẻ gãy bao nhiêu ngón tay!" Nói xong liền nắm lấy bàn tay của Thiết San Hô, làm bộ dạng thực sự muốn bẻ xuống!

"Khoan đã!" Bên này cơ hồ là hai người đồng thời lên tiếng, ta thấy người bên cạnh dường như đã muốn thỏa hiệp, trong lòng khẩn trương, hung hăng nắm lấy y phục của hắn kéo lại phía sau, đoạt lời nói trước, lớn tiếng nói: "Ta mặc kệ các ngươi muốn Nhạc Minh Kha như thế nào, nhưng trước tiên các ngươi phải cam đoan người trong tay là bình yên vô sự, lúc này ta thấy San Hô mềm nhũn thần trí đều không có, không phải là đã trúng độc thủ của các ngươi rồi đi?"

Khi kéo y phục ra sau, ngón tay thuận thế nhanh chóng điểm ba điểm trên lưng hắn, ba điểm lần lượt là vị trí của ba người đứng đối diện, xuống chút nữa vẽ một đường ngang, điểm một điểm thứ tư.

Trong chớp mắt Nhạc Minh Kha run lên một cái, liếc nhìn ta một cái, lại gật đầu, nói tiếp: "Ân...Đúng Vậy! Cho dù các ngươi không thể thả, ít nhất cũng phải cho ta xem nàng có mạnh khỏe hay không, độc sa chưởng của Kim Độc Dị giang hồ đều biết, nếu như đã âm thầm tung độc thủ gì, ta cần gì phải quản nhiều như vậy, cùng lắm thì liều đến đồng quy vu tận cùng các ngươi, báo thù cho nàng là được!"

Yêu cầu này tuyệt đối không tính là quá phận, sau khi đối phương hai mặt nhìn nhau một lần, Mộ Dung Trùng liền nắm cổ áo của người trong tay đem kéo đến, liền điểm vào mấy chỗ yếu huyệt, chỉ thấy Thiết San Hô vốn đang hôn mê co rút thân thể một cái, hít vào một hơi, khoan thai mà tỉnh lại, lúc vừa khôi phục tri giác còn có chút mông lung, mở mắt ra nhìn xung quanh một chút, sững sốt, đột nhiên trừng lớn, giãy giụa hướng về phía chúng ta kêu lên: "Trúc tỷ tỷ! Nhạc đại ca! Tại sao các ngươi lại ở đây? Đi mau! Bọn hắn không có hảo tâm, không cần trúng kế của bọn hắn!"

Mộ Dung Trùng võ công cao cường, bên cạnh lại có Kim Ứng hai người làm hộ vệ, tất nhiên không sợ một chút giãy giụa như vậy của nàng, ngược lại cười nói: "Các ngươi xem, không phải nàng đang rất tốt sao sao? Chúng ta là trao đổi công bằng, ta tuyệt đối sẽ không biến nàng thành phế nhân để lừa gạt người khác."

"Chưa hẳn!" Nhạc Minh Kha nhãn châu xoay động, nói: "Âm phong độc sa chương là vượt bậc trong võ lâm, nếu như tác động vào phế phủ, mặc dù nhất thời nhìn như không có việc gì, mười ngày nửa tháng sau cũng sẽ mất mạng, ta không thể không làm rõ, nếu như đã bị tổn thương, vậy thì phải nhanh chóng cứu chữa!" Nói xong lại ôn nhu khẽ nói đối với Thiết San Hô: "San Hô hiền muội, ngươi hít sâu vào một hơi, xem xem xương sườn có mơ hồ đau đớn hay không?"

Cho tới bây giờ Thiết San Hô là một nha đầu lanh lợi, lúc này thấy ta và Nhạc Minh Kha đều nhìn chằm chằm vào nàng, hận không thể nói ra gì đó, lập tức mở to mắt nhìn, theo lời mà hít vào một hơi, lớn tiếng kêu lên: "Ai nha! Hình như là có chút đau nhức!"

Kim Độc Dị nghe nói liền giận tím mặt, cho Thiết San Hô một cái tát, quát: "Ăn nói bừa bãi! Ta dùng Âm phong độc sa chưởng với ngươi khi nào!" Sắc mặt Mộ Dung Trùng cũng trầm xuống, nói: "Các ngươi muốn lừa gạt?"

Tiếng bạt tai thanh thúy, Nhạc Minh Kha gần như không thể kìm nén được, ta vừa gắt gao nắm lấy hắn, vừa nói: "Trong lúc tuyết lở hỗn loạn, ai dám cam đoan chuyện gì? Mộ Dung Trùng, ta tin ngươi không phải là loại người tiểu nhân ám toán, chỉ là không tin hai người bên cạnh ngươi, nếu như San Hô nói như vậy, ngươi nên để chúng ta an tâm mới đúng... Nếu không..." Tính toán, nói như vậy đã một thời gian, Cửu Nương bên kia cũng nên hành động không sai biệt lắm, liền nói: "Nếu không, ta tới bắt mạch cho nàng? Ta cũng xem như là thô thông y lý, lý thuyết y học, hơn nữa luận võ công, các ngươi cũng không cần sợ ta mới đúng?"

Một kiến nghị mạo hiểm như vậy, đối phương ba người còn có chút do dự, ngược lại bản thân Thiết San Hô kêu lên, nói: "Không được, không được! Trúc tỷ tỷ ngươi đừng tới đây! Bọn hắn không có tin nghĩa! Vạn nhất đợi đến khi ngươi đến đây cũng ha độc thủ ngươi, ta liền thực có lỗi với Luyện tỷ tỷ! Như vậy đi, ta, ta...Ta thổi một thủ khúc cho các ngươi nghe, là thụ nội thương hay là ngoại thương, nghe trung khí trong tiếng tiêu có thể biết được."

Nghe nói trong lòng có chút căng thẳng, không biết tại sao, rất không muón tiếp nhận đề nghị này của nàng, trong tiềm thức đang không ngừng mâu thuẫn, dường như cùng với tiếng tiêu này, sẽ có thứ gì đó không thể lấy lại được.

Nhưng ngay lúc này Nhạc Minh Kha lại nhẹ gật đầu, nói: "Cũng tốt, San Hô hiền muội, ngươi liền thổi một khúc, thổi một khúc khó một chút, để ta có thể hảo hảo phân biệt ra được." Nói xong nhìn ta một cái, kỳ thật dùng phương pháp này để kéo dài thời gian quả thật không tệ, cũng có thể làm yểm hộ cho hành động của Mục Cửu Nương, hơn nữa rất có thể Luyện nhi đang trên đường đến đây, tiếng tiêu này còn có thể dẫn đường cho nàng, có thể nói là tính toán hoàn mỹ, không có đạo lý bởi vì một chút bất an khó hiểu mà bác bỏ...Trong lòng quyết định, rốt cuộc cũng liền từ từ gật gật đầu.

Bên này chúng ta đã nhất trí, đối thủ bên kia giống như cũng không có phản đối quá lớn, có lẽ thực sự lo sợ Nhạc Minh Kha cho rằng con tin đã hết thuốc chữa, liều mạng sẽ gây phiền phức a, Mộ Dung Trùng nói: "Tốt, thổi đi!" Nói xong nhìn sang Kim Độc Dị ở bên phải một lần, giống như muốn căn dặn gì đó, nhưng sau khi nhìn thấy sắc mặt điên tiết kia liền đổi chủ ý, bàn tay đặt lên xương tỳ bà ở đầu vai Thiết San Hô, một tay đặt ở hậu tâm của nàng, nói: "Thổi một khúc thì thổi một khúc, nếu ai dám có chút dị động, một chưởng lực này của ta, cho dù võ công của nàng cao hơn gấp mười lần, lục phủ ngũ tạng cũng nhất định bị ta đánh cho rách tả tơi! Các ngươi liền tự giải quyết cho tốt!"

Cứ như vậy, Mộ Dung Trùng đứng ở chính giữa, Ưng Tu Dương cùng Kim Độc Dị đứng ở hai bên tạo thành hình cánh cung, chăm chú nhìn thẳng sang chúng ta, có thể nói là đề phòng thập phần nghiêm mật, Thiết San Hô dưới sự khống chế của Mộ Dung Trùng, nhẹ nhàng rút hông lục ngọc tiêu ở bên hông ra, vừa mới đặt lên môi, ta bỗng nhiên tiến đến trước một bước nhỏ, ôn nhu nói với nàng: "San Hô muội muội, từ từ sẽ đến, đừng sợ, ta cùng Nhạc đại ca sẽ bảo vệ ngươi an toàn...Người trong lòng của ngươi liền ở đây an nhiên không có việc gì, lúc này chuyện gì ngươi cũng đừng nghĩ, hảo hảo thổi một khúc cho nàng nghe a."

Tuy rằng cảm thấy có chút xin lỗi Nhạc Minh Kha ở sau lưng, chỉ là lúc này đem tin tức cần thiết truyền đạt ra mới chính là điều quan trọng nhất, quả nhiên, Thiết San Hô nghe xong, ngỡ ngàng nhìn nhìn Nhạc Minh Kha, lại nhìn ta, trong mắt bỗng dưng hiện ra kinh hỉ, nhưng lại hiện lên một chút thống khổ, gật gật đầu, đem lục ngọc tiêu đặt bên môi, khe khẽ bắt đầu thổi.

Nhạc lý các loại, bản thân cũng không hiểu lắm, huống chi hiện tại cũng không có tâm nghĩ tới chuyện thưởng thức, cho dù như vậy, thực sự cũng nghe ra đại khái, khi nàng vừa mới thổi lên, thanh âm quá mức nhỏ, vốn là bình thản mang theo thoải mái vui mừng, giống như đứa trẻ, còn vui vẻ, thiên chân vô tà, mỗi ngày vô ưu vô lự, thời gian dần qua càng thổi càng cao, phút chốc biến đổi, dường như từ xuân đến hạ, sau một tiếng sét, chuyển thành nhè nhẹ mưa phùn, mưa bụi dày đặt, mỗi một chút bên trong đều bao hàm lâu dài, lại dường như là đang cùng người yêu dắt tay đồng du, trong lúc tình đang nồng, liên tục thầm thì nhỏ nhẹ, làm say lòng người...Ta không khỏi quay đầu nhìn một chút, nhìn thấy Nhạc Minh Kha cũng bị tiếng tiêu dẫn dắt, tựa như đắm chìm trong hồi ức.

Quay đầu qua, không tiện nói cho hắn biết, những kỷ niệm lưu luyến của Thiết San Hô lúc này, lại hoàn toàn không có liên quan đến những hình ảnh đang xuất hiện trong đầu hắn.

Mọi người đều có suy nghĩ riêng của mình, trên đỉnh núi tuyết chỉ có tiếng tiêu quanh quẩn vang vọng, nhạc khúc biến đổi liên tục, nhiệt tình đến cực điểm, bỗng từ hạ vào mùa thu, tựa như thời tiết đột nhiên chuyển lạnh, vạn vật tàn lụi, làm cho người ta khó lòng phòng bị, tiếng tiêu kham khổ, trong bi ai lại ẩn chứa tình cảm oán giận không cam lòng, một dòng thanh âm mong manh như tơ nhện, ly nhân thoại biệt, nhược đoạn nhược tục, giống như tiếng than khóc lại giống như lời tiễn biệt tràn đầy gian khổ, trừ khi là ý chí sắt đá, nếu không thật sự là nghe thấy sẽ khiến người ta bi thương, thanh âm vang vọng không dứt, Mộ Dung Trùng liền quát lớn: "Dừng lại! Được rồi, không cần thổi nữa! Còn nghe chưa đủ sao?" Đúng là trong lòng có chút rối loạn.

Mặc dù ta cũng bị một khúc tiêu chí tình chí nghĩa của San Hô tác động, nhưng trong lòng còn có chuyện cần để tâm, một mực không có dừng suy nghĩ, nhìn thấy đối phương như vậy, đang muốn mở miệng kích động, lại bị Nhạc Minh Kha đi tới đưa tay ngăn lại, chỉ thấy khóe mắt của hắn thấm ướt, thần sắc cảm khái, thở dài nói: "Đủ rồi...Đã đủ rồi, đều đã đủ rồi, Mộ Dung Trùng, chúng ta cũng đừng lại đấu tâm cơ lẫn nhau nữa, ngươi thả nàng, ta theo ngươi đi là được."

"Tốt, sảng khoái!" Mộ Dung Trùng gật đầu nói: "Nếu ngươi đã như vậy, ta cũng cam đoan nha đầu kia an nhiên không có việc gì, chẳng qua là có một điều, ngươi phải chặt cánh tay phải dùng kiếm kia xuống!" Nhạc Minh Kha cả kinh nói: "Vì sao?" Chỉ thấy Mộ Dung Trùng lạnh lùng nói: "Võ công của ngươi cao cường, trói ngươi cũng vô ích, điểm huyệt tự bản thân ngươi có thể giải được, lần này đi Kinh thành vạn dặm trường hành, ngươi không tin ta, ta cũng không tin ngươi, nếu như ngươi thật sự nguyện ý giao vận mệnh cho ta, một cánh tay phải lại tính là cái gì? Hay là, ngươi sợ đau sao?"

Cái này thật sự là triệt để rối loạn dự định, phiền toái hơn là Nhạc Minh Kha tựa hồ sẽ xử trí theo cảm tính, tâm ý đã quyết, vô luận ở bên kia Thiết San Hô khuyên can cái gì, ta bên này ám chỉ thế nào, hắn đều dường như không nghe thấy, chỉ hơi do dự một chút, liền gật đầu nói: "Quân tử nhất ngôn, khoái mã nhất tiên! Ta đều do ngươi bài bố, nhưng không cho phép ngươi làm hại đến nàng." Mộ Dung Trùng gật đầu nói: "Người nào đổi ý, giang hồ bất dung, di tiếu thiên hạ*!" Nhạc Minh Kha quát lớn: "Tốt!" Đổi thành tay trái cầm kiếm, liền muốn vung lên chém xuống cánh tay phải!

(*Thiên hạ chê cười)

Ngay thời thời khắc sự việc sắp xảy ra, bỗng nhiên một tiếng nổ mạnh vang lên! Một phần đọng tuyết trên sườn núi phía sau lưng ba người Mộ Dung Trùng đột ngột vỡ toang! Những khối tuyết lớn bắn ra tứ phía, trong tuyết bụi một nhân ảnh run tay đánh ra vài đạo hàn quang lòe lòe, chính là hồ điệp tiêu mà Mục Cửu Nương am hiểu nhất!

Quá đột ngột, cũng quá gần, chỉ thấy ba người Mộ Dung Trùng thậm chí còn không kịp ngạc nhiên mà quay đầu, từng người liền lảo đảo, giống như đã bị trúng chiêu, mà bản thân đã sớm vận sức chờ phát động, cơ hồ là ngay khi biến cố phát sinh sẽ lập tức tung người lên, quát lớn: "Ta đoạt lấy San Hô! Ngươi cứu người kia!"

Nhạc Minh Kha là thật tâm định chém cổ tay, cho nên đứng ở phía sau có một thoáng trì hoãn, nhưng hắn không hổ là cao thủ võ lâm, liền chỉ chậm trễ trong chớp mắt, lập tức đáp ứng một tiếng, cũng hợp lực mà tung người lên! Chúng ta song song lao tới, mục tiêu rõ ràng, thoáng qua liền vọt tới trước mắt, lúc này những khối tuyết lớn vẫn còn đang nhao nhao rơi xuống, Mộ Dung Trùng đang nén cơn đau sờ đến miệng vết thương ở bên hông, cảm giác được có người tiến đến, ác hận ngẩng đầu, tung chưởng muốn đánh ra, nhưng sau khi nhìn rõ người đang lao tới lại có chút do dự, chính là lợi dụng một khoảnh khác này, ta đưa tay đoạt lấy Thiết San Hô, dưới chân phản đạp một cái, đổi thành dốc toàn lực lùi về phía sau!

Thành công! Trong đầu hiện lên hai chữ này, trong lòng dâng lên vui sướng, cũng ngay lúc này lại nghe được một tiếng quát lớn: "Cẩn thận!" Chỉ thấy Nhạc Minh Kha đang lao về phía trước một đưa tay, như có như không bắt được một khối tuyết rơi xuống từ không trung, phá vỡ vụn, đánh rơi một mảnh hồ điệp tiêu mang theo vết máu, chính là do Ưng Tu Dương rút từ trên thân thể ra từ xa phóng đến! Nếu như không phải nhờ Nhạc Minh Kha có ánh mắt sắc bén đánh rơi, một tiêu này chỉ e rằng sẽ đánh vào người Thiết San Hô!

Hắn tránh cho Thiết San Hô bị ám tiễn làm tổn thương, lại vĩnh viễn không có ai cảm tạ hắn, cao thủ so chiêu, mỗi khoảnh khắc chính là sinh tử, bởi vì một lát trì hoãn này, Kim Độc Dị bên kia đã kịp phản ứng, liền thấy một chưởng rắn rắn chắc chắc mà trực tiếp đánh vào nhân ảnh ẩn trong bụi tuyết!

"Cửu Nương ——!" Vang vọng trong thung lũng tuyết hoang vắng, lại không phải là tiếng tiêu trong tuyết, mà là tiếng gọi cực kỳ thê tuyệt của Thiết San Hô.

Truyện convert hay : Đô Thị Mạnh Nhất Tu Chân Học Sinh
Chương Trước/253Chương Sau

Theo Dõi