Chương Trước/253Chương Sau

Ma Nữ Nghê Thường

Chương 159: Ngủ

Đứng đối diện nhau, nàng ảm đạm không nói, ta cũng không thể nói, hai người cũng không tỏ vẻ gì, chỉ là lặng lẽ nắm tay như vậy trong chốc lát, bên kia Thiết lão gia tử truy kích Mộ Dung Trùng không được, đã đạp bước quay trở lại, xem ra trong lòng ông có tưởng nhớ, cũng không thật sự muốn đuổi theo, nửa đường quay lại tốc độ so với khi đuổi theo còn nhanh hơn, cách một khoảng khá xa đã lớn tiếng hét lên: "Hắc! Tiểu tặc bỏ trốn, không đuổi không đuổi! Uy, hai nha đầu các ngươi, từ biệt mấy năm, cũng không gởi một phong thư, hại ta trăm cay nghìn đắng mà tìm hiểu, thật vất vả mới lấy được tin tức của các ngươi, nghe nói hai gia nhân đáng thất vọng kia của ta đang trú ngụ ở đây? Bây giờ bọn họ đâu?"

Lão gia tử hào sảng, không biết rằng ba năm này là chúng ta cố ý không liên hệ trực tiếp cùng ông, hôm nay đường xa chạy đến cũng không chút oán hận nào, chẳng qua là lần này nhìn thấy quang cảnh của sơn trại, không thể không khiến ông cảm thấy lo lắng, gặp mặt chưa nói mấy câu, đã hai lần hỏi thăm tin tức của người nhà, tình cảm thân thiết là bộc lộ trong lời nói.

Thiết San Hô và Mục Cửu Nương, cho dù năm đó dưới cơn thịnh nộ ông trục xuất các nàng ra khỏi gia môn, nhưng trong lòng, dù sao vẫn là người một nhà.

Lúc trước chúng ta lo lắng ông sẽ đến, thời khắc nguy cấp đã từng ngóng trông kỳ tích, chỉ là vô luận trông mong hay không trông mong, liền đã chậm mất một ngày, cuối cùng là không thể trọn vẹn.

Nghe ông hỏi, Luyện nhi liền buông lỏng bàn tay của ta ra, một mình yên lặng nghênh đón, thân thể bỗng nhiên giống như ngã khụy mà quỳ xuống đất, kêu một tiếng: "Nghĩa phụ, xin lỗi người!" Hai đầu gối liền cong lại, trước hành động không đầu không đuôi này của nàng, Thiết Phi Long cả kinh ngay tại chỗ lộ ra thần sắc hoảng sợ, luôn miệng nói: "Làm sao vậy? Có chuyện từ từ hãy nói!" Liền muốn đưa tay đi đỡ.

Hai người này một người muốn quỳ một người muốn đỡ, bướng bỉnh giằng co, đều hết cách với đối phương, ta thấy người này chưa nói được đôi câu nghiêm chỉnh, trước tiên đã dọa cho lão gia tử cho phát sợ, cũng vội vàng muốn đi qua, chẳng qua là chưa đi mấy bước, dưới chân giống như hư không, lảo đảo hai cái, may mắn là Luyện nhi tay mắt lanh lẹ, lách mình tới đây đỡ lấy, lúc này khó khăn lắm mới có thể đứng vững.

Đứng vững thân thể, cũng bất chấp người bên cạnh lúc này là có sắc mặt gì, không khách khí mà dựa vào người nàng, trước tiên cười cười với lão gia tử, đưa tay khoa tay múa chân hai cái, cảm thấy rất không thuận tiện, dứt khoát cúi người, dùng đoản kiếm trong bàn tay trái mà viết chữ xuống đất, đem tình trạng hiện tại của Thiết San Hô nói qua một chút, sau đó lại vẽ đại khái bản đồ địa hình và hướng đi, xin lão gia tử tiến đến tiếp ứng.

Vì cầu nhanh chóng, hết thảy đều viết rất đơn giản, ngay cả như vậy, sau khi xem qua những mô tả này, lão gia tử cũng cảm thấy an tâm hơn rất nhiều, thở ra một hơi, vuốt vuốt râu ngắn, trấn an cười nói: "Này cũng thuận tiện, Ngọc oa nhi vừa rồi chính là dọa ta một trận, đây không phải là không có việc gì lớn sao? Hảo hảo hảo, lão phu liền tới tìm, hai người các ngươi quản tốt chính mình quan trọng hơn, nhất là Trúc nha đầu, bộ dạng của ngươi thế này có chút doạ người a, bị thương cổ họng rồi sao? Nhanh đi, nhanh đi chữa thương, đúng rồi, thuốc trị thương có hay không? Không có ta liền mang đến!" Nói xong liền nhanh chóng sờ tìm trên người một phen.

Luyện nhi đỡ lấy ta, quỳ gối cũng không có ý nghĩ gì, cũng liền không lên tiếng nữa, cho tới giờ khắc này thấy Thiết Phi Long lấy thuốc ra, mới đưa tay ngăn lại nói: "Nghĩa phụ, không cần, trong nhà ta cái gì cũng có, điểm này người yên tâm, người chỉ cần đi tìm người đưa về liền tốt..." Do dự một chút, lại nói: "Chẳng qua là...Chẳng qua là tìm được San Hô, người cần phải có một chuẩn bị mới được..."

"Này, có thể có chuyện gì?" Thiết Phi Long trước còn chưa rõ nội tình, cười nói: "Chỉ cần không chết là được, cái khác, bị thương tàn phế cũng không có gì, nhi nữ giang hồ a!" Cười nhẹ một tiếng, thấy thần sắc của chúng ta không đúng, lại chần chờ nói: "Làm sao vậy?"

Luyện nhi hiếm khi cắn môi do dự một chút, không muốn thấy nàng miễn cưỡng, trước khi nàng mở miệng, chính mình liền lại lần nữa cầm kiếm nhanh chóng viết ra ba chữ "Mục Cửu Nương" trên mặt đất, rồi sau đó lại đi tới vài bước, đem cái tên này xóa bỏ ra.

Hiểu được dụng ý trong hành động này, thần sắc của lão gia tử chính là trầm xuống, bên trong đôi mắt hổ phát hiện ra một thoáng buồn bã, cuối cùng thở dài một tiếng, gật đầu nói: "...Ta hiểu được, các ngươi thoải mái, buông lỏng tinh thần, ai, ta vẫn là đã tới muộn, không thể lại tiếp tục muộn!" Nói xong lại sâu sắc nhìn sơ đồ phác thảo trên mặt đất một lần, xoay người, trực tiếp chạy như bay về phía bên trái sơn trại kia.

Ông cho rằng mình đã hiểu rồi, nhưng kỳ thật lại không hoàn toàn hiểu được, hơn nữa chỉ sợ sẽ vĩnh viễn không thể hoàn toàn hiểu được.

Chẳng qua là, như vậy cũng không còn quan trọng nữa.

Duỗi chân ra chậm rãi đem dấu vết trên mặt đất nhất nhất xóa đi, lại ngẩng đầu nhìn theo phương hướng mà thân ảnh kia biến mất, trong lòng không khỏi cảm khái, lại bị Luyện nhi đưa tay kéo một cái, mở miệng nói: "Còn nhìn cái gì? Không cần lo lắng, năm đó nghĩa phụ đã đến Định Quân sơn một chuyến, phần lớn quản sự trong trại đều nhớ ông, A Thanh cùng Lục Nhi lúc này song song ở bên cạnh San Hô, sẽ không có hiểu lầm gì cả, ngươi lo lắng cho ông còn không bằng lo lắng cho bản thân mình."

Bị đột ngột kéo một cái như vậy, cả người liền hầu như đều ngã vào trong lòng nàng, cũng không còn khí lực, ngẩng đầu nhỏ thấy thần sắc của nàng, giống như so với thời điểm ảm đạm nhất lúc vừa rồi đã chuyển biến tốt đẹp hơn chút ít, liền khe khẽ cười cười, thu hồi đoản kiếm, liền dứt khoát để mặc bản thân rúc vào trong lồng ngực này, mặc cho được đỡ lấy, từng chút một đi vào trong phòng.

Hẳn là phải cám ơn lão gia tử, bởi vì sự xuất hiện của ông, vô luận tiếp theo còn có bao nhiêu sự tình phải đối mặt, bao nhiêu nhiễu loạn cần phải xử lý, bao nhiêu tâm tình phải dọn dẹp, ít nhất giờ khắc này, cuối cùng hai người có thể im lặng cùng một chỗ mà nghỉ một lát rồi.

Vốn là sự nghỉ ngơi bình thường, lúc này liền trở nên xa xỉ đến như vậy.

Tựa sát vào nhau trong gian phòng nhỏ quen thuộc, hết thảy bên trong thật ra vẫn như thường, dường như chuyện gì cũng không có phát sinh, nhìn những cái thứ được bày biện sắp xếp kia, làm cho người ta có một loại an tâm giống như đã đoạn tuyệt với nhân thế.

Bất quá trong sự an tâm đó, cũng có chút không ổn, sát phong cảnh nhất chính là mùi máu tươi nồng đậm do những cỗ thi thể ngoài cửa số kia mang đến, sau khi Luyện nhi đỡ ta ngồi xuống bên cạnh giường, lại như có như không mà ngửi hai cái, cau mày đi vào trong nhà, không nói một lời đem bưng nửa chậu thùng nước tắm vẫn chưa xử lý lúc trước đi ra ngoài, qua một hồi động tĩnh, mới lại trở về đóng cửa cài then, lại xoay người đi đến bên cạnh bàn đốt đèn cầy lên, khi ánh mắt kia đảo qua mặt bàn tựa hồ ngừng lại một chút, nhưng cũng không dừng lại quá lâu, bưng ánh nến lên quay lại nói: "Thất thần làm gì? Cởi quần áo."

Lúc trước nhìn nàng dọn dẹp gọn gàng chỉnh tề ở ngoài nhà, bản thân quả thật có vài phần ngẩn người, về sau thấy nàng chú ý đến chữ khắc trên mặt bàn, liền khẩn trương lên, đang muốn giữ vững tinh thần chuẩn bị hảo hảo giải thích chuyện này, ngoài dự liệu lại nhận được một câu như vậy, lúc này thực sự biến thành sững sờ ngay tại chỗ.

Luyện nhi là nửa điểm cũng không khách khí, thấy ta không có phản ứng, bưng đèn đặt sang một bên liền muốn đi tới làm thay, nàng khẽ vươn tay cả người đang sững sờ liền lấy lại tinh thần, cố tình lần này ngoài miệng vẫn không thể biểu đạt, hai tay nhanh chóng nắm chặt lấy vạt áo, ngoài liên tục lắc đầu, vẫn không quên cười xoà, để biểu thị thành ý rằng chính mình rất cảm tạ chỉ là không cần làm phiền đại giá.

"Đừng làm loạn, hiện tại ta không có dư lực để ồn ào cùng ngươi." Không giống như ngày xưa, lần này Luyện nhi cũng không tức giận hay không hài lòng, chẳng qua là mặt không thay đổi mà nhẹ nói, dưới ánh nến sắc mặt có vài phần tái nhợt: "Bàn tay trái của ngươi có thể sử dụng kiếm, lại chưa chắc có thể thoáy y phục, y phục này biến thành như vậy cũng không dễ thoát, để ngươi làm không bằng để ta làm, ngươi chỉ cần nằm xuống, ta hảo hảo xoa thuốc cho ngươi."

Nói xong câu này, nàng liền mím chặt môi, hai tay lại chân thành mà duỗi tới, lần này, bản thân không lại phản kháng, thành thành thật thật nhắm hai mắt lại, giao hết thảy cho nàng xử trí.

Cởi bỏ một thân quần này áo xác thực không dễ dàng, trước tiên phải cởi bỏ những lớp băng bó tạm thời ngổn ngang lúc trước, lại không thể để quần áo nhuốm máu khô kéo rách miệng vết thương, dù Luyện nhi đã hết sức nhẹ tay, chỉ là khi kéo lớp vải dính vào vết thương trên bả vai ra, vẫn là đau đến người không khỏi run lên.

Đè nén phản ứng sinh lý không ngừng theo bản năng, đây chính là lý do bản thân phải nhắm mắt, không thể đối mặt với thần sắc lúc này của Luyện nhi, khiến cho nàng không vui không phải là điều ra mong muốn, cũng như cố sức rồi bị thương không phải là điều ta mong muốn, chỉ là sự thật cuối cùng, sẽ luôn không được như mong muốn.

Chẳng qua là lần này, đợi rồi lại đợi, nhưng không đợi thấy nàng sinh khí oán trách.

Khi đang cân nhắc có nên âm thầm nhìn lén dò xét một chút hay không, hai chân lại nhấc bổng lên, phía sau lưng có cánh tay nhẹ nhàng nâng lên, người đã được đặt lên trên giường, tất cả vết thương lớn nhỏ trên người, ngang hông trên đùi đều có, nàng cũng thu dọn sạch sẽ gọn gàng, thân thể dần dần cảm nhận được cảm giác lành lạnh trong không khí, không có vải bọc nên có chút lạnh, có thể bởi vì thoát khỏi quần áo dính bết vết máu ẩm ướt, ngược lại làm cho người ta cảm thấy trở nên nhẹ nhàng khoan khoái, bộ phận tiếp xúc cùng chăn đệm, càng là mềm mại mà khoan khoái.

Đồng dạng khoan khoái, tất nhiên còn có động tác của nàng, ta không biết lúc này trong mắt Luyện nhi có chứa sự tức giận hay không, lại cảm giác được lúc này động tác trên người, nhu hòa đến gần như trái ngược hoàn toàn với phong cách hàng ngày của nàng.

Trong bầu không khí yên tĩnh mang theo bình thản cùng yên tĩnh, phân nữa là vì trạng thái lột trần xấu hổ này, phân nửa lại là vì tham luyến phần im ắng nhu hòa này, cho nên không có lập tức mở mắt ra...Thẳng đến khi trong hơi lạnh xuất hiện hương trà ẩm ướt chạm đến thân thể, mới mang theo kinh ngạc mà mở hai mắt ra, nhìn thấy trong ánh nến, Luyện nhi nghiêng người tựa vào giường, bàn tay trái ôm lấy ấm trà, tay phải lại cầm một tấm lụa trắng thấm ướt thật lớn, đang cúi đầu chuyên tâm lau đi vết máu, thấy ánh mắt của ta, liền cười khẽ, giải thích: "Kỳ quái cái gì? Trên người khắp nơi đều là vết máu, làm sao xử lý miệng vết thương cho ngươi? Lại nói không lau sạch sẽ ngươi cũng khó chịu a?"

Ánh nến ấm áp làm nền cho sắc thái này, Luyện nhi thường mỉm cười, chỉ là rất hiếm khi thấy nàng mỉm cười thản nhiên như vậy, huống chi lại còn là trong tình huống cho rằng nàng đang tức giận, bản thân nhìn thấy liền ngẩn người trong giây lát, mới gật gật đầu, thấy nàng tiếp tục cúi đầu lau chùi trên da thịt nhẵn nhụi không một mảnh vải của bản thân, liền có chút ít khốn quẫn mà quay đầu đi, né tránh ánh mắt kia.

Đang đắm chìm trong động tác nước chảy mây trôi kia, dần dần, mệt mỏi cùng đau đớn đều không còn mãnh liệt như vậy, không tiếp tục nhắm mắt, cũng không có ý định sẽ nhìn về nơi nào, hai mắt giống như nhắm lại không phải đang nhắm, là ánh sáng cùng bóng tối, còn có nàng...Hai ngày hai đêm không ngủ không nghỉ, lúc này trầm tĩnh lại, theo lý đã sớm nên mất đi ý thức, chỉ là không biết vì sao, một cánh cửa cuối cùng kia, làm thế nào cũng bước không qua.

Người thả lỏng là bản thân, người an tâm cũng là bản thân, nhưng mà, còn Luyện nhi thì sao?

Vừa rồi Luyện nhi cái gì cũng không có tỏ vẻ, chẳng qua là chuyên tâm làm việc, lau sạch vết máu loang lổ, liền nghe nàng tất tất hảo hảo mà lấy hòm thuốc đến, thuốc là loại thuốc tốt nhất, đều là bảo vật mà lục lâm thường cống nạp cho nàng, thanh thanh lương lương thoa lên vết thương thập phần giảm đau đớn, người bôi thuốc cũng là đệ nhất thủ pháp, cẩn thận giống như đối đãi với một món đồ sứ mỏng manh vừ chạm vào liền vỡ...

Dứt bỏ những liên tưởng làm cho người ta cảm thấy quẫn bách trong đầu, tận sức suy nghĩ nên làm thế nào mới có thể khiến cho Luyện nhi thả lỏng tâm tình giống như mình, nguyên nhân ta gắng gượng đến bây giờ, không phải là vì để hưởng thụ sự chiếu cố của nàng.

Nếu như có thể nói chuyện liền dễ dàng hơn rất nhiều, lại ăn ý, trong một vài trường hợp ngôn ngữ thật sự là khó có thể thay thế được, rõ ràng chính là giống như lúc này...

Trong đầu còn chưa nghĩ ra nên làm như thế nào, trên người, trên da thịt trần nhẵn, lại cảm nhận được từng chút một ẩm ướt... Lần này lại là đang làm cái gì? Mơ mơ màng màng mà nảy ra một ý nghĩ như vậy, cũng trong nháy mắt tiếp theo bỗng nhiên trong lòng giật mình, triệt để hiểu rõ ràng.

Mặc dù trong lòng có kinh sợ, cũng không dám phản ứng quá mức, lặng yên quay đầu nhìn về phía nàng, bởi vì bôi thuốc mà nàng thẳng lưng ngồi ở bên cạnh, từ góc độ này thoạt nhìn qua là cao cao tại thượng như vậy, Luyện nhi vốn chính là cao ngạo, chẳng qua là, một nữ tử từ nhỏ đã cao ngạo như vậy, lúc này lại rõ ràng đang che mặt mà bật khóc.

Trên thế gian này chuyện có thể làm cho nàng rơi lệ không nhiều lắm, một ngày một đêm này lại đã xảy ra không ít chuyện, trong lúc nhất thời rất khó để xác định giờ phút này là việc gì khiến cho nàng phải bật khóc, cho dù có thể nhận định, cũng không biết nên an ủi như thế nào...Cho dù biết rõ nên an ủi như thế nào, nhưng cũng không có cách nào để mở miệng an ủi...

Cuối cùng, chỉ có thể không tiếng động mà thở ra một tiếng, dùng bàn tay trái miễn cưỡng gắng gượng chống người dậy, tay phải là nâng lên không nổi, cho nên dứt khoát liền không đụng đến, yên lặng hôn về phía nàng, phản phản phục phục, cũng đem cả những giọt nước mắt đắng chát kia nhẹ nhàng liếm đi.

Loạn thế thiên hạ này vốn là muốn để nàng tiếu ngạo tung hoành, cuối cùng vẫn là làm tổn thương nàng, mà bản thân lại trơ mắt bất lực.

Tiếng khóc nức nở trầm thấp kia giằng co một đoạn thời gian, Luyện nhi cũng không kháng cự hành động có chút táo bạo của ta, buông đôi tay che mặt xuống, nhưng vẫn là nhắm hai mắt có chút nhíu mũi mà rơi lệ, trên hàng lông mi dài đọng lại bọt nước nho nhỏ óng ánh. Sau khi nước mắt rốt cuộc ngừng lại, nàng mở mắt ra, khoảng cách giữa hai người gần trong gang tấc, vốn cho rằng nhất định sẽ nhìn thấy sự đau thương khiến cho người ra không đành lòng từ trong đôi mắt kia, không ngờ thứ nhìn thấy, lại là một loại sâu lắng khác thường.

Sau đó khi thân thể được nhẹ nhàng ôm lấy, ta thật sự cho rằng nàng là sinh ra một loại dục vọng nào đó, nếu như xác thực là như vậy cũng không sao, ngôn ngữ cũng tốt, thân thể cũng được, chỉ cần giờ khắc này có thể làm cho nàng cảm thấy dễ chịu một chút, một chút nổ lực nho nhỏ có đủ khả năng để gánh vát này, bản chất cũng không có gì khác nhau.

Nhưng mà ngay sau đó, lại hiểu được bản thân nghĩ sai rồi.

Luyện nhi cũng không có sinh ra khát vọng ở phương diện kia, khi nàng cúi đầu hôn lên đôi môi, trong hai tròng mắt kia không nhìn thấy một chút dục vọng nào, khi nàng vùi đầu mút nhẹ qua da thịt, đủ loại hành động cũng không mang theo nửa điểm kích tình, thậm chí, khi đang thân mật còn liên tục nhả ra hàm hồ ngôn ngữ, cũng hoàn toàn không liên quan gì đến hành động của nàng lúc này.

"Yên tâm..." Khi hôn đến xương quai xanh, đầu ngón tay của nàng lướt qua mảnh vải băng bó có chút mỏng manh kia, nói khẽ: "Không phải sẽ luôn không thể nói ra tiếng, danh y trong thiên hạ còn nhiều, rất nhiều, ta nhất định... Sẽ tìm được người chữa tốt cho ngươi..." Sau đó, khi đôi môi mền mại ngậm lấy nơi kia, ánh mắt rõ ràng vẫn đang dừng lại ở vết thương trên đầu vai: "...Còn trên vai phải này, có lẽ sẽ có chút ít hậu hoạn, bất quá không sao...Ngày sau, hảo hảo điều dưỡng..Là được..."

Đủ loại đụng chạm, nhìn như cầu hoan, kỳ thật lại vô cùng đơn thuần, hoàn toàn chưa dùng tới nửa đầu ngón tay.

Nàng là đang thân mật, nhưng thứ chờ mong có được không phải là dục vọng.

Thấy rõ trong ánh mắt sâu lắng kia rốt cuộc là mong muốn điều gì, cho nên buông lỏng thân thể, tùy ý nàng thỏa thích đụng chạm, đi cảm nhận, cuối cùng, khi tìm được đến nơi phù hợp khiến cho hai người liền hợp thành nhất thể, nàng liền ngừng tất cả động tác lại, chẳng qua vẫn là giữ nguyên tư thế, giống như đang suy nghĩ gì đó, chợt lại cười khẽ, như si mê như say sưa mà nói nhỏ: "...Quả nhiên, dù cho tất cả mọi người đều rời đi, chỉ cần ngươi vẫn hảo hảo, có thể chạm vào như thế này, ta liền cảm thấy an tâm."

An tâm liền tốt...Ngoài miệng không thể nói, chẳng qua là tiếp theo cùng nhau cười khẽ, cảm thụ được sự yên tĩnh tồn tại trong người nàng, thứ sinh ra cũng không phải là dục niệm, mà là sự nhận thức tương đồng, đó là một loại bình thản cùng an ổn gần như khác thường, lúc này dường như là nhất thể đồng tâm, không còn ước mong gì khác.

Chỉ cần ngươi an tâm liền tốt, Luyện nhi, nếu như ngươi an tâm, ta liền an nhiên...

Trong tương lai, không dám cầu mong thuận buồm xuôi gió, chỉ cầu mong dù là trải qua thiên kiếp, cuối cùng cũng có thể giống buổi tối hôm nay, đồng sàn tương ủng*, điềm nhiên đi vào giấc ngủ.

(*Cùng giường mà ôm lấy nhau)

Truyện convert hay : Thần Cấp Cuồng Tế
Chương Trước/253Chương Sau

Theo Dõi