Chương Trước/253Chương Sau

Ma Nữ Nghê Thường

Chương 217: Hữu Dụng

"Nếu như thế gian này cũng có linh dược có thể làm cho tóc trắng biến thành tóc đen, ngươi có bằng lòng tìm thử một lần hay không?"

Đây là từ khi hòa hảo đến nay... Không, hẳn là từ khi gặp lại đến nay, lần đầu tiên chính diện đề cập với nàng về chuyện màu tóc a.

Bởi vì những ngày qua sau khi gặp lại liền xảy ra đủ loại chuyện không tự nhiên cổ quái, cho nên biến hóa rõ ràng nhất trên người nàng nhìn qua một lần đều có thể nhận ra kia, hai chúng ta ngược lại là một lần cũng không có chân chính đề cập qua.

Nhưng mà, sớm muộn cũng sẽ phải nhắc đến, làm như không thấy bất quá chỉ là một loại trốn tránh mà thôi, đối với nàng đối với ta, trong lòng cũng sẽ không chân chính thoải mái...Có lẽ từ mấy canh giờ trước sau khi hữu kinh vô hiểm mà xuyên phá qua một tầng chướng ngại mấu chốt kia lấy lại được sự tin tưởng, liền hy vọng có thể mượn xu thế này, đem tất cả vấn đề ngăn cách giữa hai chúng ta đều dễ dàng giải quyết.

Một trận giằng co dưới màn mưa kia làm cho người ta hiểu được, có đôi khi, thà rằng ồn ào giằng co, hung hăng một chứt, cũng tốt hơn là mang theo sự cách ngăn nhìn không được sờ không tới mà sống qua ngày.

Đương nhiên, nếu như có thể, phương thức giải quyết vẫn là ít nhiều cần phải chú ý.

Ví dụ như hiện tại, nghe xong một câu này, người trước mắt cũng không có phản ứng quá lớn, ít nhất biểu hiện ra ngoài là không có. Luyện nhi thậm chí ngay cả lông mày cũng không có cau lại, chẳng qua là từ trên xuống dưới giống như đánh giá mà nhìn ta một lần, sau đó liền vô biểu tình mà nói: "Sai lại hỏi chuyện này? Ngươi là ngại khó coi sao?"

"Những vết thương trên lưng của ta, ngươi là ngại khó coi sao? Luyện nhi, ghét bỏ cùng không cam lòng, nhưng là hai việc khác nhau a." Điềm tĩnh hỏi ngược lại.

Việc này nên ứng đối ra sao, đã hơn một năm qua đã sớm dự đoán vô số lần, cho nên giờ phút này rất bình tĩnh, một bên kéo lấy nàng không buông tay, một bên giải thích: "Nếu như bốn mươi năm mươi năm sau, cho dù là mỗi ngày nhìn lúc nào cũng nhìn, ta cũng chỉ là càng nhìn càng vui vẻ, bởi vì đó là chứng nhận hai chúng ta bạch đầu giai lão, đó sự chờ mong cả đời, bất quá chỉ là...Chỉ là trước mắt còn quá sớm, Luyện nhi, quá sớm. Ta sẽ không hỏi ngươi rốt cuộc...Rốt cuộc là làm sao lại thành như vậy, đợi đến khi ngươi nguyện ý nói lại nói với ta cũng không sao...Chỉ là hôm nay đang là thời xuân quý báu của ngươi, không nên như thế, ta nhìn liền không cam lòng, muốn làm cho ngươi tóc trắng phục đen, tựu như ta không cam lòng mà muốn bản thân được kéo dài sinh mệnh vậy, dụng tâm trong đó, không khó hiểu đúng không?"

Không quên, về tình về lý, bản thân kỳ thật cũng còn "Không biết" nguyên do tóc nàng bạc trắng, không biết liền không biết a, hiểu được người này có bao nhiêu cường đại, cho nên trừ khi cần thiết, tốt nhất vẫn là đừng tùy ý vạch trần thì tốt hơn.

Huống chi, chuyện đã qua đều đã qua, hôm nay quan trọng nhất, vẫn là nói ra hết mọi chuyện, chỉ cần nàng không còn khúc mắc, có thể cho phép, như vậy cho dù Ưu đàm tiên hoa này dược hiệu không đủ, ta cũng có lòng tin quãng đời còn lại sẽ đi tìm kiếm các loại thuốc hay, ngoài sáng là vì chính mình, nhưng âm thầm có thể trợ giúp nàng, cũng coi như là phương pháp vẹn toàn cả đôi bên.

Bất quá, giờ phút này người kia lại không lập tức cho ra đáp án mà ta mong muốn."Cái gì có nguyện ý hay không? Không có liên quan gì đến người khác, ta mới không sợ bị nói! Huống chi...Huống chi ta cũng không biết làm sao lại như vậy, chỉ biết là trong vòng một đêm...Có thể là ăn nhầm cái gì mà thôi." Chủ đề đối thoại của Luyện nhi tựa hồ có chút khác biệt so với lời ta nói, vốn là lời giải thích có chút mất tự nhiên mà qua loa, sau đó tựa hồ lấy lại bình tĩnh, điều chỉnh trạng thái, mới lại thản nhiên nói: "Bất quá, vô luận vốn là vì sao, tóm lại đã là như vậy rồi, trắng cũng tốt đen cũng vậy, dù sao ta liền chính là ta, chính là cái hình dáng này. Nếu như ngươi không cam tâm, vậy không cần phải cam tâm, mà nếu như ngươi là ngại khó coi...Vậy đi tìm người càng hợp mắt a."

Nương theo một chữ cuối cùng, giống như là tức giận mà hất tay ra, cũng may dùng lực không tính là quá lớn, bản thân cũng nắm thật chắc, hai bàn tay đang nắm lấy nhau bởi vậy liền không chia tách.

Như thế nào nói tới nói lui lại đề cập đến chuyện dung mạo đẹp xấu rồi a? Cũng không biết đây là bị tức giận mà nói như vậy hay là nàng thật lòng còn có khúc mắc, trong lòng suy nghĩ, cũng liền không dám dài dòng thêm nữa, chỉ kéo lấy nàng càng chặt, tay kia cũng thuận thế ôm lấy eo nàng, mới ôn nhu nói: "Này không phải là làm khó ta sao? Luyện nhi, ta đi đâu tìm được người càng hợp mắt a? Đã nói ngươi chính là nữ tử xinh đẹp nhất ta từng gặp qua, dù là hôm nay màu tóc thay đổi, trong mắt ta, ngươi cùng lúc trước vẫn là độc nhất vô nhị."

Những lời này liền xem như là nhẹ nhàng an ủi, cũng chính là phát ra từ phế phủ, không ngờ lại đổi lấy một tiếng thán như có như không. Người bị ôm lấy trong lòng cũng không giãy giụa, chẳng qua là khuôn mặt không vui, vốn lại cứng rắn mang theo vài phần ngạo nghễ theo thói quen, cau mày nói: "Tuy rằng ngươi nói như vậy, nhưng mà, không giống nhau chính là không giống nhau, ta...Cũng nói không rõ. Dù sao, chính là không giống như lúc trước, nếu như ngươi muốn tìm lại ta của lúc trước, muốn trở lại thời gian lúc trước, chỉ sợ là phải thất vọng, ngươi phải rõ ràng mới tốt."

Khẩu khí của nàng nghiêm túc, nhắc nhở nghiêm túc, có thể dùng tư thái ngạo nghễ để che giấu, nhưng trong hai tròng mắt kia lại hiện lên vẻ mâu thuẫn chưa từng có.

Không dám nói đã hoàn toàn lĩnh hội ý tức kia, chỉ là ít nhiều có chút ngộ ra, vì vậy bản thân cũng liền mở ra dáng tươi cười, nghiêm túc chăm chú nhìn vào đôi mắt nàng, nói: "Ngươi không phải là người sống trong quá khứ, Luyện nhi, phải tin tưởng rằng ta cũng không phải. Ai nói muốn trở lại quá khứ? Một năm qua ta đi khắp mọi nơi tìm ngươi, điều trong lòng cả ngày lẫn đêm mong muốn, không phải quá khứ, mà là tương lai. Ta nghĩ, không biết Luyện nhi trải qua như thế nào, có thể đau lòng tâm lạnh hay không, có thể không nguyện ý lại đem tâm giao cho ta nữa hay không? Khi đó ta liền hạ quyết tâm, nếu như nàng là đau lòng tâm lạnh, ta liền tới chữa thương đến ủ ấm, nếu như nàng không muốn lại đem tâm giao cho ta, ta liền..."

Nói tới đây, cố ý thừa nước đục thả câu mà ngừng lại một chút, đợi ánh mắt của nàng từ không vui chuyển sang đơn thuần hiếu kỳ, mới câu khóe môi, ngẩng đầu nói: "Ta liền lần nữa bắt đầu, dùng quãng đời còn lại cầu được lòng của nàng thêm một lần, lại cùng nàng hứa hẹn một lần bất ly bất khí, chỉ có lẫn nhau!"

"... Hừ." Tuy rằng cuối cùng đáp lễ chính là ngữ điệu xem nhẹ, chỉ là giờ khắc này Luyện nhi đúng là nở nụ cười, dường như là gió lạnh quất vào mặt, trong lúm đồng tiền kia rốt cuộc lộ ra nhè nhẹ thoải mái: "Ngươi cũng thật tự tin, thật sự là nói khoác mà không biết ngượng."

"Mới không phải là nói khoác mà không biết ngượng, là kiên nhẫn, thề nguyền không đổi, cho nên mới từ chân thành đi đến kiên định a. Ngay cả phụ tử Tân gia cũng nói, ở Thiên Sơn, ta là được sơn thần phù hộ a."

"Tân...Chính là phụ tử người hái thuốc trên núi tuyết? Hừ hừ, ta không thích bọn họ, về sau đều đừng nhắc lại."

"Ân? Đây là vì sao, chẳng lẽ là Luyện nhi ngươi thấy ta cùng bọn họ ở chung thật vui vẻ, ghen tỵ sao?"

"... Lại lải nhải chọc đến ta, lần sau liền thực làm thịt bọn họ!"

Cứ như vậy, chủ đề dần dần chuyển dời sang nơi khác, sau đó hai chúng ta vừa nói chuyện vừa thu thập xong các loại vật tư lẫn lộn, may mà sau nửa đêm hôm qua gió thổi nhỏ dần, quần áo ướt sũng lung tung ném ở phía ngoài cũng không bị thổi xa, tuy nói là dơ bẩn, chỉ là vắt khô nước một lần nữa cất kỹ vào tay nải, sau đó còn có thể hong khô một chút rồi dùng lại. Chỉ có điều sau khi ngựa thồ sợ quá mà chạy mất, các loại đại đồ vật cùng lều bạt liền không có cách nào để mang theo, cũng may đã là đông đi xuân tới không phải là không thể không mang theo, thật sự là hết cách rồi, chỉ có thể gói lại thật tốt rồi đặt dưới cây, xem như để chờ người hữu duyên gặp phải.

Sau khi hết thảy đều được xử trí sẵn sàng, hai người liền mang theo hành lý còn lại, quần áo nhẹ nhàng mà lên đường, trực tiếp đi đến ngọn núi của Nhạc Minh Kha.

Lần đầu tiên đối thoại về mái tóc trắng của Luyện nhi, liền chính là bị hời hợt bỏ qua như vậy.

Lúc đó, trong lòng kỳ thật ít nhiều còn tồn tại chút ít hoang mang, cũng không phải quá rõ ràng tâm tư của nàng. Chỉ có điều là biết rõ, nếu như Luyện nhi xác thực không đem màu tóc gì gì đó để vào trong mắt, nếu thực sự là hoàn toàn không coi là quan trọng, ngược lại vì những lời ta nói hôm nay mà ngộ nhận rằng đối với nàng có chút không vừa mắt, là nhìn mặt mà bắt hình dong, như vậy, chuyện trị liệu này, trong thời gian ngắn bản thân liền không thể nhắc lại.

Nếu tất cả những điều trên là đúng, vậy cũng không hẳn không phải là chuyện tốt, ít nhất, nỗi lo lắng lớn nhất trong hơn một năm qua, liền có thể cứ như vậy mà được trừ khử đến vô hình.

Nếu...Những lời vừa rồi đều là nói thật.

Cứ như vậy một đường tiến vào sơn mạch, vốn cho rằng tuy Nhạc Minh Kha đã chỉ một phương hướng đại khái, nhưng cái gọi là "Ngọn núi ở phía Nam" kia nhất định cũng cần tìm kiếm một phen, không ngờ Luyện nhi một đường đi lên, đúng là không chút do dự, vừa hỏi ra mới biết được kỳ thật nàng đã sớm biết rõ Nhạc Minh Kha định cư ở nơi nào, chỉ có điều chưa bao giờ hiện thân ở trước mặt hắn, theo lời nói của nàng hắn chính là đối thủ thú vị nhất, tất nhiên là tạm gác lại cuối cùng, cho nên nhân lúc hơn một năm qua liền trước tiên đem các cao thủ ở Nam Bắc Thiên Sơn đánh qua mấy lần.

Dọc đường là vừa đi vừa trò chuyện, càng leo lên trên, tới gần buổi trưa đã đến trên đỉnh núi có tuyết đọng chưa tan, chà chà tay chân, dù sao cũng có chút oán trách Nhạc Minh Kha kia như thế nào lại ở nơi phiền phức như vậy, đã thấy Luyện nhi ở phía trước đẩy ra một lùm tuyết, chỉ phía trước, nói: "Đến rồi, ân, có người đang luyện công."

Hai ba bước chạy tới, nhìn theo phương hướng ngón tay của nàng, quả nhiên nhìn thấy trong lõm cốc sau sườn dốc có hai gian nhà tranh không lớn, một gian trong đó đang bốc lên lượn lờ khói bếp, nhưng bởi vì địa thế, vẫn là thập phần kín đáo. Nơi đáy cốc tuyết không có nhiều như nơi này, mảnh sân trước ngôi nhà tranh phủ một lớp tuyết mỏng, có hai hài đồng đang dùng công, một người chính là nam hài ngày hôm qua vừa gặp qua, giờ phút này hắn đang khó khăn kéo chân đứng trung bình tấn, làm chút ít luyện tập cơ bản, mà bên kia là một nam hài lớn hơn một chút, thân thể cũng càng rắn chắc hơn chút ít, một bộ ngoại gia quyền pháp đã đánh cho ra hình ra dáng hổ hổ sinh phong, lúc rỗi rãnh hắn cũng sẽ nói chuyện với tiểu nam hài kia, làm mẫu chỉ điểm một chút.

Nhìn thấy cảnh này, Luyện nhi dường như có chút ít hoài niệm, nàng cười nói: "Không ngờ hai đồ đệ của Nhạc Minh Kha chúng ta cũng đều biết, ngươi xem nam hài lớn hơn kia, không phải chính là nhi tử của Dương Liên mà mấy năm trước chúng ta nhờ La Thiết Thủ đưa tới đây sao? Gọi là Dương cái gì a?"

"Dương Vân Thông." Gật đầu đáp lại, nói thực ra, nhắc tới chuyện này, tâm tình của mình luôn không có gì tốt, thành thật mà nói: "Luyện nhi, ta chỉ tìm Nhạc Minh Kha liền tốt, không biết vì sao, hai đồ đệ này của hắn ta cũng không quá ưa thích, không thể cảm thấy thân cận..."

Kỳ thật, lý do tất nhiên là có, chỉ là mông lung ngay cả bản thân cũng nói không rõ căn nguyên, liền dứt khoát giải thích coi như là trực giác.

Cũng may Luyện nhi đối với chuyện này cũng không để trong lòng, "Ân? Ngươi nói không thích bọn hắn? Ha, này cũng hiếm thấy a, vậy...Vừa vặn." Nàng giống như có ý định gì đó, liền khiêu mi cười nói: "Ta đang muốn cho hai cái tiểu đông tây này nhất hạ mã uy*, muốn đi hù dọa bọn hắn một chút, ngươi đừng cản."

(*Thị uy, ra oai)

Nói xong nàng đưa tay ở trên mặt sờ soạng một chút, khi quay đầu lại, liền lại biến thành lão sửu phu nhân vô biểu tình lạnh lùng kia

"Mặt nạ này...Ngươi như thế nào còn giữ? Là lúc nào thu hồi lại a?" Trong lúc nhất thời thật sự là không biết nên khóc hay nên cười.

"Đương nhiên, đây chính là bảo bối!" Dư âm lượn bên tai, người kia cũng đã tung người nhảy lên.

Động tác của nàng cực nhanh, im hơi lặng tiếng vút không mà qua, thường nhân vốn không chú ý đến, đợi đến khi lướt qua trong sân đáp xuống đất, khiến cho hai tiểu hài tử giật nảy mình, nhất định cho rằng đó là Quỷ mị như có như không vừa hiện ra a. Vẫn là Dương Vân Thông kia to gan hơn chút ít, tuy rằng trên mặt là sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng giữ vững tinh thần mà run rẩy nói chút gì đó, có thể là hỏi thân thế, dù sao ta ở chỗ này cũng nghe không rõ lắm, nhưng chỉ thấy Luyện nhi không biết là trả lời cái gì, không được vài câu liền khiến hai tiểu hài tử tức giận đến trở mặt muốn nhấc chân.

Tiểu hài tử chính là như vậy, một khi sinh khí, cũng liền bất chấp sợ hãi, Dương Vân Thông trước tiên tung quyền đánh tới, nam hài nhỏ tuổi kia cũng giơ đòn gánh trong nội viện đánh tới, nhưng làm sao có thể đánh trúng a? Luyện nhi Đông tung bay Tây rung động, ngay cả góc cao cũng không cho bọn hắn chạm đến, cao hứng xoay lại ra tay, liền đem hai nam hài liên tiếp ngã sấp xuống.

Nàng xuất thủ đương nhiên không nặng, chẳng qua là chơi đùa, bất quá động tĩnh cũng không nhỏ, chỉ thấy cửa nhà tranh mở ra, một tăng nhân áo xám đi tới, chính là người mới gặp mặt hôm qua.

Thấy Nhạc Minh Kha lộ diện, ta cũng liền không từ trên cao nhìn xuống xem náo nhiệt nữa, phi thân qua liền lên tiếng chào hỏi: "Nhạc huynh."

"Ân?" Nhất định không ngờ tới là nhanh như vậy liền lại gặp mặt, Nhạc Minh Kha rõ ràng trước tiên là sửng sốt một chút, nhưng hắn cũng kịp phản ứng, cười nói: "Các ngươi quả nhiên là đến rồi? Ta còn cho rằng phải chờ thêm một hồi a, không có tiếp đón từ xa, không có tiếp đón từ xa! Bất quá, nàng đây là..." Lời nói xong, hắn liền nghi ngờ nhìn về phía một màn trò đùa ở trong sân.

"Sư phụ, ngươi mau ra tay, nàng nói chuyện thật là khó nghe, cười nhạo chưởng pháp Thiên Sơn chúng ta là công phu mèo ba chân!" Không đợi giải thích, hai nam hài trong sân đã kêu to lên, vừa dứt lời, liền bao quanh hai bên của Luyện nhi, một đầu sân đã chồng chất một đống tuyết dầy.

Đống tuyết kia có lẽ là được quét dọn gom lại, so với đống tuyết bình thường còn muốn mềm mại dày đặc, nửa điểm cũng không gây thương tổn người, Luyện nhi đánh xong, ngẩng đầu tới, Nhạc Minh Kha cũng không giận nàng, chỉ xoay người mỉm cười đem hai chúng ta mời vào trong nhà.

Đi vào trong phòng, hàn huyên một lát, Luyện nhi giống như còn có chút canh cánh trong lòng về chuyện so sánh võ công bất thành, không quá phản ứng Nhạc Minh Kha, phần lớn là ta nói chuyện với hắn. Chúng ta đơn giản trao đổi chuyện mỗi người trải qua sau khi chia tay ở Minh Nguyệt hạp, đương nhiên, về phần San Hô muốn dấu giếm vẫn là dấu giếm hắn, chuyện sinh tử tóc trắng cũng không có nói tỉ mỉ, dù là như vậy, khi Nhạc Minh Kha nghe nói hắn chân trước vừa đi, chân sau sơn trại đã bị quan binh đánh lén chìm vào biển lửa, cũng là liên tục xoa tay nói thế sự trêu người, lộ ra thập phần tiếc nuối áy náy.

Chuyện này vốn là sai sót ngẫu nhiên, trách ai cũng không thể trách hắn, bất quá nếu như là áy náy, tiếp theo có một số việc liền càng tốt mở miệng, luyện sắt khi còn nóng, mượn cơ hội này, bản thân vừa vặn đem ý định trong lòng uyển chuyển nói ra, sau khi Nhạc Minh Kha nghe được liền trầm ngâm một lát, gật đầu nói: "Được, các ngươi đi theo ta."

Theo hắn dẫn đường, ba người chúng ta liền lại đi ra ngoài, ba quẹo hai quẹo, dọc theo đáy cốc một đường đi ước chừng nửa nén hương, liền rẽ qua một vách núi bên cạnh, nơi này địa thế cao hơn, gió cũng lớn hơn, chỉ thấy trong gió tuyết lại mơ hồ hiện ra đường nét của một ngôi nhà, một viện tam phòng dựa lưng vào vách núi, thoạt nhìn có chút cổ xưa, tựa hồ là tồn tại đã lâu.

"Nơi đây thường ngày gió lớn, lại khó bôn ba, đối với hài đồng bất lợi, cho nên mấy năm gần đây ta liền đổi địa phương, nhưng kỳ thật đây mới chính là nơi ở của sư phụ ta Hoắc Thiên Đô, cũng chính là nơi ẩn cư của sư công các ngươi."

Nhạc Minh Kha lớn tiếng giải thích, quen thuộc mà đem chúng ta đưa vào trong nội viện, lại cũng không lập tức vào phòng, mà là chỉ qua trong sân đang bốc lên gió tuyết nói: "Bất quá trong phòng kỳ thật ở rất dễ chịu. Các ngươi nhìn xem, gian nhà lớn nhất kia chính là nơi ở của sư phụ ta, hôm nay mặc dù lão nhân gia đã về cõi tiên, chỉ là bày trí trong phòng vẫn là độc nhất vô nhị giống như lúc trước. Mà gian phòng nhỏ nhất kia là nơi ở quanh năm của ta, bên cạnh chính là nhà bếp, nấu nước nhóm lửa thập phần thuận tiện, về phần gian phòng bên cạnh nhà chính kia..." Nói tới đây, thanh âm của hắn thấp xuống một chút: "Gian phòng này, xây dựng thành công đến nay nhưng là chưa từng có ai ở qua."

"Dựng xong lại không người ở? Vậy còn dựng nó làm chi?" Lúc trước Luyện nhi nói chuyện không nhiều lắm, hôm nay bị đề tài này hấp dẫn, cũng thắc mắc mà hỏi một câu. Ta mặc dù cũng tò mò, chỉ là tâm tư cũng không hoàn toàn đặt vào chuyện này, nơi đây gió cuốn tuyết bụi, mặc dù không thể so với khi rét đậm gió lạnh, chỉ là vẫn rất lạnh, lúc trước Luyện nhi còn từng bị cảm lạnh không thích hợp dừng ở chỗ này quá lâu, liền tranh thủ ngẩng đầu nói với Nhạc Minh Kha: "Chúng ta vẫn là trước đi vào rồi nói chuyện a? Ở đây gió tuyết lớn hơn chút ít rồi."

Nhạc Minh Kha gật gật đầu, lấy chìa khóa ra từ đống củi trong sân, mở khóa đẩy ra, lại cố tình chính là gian phòng mà hắn nói rằng chưa từng có người ở qua.

Dự liệu hắn tất là có nguyên do, ta cùng Luyện nhi cũng không hỏi nhiều, liền nhấc chân đi vào.

Phòng này cũng không lớn, bố trí cũng thập phần đơn giản, khắp nơi có thể thấy được là rất thanh nhã, có lẽ là do không có người ở, cho tới lúc này trong phòng cũng còn tràn ngập nhàn nhạt mùi thơm gỗ, nhưng sau khi bước vào nhìn quanh bốn phía, đã có một điểm nghi hoặc là lạ.

"Năm đó sư phụ luôn tự mình quét dọn, hôm nay mỗi lần lau dọn gian phòng của sư phụ, ta cũng sẽ quét dọn nơi đây, cho nên thập phần sạch sẽ gọn gàng, có thể yên tâm ở lại." Giống như đã phát hiện ra nghi ngờ của ta, Nhạc Minh Kha cười cười giải thích: "Có lẽ các ngươi đã nhìn ra, gian phòng này thật ra là dành cho nữ nhân ở. Năm đó sư tôn của các ngươi bởi vì nhất thời tranh đấu tức giận mà rời đi, sư phụ thập phần hối hận, vốn lại là tìm lâu không được, cho rằng hiền thê tử là đang lẩn trốn ông, nên chỉ có thể từ bở chuyện tìm kiếm mà tới Thiên Sơn ẩn cư, từ đó về sau ngoài nghiên cứu võ học, chỉ một lòng ngóng trông hai mươi năm sau phu thê có thể đoàn tụ, vì thế mới chuyên tạo ra gian phòng này cho sư mẫu."

Nghe xong, ta và Luyện nhi nhìn nhau một chút, mỗi người đều là lộ ra vẻ cảm khái, đối với chuyện này nàng cũng không nói thêm gì nữa, ta lại chần chờ nói: "Thì ra...Đã như vậy, ngươi để chúng ta ở đây liền không tốt lắm đâu?"

"Không có gì không tốt." Nhạc Minh Kha lắc lắc đầu nói: "Hôm nay nhị vị tôn trưởng đều đã về cõi tiên, công dụng ban đầu đã không còn nữa, nếu có thể để cho nhị vị các ngươi ở lại, có lẽ sư phụ ở trên trời có linh thiêng cũng sẽ cảm thấy được an ủi a."

Nói đến đây, hắn giống như không muốn nói thêm chuyện thương tâm, lập tức chuyển đề tài, đem xâu chìa khóa trên tay đặt trên bàn, nói với ta: "Trúc Tiêm cô nương chuyện ngươi muốn từ ta tìm hiểu về phương diện dược lý, kỳ thật rất hổ thẹn, mặc dù sư phụ văn võ song toàn, chỉ là ta đồ đệ này lại chỉ học được một phần binh pháp võ công, ngay cả thuật đúc binh khí cũng là những năm gần đây mới bắt đầu nghiên cứu, cho nên thuốc và châm cứu y lý, phương diện về lý thuyết y học...Chỉ sợ là không thể giúp được gì nhiều."

Nghe hắn nói như vậy, Luyện nhi lúc trước vẫn còn đang ngắm nhìn chung quanh lập tức xoay đầu lại, hàng lông mày mỏng cau chặt như muốn phát tác, ta nhanh chóng đưa tay nắm lấy bàn tay nàng mà lôi kéo, làm cho nàng bình tĩnh một chút, quả nhiên chợt nghe Nhạc Minh Kha tiếp tục nói: "Ta mặc dù bất lực, nhưng sư phụ có rất nhiều sách, đối với chuyện này cũng có chút tâm đắc. Đây cũng là nguyên nhân ta đưa nhị vị tới đây, nơi đây mặc dù bất tiện, chỉ là di vật của sư phụ đều là tại đây, chỉ có văn thứ võ học cùng đúc binh khí đã bị ta đưa đến nơi ở hiện tại, còn lại đều chưa mảy may động đến. Ta biết Trúc Tiêm cô nương vốn liền hiểu biết chút ít dược lý, sao không bình ổn tinh thần mà xem qua một chút? Có thể là hữu ích vô cùng."

Những câu nói của hắn không thể nói là không thành khẩn, lại lập tức khiến cho Luyện nhi khịt mũi, nàng bất mãn nói: "Ngươi người xuất gia này, không phải là ta nói ngươi, thật đúng là hòa thượng bán điếu tử*, ta đều biết tục ngữ có câu đưa Phật liền phải đưa đến Tây Thiên, làm sao có đạo lý đưa đến một nửa cho chút ít lương khô liền để Phật tự mình lên đường a?"

(*Nghiệp dư)

"Ta đây không phải là chưa có đủ lực sao?" Nhạc Minh Kha cười ha ha, cũng không bận tâm, chỉ nói: "Huống chi, cho người con cá không bằng dạy người bắt cá, cho người con cá chỉ đủ cho một bữa ăn, dạy người bắt cá liền chính là no đủ cả đời. Bản thân Trúc Tiêm cô nương cũng nói, có thể cả quãng đời còn lại của nàng đều cần điều dưỡng, nhưng ai có thể cam đoan sẽ cùng ai đi hết quãng đời còn lại? Vẫn là bản thân hiểu được nên chiếu cố chính mình như thế nào mới là tốt nhất."

Kỳ thật nói đến đây, dụng tâm lương khổ của hắn liền quá rõ ràng, cũng thật sự xem như là một mảnh thâm tình hậu ý, đang muốn mỉm cười gật đầu, nhưng còn không kịp mở miệng đáp ứng, chợt nghe người bên cạnh cướp lời không vui mà nói: "Ai nói không biết? Chính ngươi cô đơn coi như xong, nửa đời người còn lại của nàng chính là ta tới chiếu cố a!"

Đây bất quá là một câu hết sức giản đơn, có lẽ chỉ là một câu tranh cãi mà thôi.

Chỉ là không thể không thừa nhận, sau khi lấy lại tinh thần, pháo hoa đang nở rộ dưới đáy lòng, thậm chí so với khi nhận được nụ hôn trong mà mưa to kia là càng thêm rực rỡ.

Bởi vì hiểu được, cho dù là tranh cãi, Luyện nhi cũng sẽ không vì vậy mà nói ra những lời trái lương tâm.

Ngoài kìm lòng không được mà mỉm cười, ngón tay liền vô thức mơn trớn dây đeo của hộp thuốc trên lưng, có lẽ, nó thật sự là không cần dùng đến rồi.

Truyện convert hay : Đệ Nhất Chiến Thần
Chương Trước/253Chương Sau

Theo Dõi