Chương Trước/253Chương Sau

Ma Nữ Nghê Thường

Chương 221: Hai Bước

Ánh sáng xuyên phá cửa sổ, trời đã sáng choang.

Trong lòng còn mang việc, sau khi mở mắt ra trước tiên là quay đầu, phát hiện nàng còn đang say sưa đi vào giấc mộng, lúc này mới có chút nhẹ nhàng mà thở ra.

Sau đó lặng lẽ rời giường lại trở thành một chuyện giày vò người, có một người hết sức dễ tỉnh bên gối không nói, dù cho đã ngủ được một giấc tư thái vẫn chính là đang dây dưa cùng một chỗ...Cũng may đêm qua huyên náo quá mức cũng có chỗ tốt, Luyện nhi ngủ được hiếm khi hương vị ngọt ngào như vậy, cẩn thận lại cẩn thận, hao tổn không ít thời gian, cuối cùng không có kinh động đến nàng mà rời khỏi giường.

Khi đứng dậy dời bước dưới chân lảo đảo một chút, lại suýt nữa là ngã sấp xuống, vội vàng đỡ lấy cái bàn bên cạnh, sự thẹn thùng tỏa ra, trong lúc nhất thời càng không muốn ở lại trong phòng, nhanh chóng mặc chỉnh tề đi đến trong viện hít thở một chút, lại chậm rãi luyện quyền cước cơ bản một chút, gân mạch rệu rã, trên người có vài chỗ mang cảm giác bủn rủn vô lực nghiêm trọng mới giải tỏa được chút ít.

Quả nhiên vẫn là cần tiết chế một chút a...Trong lòng thầm nghĩ, người cũng không ngừng lại, đi lấy nước rửa mặt, sau đó đến bếp làm một chút điểm tâm, trong lúc tính tính toán toán thời điểm cũng không xê xích gì nhiều, liền bưng nước ấm trở về trong phòng.

Đẩy cửa vào, quả nhiên liền thấy được người trên giường chính là đang thong dong nghiêng tựa vào bên gối, bên người nàng khoác vào trung y, trong tay cầm áo ngoài, đang giống như mặc lại dường như là không phải, thấy ta tiến đến đặt chậu nước xuống, khe khẽ cười cười, dứt khoát cũng không tiếp tục mặc nữa, quần áo lỏng lỏng lẻo lẻo khoác ở trên người, dùng nước ấm không nhanh không chậm xử lý bản thân.

Thói quen bao nhiêu năm liền thành tự nhiên, giữa hai người cũng không phải nói thêm cái gì, nàng xử lý chuyện của nàng, ta tự tại ở một bên sửa sang lại chuyện của ta, bất đồng duy nhất chính là, hôm nay sau khi đem giường thuần thục dọn dẹp sạch sẽ, ta liền kéo ngăn kéo ra, lấy ra một cái lược quanh năm mang theo bên mình cầm trong tay vuốt vuốt, đồng thời cười dịu dàng nhìn về phía người đang tự thu xếp không quan tâm đến mình kia.

Thiên sinh lệ chất không cần cố gắng những lời này dùng trên người Luyện nhi chính là vô cùng phát huy tác dụng, trong thiên hạ e rằng cũng không có bao nhiêu nữ nhân đối với dung mạo đơn giản hơn nàng. Từ nhỏ đến lớn, cho tới bây giờ người này chính là tùy tùy tiện tiện mà rửa sạch, sạch sẽ gọn gàng sảng khoái là được, hôm nay xử lý tóc liền càng là một thoáng, nhìn xem qua loa, cả người lại lập tức liền sặc sỡ loá mắt trở nên hưng phấn, không biết là ao ước của bao nhiêu nữ tử từ cổ chí kim.

Cũng may dù không thể tưởng tượng nổi đến thế nào, những năm qua cũng nhìn quen rồi, ngược lại là nàng tùy ý sửa sang lại sau đó lơ đãng nghiêng đầu, thấy ta đang nhìn chằm chằm vào nàng mà cười, liền nhíu mày, cái cằm nhấc lên nói: "Làm gì vậy?"

Bộ dạng này không biết còn tưởng là muốn gây hấn a...Mặc dù oán thầm như vậy, nhưng lại không thể không dừng cười, nếu không nhất định là cái được không đủ bù cái mất, cho nên chỉ nâng lên đồ vật đang vuốt vuốt trong tay, hồi đáp: "Đang chờ ngươi a, nếu như chuẩn bị xong rồi, ta muốn giúp ngươi chải đầu búi tóc lên đơn giản một chút, giống như trước đây, tránh cho ngươi bị gió thổi tóc bay rối bời quấy nhiễu đến ánh mắt."

Lời này nói rất đơn giản, bộ dạng cũng là vô cùng thoải mái, trong lòng đã nhịp trống bất ổn, chỉ có bản thân biết.

Cũng may, sau một lần trao đổi ngắn ngọn giữa hai chúng ta về mái tóc trắng của nàng lần trước, ngoại trừ một khắc động tình tư mật nhất, bình thường Luyện nhi sẽ không đối với chuyện này hiện ra sự để ý đặc biệt, cho nên sau khi nghe nói nàng cũng không có gì biến đổi, ngược lại cũng là cong môi, giống như cười mà không phải cười nói: "Sao hôm nay lại nghĩ đến chuyện này? Nói, chẳng lẽ là chê ta xõa tóc không dễ coi?"

"Làm sao có thể!" Lời này cũng không thể đáp lại chậm nửa điểm, bản thân một bên kiên quyết phủ nhận, một bên tiến lên nắm lấy tay nàng, bởi vì không có bị cự tuyệt, liền thuận thế kéo nàng đến bên cạnh bàn trang điểm gỗ ấn vai ngồi xuống, miệng lại liên tục nói: "Ở đâu lại khó coi? Nữ tử xõa tóc xưa nay là đẹp nhất, cổ nhân đều làm thơ khen tặng: Nhất biên hương tia vân tản địa, ngọc sai lạc xử vô thanh nhị; xuân phong lạng man não kiều dong, thập bát hoàn đa vô khí lực*...Huống chi là Luyện nhi ngươi, ta như thế nào lại ngại? Bất quá sắc khí này là thuộc về khuê phòng, theo lý là duy độc cho người thân cận nhìn, ngươi lại luôn chạy khắp thiên hạ, ta cũng không được để ý đến sao?"

(*Trích trong bài thơ "Mỹ nhân sơ đầu ca" của Lý Hạ)

Một chuỗi lời nói liên thanh mang kèm thơ văn ước chừng lượn lờ khiến cho Luyện nhi có chút chóng mặt, nàng không có lập tức đáp lời, liền thành thật mà ngồi như vậy để cho ta chuẩn bị, một lát sau chắc hẳn đã phẩm ra vị rồi, chợt trở nên không vui, nhíu mày kháng nghị: "Lại một bộ dáng văn thơ, chớ khinh người nghe không hiểu! Cái gì mà vô khí lực, ngươi là ám chỉ ta ngay cả khí lực chải đầu đều biến mất sao? Hừ!" Kháng nghị đến một nửa, đột nhiên thay đổi thần sắc, trầm lắng cười cười, lại nói: "Kỳ thật...Tay của ta rốt cuộc có khí lực hay không, có bao nhiêu khí lực, trong thiên hạ ngươi hẳn là rõ ràng hơn hết đi?"

...Là ảo giác sao? Người này như thế nào càng ngày càng biết đem lời nói nhắm vào yếu điểm của người khác rồi?

Hiểu được nếu theo xu thế này tiếp tục nói xuống, cuối cùng người che mặt tan tác nhất định cũng không phải là nàng, cho nên hít vào một hơi cưỡng ép nhiệt độ trên mặt lui xuống, thà rằng mang hình dáng á khẩu không trả lời được cũng không lại tiếp lời. Tả hữu sự tình đang diễn ra như mong đợi, Luyện nhi ngoài miệng mặc dù lại là kháng nghị lại là chế nhạo, thực chất lại mặc cho ta giúp nàng trang điểm không có nửa phần cự tuyệt, ngược lại so với lúc nhỏ còn dễ dàng hơn.

Lại nói tiếp, Luyện nhi lúc nhỏ là kiêu căng không nguyện ý bị ta sờ lên đầu, thà rằng tự mình động thủ buộc lên méo mó lỏng lẻo. Chỉ là sau khi trưởng thành, nhất định là đã trải qua chút ít việc đời, nàng ngược lại là ngầm đồng ý cho ta thay nàng chuẩn bị chải tóc trang điểm, dần dần liền trở thành thói quen. Buộc tóc bằng vàng cùng băng gấm của nàng đều được chuẩn bị riêng trong bao đồ của ta, sau một năm lấy ra dùng, cũng bất chấp là có cảm tưởng gì, lại ngựa quen đường cũ mà đơn giản mà dùng ngọng vàng buộc lên, lại như thường lệ, sau đó lại âm thầm dựa theo cảm tính thẩm mỹ của bản thân mà lưu lại một chút đuôi tóc rủ xuống tự nhiên, nhẹ nhàng tung bay, khoe ra một chút tự nhiên thanh lịch.

Làm xong những chuyện này, vừa thở phào, cúi đầu khe khẽ hôn lên mái tóc tuyết trắng kia một cái, nói nhỏ: "Khi đó ngươi giả trang, ta không thể nói ra, sau đó khi lên tuyết sơn bốn bề vắng lặng lại cảm thấy không cần phải nói, bất quá suy nghĩ tiếp, Nhạc Minh Kha kia dù có xuất gia cũng là nam tử, ngươi năm ngày ba bữa cùng hắn giao đấu, ta không thích ngươi để cho hắn nhìn thấy...Được không?"

Một tiếng được không, kỳ thật có chút nói không rõ, đổi lấy cũng chỉ là một tiếng cười không nói mà đáp lại, ta lại biết rõ nàng nhất định là đã hiểu rồi.

Cho nên sau ngày hôm ấy, Luyện nhi liền đã không còn xõa tóc để xuất môn, mà may mắn nhất chính là, vì nàng trang điểm mộc trạc, cho tới nay cũng là đã quen như vậy, cũng không có cái gì kỳ quái.

Nếu như Luyện nhi cảm thấy kỳ quái, như vậy bước thứ hai sẽ không thể xử lý được.

Cái gọi là bước thứ hai, kỳ thật rất đơn giản, đơn giản đến không cần bản thân chủ động xuất kích. Cứ như vậy lại qua hai ba ngày, hôm nay trời sáng lạn sau một trận tuyết, khí trời ấm áp vừa đúng, bản thân liền như thường lệ mà đem phơi các loại thảo dược trong viện, vừa vặn để Luyện nhi từ xa xa nhìn thấy, nàng liền giống như nhớ tới cái gì đó, không nhanh không chậm mà đi tới đây, làm ra bộ dáng lơ đãng nói: "Như thế nào, lại phơi nắng? Đều đã nhiều ngày như vậy, luôn thấy ngươi loay hoay với dược liệu, nhưng lại không thấy sắc ra uống? Ta cố ý đi hái những thứ này, không phải là vì muốn ngươi cả ngày đem chúng nó lấy ra vui chơi khi nhạt nhẽo a."

Chủ đề được gãi đúng chỗ ngứa, cũng liền không thèm quan tâm đến những suy luận khiến cho người ta không biết nên khóc hay nên cười của nàng kia, ta dừng lại động tác trong tay, quay đầu hướng về phía nàng cười nói: "Còn không phải là do Luyện đại hiệp nữ quá lợi hại, luôn có thể tìm tới nhiều vật tốt mà người bình thường phải mất thời gian dài cũng không nhất định có thể tìm được như vậy, nếu trước tiên ta không lưu giữ tốt, làm sao lại không phải là có lỗi với một phen tâm ý của ngươi đúng không?"

"Đó là đương nhiên, người bình thường làm sao có thể so với ta..." Lời này nàng nghe vào rất hưởng thụ, cũng liền thẳng thắn mà cười đắc ý, đến cùng lại cũng không quên chính sự, chuyến mặt lại nói: "Bất quá, lưu giữ dược cũng được phơi nắng dược cũng là muốn để cho ngươi uống a? Này vốn là hai chuyện khác nhau, đừng vội cho rằng nói hai câu dễ nghe liền có thể lừa gạt người, hôm nay ta sẽ không để cho ngươi lừa dối qua cửa nữa a."

Vốn là không có ý tứ lừa muốn lừa dối qua cửa, nhưng vẫn sửng sốt cho rằng trong ngôn từ của nàng đã trở nên nhạy cảm, cũng liền càng không dám khinh suất, bởi vì kế tiếp, không có khả năng làm hỏng chuyện.

"Ai muốn lừa gạt ngươi?" Âm thầm nghiêm túc, trên mặt lại giả vờ không bận tâm đến, ngay cả giọng điệu trả lời cũng là điềm nhiên như không có việc gì: "Học y cùng học võ là giống nhau, cũng là chưa đủ bác đại tinh thâm liền không thể liều lĩnh, mặc dù ta đọc sách thuốc hơn nửa tháng, cũng đã nhớ kỹ không ít lương phương, chỉ là dù sao mới xem như hiểu biết chút ít, cảm thấy vẫn là cẩn thận thì tốt hơn, huống chi.." Nói tới đây, liền đột nhiên im lặng

Một lần đột ngột dừng lại này, Luyện nhi đương nhiên sẽ không buông tha."Huống chi? Huống chi như thế nào?" Tựa như sợ ta nói không lại liền sẽ trốn tránh, nàng từ phía sau vươn cánh tay vòng đến, một tay nắm lấy người giam cầm vào trong lòng cũng không biết tính là bắt lấy hay tính là trêu đùa, trong miệng lại nói: "Nhanh chóng nói rõ ra, nếu không liền để cho ngươi mở mang kiến thức một chút về sự lợi hại của cổ tay Bạch phát ma nữ từng làm cho Nam Bắc Thiên Sơn nghe qua đã biến sắc!"

Khẩu khí của nàng nhẹ nhàng, tất nhiên chỉ là vui đùa, lộ ra tâm tình không tệ. Nhưng rơi vào trong tai của ta, liền bởi vì một phần không phòng bị này mà có chút cảm giác áy náy, lại bởi vì một danh xưng kia mà trong lòng buồn bã, tuy nhiên cũng không thể hiển lộ ra, chỉ có thể lấy lại tinh thần mà cười cười đáp lại, chậm chậm tựa vào trong lòng của nàng, liền thở dài: "Không nói gạt ngươi, Luyện nhi, hôm nay ta nghĩ tới những loại nước thuốc đen sẫm kia, trong miệng liền phát đắng, trong lòng liền lo lắng, thật sự không có tinh thần để một mình chịu tội a."

"Ân?" Quả nhiên nàng nghe xong trên mặt liềm lộ vẻ nghi hoặc, mặc dù vẫn là ôm người không buông, chỉ là sắc khí vui đùa đã bất tri bất giác mà thoát đi, chỉ khó hiểu nói: "Những loại nước thuốc đen sẫm kia xác thực khó uống, bất quá lúc đầu khi ngươi sinh bệnh uống thuốc, đều là chân mày cũng không cau lại mà nuốt xuống, lúc nào lại trở nên sợ đắng như vậy?"

Không sai, đó là một lỗ hỏng, may mắn là có chút nhanh trí, trong đầu xoay chuyển một cái không cần nghĩ ngợi liền nói tiếp: "Ta mặc dù thân thể yếu, chỉ là từ nhỏ đến lớn cũng liền chỉ có mấy lần tổn thương a? Nhịn một chút cũng liền qua, duy chỉ có lần trước do vết thườn trên lưng kia mà điều trị quá lâu, các loại thuốc đắng một lần uống chính là mấy tháng, bất tri bất giác liền cảm thấy được khó...Khó có thể nuốt xuống...Nữa..."

Càng nói, thanh âm càng nhỏ dần, thậm chí có chút ít trở nên ngập ngừng.

Bởi vì bỗng nhiên ảo não, hối hận, không đành lòng, cảm thấy lý do này quá mức nhẫn tâm.

Vì vậy nhanh chóng quay đầu dò xét người đang ôm lấy mình kia, thần sắc của Luyện nhi nhìn qua không khác thường chút nào, chẳng qua là ánh mắt có chút ảm đạm, ôm ấp cũng có chút buông lực, thấy ta bất an quay đầu lại, nàng cười khẽ, nói: "Dù có lo sợ cũng phải uống xuống không phải sao? Ngươi là càng sống càng nhát gan a, nếu không như vậy đi, chúng ta để Nhạc hòa thượng kia lúc xuống núi tiện thể mua chút mứt hoa quả tới đây là tốt rồi, mứt hoa quả ở Nam Cương ngọt đến rụng răng, dùng để xua đắng thật ra là thích hợp hơn hết rồi...Ân, quyết định như vậy đi! Ta đi nói với hắn."

Người này nói làm liền làm, buông tay liền muốn rời đi. Liền lập tức bất chấp mọi thứ, ta vội vàng khẽ vươn tay, đổi thành bản thân ôm chặt lấy nàng, bối rối mà nói: "Đợi một chút Luyện nhi! Đừng đi!"

Một tiếng này đương nhiên đổi lấy một cái thoáng nhìn khó hiểu của nàng: "Làm sao vậy?" Mà mượn một thoáng nhìn này, bản thân đã lấy lại bình tĩnh, cũng là cảm thấy trong giọng nói không cần cố ý đi che giấu cái gì, liền như vậy mà ho một tiếng, hơi mất tự nhiên mà hồi đáp: "Ngươi...Ngươi đừng nói gió thì liền có mưa, ta mới không thích ăn những thứ ngọt quá kia, hơn nữa..." Có chút dừng lại, mới tiếp tục nói: "Hơn nữa, vạn nhất Nhạc Minh Kha kia hỏi ngọn nguồn, chẳng phải là...Thật là xấu hổ chết người ta rồi..."

Một câu trả lời thuyết phục kia, nhận được tất nhiên là Luyện nhi cao giọng cười dài.

Nghe tiếng cười kia, nhìn lúm đồng tiền kia, bất an trong lòng là vơi đi chút ít, chỉ là cảm giác áy náy khi gạt người lại càng sâu. Lo sợ mang tâm tình như vậy nói nhiều sẽ là sai nhiều, liền dứt khoát thuận thế mà vòng ôm chặt lấy nàng. Gần đây là càng cảm thấy, Luyện nhi tựa hồ đối với hành động ăn vạ này của ta là không có biện pháp gì, thật giống như ta đối với nàng...Tùy ý làm liều chính là không có biện pháp gì, cho nên dù cho làm như vậy thật sự là cảm thấy có chút mất mặt, chỉ là vào lúc quan trọng nhất này cũng đành phải bất chấp mà từ bỏ da mặt.

Quả nhiên sau khi bị đeo bám dai dẳng, nàng cuối cùng là đồng ý bác bỏ đề nghị về mứt hoa quả kia, nhưng lại hỏi có muốn uống nước đường hay không, thứ kia dù sao có thể là tự mình nấu, không có lo lắng chuyện mất mặt...Thấy nàng càng nghĩ đều là nghĩ đến đồ ngọt, ta cũng nhịn không được nữa, dứt khoát đi thẳng vào vấn đề mà đề nghị: "Những thứ kia nửa điểm cũng không muốn ăn, ta chỉ muốn Luyện nhi ngươi có nạn cùng chịu là được, nếu như uống thuốc, ngươi cũng liền cũng ta uống thuốc, có được không?"

Nhất định là do ngoài ý liệu, người vốn còn đang mỉm cười nói chuyện kia chân mày liền nhíu lại một cái, nói ngay: "Ta cũng không phải là ngươi, người không có sinh bệnh làm sao phải uống thuốc?" Sau khi nói xong suy nghĩ lại một chút, có lẽ là sợ bị hiểu lầm, lại vội vàng bồi thêm một câu: "Đây cũng không phải là ta sợ đắng, không nguyện ý có nạn cùng chịu!"

"Đương nhiên, Luyện nhi ngươi là không sợ đắng, lúc trước ở Minh Nguyệt hạp bị bệnh nặng ta đã sớm biết rõ, như thế nào lại không hiểu?" Trước tiên mỉm cười đáp lại làm cho nàng thoải mái, buông lỏng tinh thần, rồi sau đó mới mềm mỏng cất tiếng cầu khẩn: "Bất quá lần này khác biệt, ta cũng không phải là sinh bệnh mới uống thuốc a. Đây là uống để cường thân, tuy rằng Luyện nhi ngươi xưa nay thân thể khoẻ mạnh, nhưng mà uống vào cũng sẽ không có chỗ xấu, ta sẽ cẩn thận bốc thuốc...Huống hồ, thuốc này bắt đầu uống liền không biết lúc nào mới ngừng, có lẽ có khả năng là nửa đời sau cũng không thể dừng được, ngươi liền nhẫn tâm để ta một mình chịu đắng nửa đời người sao?"

...Vì vậy, bước thứ hai này cuối cùng cũng đã hoàn thành.

Đã có hai bước này làm nền, bắt đầu từ hôm sau liền chính thức dựa theo phương thức mà nấu thuốc. Những thứ Luyện nhi tìm thấy đã xem như không ít, lại thêm ở chỗ của sư công đã về cõi tiên này kỳ thật cũng tồn tại không ít xoong chảo chum vại trong hầm đất, phương diện dược liệu dụng cụ có thể nói là thập phần đầy đủ. Bản thân cũng liền buông tay buông chân lớn mật mà lãng phí một chút, trước tiên dựa theo những đơn thuốc đã ghi nhớ trong lòng mấy ngày qua mà lần lượt thử từng cái mấy lần, trong lúc nhất thời mỗi ngày ngoại trừ bận việc đọc sách nấu cơm chính là phối dược nấu thuốc, khiến cho Luyện nhi ngoài miệng không nói, chỉ là nhìn ra được là có vài phần ghét bỏ những vị thuốc đeo bám suốt ngày trên người không thể tiêu tan này, cho nên mỗi ngày trước khi đi ngủ đều thúc giục người đi tắm gội, chỉ còn thiếu điều chưa tự tay ném người vào thùng nước thôi.

Bất quá, ghét bỏ thì ghét bỏ, nhưng đối với chuyện mỗi ngày uống thuốc cùng ta, nàng cũng một chén cũng không bỏ sót, tất cả đều gọn gàng chỉnh tề mà đổ vào trong bụng, nửa câu oán hận cũng chưa từng có.

Chẳng qua là thỉnh thoảng nổi lên hứng thú, nàng cũng sẽ đoạt lấy hai chén thuốc theo thứ tự mà nếm thử để so sánh, sau đó liền giống như trêu ghẹo mà oán giận nói thuốc của nàng tựa như càng đắng hơn chút ít, nói ta là có chủ tâm. Lúc này cũng chỉ có thể đối với nàng mỉm cười mà giải thích rằng trong sách thuốc viết rõ thể chất mỗi người là khác nhau, dùng thuốc tất nhiên là khác biệt, trong thuốc của ta có vài thứ nàng là không có, mà trong đơn thuốc của nàng cũng có chút dược liệu, chính là độc nhất.

Trong khoảng thời gian này, có chuyện âm thầm dấu giếm nàng, chỉ là lời giải thích này, lại là sự thật đến không thể thật hơn được.

Cho nên, vào một buổi sáng sớm của hơn mười ngày sau, trong lúc vô tình thoáng nhìn ra một chút đen nhánh trong mái tóctuyết trắng kia, chiếc lược trong tay chỉ có chút ngừng lại, liền ngay lập tức lại thản nhiên thực hiện động tác.

Truyện convert hay : Y Phi Kinh Thế
Chương Trước/253Chương Sau

Theo Dõi