Chương Trước/253Chương Sau

Ma Nữ Nghê Thường

Chương 69: Truy Đuổi

Tuy miệng nói đuổi theo, nhưng sau khi đến dưới chân núi, chạy chưa tới nửa đường, Luyện nhi đột ngột dừng lại, dẫn đường kéo tôi hồi phủ.

Lúc đó trong lòng bất an, nghĩ rằng có phải nàng phục hồi tinh thần lại cảm thấy người khác nói có lý nên thay đổi chủ ý hay không, dù sao chuyện này là do tôi xử trí theo cảm tính, nếu nghe theo lời khuyên của bọn họ, tính trước làm sau, trái lại cũng không có gì đáng trách.

Mang theo bất an thăm dò ý tứ của nàng, đáp lại là tiếng "xì" của thiếu nữ, Luyện nhi không biết tôi thấp thỏm, chỉ cười nói:

- Ai muốn đổi ý? Ta chỉ là nghĩ cứ đuổi theo như vậy sợ là cũng không thành công, quyết định trước mắt quay về khách điếm mang đầy đủ vật dụng, ngày mai lật đổ sào huyệt lão tặc kia vẫn tốt hơn, ngươi cũng không nhìn lại bản thân chạy đến mặt mũi trắng bệch.

Trên đường trở về nghe nàng giải thích, mới biết Luyện nhi đã nghe kể về người này, mặc dù nàng xuống núi không quá ba năm, nhưng cũng biết một vài vị anh hùng. Cũng biết đại khái, Thiết lão đầu huyện Long Môn xem như cũng là một quái khách tiếng tăm lừng lẫy trên đường Tây Bắc, chính tà không hỏi, chuyện tốt cũng làm chuyện xấu cũng làm, ai mạo phạm lão, nhất định sẽ không có kết quả tốt.

- Ta vốn tưởng người này mặc dù tính cách cổ quái, nhưng vẫn là người kiêu ngạo tự phụ, có vài phần bản sắc, nhưng hiểu biết không bằng gặp mặt, lão lại xúi giục con gái trộm kiếm phổ, còn giết hại một mạng người!

Nói đến cuối cùng Luyện nhi bực mình nói:

- Trước đó thấy vết máu của Trinh Càn đạo trưởng biến thành màu đen còn tưởng vì trúng độc mà chết, xem xét kỹ lưỡng mới thấy xương hàm bị vỡ, rõ ràng là bị một chưởng đánh xuống, năm ngón tay hợp lại, dùng nội công phá hủy cổ họng, thủ pháp này có thể là Thiết lão đầu gây nên, chắc chắn sẽ không sai!

Tôi yên lặng nghe nàng nói một hơi, võ công của Thiết Phi Long vô cùng cao, muốn cướp kiếm phổ có lẽ không cần phóng độc, hơn nữa qua trận chiến đêm nay, quyền cước ngạnh công của lão nhân này đã đạt tới cảnh giới, kiếm phổ của sư phụ cho dù có tinh diệu đi nữa, lẽ nào lão lấy được rồi còn phải học lại từ đầu hay sao? Nhưng lời nói sau đó của Luyện nhi cũng có chút đạo lý, trong lòng nghi hoặc, tạm thời đè xuống, nghĩ nghĩ vẫn là chờ đối mặt chất vấn cũng không muộn.

Đủ loại suy nghĩ của chính mình đơn giản không đề cập tới nữa, hai ta trở về khách điếm, nháy mắt đã là bình minh, Luyện nhi đánh thức hai tên thuộc hạ dặn dò không cần đi theo, kêu các nàng tự đến phố Ngõa Dao chỗ Vương Chiếu Hi cùng mọi người hội họp, sau đó liền thu thập đồ dùng tính tiền, còn không quên kéo tôi đến y quán kiểm tra, nghe đại phu nói xương cốt thuận lợi lành lặn, mới hài lòng ra khỏi Diên An phủ.

Trở ra Diên An phủ, cũng không tính gấp gáp đuổi theo, một đường hỏi thăm tin tức, đi về hướng Đông Bắc không mất mấy ngày đã đến huyện Long Môn trong miệng lão nhân kia, ngày đó khởi hành, chỉ thấy sông nước cuồn cuộn, vách đá hai bên dựng đứng, tình thế hiểm trở, đưa mắt nhìn quanh, trên đường đi không thấy bất cứ người nào, chỉ thấy xa xa giữa sông có một vài bóng dáng cánh buồm.

Trước tiên tìm chỗ trọ hỏi thăm rõ ràng, lại đi một đoạn đường, chuyển qua một khe núi, chợt thấy phía trước có một thôn trang, hỏi thăm lão nông ở cửa thôn, không thể nghi ngờ chính là Thiết gia trang.

Tiến vào trong trang, Luyện nhi nói ra cái tên Thiết Phi Long, trong thôn láng giềng không người nào không biết, đều nói chính là biệt viện ngói xanh trên đỉnh sườn núi cao nhất, cũng lộ vẻ mặt cảnh giác, mang theo giọng quê dày đặc hỏi chúng tôi tìm người làm gì, Luyện nhi tâm thẳng, chỉ có tôi mỉm cười trả lời qua loa, dù sao dân làng cũng đơn giản, đoán là thấy chúng tôi hai cô gái trẻ nên cũng không tra cứu, tùy ý để chúng tôi thuận lợi đi qua.

Một đường đi thẳng, đã thấy biệt viện ngói xanh ở phía xa xa, trong bụi hoa trên triền núi bỗng nhiên truyền đến một trận tiếng cười như chuông bạc của nữ tử, nghe lại có mấy phần quen tai, trong lòng khẽ động, dừng bước chân, kéo Luyện nhi làm động tác im lặng, liền hướng bên trong cúi người xem xét.

Nhẹ nhàng đi vào, thấy bên trong bụi hoa đi tới hai nữ nhân, một trước một sau, dường như đang dạo chơi, trong đó nữ nhân lớn tuổi mặc đồ như thiếu phụ (phụ nữ có chồng) tay cầm một cái kéo dài, nhìn thấy bông hoa thật đẹp ở đầu cành cây, liền duỗi kéo cắt đi, đưa cho nữ nhân trẻ tuổi phía sau, cô gái trẻ kia trong tay sớm đã cầm đầy hoa, lại giống như cảm thấy không đủ, mỗi khi đón nhận, vẫn là mỉm cười một bộ còn muốn thêm nữa.

Vừa thấy khuôn mặt hai người, Luyện nhi bên cạnh liền nhịn không được định xông lên phía trước, bị tôi kịp lúc nhẹ nhàng kéo xuống, lắc đầu một cái, tiến đến bên tai nàng nhẹ giọng nói:

- Nghe một chút rồi tính tiếp...

Mắt thấy nàng không biết vì sao cứng nhắc một hồi, cổ quái móc móc lỗ tai, yên tĩnh ngồi xổm bất động.

Cứ như vậy liễm thanh nín thở trốn trong bụi cỏ ở ngoài, trong bụi hoa hai nữ nhân hướng về bên này đến gần, âm thanh cũng dần dần rõ ràng, nữ nhân trẻ tuổi đang ôm hoa hỏi:

- Kha di (dì), đã đi hơn nửa ngày rồi, có muốn nghỉ ngơi một chút không?

Thiếu phụ kia liền cười nói:

- A Hô con càng ngày càng tinh nghịch, ta là hầu hạ phụ thân con, cũng không phải là bằng tuổi lão, mới đi một chút như thế, con đúng là đem ta làm bà già mà đối xử hay sao?

Cô bé kia lần trước gặp mặt thái độ điêu ngoa tùy hứng, lúc đối mặt với thiếu phụ này lại không như vậy, chỉ nói:

- Kha di nói gì đó, con là quan tâm dì, ngân châm trên vai dì mới được cha lấy ra không qua mấy ngày, không phải vết thương còn chưa lành sao?

Thiếu phụ nghe cô gái này nói, trả lời:

- Cũng không có việc gì, một cái ngân châm mà thôi, có thể bị thương nặng sao?

Tay theo bản năng xoa xoa vai, bị cô gái kia thấy, liền giận dỗi:

- Cha cũng thiệt là, dì rõ ràng muốn giúp cha, ông không cảm kích thì thôi, còn để cho người bị thương làm đối phương đắc ý, thật sự quá đáng, tối nay chúng ta đừng làm tổ yến cho ông ấy ăn đi?

- A Hô, việc này vẫn là đừng nhắc ở trước mặt phụ thân của con.

Thiếu phụ nghe cô gái nói như vậy, cũng lộ vẻ kinh hoảng, dừng lại xoay người, hướng cô gái kia nghiêm mặt nói:

- Hiện tại xem ra, kiếm phổ kia không chừng thật sự là của các nàng, chúng ta đuối lý, tốt nhất nên chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, để lão gia tử biết liền coi như hỏng việc...

- Hay cho một đôi tam lưu tiểu tặc (trộm cắp loại ba), tiện nhân vô liêm sỉ!

Luyện nhi nghe hai người nhắc đến kiếm phổ, làm sao còn có thể tiếp tục lẩn trốn, quát một tiếng, từ giữa bụi cây thình lình nhảy ra, vừa đến trước mặt đối phương liền mắng:

- Nhà ta kiếm phổ quả nhiên ở trên tay các ngươi, bây giờ còn có gì có thể chối cãi? Còn không chịu trói!

Nói xong đưa tay làm ra vẻ lùng bắt.

Tôi lắc đầu đứng dậy, cũng đi ra theo, ngược lại không lo lắng, chỉ phủi phủi cỏ vụn trên người nhìn các nàng đối đầu, hai nữ nhân gặp biến cố bất ngờ, giật mình, lại thấy Luyện nhi động thủ, sao có thể cam tâm chịu trói, liền phản kháng, một người cầm kéo, một người rút tiêu, tôi thấy Luyện nhi dường như muốn rút kiếm nghênh đón, sợ sơ ý gây chết người, lên tiếng nói:

- Bắt sống, đối chất tại chỗ, đỡ phải nói chúng ta không có chứng cứ liền bắt nạt người.

Luyện nhi không tình nguyện liếc nhìn, có điều vẫn chưa phản đối, chỉ hướng hai người kia cười lớn tiếng nói:

- Chỉ là một chút thủ đoạn, cũng dám khoe khoang, xem ta bắt các ngươi như thế nào!

Bên trái kiếm không ra khỏi vỏ, nhẹ nhàng xoay tròn, đem kéo của thiếu phụ hất ra ngoài, bên phải tay không mạnh mẽ xoắn, chỉ là hai chiêu, liền giành lấy ngọc tiêu của cô bé kia, điểm mỗi người một cái, đối phương "Ôi chao" một tiếng, ngã trên mặt đất.

- A Hô!

Thiếu phụ thấy cô bé ngã xuống, nhất thời hốt hoảng, lướt qua chắn trước mặt Luyện nhi, cầm kéo dài đâm về phía trước, Luyện nhi bên phải lách một cái, còn chưa hết, mũi nhọn bất chợt vòng trở lại, dùng kéo thay kiếm, sử dụng sát chiêu cũng chính là một chiêu trong độc môn kiếm thuật của chúng tôi, thủ pháp tuy không khéo léo, nhưng không thể nghi ngờ chính là đã đọc qua kiếm phổ kia.

Luyện nhi tất nhiên biết rõ, thấy thế cười lớn, dằn vỏ kiếm đè xuống liền giải khai chiêu này, lại trở tay, chuôi kiếm "xoạt xoạt" hai lần, đâm hai bên sườn đối thủ, thiếu phụ này tuy đã lén luyện qua kiếm pháp, nhưng thời gian rất ngắn, chiêu thức còn chưa nhớ kỹ, làm sao chặn được? Nhất thời hai huyệt đạo bên sườn bị đâm trúng, cũng xoay người ngã nhào.

Lúc này các nàng giao thủ bất quá chỉ trong nháy mắt, trận chiến hiển nhiên đã dừng, Luyện nhi thu hồi chiêu thức, đang định khom lưng bắt người, bên kia sườn núi truyền tới một tiếng rống to, chính là Thiết lão gia tử nghe tiếng động mà ra, đến gần mới thấy tình huống trên mặt đất, hai mắt quét qua, nổi giận như sấm nói:

- Ngọc La Sát ngươi này bắt nạt ta quá mức! Ngươi đã đến nhà, vì sao không tuân theo giang hồ lễ tiết? Các nàng cùng ngươi có thù oán gì ghê gớm mà ngươi lại ra tay độc ác như vậy!

Mấy ngày không gặp, ông ta có thể gọi tên lóng của Luyện nhi thì cũng chẳng có gì kỳ lạ, chỉ là để cho hai người nói chuyện, e rằng một hồi lại xảy ra tranh đấu không cần thiết, tôi đã sớm chuẩn bị, thấy lão giơ thiết chưởng lên, liền nhảy vọt đến trước mặt lão, chắn ngang Luyện nhi, khom người nói:

- Lão tiền bối bớt giận, việc này cần thương lượng một phen, nguyên nhân trong đó, kính xin nghe hết rồi động thủ cũng không muộn.

- Hừ! Ngươi đối với một nhà trộm cướp này khách khí cái gì?

Luyện nhi ở phía sau tuy bận bắt người không kịp động thủ, ngoài miệng nhưng vẫn không tha thứ nói:

- Thiết lão tặc người nhà cũng không sạch sẽ, chính mình cũng không tốt chỗ nào đi, không chừng giết người diệt khẩu chính là lão!

Tôi còn chưa quay đầu lại, Thiết lão gia tử rốt cục nghe ra chút ý vị, trừng mắt, ra sức quát lên:

- Nói hưu nói vượn, cái gì giết người diệt khẩu? Tiểu oa nhi đừng vội ngậm máu phun người!

Luyện nhi một bên bắt người, một bên cười gằn đáp:

- Đến lúc này ngươi còn giả bộ cái gì? Nếu không phải là các ngươi trộm kiếm phổ của ta, tối hôm đó trên núi làm sao tìm thấy xác chết Trinh Càn đạo trưởng? Mà hai bảo bối nhà ngươi, như thế nào đều sử dụng độc môn kiếm pháp sư phụ dạy ta!

Lão nhân nghe vậy hét lớn một tiếng, lướt người nhảy qua đỉnh đầu của tôi, đến trước mặt Luyện nhi, cũng không động thủ, chỉ quát lên:

- Khoan đã! Để ta hỏi cho rõ!

Đem hai người trên mặt đất nâng dậy, trầm giọng nói:

- Đây là chuyện gì!

Thanh âm lão không lớn, nhưng dị thường nghiêm khắc, hai nữ nhân thoáng chốc thay đổi thần sắc, cô gái cúi đầu nơm nớp lo sợ, thiếu phụ kia thì toàn thân run rẩy, cắn chặt môi, trong ánh mắt như chứa đầy sợ hãi vô tận.

Thiết lão gia tử thấy thế, chỉ sợ cũng cảm thấy mấy phần không ổn, nhất thời sắc mặt tái xanh, trước tiên hầm hầm giận giữ tra hỏi thiếu phụ:

- Cửu nương! Có phải bà đã trộm kiếm phổ nhà người ta hay không?

Thiếu phụ kia sắc mặt trắng bệch nói:

- Không, không, không...

Lão nhân lại xoay đầu hỏi cô bé kia: . Đọc truyện tại [ TR UMtruyen.NE T ]

- San Hô! Ngươi có trộm kiểm phổ của nàng hay không?

Cô bé kia cắn răng không nói tiếng nào.

Luyện nhi thấy cách hỏi như thế rất là xem thường, nhưng là không nói lời nào, chỉ liên tục cười lạnh, cười đến lão gia tử kia rất không dễ chịu, vẻ mặt lạnh lùng nói:

- Ngọc La Sát ngươi cứ nghe kĩ là được! Ta Thiết Phi Long tuyệt không theo tư!

Sau đó xoay mặt, lời nói mau lẹ, thần sắc nghiêm nghị trách mắng:

- San Hô! Con nếu vẫn là con gái của ta liền nói sự thật, ta hỏi lại con một lần cuối cùng, các ngươi rốt cục có trộm kiếm phổ của nàng hay không?

Lão dùng tình cha con ra bức ép, cô bé kia cuối cùng đỏ vành mắt khóc ròng nói:

- Kiếm phổ là có một quyển, nhưng cũng không phải do trộm được.

Lời vừa nói ra, sắc mặt Thiết lão gia tử chợt biến, run giọng hỏi:

- Cái này con làm sao tìm thấy?

Cô bé vành mắt phiếm hồng quan sát nữ nhân bên cạnh một chút, cắn cắn môi, mới thấp giọng nói:

- Là... là Kha di đưa tới...

Trong phút chốc, thiếu phụ mặt xám như tro tàn, hai con ngươi lão gia tử đỏ lên, mà Luyện nhi ở một bên ngửa mặt lên trời cười dài, cười xong thu hồi âm thanh, sắc mặt lạnh lẽo, nặng nề nói:

- Thiết lão đầu, ta cũng không trách lầm các ngươi chứ?

Tôi lặng lẽo tới kéo nàng, miễn cho nàng quá hùng hổ dọa người, lại đến bên cạnh lão nhân, bình tĩnh nói:

- Lão tiền bối, hay là trước hết hỏi rõ tình hình cụ thể, rồi định đoạt sau cũng không muộn, có thể bên trong có cái gì đó bất đắc dĩ hoặc là trùng hợp.

Lão già mặt mang sương lạnh, cũng không phản ứng lời của tôi, cắn chặt hàm răng, tiếp tục hướng về con gái của lão quát lên:

- Vậy con kể sự thật đi, không cho phép che giấu một câu một chữ!

- Trước đó, hai tháng trước, con trên đường trở về nhà, nghỉ chân tại một khách điếm nhỏ ở trấn Tập Hiền, thấy một đạo nhân sắc mặt biến thành màu đen, ngồi dưới đất không thể cử động...

Cô gái nghẹn ngào, một bên nâng tay áo lau nước mắt, một bên thấp giọng kể lại:

- Chủ quán nói lão đạo sĩ bộc phát bệnh nặng sợ chết ở trong điếm, muốn đem lão ra ngoài, con thấy lão đáng thương, nhất thời tò mò đến xem, đạo nhân kia cũng thật lợi hại, mở mắt nhìn liền biết con biết võ công, lão nói tiểu cô nương, cô nương có mang kiếm không? Liền kêu con cắt y phục của lão, chỗ phần thịt bị thối rữa bên bả vai, giúp lão đem, đem một cái đinh độc lấy ra...

Tôi và Luyện nhi liếc mắt nhìn nhau, cảm thấy người này hẳn là Trinh Càn đạo nhân, Luyện nhi cũng đã nói sau khi chết màu máu liền biến thành màu đen, không nghĩ tới thật sự là trúng độc.

Thiết lão gia tử ép hỏi:

- Đạo nhân kia có biết con là con gái của ta hay không?

Cô bé nói:

- Lúc đó không biết, sau đó con nói cho lão, lão nói ta biết rõ lệnh tôn là hán tử chính trực, nhờ cô nương chuyển lời cho hắn, ta có một quyển kiếm phổ, là người khác nhờ ta mang cho Thiên Sơn Hoắc Thiên Đô, bây giờ bị người đánh cướp, nếu ta bất hạnh bỏ mình, phiền hắn nghĩ cách đem tin tức báo cho Thiên Sơn, để Hoắc Thiên Đô báo thù cho ta!

Vốn dĩ sắc mặt Thiết lão gia tử còn đang tái nhợt, nghe vậy hơi hơi bớt giận, vuốt râu nói rằng:

- Đạo nhân kia xem như là một nhân vật.

Tôi thấy lão đã là một lão đại rồi mà còn rất để ý lời khen của người khác, nếu không có bầu không khí không đúng, cơ hồ sẽ lộ ra miệng cười.

Đáng tiếc cô gái không nhìn thấy, chỉ cúi đầu tiếp tục nói:

- Sau đó ông ấy đưa ra một cái toa thuốc, nhờ con bào chế thuốc, con cầm phương thuốc đi ra ngoài, mấy dược kia không có ở một hiệu thuốc, chỗ này thiếu cái này chỗ kia thiếu cái khác, con đi đến mấy tiệm, vất vả lắm mới phối đủ, bỗng nhiên, bỗng nhiên gặp Kha di đang tìm con...

Lão nhân "a" một tiếng, nói rằng:

- Con đi thật lâu chưa về, là ta gọi nàng tới tìm con.

Cô gái nghẹn ngào nói:

- Con đem sự tình kể lại cho Kha di xong cùng dì đi xem lão đạo sĩ, không ngờ đã không thấy lão đạo, chỉ thấy hai nam nhân đang tìm kiếm tung tích lão đạo, bọn họ một già một trẻ tuổi, hình như nhận ra Kha di, còn hỏi thăm sức khỏe của cha, bỗng nhiên Kha di muốn một người họ Kim trong đó ra ngoài nói chuyện...

Thiết lão gia tử "hừ" một tiếng, hướng tới thiếu phụ trách mắng:

- Ngươi cùng người khác làm ra chuyện tốt!

Thiếu phụ khóc không ra tiếng:

- Ta chỉ là muốn hắn nhanh chóng giao ra tang vật mà thôi.

Lão gia tử cũng không đáp, nói:

- Tốt, San Hô, con nói tiếp!

Cô gái lau nước mắt, lại nhìn thiếu phụ một chút, mới nói:

- Chúng ta đến chỗ vắng, Kha di muốn ông lão kia giao ra kiếm phổ của lão đạo sĩ, ông lão kia lúc đầu khước từ nói không có, sau đó khiến cho tình hình căng thẳng, này, lúc này mới thừa nhận...

Luyện nhi nghe đến đó, không nhịn được lại cười lạnh, ánh mắt lạnh ngắt quét tới quét lui ba người, thậm chí còn làm như không thấy ánh mắt ngăn cản của tôi, trêu đến Thiết lão gia tử quay đầu lại tức giận nói:

- Ngọc La Sát ngươi gấp cái gì, kiếm phổ của ngươi sẽ là của ngươi!

Lại hướng nữ nhi của lão tiếp tục hỏi:

- Sau đó bọn họ không có giao ra kiếm phổ?

- Lúc đầu hắn không chịu, Kha di liền nói hoặc là giao kiếm phổ ra đây, xem xong sẽ trả lại bọn họ, hoặc là liền, liền đem sự tình phanh phui ra ngoài, này ông lão họ Kim đã đồng ý, nói rằng hai tháng sau lại đến lấy về... - Cô gái cắn môi trả lời.

- Tại sao con không nói cho ta biết chuyện này!

Lão gia tử mặt mày giận dữ truy hỏi, cô bé kia lại im lặng không nói, mãi cho đến khi người bên cạnh lạnh lùng tiếp lời:

- Là ta không muốn nàng nói.

Giọng thiếu phụ kia thanh thanh thản thản, mặc dù mặt không còn một giọt máu, nhưng dường như đã không đếm xỉa gì, vẻ mặt đờ đẫn nói:

- Ta nhất thời hiếu kỳ, lấy kiếm phổ kéo A Hô đến chỗ không người thử một lần, phát hiện lại là một quyển sách đặc sắc, trên sách kiếm thuật tinh xảo, là cực kỳ bản lãnh cực kỳ ảo diệu, liền khuyên San Hô cùng vụng trộm luyện tập, A Hô bị ta nói một hồi mới động tâm đáp ứng.

- Này cái chết của Trinh Càn đạo nhân lại là xảy ra chuyện gì!

Luyện nhi thấy thiếu phụ thẳng thắn, từng bước ép hỏi. Thiếu phụ liếc nhìn nàng, nói:

- Sau đó đạo nhân thông qua những con đường khác hẹn lão gia, muốn gặp gỡ trên núi Thanh Phong, trong lòng ta có quỷ, tự nhiên cũng cùng đi theo, sau đó trong thành đại loạn, A Hô lại đang ở phía trước núi cầu cứu, lão gia không rảnh tìm đạo nhân kia, lại bị ta trong lúc vô tình tìm gặp được.

Lão gia tử trợn tròn mắt nói:

- Bà muốn kiếm phổ thì thôi! Còn thật sự động thủ diệt khẩu?

Thiếu phụ hoàn toàn không sợ hãi như lúc trước, mắt cũng không nâng, nói:

- Lúc ta phát hiện hắn ở hang đá, hắn độc bộc phát, hơi thở mong manh, biểu hiện vô cùng thống khổ, một lòng cầu xin ta giúp hắn chết nhanh, ta lúc động thủ xác thực có tư tâm, nhưng là không định giết người diệt khẩu.

Sự tình đến đây, chân tướng rõ ràng, các nàng nói ra chi tiết nhịp nhàng ăn khớp, hẳn là không nói dối, nhìn hai nữ nhân co rúm, trong lòng tôi có chút không đành lòng, ông già kia dường như cũng cực kỳ khó chịu, đột nhiên run rẩy nói:

- Tốt, tốt, các ngươi trước tiên lấy kiếm phổ trả cho người ta.

Thiếu phụ lạnh nhạt nói:

- Đêm đó ở núi Thanh Phong đã để người ta đoạt lấy, hoặc là nói đã trả lại người khác.

Luyện nhi nghe được lời ấy, biến sắc, phát giận nói:

- Ngươi còn dám chống chế! Lẽ nào thật sự còn muốn nếm chút đau khổ!

Thiếu phụ kia không nói gì, nữ hài lại khóc lóc cướp lời nói:

- Là thật! Đêm đó trên đường trở về Kha di liền nói với ta, lúc đó từ trong thành đi ra hai trung niên nam tử, y phục giống như đã bị lửa thiêu qua, tro bụi khắp nơi, bọn họ ở trên núi hội họp họ Kim, nhìn thấy Kha di, liền ép giao ra kiếm phổ, Kha di không dám không đưa!

Luyện nhi không tin, tôi bỗng dưng nhớ tới đêm hôm đó ở huyện nha bốc cháy, trên nóc nhà đã cùng Vương Chiếu Hi và Trác Nhất Hàng nói mấy câu, lúc đó bọn họ cũng nhắc đến hai trung niên nam tử, xác minh hai bên lẫn nhau, cảm thấy không sai, liền hướng Luyện nhi lắc lắc đầu, nói:

- Điểm ấy ta cũng có thể làm chứng, ngày đó là có hai người như thế.

Luyện nhi trừng mắt nhìn tôi, bên kia Thiết lão gia tử đã cao giọng nói:

- Ngọc La Sát, kiếm phổ của ngươi chính là liên quan tới ta. Đi khắp chân trời góc biển, ta cũng phải thay ngươi tìm về!

Luyện nhi lúc này mới nói:

- Tốt, vậy chúng ta chờ xem.

Dường như ý tứ còn chưa tin tưởng.

Lão nhân cũng không để ý nàng, chỉ xòe bàn tay khẽ vuốt tóc an ủi nữ nhi, phảng phất giống như vô cùng ân cần đối với đứa nhỏ, nữ hài tiếp xúc ánh mắt của lão, cả người run lên, kêu lên:

- Cha, cha làm sao thế?

Tôi nhìn trong này, liền nhẹ nhàng thong thả bước đến bên cạnh Luyện nhi, ghé lỗ tai nói:

- Ta ra ngoài rừng một chút.

Nàng đang chuyên tâm xem tình hình phát triển, nghe vậy cũng không kịp hỏi kỹ, nghi hoặc liếc mắt nhìn, dặn dò:

- Cái gì? Làm gì cũng đừng đi xa.

Chính là đầu vẫn đang quay sang chỗ khác, chỉ là tay nắm quần áo không thả, mãi đến khi tôi cười khẽ đáp:

- Đã biết, ở ngay bìa rừng.

Mới chịu buông tay, rồi lại giơ giơ tay như đang đuổi muỗi, dường như thập phần thiếu kiên nhẫn.

Tôi nở nụ cười, nhẹ nhàng đi, rẽ vào một khúc ngoặt nhỏ, tách khỏi ba người không kinh động đến họ, nghĩ đến bọn họ cũng không rảnh quản người khác làm cái gì, tôi vòng ra ngoài rừng, không qua bao lâu, liền nghe trong rừng có tiếng kêu liên tục "Cha, cha!". Rồi lại có tiếng lão nhân quát:

- Ngươi mơ ước kiếm phổ phái khác, dối gạt lão cha chính mình! Kể từ hôm nay, ngươi đã không còn là con gái của ta, ngươi cút ra ngoài cho ta! Ngươi ra bên ngoài, cũng không được dùng tên tuổi của ta!

Tôi nghe được thở dài, bên trong lại nói vài câu, sau đó cô bé kia đau thương kêu lên:

- Cha, ngài bảo trọng!

Có tiếng bước chân nặng nề lảo đảo, hướng bên này đi tới.

- San Hô cô nương dừng bước.

Tôi chờ đợi ở đây, thấy có thân ảnh lại đây, ra tiếng ngăn cản, mặc dù lúc nói chuyện đã thả nhẹ âm lượng đến dịu dàng, nhưng vẫn là dọa nàng giật mình, cô bé kia thân thể run rẩy, nước mắt giàn giụa, hoàn toàn không có tinh thần phấn chấn như lúc hái hoa, như trong thành đêm đó rất yêu kiều xảo quyệt, thấy tôi chắn ở trước mặt, chỉ là cắn môi, một tia chống đối quật cường cuối cùng nói:

- Ngươi, ngươi còn muốn như thế nào nữa? Phải tiếp tục nhục nhã ta sao?

Lắc lắc đầu, bình tĩnh hồi đáp:

- San Hô cô nương lời ấy sai rồi, hôm qua nguyên nhân, hôm nay kết quả, chúng ta chỉ là lời dẫn thôi, cô nương từ đầu tới cuối, khi nào thì thấy ta có lời lẽ cử chỉ khi nhục như vậy? Mưu cầu của ta, bất quá là chân tướng đáp án mà thôi.

- Nhân quả, nhân quả...

Nàng ngơ ngác cười khổ, hồi lâu nói:

- Đúng vậy a, bây giờ ta gặp nhân quả báo ứng, phiền ngươi tránh ra, còn ngăn cản ta làm cái gì?

Tôi nâng tay trái chỉ vào trong rừng, nói:

- San Hô cô nương thực ra chỉ là một ý nghĩ sai lệch, tính ra cũng là bị người hại, lại bị liên lụy đến mức độ đuổi ra khỏi nhà, lẽ nào sẽ không muốn biết, chủ mưu kia, người liên lụy cô nương, sẽ phải chịu trừng phạt thế nào? Sẽ có nhân quả báo ứng gì sao?

Nàng mờ mịt nhìn theo phương hướng tôi chỉ, trợn to mắt, một lát sau, bỗng nhiên rùng mình một cái, lúc này mới như trong mộng tỉnh lại, lẩm bẩm nói:

- Kha di... Kha di...

Đột nhiên trên mặt hiện ra đau đớn, kinh hoảng nói:

- Cha, cha... Cha sẽ giết dì, giết dì!

- Cô nương không muốn bà ấy chết? Nhưng bà ấy liên lụy cô nương bị trục xuất khỏi gia tộc a.

Tôi nghiêng đầu xem phản ứng của cô gái, chỉ thấy nàng liên tục lắc đầu, lầm bầm lầu bầu nói:

- Kha di... Kha di cũng là có ý tốt, không có ý định hại ta, ngươi không hiểu, dì ấy số khổ, số khổ...

Nói rồi giống như phản ứng lại, bỗng chốc kéo ống tay áo của tôi nói:

- Không được, cha lần này tức điên, ngay cả ta cũng không cần, có thể sẽ thật sự ra tay giết dì! Lời ta nói không có tác dụng, ngươi đi thỉnh cầu, nhanh đi, các ngươi không thể hại chết dì đi!

Cô gái đang cùng tôi dây dưa, bên kia trong rừng bỗng truyền đến một tiếng cười lớn, một giọng nữ khàn khàn hô:

- Lão thất phu, cái mạng này ta sớm đã không cần, ông đánh chết ta đi!

Sau đó liền có giọng nam già nua uy nghiêm vang lên:

- Bà ăn cắp kiếm phổ người khác, làm xấu thanh danh của ta, có tội phải chịu, chết chưa hết tội! Bà có thể oán giận cái gì!

Nữ hài kéo ống tay áo của tôi, nghe tiếng chấn động một hồi, yên tĩnh lại, nhìn trong rừng, môi run rẩy không ngừng, liền nghe giọng nữ trong rừng vang lên liên tục, vẫn cười lớn, nói:

- Năm đó cha ta chết nơi đất khách quê người, ta không có tiền an táng mới vội vã bán mình, sau khi gả cho ông, chồng già vợ trẻ, mặt xanh biến hồng, ông lại luôn miệng kính trọng vợ trước, chỉ đem ta làm tiểu thiếp mà đối đãi, hơi một tí liền quát, ta ở trước mặt ông cải trang, giả bộ khuôn mặt tươi cười, ông nghĩ là ta yêu thích ông sao! Chẳng sợ nói cho ông biết, ta học trộm kiếm pháp, chính là vì sẽ có một ngày chạy trốn! Hiện tại bị ông đánh chết cũng tốt, những ngày tháng ta mong muốn cuối cùng cũng tới!

Giọng nữ kia thê thảm bi thương, từng chữ đẫm máu và nước mắt, đừng nói cô gái trước mắt, ngay cả tôi nghe được cũng không khỏi ngây người, dường như cảm động lây, trong lòng chua xót, sửng sốt một lúc, thân thể khẽ động, vừa định chạy vào bên trong, liền nghe trong rừng truyền đến tiếng sấm nổ:

- Bà cút! Ta vĩnh viễn không bao giờ muốn thấy bà nữa!

Nữ hài bên cạnh nghe được tiếng vang này, mới buông lỏng tâm, thở dài một hơi, giống như buông được tảng đá lớn trong lòng, chỉ là nước mắt rơi liên tục, tôi cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, tim đập thình thịch, nhanh hơn một chút so với bình thường.

Chuyện trên thế gian này, cho dù ngươi sớm chuẩn bị tâm lý, nghĩ tới kịp thời, biết trước, nhưng khi chân chính đối mặt, nhìn một chút nước mắt, nghe những tiếng kêu khóc, ai dám nói mình vô tình, có thể tâm địa sắt đá, hờ hững như vân thượng quan thế chi thần.

Ta nghĩ tới, ta là không thể rồi.

Chí ít, lúc đang đối mặt chuyện này cùng một nhóm người.

Truyện convert hay : Tùy Mạt To Lớn Hạ Long Tước
Chương Trước/253Chương Sau

Theo Dõi