Chương Trước/464Chương Sau

Ma Thần Hoàng Thiên

Chương 32: Huynh đệ bị đánh

Ngày hôm sau.

- Mẹ nó! Thực là xui xẻo.

Trên con đường đi tới nhà ăn, Trác Mộc vừa đi vừa lầm bầm bất mãn. Hắn vốn là người kiêu hãnh, rất tự tin vào thực lực của mình, thế nhưng mới trận đấu đầu tiên đã bị người ta đánh cho thảm hại, nằm trị thương từ tối qua tới giờ mới khỏi, hiển nhiên rất không cam lòng.

Hàn Lâm bên cạnh an ủi:

- Tên Bạch Tư Thần đó quả thực rất mạnh, không hổ là Học viên lớp thượng đẳng.

Trác Mộc trể môi dè bỉu:

- Mạnh thì sao chứ? Nhìn cái vẻ dương dương tự đắc của hắn thực ngứa mắt.

- Ngứa mắt lắm sao?

Đột nhiên một âm lành lạnh vang lên, Trác Mộc cùng Hàn Lâm ngẩng đầu nhìn về phía trước không xa, liền thấy một nhóm thiếu niên đang chầm chậm bước tới. Trong đó có một tên toàn thân bạch y, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Trác Mộc.

Trác Mộc liếc mắt nhìn xung quanh như đang kiếm gì đó, lớn tiếng nói:

- Mẹ nó! Chó ở đâu sủa vậy nhỉ?

Hàn Lâm nghe vậy suýt bật cười, tên Trác Mộc quả thực miệng lưỡi không ai địch nổi. Bạch Tư Thần khuôn mặt đanh lại, lạnh lùng nói:

- Dường như hôm qua ta ra tay hơi nhẹ thì phải.

Tên thiếu niên bên tóc đỏ bên cạnh Bạch Tư Thần cười khẩy, chỉ thẳng mặt Trác Mộc:

- Hôm qua bị Tư Thần sư huynh đánh cho như con chó mà còn chưa phục sao?

Trác Mộc trừng mắt, tức giận nói:

- Câm bà miệng ngươi lại, Ngươi có tin ngay bây giờ ta đánh ngươi thành không bằng con chó không?

Tên thiếu niên điên tiết, nghiến răng trèo trẹo, nói:

- Được… Được lắm… để ta xem Trác Mộc ngươi mạnh đến mức nào.

Bạch Tư Thần cười lạnh, cũng không ngăn cản mà nhìn chằm chằm Trác Mộc thầm nghĩ:

- Để xem hôm nay ai có thể cứu được hai tên phế vật các ngươi, ta thực muốn xem xem bảo vật trên người ngươi rốt cục là thứ gì mà có thể chịu được một kích toàn lực của ta.

Vù!

Tên thiếu niên tóc đỏ trên tay xuất hiện một thanh đoản đao, thân hình như gió quét về phía Trác Mộc, tuy nhiên Trác Mộc vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích. Tên thiếu niên này tu vi cùng lắm là Ngưng nguyên trung kỳ, còn xa mới là đối thủ của hắn.

Đoản đao như gió chém xuống, Trác Mộc nghiêng người, dễ dàng né tránh. Tên thiếu niên tóc đỏ tức giận, đoản đao liền đổi hướng, chém ngang hông đối thủ. Trác Mộc thân hình khẽ động, nhanh như chớp lui về một bước, đồng thời trong tay xuất hiện trường côn hung hăng quét lên.

Ba!

Tên thiếu niên tóc đỏ cả người tựa như bao cát bị đập cho bay lên giữa không trung. Trác Mộc như một con báo, cả người bật mạnh lên không, xoay một cái đẹp mắt, trường côn trong tay đảo một vòng ba trăm sáu mươi độ hung hăng nện xuống người tên thiếu niên tóc đỏ.

“Phụt”

Tên thiếu niên tóc đỏ cả người gập lại, từ trong miệng phun ra một tia máu tươi, văng đi như đạn pháo nện vào một gốc đại thụ phía xa, vị trí trước ngực y phục rách nát, máu tươi chậm rãi chảy ra từ miệng vết thương.

Bạch Tư Thần mày kiếm khẽ nhíu, trong chớp mắt cả người biến mất tại chỗ. Trác Mộc thoáng giật mình, nắm chặt trường côn trong tay quét về một phía.

Đông!

Âm thanh va chạm vang lên, Trác Mộc thân hình loạng choạng, lui về phía sau mấy bước mới ổn định lại. Ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Bạch Tư Thần, thầm chửi:

- Bà nó, tên khốn Hoàng Thiên suốt ngày tu luyện, hôm nay khổ rồi

Bạch Tư Thần cười lạnh, cả người như gió lướt tới, nháy mắt vượt qua năm thước khoảng cách, trường kiếm trong tay mang theo Hỏa Nguyên lực hùng hậu trực tiếp chém tới. Trác Mộc không dám ngạnh kháng, liền hướng tới bên cạnh né tránh. Mà đồng thời cả người cũng xoay tròn nện ra một côn.

Keeng!

Trường côn va chạm với trường kiếm, hai luồng Nguyên lực bất đồng cùng lúc bạo phát, khiến hai thanh binh khí rung lên một hồi. Mà chủ nhân của chúng cũng đồng thời tách khỏi nhau, lui mạnh về phía sau. Mặt đất bị lực lượng chấn cho nứt ra. Đá vụn bắn tung tóe, tạo nên một mảnh bụi mù.

Trác Mộc cảm thấy hai tay tê dại, cổ họng có cảm giác ngòn ngọt, hiển nhiên hắn vẫn yếu thế hơn so với đối phương.

Phía bên kia, Hàn Lâm bị hai tên thiếu niên khác quấn lấy, chật vật không thể tả, khắp cơ thể toàn là vết thương, máu nhuộm đỏ cả y phục.

Trong một giây phân tâm, liền bị đối phương một côn nện lên đầu, hai mắt hắn hoa lên, dần mất đi ý thức, cả cơ thể lảo đảo vô lực ngã gục lên nền đất. Thế nhưng đối phương vẫn không buông tha hắn, một tên vẫn tiếp tục đá những cú trời giáng lên mặt hắn, máu từ mũi, miệng chảy ra ngấm lên nền đất, hắn khó khăn hô hấp, mỗi lần thở ra đều làm máu tươi chảy xuống.

Trác Mộc hai mắt căng lên, nhìn Hàn Lâm bị hành hạ mà lửa giận bừng bừng, bất chấp tất cả lao về phía Hàn Lâm.

Nhưng Bạch Tư Thần lại không để hắn được như ý, trường kiếm trong tay đột nhiên bao trùm một tầng kiếm quang màu vàng, cả người quỷ dị xuất hiện trước người Trác Mộc, lạnh lùng bổ xuống một kiếm.

- Cút!

Trác Mộc điên cuồng gầm lên, trường côn trong tay đột nhiên phát ra một tầng sáng kỳ lạ, một côn nặng nề đánh tới.

Rầm!

Trường côn trong tay Trác Mộc va chạm với trường kiếm, Bạch Tư Thần cả người như lưu tinh, bị chấn cho bay mạnh về phía sau, cố gắng lắm mới ổn định lại được thân hình, khóe miệng ứa máu.

Ánh mắt tràn đầy sự kinh ngạc nhìn Trác Mộc, hắn quả thực không ngờ tên Trác Mộc này lại còn một sát chiêu như thế.

- Không nghĩ ngươi còn một chiêu này, nhưng còn chưa đủ để đấu với ta.

Vừa dứt lời, ánh mắt hắn đột nhiên tay đổi, sắc mặt bắt đầu trở nên đỏ bừng, phát ra hồng quang mờ nhạt, rồi lập tức biến thành màu vàng. Trường kiếm trong tay hắn phát ra ánh lửa đỏ rực, nhiệt độ bất ngờ tăng lên một cách khủng bố.

- Khiến ta xuất ra toàn lực, ngươi có chết cũng đủ để tự hào rồi.

Trác Mộc khuôn mặt vẫn lạnh lùng, trong hai mắt vốn đỏ rực giờ ánh lên sự điên cuồng. Nắm chặt trường côn trong tay, hắn như mãnh hổ xuất sơn lao về phía Bạch Tư thần.

Ầm!

Một côn của Trác Mộc nện xuống, Bạch Tư Thần thân hình quỷ dị, hai chân xoay chuyển tránh được một côn chí mạng. Kiếm trong tay chém tới, lưu lại trên lưng Trác Mộc một vết chém nhàn nhạt, nhưng thủy chung không thể khiến hắn bị thương chút nào.

- Đả cẩu bổng pháp.

Trác Mộc gầm lên, Nguyên lực trong cơ thể như điên cuồng tràn vào trường côn, ánh lên kim quang rực rỡ. Bạch Tư Thần biến sắc, bởi hắn có cảm giác cả cơ thể như rơi vào vũng bùn, chỉ biết trơ mắt nhìn một côn giáng xuống đầu mình.

Rầm! Ầm! ầm!

Mặt đất như rung chuyển, bụi tung mù mịt, toàn bộ cây cối xung quanh đều bị cuồng phong cuốn qua đổ rạp xuống.

Vù!

Bạch Tư Thần từ trong bụi mù lao ra, quần áo tả tơi, khóe miệng trào máu tươi, nhìn Trác Mộc một cách căm thù. Nếu hắn khi nãy không có một cái hộ mệnh phù thì chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.

Một tên phế vật trong mắt hắn lại suýt chút nữa lấy mạng của hắn, đây là một nỗi ô nhục.

Ngay sau đó, hắn như một tia chớp đạp tới, Trác Mộc thi triển một chiêu vừa nãy đã cạn kiệt toàn bộ Nguyên lực, bất lực nhìn một cước của đối phương nện về phía mình.

Bịch!

Trác Mộc thân thể như đạn pháo bay đi, nặng nề nện lên mặt đất, bụi tung mù mịt, máu từ mũi và miệng trào ra nhuộm đỏ cả khuôn mặt.

Bạch Tư Thần rất nhanh vọt tới, nhìn Trác Mộc mà cười gằn:

- Sao? Khi nãy ngươi mạnh miệng lắm cơ mà! Sủa lại cho ta xem.

Trác Mộc đầu không ngẩng lên nổi, nhưng vẫn nhếch môi cười khinh thường.

- Ta biết ngươi có bảo vật hộ thể, nhưng tên huynh đệ của ngươi thì không tốt như vậy. ha ha!

Hắn vừa nói vừa đánh mắt về phía Hàn Lâm, khóe mắt ánh lên sự tàn nhẫn.

Trác Mộc liếc nhìn Hàn Lâm đang bất tỉnh nhân sự phía xa, khóe môi vẫn nở nụ cười, khó khăn nói:

- Ngươi không sống qua nổi ngày mai.

Nghe Trác Mộc nói vậy, Bạch Tư Thần cuồng tiếu một trận, nói lớn:

- Ha ha, nực cười! Bạch Tư Thần ta rất muốn xem xem ai có thể làm gì được ta?

- VẬY SAO?

Đột nhiên một thanh âm lạnh lùng vang lên, Bạch Tư thần vội quay phắt người lại, phía sau hắn bên cạnh Hàn Lâm không biết tự lúc nào xuất hiện một tên thiếu niên áo đen, ánh mắt tràn đầy sát ý nhìn chằm chằm vào hắn.

- Hoàng Thiên… rốt cục ngươi cũng tới! ha ha!”

Trác Mộc nhìn thấy Hoàng Thiên đã tới thì cười lớn, máu từ trong miệng lại phun ra trông cực kỳ thê thảm.

Hoàng Thiên nhìn Trác Mộc cùng Hàn Lâm thương tích đầy mình, trong lòng bốc lên nộ hỏa, quét mắt qua bốn người Bạch Tư Thần, gằn giọng nói:

- Hôm nay trời cũng không cứu được các ngươi

Lời hắn vừa dứt, trong tay liền xuất hiện một thanh trường kiếm, chậm dãi bước từng bước về phía Bạch Tư Thần. Trên cơ thể tỏa ra một luồng nhiệt độ khủng bố, khiến không gian cũng trở nên vặn vẹo, mỗi bước chân đều làm cho mặt đất nóng đỏ lên, gần như chảy thành dung nham. Một cỗ áp lực vô hình áp bách khiến đám thiếu niên cảm thấy thở cũng khó khăn.

- Khốn kiếp, ngươi là cái thá gì mà mạnh miệng.

Một tên thiếu niên rốt cục không chịu được sự áp bách, đánh liều lao tới. Đoản côn trong tay được Nguyên lực thiêu đốt sáng rực lên, nặng nề nện về phía Hoàng Thiên.

Nhưng là đoản côn của hắn còn chưa kịp đánh tới đã vô lực mà rớt xuống đất. Bởi cánh tay của hắn đã bị Hoàng Thiên một kiếm chém suýt nữa đứt rời, máu tươi bắn ra tung tóe. Ngay sau đó hắn cả thân mình bị Hoàng Thiên nắm lấy, quăng đi như bịch cát, húc đổ cả một gốc cây lớn.

Bạch Tư Thần tuy kinh ngạc trước thực lực của Hoàng Thiên, nhưng vẫn không để Hoàng Thiên vào mắt. Hai chiêu đánh bại Ngưng nguyên Trung kỳ, hắn cũng làm được.

- Mẹ kiếp! Để mạng lại đi!

Lời chưa nói hết, hắn đã như một con độc xà lao lao tới.

Hoàng Thiên trường kiếm trong tay chợt động, Hỏa Nguyên lực cuồn cuộn như nước triều khiến thân kiếm rung lên từng hồi.

Cả người hắn trong chớp mắt như biến thành mặt trời, kiếm khí như quang mang tỏa ra bốn phía, trường kiếm trong tay nhẹ nhàng quét về phía Bạch Tư Thần.

Phá Kiếm Thức.

Keeng!

Một thanh âm cực kỳ chói tai vang lên. Bạch Tư Thần vốn là tấn công, nhưng kiếm của Hoàng Thiên tới quá nhanh, hắn chỉ có thể chuyển thành phòng ngự. Thế nhưng lực lượng của Hoàng Thiên quả thực rất lớn, một kiếm chém tới chấn cho hai tay hắn tê dại, thất khiếu cơ hồ muốn chảy máu.

Ngay sau đó, trường kiếm trong tay Hoàng Thiên lại biến hóa một cách quỷ dị, chém về phía hắn. Đối diện với tử vong, Bạch Tư Thần hoảng sợ lập tức lùi ra phía sau, cho dù là như thế, vẫn bị trường kiếm trong tay Hoàng Thiên lưu lại một vết thương trên vai, máu tươi chảy ra nhuộm đỏ cả một góc áo.

Nhìn vết thương trên vai, Bạch Tư Thần hoảng sợ nhìn Hoàng Thiên. Đối phương chỉ xuất ra hai chiêu mà đã suýt lấy đi cái mạng nhỏ của hắn, rốt cục thiếu niên trước mắt này là ai.

Hoàng Thiên vẫn nhìn chằm chằm vào Bạch Tư Thần, sát ý trong mắt ngày càng đậm.

- Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết… đả thương huynh đệ của ta sẽ phải trả giá như thế nào.

Chương Trước/464Chương Sau

Theo Dõi