Chương Trước/78Chương Sau

Ma Tôn Cùng Thần Tôn Vợ Chồng Diễn Kịch Hằng Ngày

Chương 77: Hóa minh vì ám

Edit & Beta: LinhLan601

“Giống như Ma giới, Thần giới cũng có nội quỷ[1].” Trầm Ngọc nhíu mày nói.

[1] Nội quỷ: nội ứng, gián điệp,...

Lăng Yên hiểu rõ, gật đầu: “Thời điểm Phong Hoa xảy ra chuyện, ta cũng đã hoài nghi. Thân phận hắnkhông bình thường, thực lực cũng vậy, tuyệt đối không thể bị người khác dễ dàng đắc thủ như thế. Nhất định là có kẻ ở giữa làm khó dễ.” 

Nàng dừng một chút, lại hỏi: “Rốt cuộc là kẻ nào hãm hại Phong Hoa?”

Trầm Ngọc lắc đầu: “Phong Hoa nói, thời điểm người nọ ra tay với hắn, hắn chưa từng thấy rõ mặt, nhưng xác thực là kẻ này sử dụng thần lực”

Việc này nói đến cũng phiền toái. Hai giới Thần Ma đều có nội ứng, cũng khó trách yêu giới đối với hành tung của bọn họ rõ như lòng bàn tay. Tuy rằng nội ứng ở Ma giới đã tìm được, nhưng không ai biết liệu có còn người khác hay không. Mà Thần giới lại càng khó khăn. Nếu không muốn rút dây động rừng, há lại dễ dàng như vậy?

Thấy Lăng Yên trầm tư, Trầm Ngọc lại nói: “Ta đoán rằng, lần này người bọn họ muốn dùng cổ độc đối phó không phải là ta. Ngày thường Phong Hoa đều ở Vân La Thiên tháp, hắn cùng với thượng thần Triều Lâm đều yêu thích hoa cỏ. Hai người nhàn rỗi không có việc gì làm sẽ ở trong tháp luyện công, dưỡng hoa. Lần này hắn bị cổ độc khống chế, Bạch thị nhất tộc vốn dĩ muốn để hắn trở lại Thần giới, nhưng Phong Hoa không chịu làm theo sai khiến của bọn họ, cho nên mới liều mạng dùng một tia thần trí còn sót lại đào tẩu. Cuối cùng lại trời xui đất khiến chạy tới Ma giới.”

Lăng Yên chỉ một thoáng cũng đã hiểu ý tứ của Trầm Ngọc: “Dốc lòng cổ là để xuống tay với người thân cận nhất bên cạnh Phong Hoa. Như vậy mục đích của bọn họ chẳng phải là……”

“Là Triều Lâm.” Trầm Ngọc tiếp lời nàng.

Lăng Yên khó hiểu: “Vì sao bọn chúng lại muốn xuống tay với thượng thần Triều Lâm?”

Ở trong mắt Lăng Yên, nếu hỏi tới hai vị gia hỏa không màng thế sự giữa Thần giới thì nàng có thể chắc chắn, đó chính là Triều Lâm cùng Trần thượng thần. Hai người này, một người say mê với tu luyện, mộtngười lại si mê nuôi dưỡng chim chóc, đều là kiểu người không để ý đến chuyện bên ngoài. Cho dù lúc trước tam giới đại chiến như vậy, cũng không có ai trông thấy hai người bọn họ. Thậm chí ngay cả cửa nhà, bọn họ cũng không ra một bước. Mọi người cũng đã theo thói quen xem nhẹ hai người này. Nhưng hiện giờ, yêu giới lại bày ra âm mưu như thế, rốt cuộc là có mục đích gì?

“Xem ra sự tình cần phải lưu ý thật sự không ít.” Lăng Yên nhíu mày.

Trầm Ngọc hơi hơi gật đầu, cuối cùng lại nói: “A Tình, ta phải trở về.”

Lăng Yên bỗng nhiên nở nụ cười, thấp giọng đáp: “Ân.”

“hiện giờ Thần giới không yên ổn, ta muốn mang Phong Hoa trở về, còn muốn đem sự tình nội quỷ điều tra rõ ràng. Có lẽ…có lẽ là một thời gian rất lâu sẽ không có biện pháp đến tìm nàng.” Tuy rằng khôngmuốn, nhưng Trầm Ngọc vẫn mở miệng nói ra. 

Lăng Yên làm sao lại không rõ ý tứ của hắn. Nàng bình tĩnh nói: “Ta biết, ta cũng đang có ý này.”

Thấy hắn trầm mặc, Lăng Yên lại nói tiếp: “Hai giới Thần Ma đánh nhau mấy năm, hiện giờ Thần Tôn và Ma Tôn lại có loại quan hệ này, Thần giới tất nhiên là sẽ không dung, mà ở Ma giới, mọi người cũng sẽkhông cao hứng. Đến lúc đó, hai giới tất sẽ đại loạn.”

Nghe thấy lời này của Lăng Yên, ánh mắt Trầm Ngọc ảm đạm, đang muốn nói một chút, Lăng Yên lại bước đến bên người hắn: “Cho nên, ta và chàng tạm thời không thể để người khác nhìn ra quan hệ giữa chúng ta.”

Thời điểm nàng nói ra lời này, đôi tay nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay hắn.

Trầm Ngọc vốn đang mất mát, lúc này mới hiểu được ý tứ của Lăng Yên: “Hóa minh vì ám[2]?”

[2] Hóa minh vì ám: 

- Nghĩa dịch thô: Biến sáng thành tối/Biến chính diện thành ẩn núp.

- Nghĩa ẩn: Biến công khai thành âm thầm, lặng lẽ.

*Ở đây, câu này mang đại ý là: hiện giờ hai giới Thần Ma đang đối nghịch nên thay vì công khai yêunhau thì hai người chơi trò yêu đương ngầm.

“Đúng vậy.” Lăng Yên cong khóe môi, khẽ cười, nói: “Nếu bọn chúng đã ngấm ngầm bày trò giở mưu, thì sao chúng ta lại không dùng kế sách đối ứng? yêu giới đã có nội quỷ ở Thần giới, chúng ta liền tương kế tựu kế, khiến bọn họ tin rằng, quan hệ giữa hai giới Thần Ma đã trở nên quyết liệt. Như vậy, chúng ta vừa diễn cho bọn họ xem, vừa có thể âm thầm quan sát hành động của bọn họ.”

“Chàng nghe ta nói.” Lăng Yên nói như vậy, liền chớp mắt cười, thấp giọng nói chuyện cùng Trầm Ngọc.

*

Hôm sau, Thần Tôn liền mang theo Phong Hoa bị thương rời khỏi Ma giới.

Hơn nữa, bởi vì Phong Hoa đánh trọng thương rất nhiều Ma binh, mà Ma giới lại là duyên cớ hại Phong Hoa bị thương, hai phương cãi vã một hồi.

Hai giới Thần Ma nhiều năm như vậy mới có một lần hợp tác, lại không nghĩ đến sẽ nháo tới mức này.

một màn như vậy cứ thế phát sinh trước mặt Thanh Minh. hắn dùng ánh mắt kỳ quái đánh giá Lăng Yên từ trên xuống dưới. Cho đến khi thân ảnh Trầm Ngọc và người của Thần giới đã hoàn toàn biến mất, hắn vẫn không có phản ứng.

Lăng Yên nhướng mày nhìn Thanh Minh, nói: “Ngươi cảm thấy không đúng chỗ nào?”

Thanh Minh ho nhẹ một tiếng, không nói chuyện, ánh mắt lập loè nhìn Lăng Yên: “không có gì khôngthích hợp.”

trên thực tế, hắn cảm thấy chỗ nào cũng đều không thích hợp.

Vừa rồi, Thần Tôn cùng Ma Tôn cãi nhau, hình ảnh này thật sự là có chút quỷ dị. một mình Ma Tôn quở trách người Thần giới, trong khi Trầm Ngọc an tĩnh đứng nghe, ngẫu nhiên sẽ mở miệng phản bác lại. Chỉ là còn chưa kịp nhiều lời, đã bị Lăng Yên một ngụm mắng trở về. Hai người tranh chấp tới tới lui lui nửa canh giờ, cư nhiên lại tranh tới cổ trùng trên người Phong Hoa, đến tột cùng là sẽ lưu lại trong tay ai.

Trầm Ngọc nói cổ trùng kia thập phần quan trọng, phải đưa về Thần giới để điều tra. Lăng Yên lại mộtmực chắc chắn Trầm Ngọc mang cổ trùng đi với mục đích khác, sống chết không chịu đáp ứng. Hai người cứ tranh chấp như vậy, đến cuối cùng, rốt cuộc vẫn là Ma giới giữ cổ trùng lại. Người Thần giới cũng không vui vẻ gì, cho rằng Ma Tôn bụng dạ khó lường, hai phương tan rã trong không vui.

Thanh Minh thật sự không nghĩ ra, hôm qua rõ ràng hai người còn tình chàng ý thiếp, hôm nay lại không thể bình tĩnh nói chuyện với nhau. Tính tình Ma Tôn ai cũng không dám cân nhắc, nhưng nếu Ma Tôn suy nghĩ cẩn thận, quyết định nhất đao lưỡng đoạn[3] với Thần giới, như vậy càng không thể tốt hơn.

[3] Nhất đao lưỡng đoạn ( 一 刀 兩 斷): một đao cắt đôi.

Chỉ sự đoạn tuyệt quan hệ.

hắn than nhẹ một tiếng, lại hỏi: “Ma Tôn, vậy người giữ cổ trùng kia lại là để làm gì?”

Lăng Yên nhíu mày, lắc đầu nói: “không có tác dụng gì, ngươi phái người đem cổ trùng này đi xử lý, ngàn vạn lần đừng cho nó có cơ hội chui ra hại người.” 

Cổ trùng này đối với nàng quả thực là không có tác dụng gì khác. Nàng làm như vậy, chỉ là muốn tìm cơ hội để nháo lên với Thần giới mà thôi. Đương nhiên còn có nguyên nhân càng quan trọng hơn là, nàng thật sự sợ Trầm Ngọc sau khi trở về liền đem cổ trùng kia ra chơi. Chuyện này so với sự tình tam giới đại chiến còn đáng sợ hơn.

Thanh Minh không biết suy nghĩ trong đầu Lăng Yên, hắn vội vàng đáp ứng, chỉ là trong lòng vẫn có chút khó hiểu. Vì thế, hắn chần chờ nói: “Ma Tôn, người và tiểu phượng hoàng Thần giới, thật sựliền……”

“Như thế nào?” Lăng Yên nghe được ba chữ “tiểu phượng hoàng”, lập tức liếc mắt nhìn Thanh Minh mộtcái, trong mắt tràn đầy không vui.

Thanh Minh không dám hỏi lại, lắc lắc đầu, chạy nhanh đi làm việc Lăng Yên giao phó.

“Từ từ.” Trước khi Thanh Minh rời đi, Lăng Yên lại nói: “Ngươi đi tìm người đem sự tình hai giới Thần Ma tranh chấp truyền ra đi.” Khóe mắt nàng cong cong, thanh âm trầm thấp nói: “Truyền càng lợi hại càng tốt.”

Thanh Minh ngẩn ra, chợt gật đầu, rốt cuộc lúc này mới lui xuống.

Kể từ ngày đó, Ma giới liền khôi phục lại yên tĩnh vốn có.

*

đã 1 tháng trôi qua kể từ khi Trầm Ngọc rời khỏi Ma giới. 

Đến tận lúc này, Lăng Yên rốt cuộc mới nhớ ra, bên trong ngọn núi đằng sau Ma cung còn có một con tiểu hồ ly.

hiện giờ, Lăng Yên đang ở giữa Ma cung hỏi về hướng đi của các thế lực khác. Đột nhiên nhớ tới việc này, nàng ngắt lời Thanh Minh, mở miệng hỏi: “Lúc này Hoàn Ly đang làm cái gì?”

Thanh Minh đáp: “Còn ở trong núi, nói là... Cùng Thiên Hồi chơi đến vui vẻ.”

Lăng Yên: “Thiên Hồi?” 

Lăng Yên không ngờ được, một Ma tướng như hắn lại có thể lăn vào một chỗ chơi đùa cùng tiểu hồ ly kia.

Thanh Minh gật đầu, cười khổ một tiếng, nói: “Thiên Hồi thích Trăm Tú, nhưng người Trăm Tú thích là Ô Dạ, mà Ô Dạ lại là người không hiểu tình cảm, chưa từng biết đến tâm tư của Trăm Tú. Thiên Hồi nhìn đến khó chịu liền muốn cho Trăm Tú hết hy vọng với Ô Dạ. hắn nghe nói ở phương diện tình yêu, hồ ly tinh vô cùng lợi hại. Vì thế nên Thiên Hồi mới quấn lấy Hoàn Ly, muốn Hoàn Ly dạy hắn cách để Trăm Tú có thể thích mình.”

Lăng Yên: “……” 

Nàng cực cực khổ khổ ở bên này làm việc, chẳng ngờ được trong hậu viện lại có một đám người ngày ngày trình diễn tuồng truy thê oanh oanh liệt liệt.

Thanh Minh lại nói: “Ma Tôn muốn đi gặp tiểu hồ ly kia?”

“không cần.” Lăng Yên không chút do dự liền cự tuyệt đề nghị của Thanh Minh. Nàng một chút cũng không muốn bị Hoàn Ly quấn lên người.

Sau khi hỏi xong sự tình của Hoàn Ly, Lăng Yên lại hỏi tình huống lúc này của yêu giới. một hồi lâu sau, thời điểm Thanh Minh cảm thấy Lăng Yên sẽ không tiếp tục hỏi nữa, rốt cuộc nàng mới ho nhẹ mộttiếng, nói: “Lần trước Ma giới và Thần giới đại náo một hồi, ta để ngươi truyền tin tức đi, hiện giờ thế nào rồi?”

Thanh Minh gật đầu, rất nhanh liền báo tình huống bên ngoài cho Lăng Yên.

Lại nói, sự tình nàng phân phó, Thanh Minh hoàn thành mười phần thỏa đáng. Đặc biệt là câu nói kia của nàng: “Truyền càng lợi hại càng tốt”. 

Thanh Minh xác thực đem chuyện này truyền đi rất lợi hại. Nguyên bản chỉ là vài câu tranh chấp về cổ trùng, khi truyền tới tai người trong tam giới rất nhanh liền trở thành: Ma Tôn và Thần Tôn trở mặt. Ma Tôn vì lấy tính mạng Phong Hoa, vung tay đại chiến ba ngày ba đêm cùng Thần Tôn. Hai người đánh đến thiên địa biến sắc, nhật nguyệt vô quang[4].

[4] Nhật nguyệt vô quang: mặt trời, mặt trăng mất đi ánh sáng.

Thanh Minh kể lại chuyện xưa này vô cùng sinh động. Thậm chí cảnh tượng hai người đánh nhau cũng chân thực như từng xảy ra.

Lăng Yên nghe chuyện xưa giống như thuyết thư này, cuối cùng còn không nhịn được, hỏi: “Vậy rốt cuộc là ai thắng?”

Thanh Minh: “…… Hòa nhau.”

Lăng Yên đối với kết quả này rất là bất mãn.

Chỉ là, sau khi nghe xong lời này, Lăng Yên lại nói: “Thần giới bên kia phản ứng như thế nào?”

Thanh Minh lắc đầu nói: “Thần giới không có phản ứng gì.”

Lăng Yên khó hiểu nhíu mày. Trong khoảng thời gian này, nàng vì đóng kịch cho ra hình ra dạng nên vẫn luôn chịu đựng, chưa từng tìm hiểu tin tức liên quan đến Trầm Ngọc. Lúc này, khi nghe Thanh Minh nói vậy, rốt cuộc nàng mới hỏi đến: “Đây là có chuyện gì?”

Thanh Minh có chút chần chờ, không biết có nên nhắc tới tiểu phượng hoàng trước mặt Lăng Yên hay không.

Lăng Yên hiểu băn khoăn của hắn, cho hắn một ánh mắt.

Lúc này, Thanh Minh mới giải thích: “Nghe nói sau khi Thần Tôn trở lại Thần giới, đã bị ba gã tư thần đưa tới Vân La Thiên tháp bế quan, tạm thời không có cách nào để ý tới sự tình Thần giới. hiện giờ mọi sự vụ của Thần giới đều do ba gã tư thần xử lý. Ba người này hiện tại chưa có động tĩnh gì, vì vậy chúng ta cũng không rõ.”

Thần sắc Lăng Yên khẽ biến, mở miệng hỏi: “Vì sao bọn họ phải đưa tiểu phượng hoàng tới đó?”

Thanh Minh trầm ngâm nói: “Là bởi vì hắn đánh mất Thương Lan châu. Đó là đại sự của Thần giới, dù cho là Thần Tôn cũng bị phạt. Ma Tôn, ngươi có biết việc này không?”

Nàng ngẩn ra.

“Ma Tôn?” Thanh Minh bất giác lạ hỏi.

Lăng Yên im lặng lắc đầu, ánh mắt tràn đầy phức tạp.

*

Màn đêm buông xuống, Lăng Yên một mình bước ra khỏi Ma cung, biến mất trong bóng đêm.

không lâu sau, tại Thần giới.

trên đỉnh cao ngất của Vân La Thiên tháp, Trầm Ngọc một thân bạch y, an tĩnh nhắm mắt tu luyện. Đàn hương lượn lờ giữa điện, bất thình lình bị một trận gió lạnh đảo loạn. Trầm Ngọc cảm giác được hơi thở bốn phía có sự biến hóa, bỗng nhiên quay đầu lại.

“Ai?” Giọng nói thanh lãnh mang theo xa cách vạn dặm.

Lăng Yên ngồi ở bên cửa sổ, nghe thấy ngữ khí bất đồng với ngữ khí quen thuộc của Trầm Ngọc, bất giác im lặng.

thì ra, bộ dáng ở trước mặt người ngoài của hắn chính là như vậy, Lăng Yên thầm nghĩ.

Truyện convert hay : Cửu Chuyển Đế Tôn
Chương Trước/78Chương Sau

Theo Dõi