Chương Trước/1044Chương Sau

Mạo Bài Đại Anh Hùng

Quyển 6 - Chương 81: Buổi học thứ nhất

Năm 2063 Tân Công Nguyên, ngọn lửa chiến tranh bộc phát từ Tinh vực Đông Nam, đã lan tràn ra toàn bộ xã hội loài người.

Trên tinh cầu tràn ngập khói thuốc súng, các robot đang xung phong, từng hạm đội trong vũ trụ đang phi hành rậm rạp như lông nhím, sự khai hỏa đồng loạt một cách liên tiếp chỉnh tề mà chói mắt, còn có cả những thi thể hài cốt đang trôi nổi trong hư không vô biên vô hạn yên tĩnh không chút tiếng động --- Những hình ảnh này, đã trở thành màu sắc chính của cả thời đại này.

Từng tinh cầu từng tinh cầu di dân bị ngọn lửa chiến tranh thiêu đốt. Các thanh niên được tập hợp lại với nhau, mặc vào quân trang rồi cầm lấy súng xông lên chiến trường, từng đợt từng đợt sóng dấn thân vào tiền tuyến. Đa số trong đó chết đi trong chiến đấu, vùi thân trong đất. Còn số ít may mắn, từ trong chiến đấu còn sống trở ra, lại còn được thăng chức.

Còn càng may mắn hơn, thì được đeo lên cái danh như sĩ quan chỉ huy thiên tài, anh hùng can đảm, nhân vật truyền kì,... đủ các loại ca ngợi, bắt đầu bộc lộ tài năng. Ảnh chụp của bọn họ tràn ngập mỗi một màn hình TV, mỗi một tờ báo tạp chí trên khắp thế giới này. Sự tích của bọn họ làm cho người ta say sưa nói chuyện nghe hoài không chán.

Bọn họ là ngôi sao của thời đại này, là tình nhân trong mộng của mỗi một thiếu nữ tuổi thanh xuân.

Bọn họ một người nối tiếp một người xuất hiện, rồi lại một người nối tiếp một người bị người đời lãng quên.

Có bao nhiêu người có thể lần lượt tiếp tục những thắng lợi của bọn họ, lại có bao nhiêu người có thể sống sót trong cuộc chiến tranh không ngừng không nghỉ này?!"

Chiến tranh tàn khốc, có thể xoá đi rất nhiều thứ. Kể cả tính mạng con người, kể cả ký ức con người, cũng kể cả giấc mộng đẹp của một cô gái trước khi trôi dạt khắp nơi đói khổ lạnh lẽo trong trại tị nạn nơi xa xứ.

Chủ tinh Leray, thành phố thủ đô Ludưritte, giờ phút này đã biến thành một cái doanh trại binh lính thật lớn.

Từ trên đường đưa mắt nhìn lại, đều là vô số những chiếc xe quân dụng, những chiếc robot, những sĩ quan đang tới lui qua lại cùng các đội binh lính. Học viên của những học viện quân sự lớn, đều đã được bố trí vào phục vụ quân dịch. Công xưởng tăng ca thêm giờ để sản xuất nhu yếu phẩm chiến tranh.

Từng phiến doanh trại đơn giản, ở vùng ngoại ô thành thị trải rộng ra, liên miên không dứt. Ban ngày, tiếng reo hò tiếng quân lính cười khi huấn luyện điều động vang lên không ngừng. Chập tối, ngọn đèn của doanh trại giống như biển khơi rộng lớn, liếc mắt một cái nhìn không thấy điểm cuối. Để nghênh đón trận khổ chiến sắp tới, những quân đội có số hiệu khác nhau, có thể tập trung được, thì đều đã tập trung hết ở nơi này.

Mỗi ngày, đều có vô số chiến hạm vận tải lên xuống Ludritte.

Những vũ khí trang bị, linh kiện hạm tàu còn có vô số đồ quân dụng, năng lượng, thức ăn vừa mới sản xuất ra được một chiếc tàu rồi lại một chiếc tàu vận chuyển đến nơi này, tận lực cung cấp cho sự tiêu hao của đội quân đang đồn trú khổng lồ này.

Ngoài quân nhân ra, càng nhiều hơn, chính là dân chạy nạn.

Bên đường, dưới cầu, đang dựng lên từng chiếc lều vải giản dị. Trong doanh trại tị nạn, đã là kín người hết chỗ.

Từ tinh hệ Galileo, từ tinh hệ Bermuda, mấy trăm vạn dân chạy nạn tràn vào Ludritte, trải rộng mỗi một góc trong thành thị. Bọn họ ánh mắt ngây dại, dáng vẻ khô gầy, mỗi ngày nằm trong lều vải, đờ đẫn nhìn binh lính tới lui trên đường, chờ đợi xe cơm từ chính phủ, xé lịch qua ngày kéo dài hơi tàn. Còn không, thì chính là liên tục lau nước mắt, cửa nát nhà tan vợ con ly tán, cái cuộc sống này, đã sớm không còn có cảm thụ.

Ở trước mặt thống khổ, hết thảy hạnh phúc đều chỉ là ảo giác.

Quảng cáo trưng binh in ảnh chụp Điền Hành Kiện, đã không còn thấy bóng dáng.

Có lẽ là do Bộ Thống Soái tận lực làm ra, có lẽ là do thế cục trước mắt khiến cho mọi người đã không rảnh mà đi quân tâm đến hắn. Tóm lại, vị anh hùng Liên bang Leray này, ấn tượng trong đầu mọi người, đã phai nhạt đi rất nhiều. Từng cuộc thắng lợi như kỳ tích mà hắn mang đến, hiện tại xem ra, đã xa xôi giống như một giấc mộng.

Nhóm người chết lặng thì cái gì cũng không quan tâm, còn những người còn có chút ít tinh thần, thì mỗi ngày chăm chú, đều là mỗi một tin tức nghiêm trọng truyền về từ chiến trường.

Mặc dù ngẫu nhiên nhớ tới mập mạp, cũng đã ở trong sầu lo và uể oải của cuộc sống khổ cực mà chuyển gót liền quên, bọn họ đang thân ốc còn không mang nổi mình ốc

Anh hùng vô tung tích, Leray đã ở sơn cùng thuỷ tận.

Người Jaban, người Derkseyker đã tập kết ở ngoài điểm Bước Nhảy từ lâu, đó sẽ là một đội quân cực kỳ khổng lồ, bọn họ đang chuẩn bị để tùy thời tràn vào tinh vực Trung Ương Leray, đổ bộ lên Ludritte, hoàn toàn chiếm lĩnh cái quốc gia này.

Thứ mà mọi người đang chờ đợi, đơn giản là cái kết cục thế này.

Con cháu Leray sẽ không mất mặt, thế nhưng, sự hy sinh của bọn họ, không đổi lại được thắng lợi cuối cùng.

Ở trước mặt robot cự hạm, khí phách bất chấp của người Leray, đã bị sự hy sinh thảm thiết làm cho hao mòn gần như không còn.

Màn đêm buông xuống, quân đội còn đang tập kết điều động, chuẩn bị cho cuộc chống cự cuối cùng. Thế nhưng, ở trong một gian mật thất tại thủ đô, lại có một loại thanh âm khác biệt.

“Hamilton nhất định phải xuống đài chịu tội. Nếu như không phải hắn cực kỳ hiếu chiến, Leray làm sao mà đến tình cảnh này.” Một người đàn ông trung niên tao nhã lịch sự đang nhìn xung quanh, kết thúc bài phát biểu của hắn.

“Nói đúng lắm, không thể để cho bọn hắn tiếp tục như vậy nữa, đợi đến khi Tây Ước tấn công quy mô, chúng ta cũng chết không có chỗ chôn!” Một gã mập mạp bên cạnh người trung niên, hổn hển quơ lên bàn tay đầy nhẫn.

Theo tiếng quát to mười phần chính khí của gã mập, trong phòng hội nghị bí mật, tức khắc liền nổi lên nghị luận bốn phía.

“Các vị đều là người danh giá, không giống với mấy loại quỷ nghèo, thế cục đã đến tình trạng này, chúng ta nếu còn không ra tay, vậy thì chờ chôn cùng cùng với Hamilton luôn đi!”

"Bermuda tuy nói là đã bị chiếm lĩnh, thế nhưng tin tức từ bên kia trở về, đám người được Jaban bồi dưỡng lên đài kia, mấy ngày nay vẫn sống vô cùng thoải mái. Bọn hắn đang phác thảo chương trình nghị sự, không đến vài ngày, tuyên ngôn Bermuda thoát ly Liên bang sẽ được phát ra. Chúng ta lúc này thay đổi lề lối, vẫn còn kịp lúc, điều kiện cũng ưu đãi."

“Tây Ước đã vỗ ngực, chỉ cần tinh vực Trung ương buông tha chống cự vũ lực, vậy thì chuyện cũ sẽ bỏ qua. Thứ mà bọn họ muốn, đơn giản chỉ là một thông đạo, cho dù muốn một chút nhân lực tài nguyên, cũng chẳng có gì ghê gớm. Muốn thống trị Leray, còn phải lung lạc chúng ta. Chính là không thể tiếp tục đánh nữa rồi, một khi bọn họ dùng vũ lực cường công, vậy thì sẽ trở thành xôi hỏng bỏng không!”

Trong mật thất, ngọn đèn đã được chỉnh thành tối nhất. Trên các vòng ghế sô pha bằng da thật ở xung quanh, hiện đang ngồi đầy người, nhao nhao cãi cọ mồm năm miệng bảy, bàn luận thế cục trào dâng căm phẫn.

Ngồi đây, đều là tổng giám đốc của các đại tập đoàn tài chính, các cây xanh đại thụ trên chính đàn, các lảnh tụ của các đảng phái không cầm quyền của Leray, đều là lão luyện thành thục, mưu tình sâu xa. Trận chiến này, bọn họ nguyên bản là không đông ý đánh!

Chiến tranh đã tới thời điểm liếc mắt cũng nhìn thấy kết cục này. Đầu hàng! Cái từ mà trước kia không ai dám nói này, bây giờ đã không còn là cái gì kiêng kỵ nữa rồi.

Bọn họ lúc mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng đã ngậm miệng không nói, thế nhưng không có nghĩa bọn họ sẽ vĩnh viễn ngậm miệng.

Emmanuel Brodie ngả đầu dựa lên lưng ghế cao cao, ngón tay nhẹ nhàng gõ tay vịn, hứng thú bàng quan xem mọi người trong mật thất lên án công khai đối với Hamilton.

Hội nghị, là do Brodie triệu tập. Hắn là chủ tịch của Hội Cộng Tiến (cùng tiến) - một đảng phái không lớn chủ yếu do các doanh nghiệp, phú hào và giai cấp trung sản (*) tổ chức thành, giờ phút này là ứng cử viên Tổng thống sáng giá nhất của liên hợp ba đảng!

(Theo từ điển Lạc Việt là tư sản dân tộc, cũng có ý đúng nhưng thấy không hợp văn cảnh lắm nên giữ nguyên văn - nb)

Có rất ít người biết, vào ba năm trước, Brodie chỉ là một tiểu thương nhân nhận thầu công trình hệ thống trí năng gia đình! Chỉ dựa vào khứu giác đầu cơ trời sinh và tinh thần mạo hiểm, khi chiến tranh bắt đầu, mới nhanh chóng xây dựng hình tượng chiến sĩ phản chiến, nhờ đó mà leo lên chính đàn.

Brodie có thiên phú chính trị cực cao, hắn hiểu được cần phải thỏa mãn người ủng hộ mình như thế nào, cũng có được một phẩm chất cơ bản của chính khách - sự tham lam đối với quyền lực! Hắn quyết không thỏa mãn chỉ trở thành Chủ tịch của một cái Đảng nhỏ.

Đối với Brodie mà nói, nếu đã gia nhập vào cuộc chơi này, hơn nữa may mắn lấy được quyền lợi địa vị mà nằm mơ cũng không nghĩ tới, như vậy, nên làm cho cuộc chơi này tiếp tục kéo dài.

Cuộc chiến tranh do hai tập đoàn quân sự lớn phát động đã cuốn theo tất cả loài người này, chính là thời cơ tốt nhất để hắn nhảy lên đỉnh cao quyền lực.

Cho tới nay, hắn luôn cố gắng liên hợp các Đảng phái ngoài chính phủ lại, kéo Đảng Dân chủ Công Bằng chấp chính đang vướng sâu vào vũng bùn chiến tranh xuống ngựa.

Giai đoạn đầu của chiến tranh, hắn thiếu chút nữa thành công.

Thời điểm kia, tổng thống Hamilton bị chiến cuộc liên tiếp bại lui khiến cho sứt đầu mẻ trán, ủng hộ giảm thẳng xuống. Dân chúng quốc nội Leray phản đối chiến tranh, cùng với phong trào dàn xếp của Hội Nghị Nhân Loại Tối Cao, cũng bị vị chiến sĩ phản chiến Brodie này kích động cho khí thế hừng hực ---- Nếu như không phải chiến cuộc Millok nghịch chuyển, Hamilton tuyệt đối không kiên trì được đến hiện tại.

Từ sau khi chiến dịch Millok nghịch chuyển, Brodie đã không thấy còn cơ hội.

Leray dưới sự lãnh đạo của Hamilton, bắt đầu tập trung phản công. Quốc Hội do Đảng chấp chính chiếm đa số trong hai viện Thượng Hạ, đối với Hamilton gần như là dốc hết sức ủng hộ.

Brodie thích thuận nước đẩy thuyền, không thích đi ngược chiều gió. Cho nên, hắn trở nên trầm mặc, chờ đợi hướng gió thay đổi.

Mà hiện tại, thời cơ, hiển nhiên đã chín muồi.

“Các vị…..” Brodie nhẹ nhàng khoát tay áo.

Trong phòng ồn ào náo động, dần dần bình tĩnh lại.

Brodie mỉm cười: “Mấy lần hội nghị, mọi người đều đã biết. Leray hiện tại, còn có tiền vốn để đàm phán cùng với Tây Ước. Về công về tư, chúng ta không thể lại để Tổng thống tiếp tục lạc lối nữa. Leray không phải cường quốc quân sự, chúng ta hẳn nên làm theo truyền thống của chúng ta.”

Đảo ánh mắt, nhìn về góc bên phải gian phòng nơi ngọn đèn ảm đạm nhất, khóe miệng của Brodie, nổi lên một nụ cười ý vị sâu xa: “Sức chịu đựng của dân chúng Leray, đã đến cực hạn rồi. Mấy trăm vạn dân chạy nạn đang tập trung ở Ludritte, lòng dân chán ghét chiến tranh, đám lửa cháy lan đồng cỏ này, chỉ cần chúng ta cho một mồi lửa, là có thể dễ dàng đốt nó lên."

“Mồi lửa thế nào?” Có người hỏi.

Trong góc phòng, vài gã đàn ông ánh mắt vừa chạm với Brodie, đều là tự hiểu trong lòng mà dời mắt đi.

Brodie khóe miệng tươi cười, càng đậm hơn: “Sắp tới tuyển cử Tổng thống, mấy trăm tỷ kinh phí, đã bị bí mật đưa vào cái kế hoạch Hạt Giống mà chúng ta ai cũng không biết rõ ràng kia. Hamilton, đến cùng là đang chuẩn bị chiến, hay là chạy trốn? Thứ mà chúng ta muốn mượn, chính là lực lượng dân chủ và công chính, chúng ta muốn có một cái chân tướng.”

(đây mới là chính trị )

Ngày 3 tháng 6 năm 2063, thủ đô Ludritte của Leray, đột nhiên bùng phát tuần hành phản chiến. Mấy ngàn vạn người tuần hành đưa ra biểu ngữ, yêu cầu lập tức chấm dứt chiến tranh, đi đàm phán với Tây Ước vốn vừa đưa ra tín hiệu trước đó. Các đảng phái không cầm quyền đưa ra nghi vấn đối với mười khoản Quân phí, chỉ trích Haminton không để ý đến mấy trăm triệu bách tính, hao phí số tiền lớn để chuẩn bị cho mình chạy trốn, thậm chí, còn liệt kê ra mười sai lầm lớn khi Haminton chấp chính, yêu cầu phụ trách đối với tử vong của ngàn vạn chiến sĩ Leray, từ chức chịu tội.

Cùng ngày, hàng chục vạn dân chúng ủng hộ Hamilton đã tự phát tổ chức đột ngũ tuần hành, đối lập tranh chấp với những kẻ biểu tình phản chiến. Song phương bộc phát xung đột kịch liệt.

**********************************

Tân Thái Lưu và Huyễn Ảnh Lưu liên hợp tuyên bố, thành lập Đồng minh Hỗ trợ Lưu phái!

Tin tức này, thông qua mạng dân dụng có ở khắp nơi, thông qua các loại truyền thông như TV, báo điện tử, báo giấy truyền thống, nhanh chóng truyền khắp cả Cảng tự do Mars.

Một cái là lực lượng tàn khuyết thoát ly của Thái Lưu, còn cái kia, lại là lưu phái hạng ba không có truyền thừa kỹ xảo hạch tâm.

Bọn họ liên hợp tuyên bố, thoạt nhìn giống như một trò cười đáng thương.

Trong cuộc hỗn chiến ở Cảng tự do Mars này, hai lưu phái nhỏ liên hợp tự bảo vệ mình, nhìn thế nào cũng có chút cảm giác miệng hùm gan sứa. Đối mặt trước ba lưu phái lớn và vài thế lực có tư cách tranh đoạt ghế bá chủ, liên hợp như vậy có thể làm nên được chút tác dụng gì?

Bản thông báo này, bị phần lớn người cho là sự sợ hãi quá mà kêu to của kẻ yếu, rồi trực tiếp vứt sau đầu hoặc là cười trừ.

Chỉ có một số ít người để tâm, ngửi được từ trong đó ý vị sâu xa.

Nếu như chỉ là hai lưu phái nhỏ liên hợp, vậy thì không có ai thèm quan tâm, thế nhưng, khi có một nhân vật đại biểu cho Phỉ Minh trà trộn vào trong đó, cái danh hiệu Đồng minh Hỗ trợ Lưu phái này, đã trở nên không đơn giản chút nào.

Nhất là đối với rất nhiều lưu phái nhỏ có tình cảnh giống như Huyễn Ảnh Lưu và Tân Thái Lưu, đang sứt đầu mẻ trán với thế cục xung quanh mà nói, bản thông báo bỗng dưng xuất hiện này, tự nhiên khiến cho bọn họ cảm thấy hứng thú cực lớn.

Cũng chỉ là hứng thú mà thôi.

Sự cạnh tranh mấy ngàn năm và cảnh giác bẩm sinh đối với kỹ xảo, lực lượng hạch tâm giữa các lưu phái, đủ để khiến cho sự hứng thú này chỉ duy trì ở giai đoạn quan sát.

Ngay vào lúc này, vẫn là nên co đầu rút cổ vào khu vực phòng thủ của mình, chờ đợi phong vân biến ảo. Bất cứ hành động thiếu suy nghĩ nào cũng có thể mang đến một hồi tai hoạ ngập trời. Ai mà biết được cái Đồng minh Hỗ trợ vừa mới thành lập này đến khi nào thì bị xoá sổ?

Huyễn Ảnh Lưu, làm sao mà lại hợp cùng với đám người phân liệt ra từ Thái Lưu kia? Đây không phải là oan gia ngõ hẹp sao?

Mập mạp quả thực là đã tức đến lệch cả mũi.

Trên sân huấn luyện lộ thiên, năm chiếc robot huấn luyện bị hư hỏng nghiêm trọng, mấy trăm đệ tử Huyễn Ảnh Lưu và Tân Thái Lưu, từng người mặt mũi bầm dập.

Mà ngay cả Sanji, Vệ Kiến Sơn và ba vị trưởng lão Huyễn Ảnh Lưu, cũng trừng mắt với nhau như thể gà chọi.

Dưới trướng Phỉ Quân, đệ tử hai phái thuỷ hoả bất dung!

Mặc dù những đệ tử Tân Thái Lưu này cùng với tập đoàn Cooper có sự khác nhau về bản chất. Thế nhưng, qua nhiều năm như vậy, dù sao đều là một thành viên của Thái Lưu, trong ngày thường cái loại chuyện xấu bắt nạt lưu phái khác cũng không thiếu. Giữa đệ tử hai phái, có cừu oán cũng không phải là ít.

Bởi vậy, lần đầu tiên huấn luyện tập trung, đã biến thành một trận quần ẩu.

Đầu tiên là hai gã cơ sĩ vốn đã kết thù trên lôi đài khảo hạch cấp bậc robot trước đây, khi luyện tập công thủ đã lệch khỏi quỹ đạo phạm vi công kích bình thường. Càng đánh cơn tức càng lớn, rồi biến thành đánh lộn. Ngay sau đó, đệ tử hai phái sớm đã trợn mắt nhìn nhau cũng cùng nhau xông lên, vung tay vung chân.

Hai bên quyền đến cước đi, nếu như không phải Markevitch dẫn theo các chiến sĩ Phỉ Quân ngăn lại kịp thời, vậy thì có trời mới biết được cái đám thanh niên này sẽ đánh thành cái dạng gì.

Mập mạp làm sao có thể không tức giận được chứ.

Ngay vào vài giây trước, hắn vẫn còn cầm danh sách mà cười trộm trong phòng.

Tân Thái Lưu và Huyễn Ảnh Lưu trước mắt đến phân quán Genel có 1600 cơ sĩ, trong đó bao gồm 470 Đấu Sĩ robot, 86 Kỵ Sĩ robot, 12 Thống Lĩnh robot và một Chiến Thần robot! Chỉ cần huấn luyện thêm một chút, đây là một lực lượng vũ lực đỉnh cấp mà ngay cả siêu cường quốc như Phỉ Dương và Binalter cũng phải thèm thuồng!

Phải biết rằng một gã Đấu Sĩ robot, chính là tương đương với Chiến sĩ robot quân đội cấp sáu. Đây vẫn còn là so sánh qua loa nhất! Giá trị của bọn họ, không phải nằm ở đẳng cấp của bọn họ, mà chính là ở hiểu biết và cách sử dụng kỹ xảo của họ đối với cách đấu robot gần người, cùng với căn bản sau nhiều năm không ngừng huấn luyện của họ!

Thời đại này, đang là thời đại cách tân chuyển hướng từ tác chiến Robot tầm xa thành tầm gần.

Cạnh tranh mâu thuẫn của pháo năng lượng và vòng bảo hộ năng lượng, đã đi đến điểm cuối. Trước khi xuất hiện vũ khí có thể thay thế cho dòng thiết bị năng lượng, robot trang bị pháo năng lượng, muốn tiêu diệt được robot có lồng năng lượng với đẳng cấp tương đương, tối thiểu phải cần đến năm sáu viên pháo tấn công liên tục. Mà theo sự tiến bộ của kỹ thuật quấy nhiễu điện tử, hệ thống động lực và hành động càng ngày càng tiên tiến, khả năng tăng tốc càng ngày càng nhanh, khiến cho hiệu quả của công kích tầm xa đang từng bước giảm xuống.

Ví dụ ở phương diện này, chỉ cần xem qua Thần Thoại Quân Đoàn lúc đầu là biết.

Lợi dụng yểm hộ đan xen kiểu sóng gợn, lợi dụng robot tránh né không có quy tắc, lợi dụng năng lực trung hoà và khôi phục của vòng bảo hộ năng lượng, các chiến sĩ Robot của Thần Thoại Quân Đoàn, khi tiến hành xung phong đối mặt với đạn pháo tầm xa, thậm chí có thể đạt đến 0 thương vong. Mà một khi bị bọn họ công kích gần người, vòng bảo hộ năng lượng sẽ không có bất cứ tác dụng gì.

Công kích tầm xa cần phải tấn công mấy pháo liên tục, mà cách đấu gần người thì chỉ cần một phát chí mạng, tương phản như vậy, đủ để cho phần lớn đoàn robot nhanh chóng sụp đổ.

Bởi vậy, các quốc gia ý thức được phương thức robot tác chiến thay đổi, trên phương diện nghiên cứu phát triển robot, ngoài việc cường hoá năng lực công kích tầm xa của Robot, lại càng chú trọng hơn đến sức chiến đấu cận chiến lấy tính thao tác và tốc độ làm trung tâm của robot.

Robot đời thứ chín và đời thứ mười xuất hiện, đã định ra kết cấu của chiến tranh robot kiểu mới - áp chế tầm xa và đột kích tầm gần.

Robot có thể nghiên cứu phát triển, thế nhưng, chiến sĩ robot có năng lực chiến đấu gần người mạnh mẽ, lại không phải trong thời gian ngắn là có thể gom góp được, điều đó cần phải huấn luyện trong thời gian dài! Huống chi, bởi vì bỏ qua cận chiến trong nhiều năm qua, hiện tại trình độ huấn luyện bộ đội thiết giáp cận chiến của các quốc gia, vẫn đang dừng lại ở tình trạng ôm “Điều lệ sử dụng robot” không buông.

Đến hàng trăm vạn chiến sĩ Robot của thế giới loài người, chỉ dừng ở mức chuẩn yêu cầu kỹ thuật và thành tích theo quy phạm, luyện tập các loại Tiến Bộ Đột Quyền (bước lên đấm nhanh), Trắc Thân Hồi Toàn (nghiêng người xoay lại),... mấy kỹ xảo điều khiển cận thân đơn giản. Có thể thuần thục nắm giữ cái loại kỹ xảo dạng như Khiêu Dược Xuyên Hành (di chuyển lắc léo), đã là người xuất sắc trong đó.

Mà mấy thứ này, đối với các cơ sĩ của Huyễn Ảnh Lưu và Tân Thái Lưu mà nói, quả thực là dễ như trở bàn tay.

Đừng nói là hơn ba trăm Đấu Sĩ robot, cho dù là những đệ tử ngoài vi vẫn còn đang là Tinh Binh robot, cũng đã có nhiều năm khổ công đặt trên kỹ xảo cách đấu gần người! Ở phương diện điều khiển, bọn họ đã có căn bản. So với những chiến sĩ robot quân dụng bình thường khác nhau một trời một vực! Chỉ cần chỉ điểm thêm một chút, chính là có thể lập tức trở thành sát thần trên chiến trường.

Thứ mà bọn họ đang thiếu, chỉ là cách sử dụng vũ khí tầm xa, hiểu biết về chiến tranh và một thân nhiễm mùi máu tươi mà thôi.

Vũ khí tầm xa, có hệ thống khống chế hoả lực và hệ thống máy tính hỗ trợ điều khiển của robot trợ giúp, những chiến sĩ robot bình thường cũng có thể nắm giữ dễ dàng, đối với những kẻ đã sử dụng Robot lão luyện mà nói, lại càng không cần tốn nhiều sức, điểm này, mập mạp không hề lo lắng chút nào.

Mà đối với hiểu biết về chiến tranh, theo biến đổi từ tân binh thành lão binh trăm trận, sự rèn luyện trong chiến đấu giữa máu và lửa kia, đối với đám thanh niên từ nhỏ đã sinh hoạt trong luật rừng, chuyện ẩu đả đánh nhau thậm chí liều mạng chém giết như cơm bữa này mà nói, đó chỉ là một quá trình đúc kiếm bằng máu mà thôi!

Lên chiến trường giết người, bọn họ đã làm một lần, là có thể làm cả vạn lần!

Thế nhưng mập mạp không nghĩ tới, chính mình còn chưa cười trộm xong, đám người này lại đã đấu tranh nội bộ trước!

Cái luồng tà khí lệch gió này, nhất định phải trừ bỏ! Đều cmn tự giết lẫn nhau làm cho gãy tay cụt chân, cái đội ngũ mà ông đây hết lòng thu nạp này còn làm cái rắm nữa!

“Xem ra…..” Mập mạp đứng ở chính giữa sân huấn luyện, nhìn đệ tử hai phái phân biệt rõ ràng trước mắt, vẻ mặt cười nhạt: “Mọi người còn chưa rõ ràng thân phận hiện tại của mình.”

Đánh nhau thì đánh nhau, đệ tử hai phái ngược lại cũng biết được ở đây ai mới là người được nói, trong chốc lát không hề có một tiếng động nào, chỉ có hai tròng mắt trừng tới trừng lui không phục nhau.

Khuôn mặt mập mạp co quắp hai cái, thở dài, hỏi Jefferey ở bên cạnh: “Tứ trưởng lão, ông đi nói cho bọn hắn biết về thân phận hiện tại của ông đi.”

“Trưởng lão Đồng minh Hỗ trợ Lưu phái Mars, cố vấn Phỉ quân.” Jefferey mặt trầm như nước nhìn một đám đệ tử không chịu thua thiệt dưới tay.

“Tiên sinh Smith, ngài thì sao?” Mập mạp quay đầu nhìn qua lão Smith đứng bên cạnh.

Cầm một quyển “Hiểu biết cơ bản về điều khiển robot” mà mập mạp vừa đưa mấy tiếng trước, lão hồ ly cũng tương tự dứt khoát lưu loát: “Trưởng lão Đồng minh Hỗ Trợ Lưu Phái Mars, cố vấn Phỉ quân.”

Mập mạp thành lập Đồng Minh, ý chính là lấy khôi phục truyền thống lưu phái làm nguỵ trang, để tập hợp lực lượng lưu phái.

Đồng minh kiểu này, sợ nhất, chính là tranh chấp lưu phái. Nếu như cục diện giống như Hội Liên Hợp Lưu Phái Dân Gian trước kia, vậy thì hiển nhiên, tổ chức như vậy không có lực lượng để tranh hùng ở thế giới Tự Do.

Vì vậy, lúc mới thành lập, mập mạp đã tận lực làm nhạt đi hình tượng lưu phái , thiết lập một cái Trưởng Lão Viện và Cố Vấn Đoàn.

Đồng Minh Lưu Phái, đệ tử các phái đối xử bình đẳng, chỉ lấy Phỉ Quân làm cơ cấu quân sự duy nhất. Sự vụ của Đồng Minh, do Trưởng Lão Viện tham mưu. Sự vụ của Phỉ quân, do Cố Vấn Đoàn tham mưu. Những vị trí đó, thì đều giao cho thủ lãnh của các lưu phái. Đệ tử vẫn là đệ tử của bọn họ, lưu phái vẫn là lưu phái của bọn họ, sau này muốn kiêm quản hay tách ra, cũng do bọn họ. Thế nhưng, ở trong loạn cục này, trước khi bình định, đây là một cái chỉnh thể!

Thủ lĩnh hai phái trả lời giống nhau như đúc, nhất thời làm cho mấy vị trưởng lão và đám đệ tử vẫn đang nhìn chằm chằm nhau như gà chọi ngượng ngùng mà thu hồi ánh mắt.

Vào Phỉ Quân, chính là biên chế quân sự. Tuy nói là chưa từng đi lính, thế nhưng truyền thống của lưu phái để lại, cũng vẫn còn là sự phục tùng.

Jefferey và lão Smith đều nói như vậy, còn ai mà không rõ thân phận của mình?

“Có huyết tính là chuyện tốt!” Mập mạp vừa nói, vừa cởi áo ra, lộ ra một thân thịt trắng bóng: “Thế nhưng nếu đã vào Phỉ Quân, nên biết đồng tâm hiệp lực! Có bản lĩnh, hãy đi bảo vệ người nhà của các cậu, hãy đi bảo vệ huynh đệ bên cạnh các cậu, hãy đi liều mạng với địch nhân của các cậu!”

Cầm quân áo trong tay hung hăng ném thẳng xuống mặt đất, mập mạp cả giận nói: “Các cậu không phải đánh hay lắm sao, nếu còn đánh chưa đủ, ta đến đánh tiếp với các cậu!"

Đánh với hắn?

Một số đệ tử không hiểu rõ lắm vẫn sững sờ nhìn chằm chằm vào một thân thịt trắng như luộc của mập mạp, còn đám bọn Weatherill, Bazz và Cosmo, thì sớm đã né ánh mắt đi.

Cosmo là đệ tử nòng cốt hạng nhất của Huyễn Ảnh Lưu, lúc trước tại chủ quán Kỵ Sĩ Griffin từng nhìn thấy mập mạp động thủ với cả mấy tên hắc quyền bên cạnh Cooper, sớm đã biết hắn khủng bố. Mà mấy người Weatherill, lại càng là ký ức thấy mập mạp phế Monroe giết Gandhi vẫn còn mới mẻ. Chỉ cần không phải ngu ngốc, ai nguyện ý đánh nhau với hắn?

“Không ai muốn đánh?” Mập mạp lạnh lùng hỏi.

Trả lời hắn, là một mảnh tĩnh mịch.

“Tốt lắm, hiện tại, ta tự mình dạy các cậu buổi đầu tiên sau khi gia nhập Phỉ Quân!” Mập mạp chắp tay sau lưng. nghiêm túc đứng tại chỗ, bày ra bộ dáng của tay huấn luyện viên gấu chó trong doanh huấn luyện trước kia, gật đầu với Markevitch đang sắc mặt như sắt đứng ở một bên, Markevitch chợt quát lên một tiếng: “Toàn thể tập hợp!”

Hiệu lệnh vừa ra, đám người Cosmo, Weatherill liền di chuyển trước tiên, sau một lúc hỗn độn ngắn ngủi, tất cả mọi người dựa theo biên chế mà chỉnh tề xếp hàng trước mặt mập mạp.

“Quá chậm!” Mập mạp lắc đầu. Markevitch quát: “Giải tán!”

“Tập hợp!”

“Giải tán!”

“Tập hợp!”

Sắc trời, trong tiếng khẩu lệnh lần lượt lặp đi lặp lại của Markevitch, dần dần trở nên tối sầm.

Đèn cảm ứng trên sân huấn luyện sáng lên, chiếu rọi những bóng người lần lượt tản ra tụ lại giữa sân.

“Các cậu chính là quân nhân!”

“Giải tán!” “Tập hợp!”

“Trong thế giới này, có thể bảo vệ người nhà của các cậu, chỉ có tự thân các cậu!”

“Giải tán!” “Tập hợp!”

“Nếu như các cậu còn muốn cuộn mình ngày nào hay ngày ấy ở trong cái thế giới này, vậy thì nhanh cút đi, nơi đây không phù hợp với các cậu!”

“Giải tán!” “Tập hợp!”

“Nghe xem tiếng pháo bên kia, các cậu không có lựa chọn, không bao lâu, các cậu sẽ phải đối mặt với kẻ địch của các cậu. Đây là số mệnh, các cậu trốn không thoát!”

“Giải tán!” “Tập hợp!”

“Lý tưởng của các cậu là cái gì, là cái gì đã khiến cho các cậu khắc khổ huấn luyện một năm rồi lại một năm, chính là để đi làm lính đánh thuê, đi làm hải tặc?”

“Giải tán!” “Tập hợp!”

“Thời đại này, là một thời đại mà anh hùng xuất hiện lớp lớp! Các cậu muốn phá vỡ tấm màn thép của cái thế giới này, nhất định phải rèn luyện chính mình trở thành một quân nhân cứng rắn như sắt thép trước!”

“Giải tán!” “Tập hợp!”

“Nhớ kỹ lời này, các cậu chính là quân nhân!”

**************************

Đoàn đột kích thiết giáp số 1 của đội lính đánh thuê Huyết Sắc, đã tiến vào thị trấn Genel.

Đội lính đánh thuê Huyết Sắc, cũng không phải là tổ chức nổi danh gì. Trên thực tế, trong top 100 của bảng xếp hạng lính đánh thuê toàn bộ Thế Giới Tự Do, căn bản là tìm không được cái tên này.

Tương tự, trong top 100 của hạm đội vũ trang, cũng tìm không được cái tên Hạm đội Huyết Dực này.

Thế nhưng, xếp hạng, cũng không đại biểu cho thực lực.

Đối với thủ lĩnh của những lực lượng vũ trang đông đảo dưới trướng liên minh thương nghiệp Phương Bắc mà nói, đội lính đánh thuê Huyết Sắc, hạm đội Huyết Dực, còn có doàn robot Huyết Ảnh thần bí hơn nữa, chính là tuyệt đối mạnh hơn các lực lượng vũ trang xếp hạng nhất của Thế Giới Tự Do.

Bọn họ biết, ba đội quân này, mới là lực lượng trung tâm tin cậy nhất mà Selwall dựa vào.

Là trụ cột để phục hưng Hoàng triều Nadmeck, Selwall đối với việc xây dựng ba đội quân này có thể nói là tận hết sức lực. Lực lượng tư bản hùng hậu của Bắc Minh, tinh anh hạt giống súc tích mấy trăm năm qua của di tộc (bộ tộc lưu lạc) Hoàng triều Nadmeck, toàn bộ đều đổ vào việc xây dựng ba lực lượng vũ trang lớn này.

Nhiều năm đến nay, bọn họ vẫn nằm co cụm trong những tuyến đường chằng chịt như mạng nhện của Mars, tiếp nhận huấn luyện nghiêm khắc bí mật. Mỗi một chiến sĩ, đều là tinh nhuệ tuyệt đối!

Mà càng quan trọng hơn chính là, trong ba đội quân này, 60% quan quân cơ sở, đều đã từng đi lính cho bộ đội của các nước. Những người này, từ nhiều năm trước đã được Hội Phục Hưng Hoàng triều Nadmeck an bài tiến vào hệ thống quân đội mỗi nước. Bọn họ có một số là chiến sĩ robot cao cấp của sư đoàn vương bài (ace) đế quốc Binalter, có một số là bộ đội đặc chủng của đế quốc Jaban, rất nhiều người còn làm tới cấp úy cấp tá. Từ danh sách tác chiến đến hậu cần, chỉ huy thậm chí là tinh báo, bóng dáng bọn họ chỗ nào cũng có.

Cho đến sau khi xuất ngũ, những người này mới dùng đủ các loại lý do để đi đến thế giới Tự Do, trở thành ba đại lực lượng vũ trang trung kiên của liên minh thương nghiệp Phương Bắc.

Từ điểm này mà nói, Selwall có thể gọi là lo mưu tính sâu xa.

Cũng bởi vậy, bất kể là đội lính đánh thuê Huyết Sắc, hạm đội Huyết Dực hay là đoàn robot Huyết Ảnh, tuyệt đối không phải là thứ mà những lực lượng vũ trang bình thường của thế giới Tự Do này có thể so sánh được. Bọn họ là những kiêu binh mãnh tướng chân chính. Bọn họ chẳng những khinh thường các lực lượng vũ trang khác của thế giới Tự Do, mà ngay cả bộ đội chính quy các nước, bọn họ cũng rất ít khi để vào mắt.

Dung hợp tinh túy lắng đọng qua mấy trăm năm của bộ đội tinh nhuệ các nước. Một đội quân vũ trang như vậy, đáng sợ không thể nghi ngờ.

Nhà cao tầng san sát trên đại đạo Green của thị trấn Genel, giờ phút này đã trở thành cảnh vườn không nhà trống.

Theo một đợt âm thanh dày đặc và trầm trọng của robot khi tiến lên truyền đến, mặt đất và cửa sổ thủy tinh của các tòa nhà liền run rẩy kịch liệt. Vài giây qua đi, chiếc robot chỉ huy một đống to lớn giống như con bọ rùa bằng sắt thép, được hơn mười chiếc robot chiến đấu đỏ rực vây quanh. chậm rãi dừng lại ở trên đầu đại lộ Green.

Cùng lúc khi robot chỉ huy dừng lại, hơn mười chiếc Robot chiến đấu liền nhanh chóng vô thanh vô tức tản ra, giống như sóng gợn dập dờn, tạo thành trận hình phòng ngự. Hành động chuẩn xác ngắn gọn, không có chút dây dưa dài dòng nào.

Sau một lát, cánh cửa nặng nề của robot chỉ huy liền mở ra, một gã quan quân trung niên thân hình cao lớn sắc mặt u ám dưới sự vây quanh của vài viên cảnh vệ vũ trang đầy đủ bước đi ngoài.

Aldous Codell, đoàn trưởng đoàn thiết giáp đột kích số 1 lính đánh thuê Huyết Sắc.

Nhìn đại đạo Green tịch mịch không tiếng động, Codell lạnh lùng hừ một tiếng.

Là hậu duệ của quân cận vệ Hoàng triều Nadmeck, Codell từng đi lính cho sư đoàn thiết giáp Vương bài số 6 đế quốc Binalter. Bắt đầu từ thằng lính quèn, rèn luyện lăn lộn, thăng chức lên thiếu úy đại đội trưởng. Sau đó, được tuyển vào tiểu đoàn đột kích đặc chủng, trong khu vực xung đột, lấy sự chấp hành kiên quyết quyết đoán và giết chóc lãnh khốc vô tình mà trứ danh.

Không kẻ địch nào có thể ngăn cản được bước chân của hắn. Mỗi một đối thủ ở trước mặt hắn, đều bị hắn dùng tư thế cường ngạnh nhất mà cứng rắn nghiền nát.

Không quản thương vong, không để cho đối thủ bất cứ cơ hội nào, không giữ lại tù binh. Đây là ba tiêu chuẩn lớn của Codell.

Mười năm đi lính, đến khi Codell nhận được lệnh điều động của Hội Phục Hưng Nadmeck, hắn đã là trung đoàn trưởng của trung đoàn 1 thuộc sư đoàn thiết giáp vương bài số 6 của Binalter.

Dưới sự an bài của Hội Phục Hưng, đi đến thế giới Tự Do Mars, Codell lúc ấy vô cùng đắc ý. Hắn vốn tưởng rằng, lấy thân phận tư lịch của hắn, tiến vào đoàn robot Huyết Ảnh trung tâm nhất để làm đoàn trưởng thì cũng không có vấn đề gì. Thế nhưng ai mà biết được, lại bị ném đến đội lính đánh thuê Huyết Sắc, làm đoàn trưởng của đoàn thiết giáp đột kích số 1.

Chênh lệch như vậy, đến nay vẫn như cũ làm cho Codell canh cánh trong lòng.

Mặc dù đều là đoàn trưởng, thế nhưng, đoàn trưởng của đoàn robot Huyết Ảnh và đoàn trưởng của đội lính đánh thuê Huyết Sắc, căn bản là khác nhau một trời một vực.

Đoàn Robot Huyết Ảnh mặc dù từ tên gọi mà xem, chỉ là biên chế một trung đoàn, thế nhưng trên thực tế, đây là một đội quân thuần thiết giáp vũ trang do những chiến sĩ robot tinh nhuệ nhất tạo thành. Chín tiểu đoàn mãn biên chế, gấp ba lần biên chế của trung đoàn robot bình thường.

Mà đội lính đánh thuê Huyết Sắc lại giống như một món thập cẩm, trong phân chia của Bắc Minh, lại thuộc về vũ trang hạng hai. Cái tập đoàn có số người lớn nhất này, có sáu trung đoàn bộ binh cơ giới hóa toàn bộ, một hạm đội vũ trang, một trung đoàn vận tải hậu cần, và hai trung đoàn robot. Đoàn thiết giáp đột kích số 1 dưới tay Codell, chỉ là một trong số đó.

Từ ngày nhậm chức trở đi, Codell vẫn nghẹn một cơn tức. Hắn muốn chứng minh cho đám ngu ngốc đoàn Robot Huyết Ảnh kia nhìn, chỉ có hắn mới có thể rèn ra một lực lượng thiết giáp chân chính kiên cố không thể phá vỡ! Mấy năm không ngừng chỉnh đốn và sắp xếp huấn luyện nghiêm khắc, hiện tại 1200 chiến sĩ Robot của đoàn thiết giáp đột kích số 1, theo hướng ngón tay chỉ của hắn, giống như một cơn lũ lang hổ không chừa một tấc cỏ.

Thế nhưng Codell không nghĩ đến, chờ tới chờ lui, đến khi chiến tranh Cảng tự do Mars rốt cuộc bộc phát, đoàn thiết giáp đột kích số 1 vẫn không được xem là chủ lực của Bắc Minh.

Khi đoàn Robot Huyết Ảnh đóng quân ngoài thành Trung tâm, giằng co chính diện với uy hiếp lớn nhất của Bắc Minh là Long Hưng Hội, thì nhiệm vụ mà mình nhận được, chỉ là đến thị trấn Genel tiêu diệt một cái phân quán lưu phái nho nhỏ. Trận chiến thứ nhất của đoàn thiết giáp đột kích số 1 vốn đã mài đao mấy năm qua để tham dự vào việc phục hưng Hoàng triều Nadmeck, lại là ở một cái địa phương quỷ quái như thế này!

Lại nhìn lại điện lệnh do Selwall kí ở trong tay. khuôn mặt của Codell không chút thay đổi mà liền trở nên lãnh khốc.

Selwall ra lệnh, chính là tiêu diệt hoàn toàn phân quán Thái Lưu Genel và tất cả lực lượng phụ thuộc.

Mà điều Codell hiểu chính là:

Chó gà không tha!

Truyện convert hay : Tuyệt Thế Chiến Hồn
Chương Trước/1044Chương Sau

Theo Dõi