Chương Trước/1044Chương Sau

Mạo Bài Đại Anh Hùng

Quyển 6 - Chương 90: Lừa người

Kollev chắp tay sau lưng, thản nhiên đi vào trong phòng khách phòng công tác Hắc Ma Quỷ.

"Thật là hăng hái quá." Nhìn thấy một đám nhà khoa học đang ngồi trước máy vi tính, giọng điệu của Kollev lạnh như gió mùa đông: "Xem ra, các vị đúng là không để Kollev ta vào trong mắt rồi, đến lúc này vẫn còn có lòng dạ thảnh thơi mà ngồi ngây ở đây xem tin tức."

Nghe thấy thanh âm của Kollev, tất cả mọi người của phòng công tác đang chăm chú ngồi trước màn hình ảo bỗng quay đầu lại, chỉ thấy Kollev sắc mặt xám đen, khóe miệng đang cười mỉm mà chậm rãi đi vào cửa lớn, ở phía sau hắn, hai mươi gã nhân viên vũ trang trên tay cầm theo súng tự động của Đảng Thanh Niên Kazz nối đuôi nhau đi vào.

Các nhà khoa học sắc mặt trắng bệch. Họ cũng không phải là đần độn, chỉ cần nghe giọng điệu trong câu nói của Kollev, thì đã biết được tên đồ tể này đến là có ý đồ bất thiện rồi.

Cho dù vô cùng hận Kollev, Bellky vẫn cứ rẽ mọi người ra, bày ra vẻ mặt tươi cười, giải thích với Kollev: "Đội trưởng Kollev, ngài xem, chúng tôi cũng đã chuẩn bị đầy đủ hành lý hết rồi, đang chuẩn bị đây này.."

Kollev mặt vẫn không thay đổi mà "à" một tiếng, đột nhiên trừng mắt liếc xéo Bellky, lạnh lùng nói: "Vậy thì sao các ngươi lại còn không chịu đi? Hay là quên tối hậu thư mà lão tử đưa cho các ngươi rồi hả?!"

Bellky nhìn về phía những họng súng tối om đang nằm trên tay của hai mươi gã nhân viên võ trang, cố kìm nén cơn tức giận mà cười làm lành nói: "Lời nói của ngài làm sao chúng tôi dám quên được, đội trưởng Kollev, thời gian cách thời điểm trong tối hậu thư không phải còn mấy tiếng nữa sao, chúng tôi vừa mới chuẩn bị xong, một chút cũng không dám trì hoãn."

"Không có trì hoãn?" Kollev hắc hắc cười lạnh hai tiếng, vẻ mặt hung hăng nhìn Bellky nói: "Ngươi cho là con mắt của ta bị mù hả? Cả đám say sưa ngồi xem tin tức, cái này gọi là không có trì hoãn?"

Các nhà khoa học hai mắt nhìn nhau, bọn họ thật sự không hiểu, cách tối hậu thư còn đến mấy tiếng nữa, với lại mình đã bỏ ra một số tiền lớn để tiền mua mạng, chỉ vì mọi người ngồi xem một chút tin tức mà sao tên Kollev lại tức giận đến thế.

Một nghiên cứu viên đang còn trẻ tuổi khí thịnh liền nói: "Chỉ có mỗi xem tin tức thôi, cái này còn không…”

Nghiên cứu viên còn chưa nói hết thì Bellky đã đưa tay ra ngăn không cho hắn nói nữa, tươi cười nhìn Kollev nói: "Đội trưởng Kollev, chúng tôi lập tức đi ngay, lập tức đi ngay!"

Nói xong, Bellky liền quay đầu đánh một ánh mắt ra hiệu cho mọi người, rồi xoay người lại đi lấy hòm hành lý của mình.

Đột nhiên, "Pằng!" Một tiếng súng vang lên ngay bên tai Bellky.

Bellky hoảng sợ quay đầu lại, đã thấy người nghiên cứu viên trẻ tuổi vừa mới mở miệng lên tiếng kia hai mắt trợn tròn, ngã xuống trong vũng máu. Ở giữa trán, chính là một lỗ đạn màu đỏ đen, phía sau gáy bị viên đạn xuyên qua tạo thành một lỗ to, hỗn hợp giữa máu tươi và não tương bắn ra xa đến vài mét...

Kinh hãi mà giương mắt nhìn lại, người nổ súng, chính là Kollev đang vẻ mặt đầy dữ tợn.

Tên đồ tể này vẫn còn giữ nguyên tư thế nổ súng, lạnh lùng nhìn về thi thể đang nằm trên mặt đất nói: "Lão tử không nói, chẳng lẽ lại đến phiên ngươi nói?" Nói xong, hắn ngẩng đầu lên, nở nụ cười tàn nhẫn với các nhà khoa học: "Nếu như không muốn đi, vậy thì tất cả cũng đừng đi nữa!"

Faulmann ý nghĩa trống rỗng, lảo đảo chạy đến cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Ở đầu đường, hơn hai trăm gã nhân viên võ trang của Đảng Thanh Niên Kazz đang ngơ ngác mà đứng ở đằng sau các đống cát hoặc lưới cách ly, nhìn về phía robot Phỉ Quân đang xếp thành trận hình đột kích tam giác ở cách đó không xa.

Robot Phỉ Quân không có bất kỳ ý định phát động công kích nào, bọn họ chỉ lẳng lặng mà đứng im tại đó, đội ngủ chỉnh tề, bảo trì trầm mặc, phảng phất như là người khách vừa mới bấm chuông cửa vậy.

Thế nhưng, chỉ cần vừa thấy bọn họ, tất cả mọi người đều không tự chủ được mà toát ra một luồng hàn khí từ tận đáy lòng.

Ở đây ai cũng biết, từ thị trấn Genel tới đây, khoảng cách theo đường chim bay gần 200 km, xen giữa đang hiện có tất cả chín khu vực phòng thủ của các thế lực võ trang lớn nhỏ. Trong số những thế lực này, có hơn phân nửa đều không thua kém gì Đảng Thanh Niên Kazz. Thậm chí có đến hai cái, cho dù là Đảng Thanh Niên Kazz cũng không dám trêu chọc.

Ai mà tưởng tượng được, chỉ cần hơn hai tiếng đồng hồ, đội quân robot đang tản mát ra sát khí lạnh thấu xương này lại có thể mạnh mẽ mà đến được nơi này.

Hai tiếng đồng hồ 200 km, mà trong thời gian đó họ còn đánh tan ba đội vũ trang địa phương, đồng thời gần như tiêu diệt toàn bộ Lữ đoàn Tự Do Tucker! Chiến đấu thẳng tiến với tốc độ cao 100 km một giờ, đây là một số liệu kinh khủng đến mức nào!

Phỉ Quân mượn đường! Chỉ có bốn chữ. Thanh âm nhẹ nhàng của người nọ phát ra, không có một tia cảm xúc nào. Nói một cách không nghiêm túc, càng chưa nói tới uy hiếp.

Thế nhưng, đám điên này, chính là chỉ dùng bốn chữ này để mở đường. Một đường cuốn sạch như gió thu quét lá rụng.

Những kẻ không thể chống cự lại bốn chữ ngang ngược bá đạo này, đều đã ngoan ngoãn mà nhường đường. Mà những kẻ chống cự hoặc là chỉ có ý định chống cự, thì cũng đã biến mất rồi... Bọn hắn thậm chí còn không thể làm trì hoãn được bước chân tiến lên của hơn hai trăm chiếc Robot điên cuồng này một chút nào.

Lúc xuất phát, Phỉ Quân có hai trăm ba mươi tám chiếc Robot, đến nơi này vẫn còn nguyên hai trăm ba mươi tám chiếc! Một chiếc cũng không bớt!

Hiện tại, những thân thể bằng sắt thép lạnh như băng vẫn còn vương lại mùi thuốc súng cùng với máu tươi trên người này, đang đứng ở trước mặt mà lạnh lùng nhìn mình. Chỉ cần nghĩ một chút về tràng cảnh khi những kẻ điên này phát động công kích, tất cả mọi người trong Đảng Thanh Niên Kazz ở đây đã cảm thấy chân như nhũn ra rồi.

Người ta điểu khiển, vậy mà đều là robot quân dụng được trang bị pháo năng lượng và lồng bảo hộ năng lượng! Những đống cát, chiến hào và lưới cách ly này, ở trước mặt bọn họ , chẳng khác nào một tờ giấy trắng.

Phỉ Quân mượn đường!''

Thanh âm lạnh như băng một lần nữa lại vang lên.

Tất cả mọi người đều rùng mình một cái, một số nhân viên vũ trang thậm chí còn cầm súng không chắc làm rơi trên mặt đất. Rất nhiều người quay đầu nhìn xung quanh, vừa lo lắng vừa kinh hoảng cố gắng tìm vị quan quân có quyền trả lời đáp ứng.

Trận chiến này không thể đánh được. Giao lộ này bất quá chỉ có hơn hai trăm lính bộ binh cầm súng ống kiểu cũ cùng với hơn mười chiếc robot tư nhân, để cho người ta nhét kẻ răng cũng không đủ nữa là. Cho dù có đem tất cả các nhân viên vũ trang ở những phòng tuyến khác hoặc là đang đổi ca nghỉ ngơi điều hết ra đây, cũng bất quá chỉ khiến cho người ta mất thêm vài phút mà thôi.

Nghe thấy tiếng Phỉ Quân mượn đường thứ hai, Faulmann liền giống như bị kim đâm mà nhảy dựng lên, nhanh chóng chạy xuống lầu. Nếu như nói lúc trước khi không thấy robot Phỉ Quân, trong lòng hắn còn thầm nghĩ có chút may mắn, vậy thì hiện tại, hắn đã hoàn toàn không có một ý niệm chống cự nào nữa rồi.

Cả đời đa mưu túc trí, Faulmann chẳng lẽ còn không nhận ra sát khí của những chiếc robot này. Khỏi cần phải nói, chỉ bằng vào tư thế như thế kia, cùng với trận hình như thế kia của người ta, thì cũng có thể nhận ra được đội quân tinh nhuệ được huấn luyện lâu dài này, tuyệt đối không phải là thứ mà đám thủ hạ du côn có thể ngăn cản.

Phòng tuyến giao lộ đã lâm vào yên tĩnh.

Robot Phỉ Quân trầm mặc không tiếng động, Đảng Thanh Niên Kazz võ trang im lặng run run rẩy rẩy.

Khi tiếng "Phỉ Quân mượn đường" thứ ba lạnh như băng vang lên, Faulmann rốt cục đã thở hồng hộc mà chạy tới được trước phòng tuyến.

"Nhường đường, nhường đường!" Faulmann hổn hển phất phất tay.

"Xoạt" một tiếng, các nhân viên vũ trang của Đảng Thanh Niên sớm đã không đứng vững gót chân ngay lập tức liền kéo bỏ lưới cách ly, vứt bỏ vũ khí ở trên tay qua đứng ở hai bên đường. Có mấy kẻ nhát gan còn giơ cả hai tay lên cao, trong ánh mắt tràn đầy vô tội, sợ không cẩn thận lại làm cho Phỉ Quân hiểu nhầm.

"Lên!"

Mập mạp ra lệnh một tiếng, đại đội Tiêm Đao lập tức theo đơn vị tiểu đội, tiến vào trong khu vực phòng thủ của Đảng Thanh Niên Kazz. Một nhóm người tiếp tục thọc sâu vào vòng phòng ngự, còn một bộ phần khác thì lại khống chế tất cả các nhân viên vũ trang đang tản mát đứng hai bên đường.

Trông thấy những con quái vật hung ác bằng sắt thép này nhảy vào trong khu vực phòng ngự, kể cả Faulmann, tất cả mọi người đều giơ hai tay lên cao, ánh mắt vô tội liều mang nhấp nháy liên tục, ra hiệu rằng bản thân mình không có chút ý định chống cự nào. Tay chân không đánh kẻ mặt cười. Chúng tôi đã nhường đường cho rồi, các lão gia điều khiển robot chẳng lẽ lại không giảng nghĩa khí hay sao?

{Hoành Đao} dừng lại trước mặt Faulmann, cánh tay thủy lực bật cửa buồng lại, mập mạp liếc mắt nhìn từ trên xuống dưới đánh gia Faulmann, vẻ mặt đầy tức giận.

Faulmann trên mặt cứng đờ, không biết là khóc hay là cười, nhìn về phía mập mạp cẩn thận từng li từng tí mà nói: "Trưởng quan, tôi đã ra lệnh rồi, đều tránh đường hết! Đảng Thanh Niên Kazz cùng Phỉ Quân tuyệt đối không có bất kỳ mâu thuẫn xung đột nào, từ nơi này đến khu 1 ở Bắc khu thung lũng Silicon, chỉ cần là địa bàn của Đảng Thanh Niên Kazz, tuyệt đối không có trở ngại nào."

Bị ánh mắt của mập mạp nhìn chằm chằm đến có chút không được tự nhiên, Faulmann liền chuyển đề tài: "Bất quá, khu Bắc 2 không có thuộc quyền của chúng tôi, ở đó là do một nhóm nhỏ lính đánh thuê khống chế, chỉ sợ những tên đó không biết tốt xấu." Hắn nịnh nọt nói tiếp: "Nếu không, tôi sẽ phải người đi dọn mớ cái đống bề bộn này?"

Mập mạp lắc đầu giống như trống lúc lắc.

"Kia..." Faulmann quay lại nhìn đám robot đang khống chế toàn bộ quảng trường kia, trong nội tâm hơi sốt ruột. Không phải nói là chỉ cần mở ra phòng tuyến thì cái tên này sẽ không trì hoãn mà đi ngay chứ...Thế nào mà từng tên một lại cứ ở lại nơi này không có một chút ý định ly khai vậy?

"Chúng ta đã đến nơi cần đến rồi, còn những chỗ khác, sẽ không đi nữa." Giọng cười bỉ ổi của mập mạp, giống như tia sét nổ vang bên tai Faulmann!

"Tại...Tại đây?" Faulmann chỉ thấy toàn thân lạnh như băng, gã mập mạp tướng mạo chất phác trong mắt kia, nhìn thế nào cũng thấy giống một con ác ma có đuôi hình tam giác, trên tay đang giơ lên đinh ba. Hắn ngập ngừng nói: "Huynh đệ à, chúng ta ngày xưa không oán ngày nay không thù, nước giếng không phạm nước sông, chuyện này..."

Faulmann trong nội tâm đầy hối hận. Sớm biết Phỉ Quân đến nơi này để chiếm địa bàn của mình, chính mình hoặc là mang người rời khỏi, hoặc là liền liều mạng với bọn hắn. Ai mà biết được mình lại bị hành động trước mặt của Phỉ Quân làm cho mê hoặc, đầu óc mê muội, lại đem tính mạng của mình đặt lên tay người khác!

Hiện tại, đừng nói là chống cự, cho dù muốn chết, chỉ sợ phải chờ người ta gật đầu cái đã!

"Ngươi thật không nghĩa khí!" Faulmann uất ức quá, nước mắt từ trong hốc mắt chảy ra ngoài.

"Ai nói ta không nói nghĩa khí?" Mập mạp mở miệng.

"Các ngươi nói là mượn đường, chúng ta đã nhường thế nhưng các ngươi lại không chịu rời đi, chúng ta không oán không cừu, đây là ý gì?" Faulmann lớn tiếng nói.

"Đúng thế." Mập mạp nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, thanh âm so với Faulmann còn muốn lớn hơn: "Chúng ta mượn đường, tiến vào nơi này, chưa từng nói là sẽ từ nơi này đi ra bên ngoài nha!"

Người là dao thớt ta là thịt cá, Faulmann nhìn vẻ mặt mơ hồ của mập mạp, biết rõ mình là tú tài gặp binh có lý nói không lại. Tư thế bày ra của gã mập mạp này, không khác gì với thức mở đầu của mấy con mụ đàn bà chanh chua.

"Vậy thì quý quân trưởng muốn làm gì?" Faulmann vạn bất đắc dĩ, liền nói một cách đầy thương cảm.

"Muốn bắt một số người ở khu số 3 của Thung lũng Silicon mà các ngươi đang khống chế!" Mập mạp nhìn đồng hồ, thản nhiên nói: "Tất cả những người thuộc về phòng công tác Hắc Ma Quỷ, ta đều muỗn dẫn đi."

"Bắt người?" Sau khi nghe xong mục đích là không phải đến để tiêu diệt mình, Faulmann lập tức thở dài ra một hơi, trong lòng thầm nghĩ đến khu số 3, đột nhiên, liền giống như khỉ bị lửa đốt đít mà nhảy dựng lên! Cái khu kia, chính là do tên Kollev chết tiệt khống chế, hiện tại, Kollev đang nhận lệnh của hắn quét hết sạch vật chất! Nghe nói đã giết chết vài người của phòng công tác lắm rồi.

“Để tôi dẫn các ngài đi!" Faulmann nhanh chóng nói.

''Đã sớm nói qua cho các ngươi biết rồi, làm người phải nên biết chừng mực!" Kollev đem họng súng chĩa về phía một nhân viên của phòng công tác đang đứng ngơ ngác ở một bên, bóp có súng.

"Pằng!" Một tiếng súng vang lên,ngực của nhân viên công tác liền xuất hiện một cái lỗ lớn. Người đàn ông trung niên liền ngơ ngác nhìn xuống ngực của mình, ngửa đầu ngã xuống. Máu tươi đặc dính màu đỏ thẩm chậm rãi từ dưới người chảy ra bên ngoài, lan ra sàn nhà của phòng tĩnh điện.

"Cho các ngươi thời gian, để học được sự biết ơn!" Kollev nhe răng cười rồi đem họng súng chỉ về phía người tiếp theo: "Đáng tiếc, các ngươi đã mất đi cơ hội cuối cùng rồi, muốn học biết ơn, phải đợi đến kiếp sau rồi!"

Nhóm nhà khoa học ngơ ngác nhìn đồng nghiệp ngã xuống trước mắt, ngay mấy phút trước, những đồng bạn này vẫn còn đang sống sờ sờ, đứng trước mặt mình mà nói chuyện, thế nhưng bây giờ, bọn họ cũng đã trở thành những thi thể không có sinh mệnh rồi.

Từ trước tới nay, mặc dù Cảng Tự Do Mars vẫn luôn là một thể giới điển hình mạnh được yếu thua, thế nhưng, đối với những nhà khoa học thiên tài này mà nói, cũng không đáng sợ một chút nào. Tranh đấu giữa những bang phải kia, không hề có chút quan hệ nào với bọn họ, chỉ cần có trí tuệ và đầu óc, rất nhiều tổ chức đều muốn lôi kéo bọn họ.

Đây chính là thời đại mà khoa học kỹ thuật đứng đầu, một hạng mục nghiên cứu khoa học, một phát minh, chính là có thể khiến cho một xí nghiệp tổ chức khởi tử hồi sinh tiền tài đại phát, cũng có thể giúp cho bọn họ cạnh tranh trở nên thuận lợi hơn. Quan trọng nhất chính là, các nhà khoa học vốn luôn chỉ tập trung vào nghiên cứu khoa học, sẽ không tham gia vào cuộc tranh đấu giữa các thế lực. Bọn họ đối với bất kỳ kẻ nào cũng không có uy hiếp!

Sự định vị này, từng khiến cho các nhà khoa học rất hài lòng! Trong mắt của bọn họ, chỉ cần có đủ thời gian và không gian để vùi đầu vào công việc nghiên cứu, vậy đã là sống hạnh phúc nhất trên thế giới này rồi.

Thế nhưng bây giờ, mỗi người đều đang hận mình tại sao lại là một nhà khoa học tay trói gà không chặt mà không phải là một chiến sĩ! Bọn họ hận không thể xé nát những tên tạp chủng không hề có nhân tính ở trước mặt này, thế nhưng, lực lượng của trí tuệ mà bọn họ vẫn luôn say mê từ trước tới nay, trước họng súng của Kollev thì lại mềm yếu vô lực đến như vậy!

Nhân viên công tác bị Kollev chỉ họng súng vào người, bất quá chỉ hơn hai mươi tuổi. Chàng trai trẻ tuổi này giờ phút này đã không còn có bất cứ tư duy suy nghĩ gì nữa. Cậu ta chỉ có thể nhìn chằm chằm vào ngón tay của Kollev. Chỉ cần cái ngón tay này nhẹ nhàng bóp một cái, vậy thì cậu ta sẽ giống như hai người lúc trước bị bắn kia, nằm trong vũng máu.

Mạng sống của tuổi trẻ, lại kết thúc dễ dàng như thế sao?

Ngón tay của Kollev nhẹ nhàng động hai lần. Hắn đang tra tấn thần kinh của con mồi, chuyện như vậy, hắn vẫn thường hay làm. Lúc con mồi phân tâm hoặc là đang thầm nghĩ may mắn, dưới tình huống như thế mà giết chết, sẽ khiến cho hắn vô cùng hưng phấn.

Tít tít. Một tiếng vang nhỏ từ máy truyền tin ở trên tay của Kollev vang lên.

Kollev ngạc nhiên nhìn máy truyền tin ở trên tay, thu khẩu súng, chuẩn bị nghe.

Ngay trong nháy mắt khi nhân viên công tác trẻ tuổi vừa mới không kìm được mà thả lỏng người, một tiếng súng vang lên, ở trên trán của cậu ta cũng đã xuất hiện một lỗ máu.

Cậu ta mở to con mắt tỏ ra không thể tin nổi rồi từ từ ngã xuống.

"Ha ha ha ha ha!" Kollev bộc phát ra một trận cười điên cuồng, dưới sự căm hận con mắt như muốn nứt ra của các nhà khoa học ở xung quanh, hắn liền khoa chân múa tay một cách vui sướng, gần như cười chảy cả nước mắt. Sau đó, hắn mới ấn vào nút nghe của máy truyền tin.

Tiếng súng vang lên, Faulmann nhanh chóng xông vào trong tòa nhà Imagination Technologies.

Ở phía sau hắn, chính là vẻ măt xám đen của mập mạp, cùng với bốn mươi binh sĩ Phỉ Quân được vũ trang hạng nặng mặt không chút biểu tình.

Máy truyền tin, rốt cục kết nối được rồi.

"Kollev?" Faulmann thở hồng hộc xông vào trong thang máy lơ lửng.

"Dạ, tôi đây, chủ tịch Faulmann!" Trong máy thông tin, truyền đến thanh âm kính cẩn lễ phép của Kollev.

"Con mẹ nó ai cho ngươi nổ súng hả, ngươi lập tức đứng yên tại chổ! Không được nhúc nhích!" Faulmann nhìn về khuôn mặt đen xì đang không ngừng giật giật của gã mập mạp bên cạnh, thanh âm không ngừng run rẩy: "Không được làm gì hết, ngay cả con mắt cũng không được nháy, rõ chưa? Ta lập tức tới ngay!"

Nét ửng hồng từ trận cười điên cuồng kia vẫn còn lưu lại trên mặt, biểu tình của Kollev đột nhiên đã cứng lại rồi.

Hắn ngơ ngác nhìn ba thi thể đang nằm trên mặt đất, không rõ Faulmann đến cùng là có chuyện gì, bất quá, một dự cảm không rõ lập tức xuất hiện trong lòng hắn.

Sau một lát, Faulmann giống như nổi điên mà vọt thẳng vào phòng khách của phòng công tác Hắc Ma Quỷ. Ơ phía sau hắn, mười mấy binh sĩ mà Kollev chưa từng thấy qua liền nhanh chóng triển khai, đem tất cả mọi người trong phòng công tác kể cả hắn cùng với các nhân viên võ trang thủ hạ bao vây lại.

"Buông súng!" Faulmann ra lệnh cho các nhân viên võ trang thủ hạ của Kollev bỏ vũ khí xuống, bước đến trước mặt Kollev, giơ tay tát hai phát: "Ai bảo ngươi nổ súng giết người hả?"

Nói xong, Faulmann hai mắt đỏ ngàu đá một cước đem Kollev đang trong tình trạng ngây dại đạp ngã xuống đất.

Biến cố đột nhiên xảy ra, khiến cho Kollev mắt dại cả ra. Thế nhưng đối với các nhà khoa học đang đứng ở một bên mà nói, lại không khác gì từ Địa ngục thoáng chốc lên Thiên đường! Chuyển biến này khiến cho đại não của bọn họ choáng váng, toàn thân như bị điện giật mà không ngừng run rẩy.

Nhìn gã mập mạp đứng bên cạnh Faulmann, nhìn mười mấy chiến sĩ Phỉ Quân tinh nhuệ bưu hãn đang bao quanh phòng khách của phòng công tác. Chình là bọn họ, đã vì những nhà khoa học tay trói gà không chặt như mình mà nổi trận lôi đình. Chính là bọn họ, chỉ mất có hai tiếng đồng hồ đã đột phá mười mấy thế lực cắt cứ một đường nhanh như điện chớp mà giết đến nơi đây, làm chấn kinh toàn bộ Cảng Tự Do Mars!

Sự kích thích mãnh liệt khi tìm được đường sống trong chỗ chết đã vượt quá khả năng thừa nhận tâm lý của rất nhiều người, một vài nữ nghiên cứu viên đã không thể khống chế được cảm xúc của mình, lúc này liền bật khóc thành tiếng, còn những người khác thì hai mắt cũng đã đỏ ửng!

"Thực xin lỗi..." Mập mạp cắn răng, vẻ mặt xám đen nhìn về phía ba cỗ thi thể đang nằm trong vũng máu: "Tôi vẫn đến chậm!"

Một khoảnh khắc im lặng trong phòng khách qua đi, những tiếng khóc thút thít đã vang lên.

Đối với những nhà khoa học chỉ vùi đầu vào nghiên cứu mà nói, những việc trải qua vừa rồi, thật sự quá tàn khốc.

Nhân viên công tác trẻ tuổi vừa bị bắn chết, đến với phòng làm việc này bất quá chỉ mới hơn ba tháng. Chăm chỉ, hiếu học, mặc dù trong phương diện nghiên cứu phát minh không có thành tích gì, thế nhưng, mỗi một hạng mục giao cho cậu ta phối hợp làm, cậu ta luôn luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ.

Vài phút, chỉ cần nhanh hơn vài phút thôi, tính mạng của thanh niên trẻ tuổi này, sẽ không biến mất!.

Thế nhưng, điều này có thể đổ lỗi cho cái gã mập mạp đang rưng rưng nước mắt kia sao? (sao mình cứ có cảm giác giả dối thế nào ấy nhỉ - bt

Lưu lại rồi chờ đợi, đó là quyết định của tất cả mọi người! Ở trong cái thế giới chiến tranh loạn lạc này, bọn họ đã bị đuổi ra khỏi đây, căn bản là không còn có chổ nào để đi! Mà mập mạp, hứa xong, chính là đã tốc hành 200 km đến như sấm sét! Thậm chí so với đáp ứng, hắn còn sớm hơn tới mấy chục phút!

Muốn trách, thì cũng chỉ trách tên Kollev không có nhân tính kia mà thôi.

Vô số con mắt tràn đầy cừu hận, toàn bộ đều tập trung lên trên người của gã Kollev đang từ trên mặt đất đứng lên. Cho dù những nhà khoa học này có nho nhã yếu đuối đến mức nào, thì giờ phút này, bọn họ cũng hận không thể phanh thây xé xác tên ác ôn này, ăn thịt của hắn đạp lên da của hắn, nghiền xương cốt thành tro.

Bỗng nhiên, biến cố đã xảy ra. Kollev trở tay một cái, khẩu súng trên tay, đã chĩa thẳng vào đầu của Bellky cách hắn không xa

"Ngươi định làm gì?" Faulmann sắc mặt trở nên trắng bệch!

Sắc mặt của mập mạp cũng thay đổi, da thịt ở trên mặt đang giật giật, vô cùng dọa người. Vừa rồi sau khi vào cửa, thủ hạ Kollev đã bị Faulmann quát lớn phải giao nộp khí giới, chẳng những trên người Kollev không có dấu vết của súng lục, mà ngay cả hai cái tát của Faulmann hắn cũng không có phản kháng chút nào.

Không nghĩ tới, cái tên Kollev này chó cùng rứt dậu vậy mà lại quyết đoán như thế.

"Ngươi đây là tìm chết!" Mập mập thần kinh bạo nổi.

Tránh ra!" Kollev đã hoàn toàn bất chấp rồi, hai mắt đỏ hồng quát to: "Bằng không thì ta sẽ giết hắn!"

"Buông súng! Kollev!" Faulmann gấp đến nỗi đầu chảy đầy mồ hôi. Hắn biết rõ, chỉ cần Kollev vừa nổ súng, Đảng Thanh Niên Kazz tuyệt đối gặp ngày tận thế! Bao gồm cả mình, tất cả mọi người trong cái đoàn thể này đều sẽ bị tên mập mạp kia giết sạch sẽ không một chút do dự nào.

"Đừng ép ta!" Kollev trán nổi gân xanh. điên cuồng kêu lên: "Đều tránh hết ra cho ta!"

Tay cần súng của Kollev không ngừng run rẩy, hắn đến nằm mơ cũng không nghĩ ra được, chính mình vừa mới còn nắm giữ sinh tử của người khác, trong chớp mắt lại rơi vào tình trạng như thế này!

"Tránh ra!..." Kollev nắm lấy Bellky nhìn bốn phía, trong ánh mắt tràn đầy hoảng sợ và tuyệt vọng "Ngươi thả hắn..." Mập mạp bỗng nhiên thở dài, trầm giọng nói: "Ta thả ngươi đi?"

"Ta dựa vào cái gì mà tin ngươi?" Kollev trong lòng không ngừng lay động, lời nói của tên mập mạp làm cho hắn nhìn thấy một tia hi vọng.

"Lời nói của ta, ngươi chỉ có thể..."

Lời nói của mập mạp còn chưa dứt, một chiến sĩ Phỉ Quân trước đó là chủ lực cướp bóc của đoàn hải tặc Râu Đỏ tên là Bernadean Parry, đã từ trong đám người lặng lẽ không một tiếng động mà tiếp cận Kollev.

Mắt thấy sự chú ý của Kollev đang bị mập mạp hấp dẫn, đạo tặc Parry dày dặn kinh nghiệm lúc này liền ra tay như điện, chụp được khẩu súng trên tay Kollev mạnh mẽ bẻ mạnh một phát, chỉ nghe thấy tiếng răng rắc khiến cho người khác hãi hùng khiếp vía cùng với tiếng kêu thảm thiết của Kollev đồng thời vang lên, xương cốt trắng ởn đã đâm rách cơ bắp lồi ra ngoài. Cùng lúc đó, Markevith vô thanh vô tức từ một bên nhảy lên, một cước đạp vào xương sườn của Kollev.

Một cước này, vừa nhanh lại vừa hung ác, trực tiếp đạp gãy xương sườn của Kollev. Không đợi mọi người phục hổi lại tinh thần, tiếng kêu thảm thiết vừa vang lên của Kollev đột nhiên dừng lại.

Thế nhưng, cơn ác mộng còn chưa chấm dứt, trong chớp mắt, lại là hai chiến sĩ Phỉ Quân đã nhanh chóng tiếp cận xuất thủ, hai chiến sĩ một trái một phải, một người thì đem bắp chân của Kollev đá gãy, còn người kia thì dùng cán súng trực tiếp đập vào cánh tay trái của Kollev.

Chỉ nghe hai tiếng răng rắc đồng thời vang lên, Kollev nguyên bản vốn đã kêu không thành tiếng, giờ lại phát ra một tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa.

Tiếng kêu này đã không giống như của người nữa rồi, khiến cho người ta sởn hết cả gai ốc!

Tất cả mọi người đều bị sự việc xảy ra trước mắt làm cho da đầu tê dại, bốn chiếc sĩ Phỉ Quân ra tay như điện hành hung ngay trước mặt mọi người, đúng là mí mắt cũng không nháy một cái, thời gian nắm giữa vừa chuẩn, phối hợp lẫn nhau ăn ý, động tác tàn nhẫn thành tạo đến cực điểm!

Mập mạp đi tới trươc mặt Kollev, lạnh lùng nhìn hắn.

Tứ chi gãy mất tam chi, xương sườn cũng gãy, Kollev vẫn còn bảo trì được sự tĩnh táo. Tên đồ tể giết người không chớp mắt này, khi thấy mập mạp đang đi đến, bỗng nhiên giãy dụa mà thét lên: "Ngươi vừa mới nói là nếu ta buông tay thì sẽ cho ta đi, ta buông tay, ta buông tay!"

Kollev giết người như ngóe, giờ phút này thân mình lại lâm vào tuyệt cảnh, vậy mà lại hoàn toàn không có sự hung ác tàn nhẫn của ngày xưa, càng không có cốt khí. Nước mắt nước mũi nhạt nhòa mở miệng câu xin tha thứ, những người ở ngoài đứng nhìn chỉ thấy buồn nôn không thôi.

Mập mạp từ trên lưng rút ra dao găm, đâm vào cổ họng Kollev, nhấc hai chân hắn lên khỏi mặt đất, cẩn thận đếm từng chiếc xương sườn của hắn, trong lúc Kollev đang liều mạng dãy dụa, một bên đem dao găm đâm xéo vào trái tim của hắn. Một bên thản nhiên nói: "Nhớ kỹ, lần sau nghe người ta nói điều kiện, trước tiên phải phân biệt rõ, rốt cuộc là dấu chấm than (!) hay là dấu chấm hỏi (?)"

Kollev đột nhiên duỗi chân, hai con mắt trợn tròn rồi mất đi ánh sáng.

Một khắc trước khi chết, hắn bỗng nhiên nhớ lại, tên mập mạp kia nói chính là: "Ta thả ngươi đi?"

Truyện convert hay : Bưu Hãn Nông Nữ Có Không Gian
Chương Trước/1044Chương Sau

Theo Dõi