Chương Trước/608Chương Sau

Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Khác Loại Tu Tiên

Chương 603: Kế Hoạch Cứu Vớt Ảnh Đế 9

Tây Lăng Mặc đột nhiên có loại cảm giác đi nhầm phim trường.

Đây là tiểu trợ lý trầm mặc ít nói kia của anh ta? Hoặc là nói, đây mới thật sự là Tô Tỉnh Tỉnh, mà người anh ta nhìn thấy trước đó, chẳng qua là hình tượng bị che giấu?

Mặc dù anh ta lấy được giải thưởng Kim Long dành cho nhân vật nam chính, còn không có đến tình trạng có thể kinh động La Hoài tới cướp người với Giang Tự Bình.

Lâm Tịch cười một tiếng quỷ dị: "Lấy được số điện thoại, còn lại giao cho tôi."

Tây Lăng Mặc ngơ ngác kinh ngạc bất giác há to miệng, một tiếng "Chị Hiểu Đường" suýt chút nữa kêu lên.

Hai tròng mắt Tô Tỉnh Tỉnh sáng tỏ, dáng vẻ tràn đầy tự tin trên khuôn mặt nhỏ này, cực kỳ giống chị Hiểu Đường.

Nhưng nghĩ đến Chu Hiểu Đường, trong lòng của anh ta lại đau xót, nếu như chị ấy ở đây, khẳng định có thể cùng Tô Tỉnh Tỉnh làm một đôi bạn tốt, trông hai người bọn họ đều thông minh như vậy, mặc dù ngũ quan không phải quá xuất sắc, nhưng cặp mắt sáng như sao kia, lại khiến cho bao nhiêu mỹ nhân thất sắc?

Lâm Tịch buồn cười nhìn bộ dạng ngốc nghếch này của anh ta, không biết như thế nào, thế mà nhớ tới bộ dáng ngốc nghếch của A Lê lúc vừa mới đến xã khu, bây giờ người ta đã biến thân thành tiểu mỹ nữ siêu đáng yêu, cũng đã không còn thấy quả trứng màu đen vừa ngốc vừa trung nhị kia.

Cũng may loại tiểu minh tinh như Tây Lăng Mặc sẽ không loay hoay con quay mỗi ngày giống những lưu lượng kia, ngày hôm sau Lâm Tịch dặn dò anh ta ở lại nhà, không có việc gì đừng đi loạn khắp nơi, mặt khác nếu như Giang Tự Bình đến tìm anh ta, nhất định phải thông báo cho mình, đồng thời nhớ rõ không nên ký tên vào bất kỳ vật gì anh ta mang đến, phải đề phòng người đại diện này giống như đề phòng kẻ địch.

Ảnh đế đại nhân ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, giống đứa bé nghe lời.

Tính tình La Hoài người này thật sự không tốt, nhưng lại là một trong số ít những người đại diện trong vòng giải trí chịu chân tâm thật ý tính toán cho nghệ nhân của mình.

Đây tất nhiên là một trong những lý do Lâm Tịch lựa chọn anh ta làm người đại diện cho Tây Lăng Mặc, một lý do khác chính là bởi vì đại đạo diễn Thiệu Dật Điển vang danh quốc tế.

Thiệu Dật Điển sẽ bắt đầu trù bị quay chụp một bộ điện ảnh có chế tác lớn về đề tài chiến tranh vào hơn một tháng sau.

Mà Thiệu Dật Điển và La Hoài là tình nghĩa cởi truồng tắm mưa từ nhỏ, lúc trước Thiệu Dật Điển giữa đường đổi nghề giác ngộ trên một chuyến đạo diễn này, may mà có La Hoài tiến cử.

Tây Lăng Mặc cũng không phải là loại tiểu thịt tươi chỉ có tướng mạo, kỳ thật anh ta thật sự là một diễn viên tốt có giá trị nhan sắc, kỹ năng diễn xuất cùng online, nhưng không biết bồi dưỡng quan hệ nhân mạch trong ngành giải trí, cho nên mới vẫn luôn không nóng không lạnh.

Trong vòng giải trí, vĩnh viễn không không thiếu tuấn nam mỹ nữ và người có kỹ năng diễn xuất cao siêu, đây cũng chính là nguyên nhân vì sao các loại quy tắc ngầm tràn lan, người người thống hận nhưng lại không ngừng chịu đựng nhiều lần.

Thử nghĩ một chút, một bộ điện ảnh chỉ cần mười người, lại động một tí có hơn nghìn người đang đợi chia cắt nhân vật bên trong, vì có thể trở thành một người chiến thắng, người nào không phải vắt hết óc?

Ngành truyền hình điện ảnh Trung Quốc từ đầu đến cuối đều ở bên trong vòng lẩn quẩn có diễn kỹ không có tài nguyên, có tài nguyên không có diễn kỹ, cũng khó trách khiến người lên án, hầu như nhóm dân chúng đều là vừa mắng vừa xem.

Tất nhiên, ngoại trừ nhóm người hâm mộ chỉ vì xem thần tượng trên màn hình.

Sở dĩ Lâm Tịch biết chuyện này, là bởi vì ở bên trong cốt truyện, Thỏa Nghiêm giới thiệu cho La Hoài một lão trung y rất nổi danh, chữa khỏi bệnh trúng gió của mẹ anh ta, làm bà lão tê liệt hơn ba năm có thể tự mình đi lại bằng cách chống gậy.

La Hoài là một đại hiếu tử rất hiếm có, bởi vì phần nhân tình này bất đắc dĩ trợ giúp Thỏa Nghiêm đề cử Tống Tuyết Kiều có kỹ năng diễn xuất khá cho Thiệu Dật Điển.

Chính là bộ phim này khiến Tống Tuyết Kiều bắt đầu chân chính bộc lộ tài năng, thu hoạch được danh sách đề cử cho nữ phụ tốt nhất Oscar năm đó, mặc dù cuối cùng không lấy được giải thưởng, lại một lần trở thành một trong bốn tiểu hoa đán đảm đương kỹ năng diễn xuất trong nước.

Thay vì nói hao hết tâm lực nghĩ cách trợ giúp Tây Lăng Mặc tránh né những mưa bom bão đạn kia, còn không bằng đón đầu mà lên, đào tạo anh ta thành diễn viên tuyến một trong nước.

Đợi đến khi Tây Lăng Mặc có lực ảnh hưởng nhất định, cho dù Thỏa Nghiêm muốn động thủ cũng phải suy nghĩ một chút, mà không phải muốn làm gì thì làm, không hề cố kỵ như bây giờ.

Người ấy hả, cái gì cũng không bằng bản thân mình cường đại.

Ngươi trưởng thành giống như bánh bao, chẳng lẽ còn trách chó đi theo?

Bây giờ thần hồn cô bị hao tổn, tinh thần lực không thể vận dụng tuỳ tiện, cô ngược lại có thể nắm chặt thời gian tăng lên chính mình, đến lúc đó trực tiếp bắt lấy Thỏa Nghiêm, nhưng vấn đề là, phía sau Thỏa Nghiêm còn có Thỏa gia.

Trừ khi cô và Tây Lăng Mặc chuẩn bị mai danh ẩn tích cả đời.

Thỏa Nghiêm là khẳng định phải thu thập, còn có Tống Tuyết Kiều ả tâm cơ kỹ nữ kia, súc sinh hại chết hai mạng người còn yên tâm thoải mái như vậy, không thu thập chẳng lẽ còn giữ lại đấu địa chủ sao?

Nhưng trên thế giới này có quá nhiều ác nhân, cô cũng chỉ có ba năm thời gian đi giải quyết những chuyện này, cũng không thể để Tô Tỉnh Tỉnh thần cản giết thần, Phật cản giết Phật làm vệ sĩ cho Tây Lăng Mặc cả đời chứ.

Tây Lăng Mặc cường đại, mới là giải quyết nguồn gốc vấn đề.

Lúc Lâm Tịch tiến vào nhiệm vụ cũng đã bắt đầu suy nghĩ làm sao để Tây Lăng Mặc nhanh chóng trưởng thành.

Lựa chọn một con đường chính xác liền có nghĩa đã thành công một nửa.

Lâm Tịch cũng tốt, Tây Lăng Mặc cũng được, tại ngành giải trí muốn tự mình đi tìm tài nguyên, không khác tay lạnh nắm lấy bánh bao nóng, cho nên La Hoài chính là đường tắt chính xác kia.

Mà thẻ đánh bạc thu mua La Hoài, vừa lúc là bây giờ hai người nghèo đến mức cũng sắp đi uống gió tây bắc có thể xuất ra nổi.

Còn lão trung y nổi tiếng?

Lão tử là truyền nhân Y cốc!

Lúc đả thông điện thoại La Hoài, không biết anh ta đang cãi nhau với ai, khí thế hùng hổ gầm lên một tiếng sư tử hống "Này, tìm ai?" Suýt chút nữa chấn vỡ màng nhĩ Lâm Tịch.

Lâm Tịch nhanh chóng nghiêng đầu tránh thoát lần công kích sóng âm này, nói: "Ngài là La Hoài sao?"

* * *..

Tây Lăng Mặc buồn bực ngán ngẩm ở lại nhà, cảm thấy bản thân cũng sắp thành tiểu thư khuê các, lúc nhận được điện thoại của Lâm Tịch giật nảy mình.

"Cái gì? Đàm phán thành công? La Hoài muốn nhìn tôi trước một chút?"

Anh ta dùng tay nhéo bắp đùi của mình, đau đến mức anh ta giật mình một cái, quả thật không phải nằm mơ.

Tây Lăng Mặc nhanh chóng thu thập sẵn sàng, gọi xe taxi, đi thẳng đến chỗ Lâm Tịch nói.

Biết người phải đối mặt là La Hoài, trên đường đi anh ta khẩn trương đến mức tay đều có chút run rẩy, giống như trở lại lần đầu tiên mình quay phim.

La Hoài gặp anh ta tại nhà, trong phòng khách, trên màn hình TV Plasma đang phát lại tác phẩm anh ta lấy được giải thưởng.

Tây Lăng Mặc thoáng có chút câu nệ ngồi xuống, La Hoài thản nhiên nói: "Diễn xuất không tệ, rất có sức kéo, tính dẻo mạnh, nhưng tôi rất hoài nghi những năm này cậu rốt cuộc đang làm gì? Hoặc là nói, những năm này làm người đại diện của cậu, Giang Tự Bình rốt cuộc đang làm gì?"

Tây Lăng Mặc đang suy nghĩ trả lời vấn đề của anh ta thế nào, đã thấy tiểu trợ lý của mình run run rẩy rẩy đỡ một bà lão đi ra từ trong một căn phòng.

Hầu như hơn phân nửa trọng lượng thân thể của bà lão đều dựa vào thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của Tô Tỉnh Tỉnh, một chân hướng về phía trước bước ra một bước nhỏ, chân còn lại thì chậm rãi kéo qua, sau đó lại lặp lại động tác trước đó.

Mà La Hoài vốn còn một mặt trào phúng đột nhiên đứng lên, trên mặt tràn đầy kinh ngạc, tiếp theo là mừng rỡ không thể tin nổi.

Ông ta vọt ra mấy bước nóng lòng muốn đỡ lấy bà lão, Lâm Tịch lại mỉm cười vẫy vẫy tay: "Đừng đỡ, để bà ấy từ từ đi."

La Hoài như một đứa bé nghe lời, bước từng bước nhỏ đi theo ở phía sau, trong miệng lẩm bẩm: "Mẹ, mẹ chậm một chút, mẹ, mẹ đừng vội.."

Bà lão rốt cuộc ngồi xuống bên cạnh Tây Lăng Mặc, nước mắt tuôn đầy mặt bà ấy.

"Ba năm, không ngờ thân thể tàn phế của bà già này còn có thể đứng lên." Bà ấy dùng bàn tay có chút run rẩy nhẹ nhàng vuốt ve hai chân mình, như là đang nhìn một trân bảo hiếm thấy.

"Cho tôi một tháng thời gian, tôi có thể để cho bà ấy tự mình đi lại." Lâm Tịch bình tĩnh nói: "Tôi muốn biết, có phải La tiên sinh chuẩn bị ký với Tây Lăng Mặc đây hay không?"

Truyện convert hay : Lầm Chọc Yêu Nghiệt Vương Gia: Phế Tài Nghịch Thiên Tứ Tiểu Thư
Chương Trước/608Chương Sau

Theo Dõi