Saved Font

Trước/37Sau

Mày Thử Trốn Nữa Xem

Chương 1

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Trong chợ đêm tràn ngập mùi thơm của thức ăn, Diệp Dao thổi thổi viên bạch tuột trên tay, sau đó cắn một miếng.

"Ăn từ từ thôi, coi chừng phỏng đó". Bả vai cậu bị người bên cạnh ôm láy, một xiên nướng được đưa tới bên miệng Diệp Dao, "Nếm thử cái của tao nè".

Người đàn ông cầm xiên nướng có vóc dáng rất cao, khuôn mặt đẹp trai không có gì để bắt bẻ, nếu ném hắn vào một đám đông thì chỉ cần liếc mắt một cái là đã có thể tìm ra.

Bởi vì diện mạo quá xuất chúng của hắn khiến cho những người xung quanh vô tình hoặc cố ý dõi mắt nhìn theo. Nhưng hắn một cút cũng không quan tâm, chỉ tập trung nhìn Diệp Dao đang bị hắn ôm lấy. Có rất nhiều đồ ăn DIệp Dao chưa ăn của hắn, hắn liền không chịu rút tay về.

Diệp Dao há miệng cắn một miếng: "Cũng được".

"Đúng rồi đó". Lục Tầm đem xiên nướng thu về, cắn xuống chỗ vừa bị Diệp Dao cắn qua, không ngại chút nào.

Diệp Dao rũ mắt, viên bạch tuộc trong tay đã bị Lục Tầm lấy đi, khi trả về thì mất miếng cậu vừa ăn dở ở trên cùng.

Mà người vừa cướp đồ ăn thì trông rõ vui vẻ, còn khẽ hát lên, hắn tiếp tục ôm chặt Diệp Dao đi dạo, nhìn thoáng qua cứ tưởng hắn mọc ra từ trên người Diệp Tâm vậy.

------------------------------

Lục Tầm đối với người ngoài không quá thân thiện, vốn nổi tiếng với cái danh nam thần khó gần. Nhưng mà đối với Diệp Dao mà nói, lạnh lùng gì đó chỉ là giỡn chơi.

Bọn họ có thể ăn cùng bát mì, có thể mặc quần áo lẫn nhau, có thể lăn chung một cái giường, cậu muốn làm cái gì với Lục Tầm đều được.

Bởi vì, bọn họ là bạn thân nhất của nhau.

Diệp Dap trong lòng hiểu rõ, chỉ cần cậu không bước ra khỏi giới hạn của Lục Tầm, thì Lục Tầm mãi mãi không có khả năng kéo cậu ra khỏi cuộc sống của hắn.

Mà cái giới hạn lớn nhất của hắn là gì ...

"Sao mà khéo thê, mấy cậu cũng đến đây chơi à?".

Một âm thanh từ phía sau truyền đến, Diệp Dao dừng bước quay đầu lại nhìn thấy một nam sinh khuôn mặt thanh tú.

Nhìn cậu ta rất quen, hình như đã gặp ở đâu đó rồi. Diệp Dao suy nghĩ một lát mới nhớ ra, đây là bạn học mới quen lúc nhập học của Lục Tầm, có quan hệ khá tốt.

Cậu trai miệng thì nói khéo quá, nhưng biểu tình trên mặt lại không như vậy, xem ra không phải là ngẫu nhiên rồi, chắc là đang cố đứng đây chờ hắn rất lâu.

"Có việc gì à?" Lục Tầm nói.

Cậu ta không lập tức đáp lời, tầm mắt dời sang cánh tay đang chặt chẽ ôm lấy bờ vài Diệp Dao của Lục Tầm, sau đó cậu ta nhìn Diệp Dao, ánh mắt có chút địch ý.

Nhưng cũng chỉ là thoáng qua liền bị che giấu dưới đáy mắt, cậu ta ngại ngùng hướng về Diệp Dao cười: "Cậu có thể tránh một chút được không? Tôi có chút lời muốn nói với anh Lục".

Diệp Dao gật đầu, đem tay Lục Tầm trên vai mình thả xuống, sau đó chỉ chỉ cửa hàng nhỏ gần đó nói với Lục Tầm: "Tao qua kia chờ — —".

Còn chưa nói dứt câu, cánh tay chỉ cửa hàng nhỏ của Diệp Dao bị bắt tay.

"Cậu có chuyện gì thì cứ nói đi, còn không có chuyện thì tôi đi đây".

Diệp Dao đối với mục đích nam sinh này đến đây đã có một ít suy đoán, cậu cố giằng tay mình ra khỏi cái túm tay của Lục Tầm, nhưng lại bị cầm chặt hơn.

Thấy hai người trước mắt không có ý định tách nhau ra, cậu trai thanh tú khẽ cắn răng, vẫn quyết định mở miệng.

"Anh Lục ... Em thích anh lâu rồi, có thể cho em một cơ hội ở bên anh được không?".

Nhìn khuôn mặt xụ xuống của Lục Tầm, đáy lòng nam sinh có chút căng thẳng.

Cậu không phải là không muốn nhân dịp Lục Tầm ở một mình mà bày tỏ, nhưng quen biết Lục Tầm lâu như vậy cậu thừa biết, trừ những lúc đi học ra, Lục Tầm đều ở bên cạnh Diệp Dao không thì cũng là đang trên đường đến chỗ Diệp Dao.

Mà lúc đang đi qua chỗ Diệp Dao, Lục Tầm sẽ không dừng lại nghe hắn nói.

Từ giọng Lục Tầm chẳng nghe ra tâm tình lúc bây giờ của hắn: "Tôi tưởng là tất cả mọi người bên cạnh tôi đều biết là tôi không thích nam nhân rồi chứ".

"Ừm ..." Cậu trai thanh tú cắn môi, đoạn liếc nhìn Diệp Dao.

Cậu đương nhiên là biết Lục Tâm sợ đồng tính, nhưng nếu đã chán ghét như vậy mà mỗi ngày đều dính chặt cùng Diệp Dao, trong mắt toàn yêu thương, che chở.

Cậu là bởi vì quan hệ khắt kít của Lục Tầm với Diệp Dao mới sinh ra sự nghi ngờ về xu hướng tính dục của Lục Tầm. Nếu không hành động, thì rất có khả năng hai người kia sẽ trở thành một đôi.

Cậu lại một lần nữa vì mình tranh thủ: "Em sẽ không quấy rầy hai người chơi chung, anh Lục có thể cho em thời gian một tuần không? Chỉ thử một lần thôi!".

Lục Tầm không muốn nói chuyện, hắn cuối đầu rút điện thoại ra, ánh mắt lạnh nhạt.

Nam sinh nhận ra không ổn, lúc này vội lùi về sau một bước, cười nói: "Anh không muốn em cũng không miễn cường anh, em sẽ trở về vị trí ban đầu làm bạn tốt của anh".

Diệp Dao đứng bên cạnh Lục Tầm, chỉ cần ngước qua một cái là có thể nhìn thấy Lục Tầm đang làm những gì.

Lục Tầm không chút nể tình mà block cậu bạn kia ở mọi mặt có thể liên lạc được, làm xong hắn mới ngước lên nhìn nam sinh, khóe môi kéo lên một cung độ khó chịu.

"Tôi không muốn chấp nhận một người bạn đồng tính".

Vài lời editor: Dù biết sau này sẽ còn thay đổi nhưng với Lục Tầm ở chương này, toi xin phép dành cho anh một câu: "Ối giời ơi, thời đại nào rồi mà còn kỳ thị bê đê! Làng nước ơi, vào mà xem nài, sinh vật kỳ thị bê đê ở đây nài!!!"

-----------------------------------------

Hiện giờ vẫn là giữa hè, nhưng tay của Diệp Dao lại vô cùng lạnh lẽo.

Bọn họ đang trên đường về trường, tay Diệp Dao vẫn còn bị nắm gắt gao.

"Sao mà tay mày lạnh dữ vậy?", Lục Tầm hỏi.

"Không sao đau, chắc do uống đồ lạnh cơ thể chưa kịp điều tiết lại thôi", Diệp Dao bình tĩnh điều chỉnh âm giọng, đồng thời đem tay rút ra, "Đừng nắm nữa".

Nhưng càng tránh thì lại bị nắm càng chặt.

"Tao nắm tay mày thì có làm sao, không cho nắm à?", Lục Tầm cười nhưng không vui, lực đạo trên tay không chút thả lỏng.

Diệp Dap trầm mặc, một hồi lâu mới khẽ thở dài: "Mày cứ ôm tao hoài, mày càng làm như vậy người ta sẽ hiểu lầm mày là gay. Dù mày có đi nói rõ bọn họ đi nữa, bọn cũng chỉ nghĩ mày đang cố che giấu thôi, vì vậy sẽ luôn có nam sinh tỏ tình với mày".

Dứt lời, Diệp Dao liền rơi vào một cái ôm quen thuộc.

Thanh niên cao lớn từ đằng sau ôm lấy cậu, thích ý đem hơi thở của hắn phả vào da thịt bên tai cậu, hun nơi đó ửng lên đỏ rực rực.

Diệp Dao lắng nghe âm thanh ẩn chứa ý cười của Lục Tầm: "Để ý đến người khác làm gì, chẳng lẽ vì ánh mắt của họ chúng ta ôm cũng không thể ôm à?".

-------------------------------------------------------

Lúc trở lại ký túc xá, Lục Tầm vẫn còn nắm tay Diệp Dao.

Trong ký túc đang có đủ mặt hai thành viên khác, chúng nó vừa nhìn thấy hai người liền cười sảng.

"Ối chời ơi, lại cùng Diệp phu nhân đi hưởng tuần trăng mật đấy à?"

"Người ta tiểu biệt thắng tân hôn, sang hai người thì ngày nào cũng như mới cưới".

Lục Tầm vốn ghét bị gán ghép, giờ phút này lại phóng khoáng tiếp nhận trò đùa mình với Diệp Dao cảu bọn họ, một xíu tức giận cũng không có, trái lại còn mang thức ăn khuya đạt trên bàn cười nói: "Ghen tị với vợ chồng bọn tao à? Thưởng cho bọn bây bánh kẹo cưới đấy, ăn đi".

Tiếng hoan hô vang vọng khắp ký túc, hai thằng liền phóng xuống hào hứng nhập tiệc, ăn cho phồng hai cái bụng phình ra mới thôi. Mập Mập xoay người về phía hai người Lục Tầm và Diệp Dao nở sáng bóng khoe hàm răng chắc khỏe, giơ ngón cái lên: "Anh Lục, Diệp phu nhân, hạnh phúc trăm năm!".

Văn Kha đang ăn uống ngon lành bên cạnh cũng hù theo, quay người lại giơ ngón tay cái lên: "Sớm sinh quý tử".

Diệp Dap: "..."

Sinh cái đầu cha tụi bây.

Lục Tầm hơi nhướng mày, ôm chầm lấy eo Diệp Dao: "Đừng nghe bọn nó nói tào lao".

Diệp Dao sửng sốt, đang muốn nói chuyện, liền thấy Lục Tầm vừa cười rộ lên, bộ dáng vui mừng, phấn khởi.

Lục Tầm sờ sờ cái bụng của Diệp Dao, nở nụ cười: "Dù không sinh con, vợ chồng chúng ta cũng mãi ngọt ngào thôi".

"......." Diệp Dao thật sự nhịn không nổi nữa, vỗ một chưởng đem tay Lục Tầm đánh bay. "Cút qua bên kia!".

------------------------------------------------------------

Tắm rửa xong, mang theo một thân hơi nước, Diệp Dao nằm trên giường.

Trong ký túc xa, Mập Mập với Văn Kha đang hi hi ha ha đánh game, Diệp Dao đem mặt vùi vào trong chăn, từ từ thả lỏng thân thể.

Lúc nãy trên đường trở về, không chỉ có tay lạnh mà trong lòng cũng lạnh.

Bởi vì .... cậu cũng yêu thích Lục Tầm.

Ở nơi mà hắn không hề hay biết, phần tình bạn này đã lặng lẽ thay đổi. Chờ cậu nhận ra thì chuyện đã chắc như đinh đóng cột, không còn cách nào xóa bỏ, không còn cách nào trở về tình bạn nữa rồi.

Lục Tầm là trai thẳng thì chẳng còn gì để hoài nghi, hắn có thể chấp nhận những lời trêu chọc về bọn họ, nhưng hoàn toàn tiếp thu một tình yêu đồng giới. Một khi bị Lục Tầm phát hiện đoạn tình cảm này ...... Quan hệ của bọn họ đến đó là kết thúc.

Đến thời gian tắt đèn, trong ký túc xá một mảnh tối tăm, Mập Mập cùng Văn Kha cũng lên giường rồi, chỉ là chỗ của bọn họ thỉnh thoảng vẫn truyền đến tiếng thì thầm réo tên nhau, bọn họ chắc hẳn đang đeo tai nghe chơi game.

Diệp Dao phiền não nhắm mắt lại, bên tai đột nhiên vang lên tiếng lôt xoạt lột xoạt, vừa căng mắt nhìn qua, liền thấy cái màn giường của cậu bị xốc lên thành một cái lối đi, một bóng người cao lớn từ bên dưới bò lên giường của cậu

Diệp Dao chẳng dùng chân đoán cũng có thể đoán ra người nửa đem nửa hôm bò lên giường mình là ai.

Lục Tầm thuần thục xốc chăn của Diệp Dao, chui đi vào.

Giường đơn trong ký túc xá vốn dĩ chẳng rộng bao nhiêu, hai cái xác dài sọc chen chung một chỗ như vậy làm cho không thu bé lại muốn nghẹt thở.

Diệp Dao cố gắng tìm cho chính mình tí xíu không gian, nhưng mà một đôi tay rắn chắc nahnh chóng vòng lên eo cậu, trong nháy mắt cậu đã bị cột chặt ở trong lòng ngực Lục Tầm.

Lục Tầm điều chỉnh vị trí một chút, sau khi tìm được góc độ tốt mới cảm thấy mỹ mãn mà dừng lại.

Diệp Dao cố gắng thôi miên mình đây chỉ là là một hình thức ở chung bình thường với bạn bè, dùng hết sức làm lơ hành vi của Lục Tầm. Nhưng Lục Tầm thật sự đem cậu ôm rất chặt, cậu có thể cảm giác rõ ràng được cơ bụng cứng rắn của Lục Tầm dán ở trên lưng cậu. Xuống chút nữa, chính là......

Người mình thích đang dán chặt phía sau lưng mình, muốn không nổi lên phản ứng gì thì chắc không phỉa con người nữa rroif. Diệp Dao thực sự không nhịn nổi nữa, Đem cánh tay đang vòng trên bụng cậu của Lục Tầm đẩy ra một chút.

"Đệt mẹ, đang giữa mùa hè đó, mày không thấy nóng hả". Diệp Dao nhỏ giọng mắng một câu.

"Ơ, chúng ta là học sinh ngoan không chửi bậy". Lục Tầm khẽ cười một tiếng, cùng hạ giọng, "Nóng gì mà nóng, mở điều hòa rồi mà? Nếu không thì mày cởϊ áσ ra đi, tao cởi dùm nhé?".

Trái tim vốn đã bình yên của Diệp Dao lại bắt đầu thiếu oxi, Diệp Dao vội vàng duỗi tay ngăn ở trước ngực Lục Tầm không cho hắn tới gần, cũng tiến hành đe dọa: "Cởi cái đầu mày, mày mà ngủ như vậy, có ngày tao không kìm chế được, buổi tối trộm sờ soạn người mày."

Lục Tầm cuối cùng cũng im lặng, Diệp Dao còn nghĩ nói tới mức này có phải hơi lố không, lỡ chạm đến điểm mấu chuốt của hắn thì sao, liền nghe Lục Tầm lại đã mở miệng.

Lục Tầm ngữ điệu hơi cao, trong giọng nói không thấy khó chịu, ngược lại còn nghe rất suиɠ sướиɠ: "Còn được như thế nữa à?"

Tay Diệp Dao lập tức bị nắm lấy, ngay sau đó liền bị đặt lên trên cơ bụng cảu người khác.

"Nào, sờ đi!".

Diệp Dao: "...."

Trai thẳng đúng là cái giống coi trời bằng vung.

Diệp Dao không thể nhịn được nữa, cậu thu tay về xoay người đối diện với tường, đem phía sau lưng để lại cho Lục Tầm. Cậu tính làm lơ hắn, hắn nói gì cũng mặc kệ, dù có chuyện gì thì cậu cũng sẽ không bị Lục Tầm phát hiện, có thể cho cậu thêm thời gian để che giấu.

Lục Tầm cười khì khì, lại lần nữa áp sát om cậu từ phía sau.

Bọn họ thân mật khăng khít ôm nhau, Diệp Dao có thể cảm nhận được rõ ràng trái tim đang đập của Lục Tầm, từng nhịp một, làm nhiễu loạn trái tim cậu.

Diệp Dao điều chỉnh hơi thở, nhắm mắt lại.

Cậu phải đem toàn bộ tình cảm của chính mình chôn xuống, mặc kệ có thích Lục Tầm đến đâu, trước mặt hắn cũng chỉ được biểu hiện tình huynh đệ ơi.

Hy vọng cậu diễn đủ tốt để khộng lộ ra sơ hở, nếu không...... Cũng chỉ có thể cùng Lục Tầm tách ra mãi mãi.

Hy vọng ngày như vậy vĩnh viễn không bao giờ xảy ra.

Trước/37Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tới Cửa Con Rể Diệp Thần