Chương Trước/42Chương Sau

Minh Xuyên Có Tri Hạ

Chương 36: Cầu Trời Phù Hộ, Bách Chiến Bách Thắng (2)

2.

Đội tuần tra chính thức lên đường vào đêm ngày hôm sau sau đại tiệc ăn mừng, hai giờ sáng, thời điểm lạnh lẽo và tối tăm nhất.

Thời tiết không tốt lắm, gió cuốn cát sỏi đập vào tấm kính kêu lách cách. Ôn Hạ còn chưa chìm vào giấc ngủ sâu, nửa tỉnh nửa mê nghe thấy có người gõ cửa. Giọng của Nặc Bố vọng vào: "Chị Tiểu Hạ, dậy thôi, chúng ta chuẩn bị xuất phát."

Ôn Hạ tức khắc tỉnh dậy, nhanh chóng mặc xong quần áo. Lúc thu dọn đồ, chiếc nhẫn cỏ tự động rơi ra khỏi túi áo khoác, nhánh cỏ đã khô trở nên cực kỳ mỏng manh, chỉ cần chạm nhẹ một cái sẽ nát vụn. Ôn Hạ cẩn thận đem nó để vào cuốn sổ tay của mình, trên trang tiêu đề của cuốn sổ có viết hai cái tên nằm cạnh nhau – Lệ Trạch Xuyên và Ôn Hạ.

Hai cái tên nằm cạnh nhau giống như chủ nhân của nó sẽ không bao giờ tách ra.

Chạy đến nơi tập hợp, nhóm người trong đội tuần tra lên núi đã tập trung đông đủ, Liền Khải cùng Kha Liệt khiêng một rương gỗ lớn hướng lên xe, trong lúc hành động, mép hộp gỗ bị chạm phải tạo ra một khe hở được ánh trăng chiếu đến bóng lóng, để lại một dấu vết mờ hướng vào võng mạc.

Là viên đạn, đạn thật, mỗi khi một viên đạn được bắn ra sẽ có người nào đó chảy máu, thậm chí sẽ chết.

Ôn Hạ đột nhiên có chút hoảng hốt, nhắm mắt lại, trước mắt mơ mơ màng màng xuất hiện một ảo giác, bóng dáng Lệ Trạch Xuyên đầy máu, sắc mặt mơ hồ.

Đứng trước súng lửa, ai mà không phải kẻ yếu đuối?

Ôn Hạ giơ tay tự tát chính mình, ép buộc mình phải tỉnh táo lại. Hàm răng cắn vào môi, để lại một vệt đỏ đầy máu.

Trên mặt đau xót, có ai đó bóp lấy cằm cô, cô mở mắt ra thấy Lệ Trạch Xuyên đang đứng trước mặt, trên tay cầm một con dao chiến đấu, chuôi dao hướng về phía cô.

Con dao chiến đấu đã được nhấc ra khỏi vỏ một nửa, thân dao được mạ một lớp kim loại crom màu đen, hòa cùng màn đêm đen, giống như một sát thủ đang ngụy trang.

Lệ Trạch Xuyên động tác nhẹ nhàng vỗ vỗ đỉnh đầu Ôn Hạ nói: "Cầm lấy tự vệ."

Không quan tâm đến ánh mắt của người khác, Ôn Hạ kéo gần khoảng cách giữa hai người, ôm lấy anh, giọng nói lo lắng, nói nhỏ nhẹ: "Dù đường đi có khó khăn thế nào, em cũng sẽ đi cùng anh."

Lệ Trạch Xuyên trấn an ôm lưng cô một chút, đôi mắt rất sáng, sắc bén nhưng mang theo nét mềm mại.

Mã Tư Minh đã gầy đi rất nhiều, gió trên cao nguyên khắc vào khuôn mặt ông những góc cạnh sắc nhọn, ông đứng thẳng dưới cột cờ của trạm bảo hộ, vẻ mặt cực nghiêm túc, gằn từng tiếng: "Các cậu đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?"

Mặt trời còn chưa mọc, chỉ có một màu rực rỡ của lá cờ.

Các thành viên của đội tuần tra trên núi xếp thành hàng ngang, Lệ Trạch Xuyên, Liền Khải, Tây Trát, Kha Liệt, Nặc Bố hướng về phía quốc kỳ đứng nghiêm trang cúi chào, sống lưng như được đúc bằng thép, thẳng tắp cứng rắn, giống không thể uốn cong.

Các chàng trai đồng thanh hô lớn như tiếng súng nổ vang trời:

"Luôn sẵn sàng! Bảo vệ cao nguyên!"

Cơn gió lúc đó cực kỳ mãnh liệt, lá cờ đỏ tươi tung bay phấp phới.

Đôi mắt của Lệ Trạch Xuyên chăm chú nhìn vào cột cờ, đôi mắt một mí, đẹp đẽ hiếm thấy, lông mày có một đoạn bị đứt. Đại bàng bay trên cao, tiếng gió vi vu thổi bên tai, lá cờ trước mắt như có ánh sáng, đỏ rực.

Phương Vấn Tình cùng Trình Phi đồng thời giơ máy ảnh lên chụp lại khoảnh khắc này.

Những bức ảnh này sẽ được phổ biến rộng rãi trên các phương tiện truyền thông truyền thống cùng các phương tiện truyền thông mới, để nhiều người biết rằng có một nhóm người như vậy đang chiến đấu ở nơi lạnh giá nhất, đang canh giữ, bảo vệ.

Có người bị lòng tham lợi dụng, có người dũng cảm tiến lên, chỉ cần sau này có người đứng lên, thế giới này sẽ tràn đầy hi vọng.

Nhưng Ôn Hạ biết, ảnh chụp sẽ được xử lý xóa tên, đối với những người bên ngoài trạm bảo hộ, đối với những người ở xa, họ chỉ là một vài bóng đen mơ hồ, một con số chung chung, hy sinh được bao nhiêu, cứu vớt được bao nhiêu.

Nhiều năm sau, có lẽ sẽ có người nhớ tới bọn họ, thở dài cảm thán một câu, họ là những người trẻ tuyệt vời.

Thế nhưng, bọn họ tuyệt vời bao nhiêu?

Trong khu đất 45.000 km vuông này, nhân viên tuần tra trên núi còn chưa đến 50 người, không nói đến thời tiết khắc nghiệt, đạn và tiếp viện cũng là một vấn đề lớn. Những thanh niên cao lớn mạnh mẽ đến nơi này, cũng chẳng biết có thể tồn tại trở về hay không, ai cũng không thể biết rõ được.

Có người có mẹ già ở nhà ngóng trông con về, nhưng khi trở về chỉ là một chiếc hộp nhỏ cùng một nắm tro.

Cũng có người có vợ ở nhà đỏ mắt chờ mong chồng về, miệng lẩm bẩm dự định sinh con trong năm nay...

Nhưng dù vậy, họ vẫn chọn ở lại nơi đây, bằng những giọt máu chân thành của mình, giương cao ngọn cờ công lý.

Mã Tư Minh mạnh mẽ vỗ vai Lệ Trạch Xuyên, cất giọng nói: "Bảo vệ các phóng viên cùng mọi người trở về."

Lệ Trạch Xuyên thu hồi tầm mắt khỏi lá cờ, đôi mắt thâm thúy, trong màn đêm đen, kiên định mà cứng rắn nói: "Ngài đừng lo, chỉ cần một người có thể sống sót trở về, tôi cũng đem cơ hội này cho hai vị phóng viên."

"Làm tốt lắm!"

Mã Tư Minh mỉm cười khen ngợi, vẻ mặt tự hào, nhưng ông lại thấy trong mắt Ôn Hạ có những giọt nước mắt trong suốt. Ông vung tay lên, làm động tác xung phong, khí phách hô to: "Xuất phát!"

Đèn xe sáng rực xé toạc màn đêm, năm chiếc xe theo trật tự chạy ra khỏi trạm bảo hộ, đi về hướng quốc lộ, đó là một địa phận của Khả Khả Tây Lý, một vùng đất không người thực sự cũng là một vùng cấm không có người sinh sống.

Tam Gia vẫn mặc chiếc áo choàng Tây Tạng cũ, khuôn mặt hốc hác, râu tóc bạc phơ, ông đứng ở nơi có tiếng gió mãnh liệt nhất, giống như nhớ lại, cảm thán nhàn nhạt nói: "Hồi đó, thời điểm tôi tham gia đội Bulls, cũng trạc tuổi bọn họ. Lúc đó, hai đứa con trai của tôi một đứa bị đánh nát đầu, đứa còn lại chìm trong hố cát. Tôi đem mười đầu ngón tay dùng hết lực cào hố cát, cũng không thể đem nó lên, chỉ có thể trơ mắt nhìn nó chết."

Mã Tư Minh đưa tay đặt ở trên vai Tam Gia ấn mạnh, không nói những lời hoa mỹ, chỉ lẳng lặng nói: "Sẽ không quên, chúng ta đều sẽ nhớ kỹ."

Gió thổi tung vạt áo của Tam Gia, chiếc áo choàng Tây Tạng cũ giống như đôi cánh đại bàng, ông hít một hơi thật sâu.

Luôn có những người đứng lên chiến đấu bảo vệ, không phải vì danh lợi mà vì có niềm tin.

Thế giới này quá rộng lớn, có người thờ ơ, có người hăng hái chiến đấu. Đừng thất vọng khi chỉ nhìn một phía, thế giới này rất đẹp rất đáng được bảo vệ.

Phương Vấn Tình cùng Trình Phi được chia ra ngồi hai xe, Nặc Bố lái một chiếc xe tải chở nhiên liệu cùng vật tư, được xếp đi cuối cùng. Ôn Hạ đi theo Lệ Trạch Xuyên ngồi ở ghế lái phụ xe Hummer, cô nhỏ giọng nói: "Giới hạn sinh tồn của đội trên núi là bao lâu?"

Cao nguyên vô tận không có gì ngoài gió lạnh. Độ cao ở đây so với mặt nước biển vượt quá 5.000 mét, hàm lượng oxy chưa đến 40% so với vùng đất bằng, nhiệt độ có thể xuống âm 40 độ C. May mắn thay ban ngày còn khá tốt, chỉ có ban đêm là thời điểm khó khăn nhất, cuộc sống gian khổ, bọn họ có thể tồn tại được bao lâu.

Lệ Trạch Xuyên bình tĩnh nói: "Bốn mươi ngày."

Bốn mươi ngày, là thời điểm mấu chốt cuối cùng, bọn họ không thể chờ đợi đến khi đạn dược hay lương thực cạn kiệt. Phải cần tiến lên phía trước, tìm ra được tung tích của Nhiếp Khiếu Lâm, bắt ông ta, để ông ta ra xét xử.

Lệ Trạch Xuyên đưa tay vượt qua cần số, đáp xuống mu bàn tay của Ôn Hạ, Ôn Hạ liếc mắt nhìn xuống, sau đó lật tay qua, cùng anh mười ngón tay đan chặt. Cô mở miệng: "Trước kia từng đọc qua bốn chữ 'phu xướng phụ tuỳ' (*) trong sách, em luôn cảm thấy quá mức bình đạm, nhưng hôm nay mới hiểu được, có tình cảm thực sự mới có thể làm được điều này. Đời này, em sẽ không đi bất cứ đâu, chỉ đi theo anh thôi."

(*) Theo nghĩa đen là: Chồng làm gì, vợ cũng làm theo. Theo nghĩa bóng là: Theo quan niệm của thời phong kiến người phụ nữ phải luôn luôn phục tùng nghe theo người chồng.

"Được."

Hai mắt Lệ Trạch Xuyên chặt chẽ dán vào màn đêm đen ngoài cửa sổ xe, chỉ nói một chữ, nhưng anh đã giao phó cả đời dịu dàng cho cô.

Đoàn xe đi về hướng Nam, tầm nhìn rộng lớn trống trải, gió thổi mãnh liệt, phía chân trời một màu vàng xám cùng màu xanh ngọc bích của bầu trời hòa vào nhau, giống như không có giới hạn, núi Côn Luân lộ ra một đường nét hùng vĩ.

Phải truy bắt kẻ phạm tội ở một nơi hoang tàn vắng vẻ như vậy, vết bánh xe hằn trên đường là một manh mối quan trọng, chẳng những phải nhìn chằm chằm mặt đường mà còn phải tránh cho xe bị kẹt. Vào buổi chiều, thời tiết có chút thay đổi, trời nổi mưa tuyết, xe của Liền Khải và Phương Vấn Tình lại lần nữa bị kẹt, bánh sau chìm xuống bùn lầy, không thể bò lên được.

Lệ Trạch Xuyên cùng Kha Liệt một chân giẫm xuống, bùn lầy trực tiếp phủ lên bắp chân. Gió rất mạnh, nhiệt độ gần như 0 độ C, bùn lầy giống như khối băng, bao bọc trong da, ướt lạnh tanh tưởi.

Trình Phi vốn đi theo hai người phía sau, thấy tình cảnh như vậy lập tức dừng chân dừng lại ở chỗ khô ráo. Ôn Hạ đi lên đẩy anh ta một cái, mang theo xẻng đi lên hỗ trợ.

"Đừng nhúc nhích." Lệ Trạch Xuyên liếc nhìn lại nói với Nặc Bố: "Cậu đi tìm thứ gì đó có thể nâng xe lên đi."

Trình Phi cười mỉa, nửa quỳ trước bánh xe nâng máy ảnh lên: "Hẳn là một thước phim hay."

Ôn Hạ nắm chặt tay thành nắm đấm, thật sự muốn tát chết tên này.

Ở khu vực cao nguyên khan hiếm oxy, lúc làm việc cần đến thể lực rất dễ bị hụt hơi. Liền Khải làm chủ tay lái, Lệ Trạch Xuyên, Nặc Bố, Tây Trát cùng Kha Liệt bốn người thay nhau cầm xẻng xúc bùn lầy quanh xe. Phải mất đến một tiếng rưỡi mới có thể đào xong, mọi người cả một thân bẩn thỉu. Trời đang mưa tuyết, mấy ổ gà đọng lại thành những vũng nước nhỏ, Ôn Hạ múc một ít nước sạch để bọn họ cùng nhau rửa tay.

Nước rất lạnh, xối lên da thịt, lạnh đến thấu xương, Ôn Hạ lợi dụng lúc không có người chú ý, đem ngón tay Lệ Trạch Xuyên nắm chặt trong lòng bàn tay, xoa xoa nắn nắn, muốn sưởi ấm cho anh.

Lệ Trạch Xuyên giơ tay lên lau đi một vết bẩn nhỏ trên mũi cô, nói nhỏ: "Nhà gái chịu lạnh không nổi đâu, đừng nhảy xuống vũng nước. Anh còn phải trông cậy nhà gái sinh cho anh một đứa nhỏ mập mạp cho anh chơi."

Ôn Hạ đỏ mặt nhấc một chân đá anh, con của cô không phải để cho anh đùa giỡn!

Lệ Trạch Xuyên lấy la bàn ra, chỉnh lại chút phương hướng, trong thời gian một ngày, đi chưa đến 40 km. Tổng quãng đường từ Quốc lộ 109 đến Trạm Bảo hộ hồ Trác Nãi, lộ trình gần 140 km, nếu thời tiết thuận lợi thì có thể đi trong vòng ba ngày, có bão thì không nói trước được.

Màn đêm lặng lẽ đến, nhiệt độ không khí giảm mạnh, mưa tuyết biến thành những hạt tuyết quấn lấy gió thổi vào mặt, đau như dao cắt.

Mọi người dọc theo nguồn nước đi tìm kiếm đường, đến khi sắc trời tối hẳn, mới tìm được một nơi tương đối bằng phẳng thích hợp để dừng chân. Ở đây so với độ cao mặt nước biển vượt quá 4.700 mét, cát vàng dưới đất phủ đầy một tầng tuyết bị đóng băng, đinh không cách nào chui vào mặt đất được, chỉ có thể cố định dây lều vào xe.

Có hai chiếc lều, một lớn một nhỏ, được dệt bằng lông bò đen Tây Tạng, dùng để giữ ấm và chống gió, cái nhỏ hơn để Ôn Hạ cùng Phương Vấn Tình ở. Lệ Trạch Xuyên đi quanh căn lều nhỏ một vòng, đem mọi ngóc ngách che chắn cẩn thận để tránh gió lạnh không thể lọt vào, trên đỉnh lều còn treo một đèn thợ mỏ để ánh sáng tỏa ra. Chỉ cần sói hay gấu thấy ánh sáng, chúng sẽ không dám tới gần.

Phương Vấn Tình ôm cánh tay đứng sang một bên, lạnh giọng nói: "Nhìn không ra, anh là người cẩn thận như vậy."

Lệ Trạch Xuyên thậm chí không nhìn đến cô ta, nói thẳng: "Tôi không làm điều này vì cô."

Bữa tối là thức ăn tự làm nóng, chỉ cần đổ ít nước vào túi bao bì sẽ lập tức tự làm nóng được, ăn kèm thêm thịt bò hộp có hàm lượng calo cao, ăn vào vừa chống đói lại có thể chịu được lạnh. Đến đũa Liền Khải cũng không cần, chỉ mấy miếng đã ăn xong, anh ta liếc nhìn bao bì bên ngoài nói: "Sản phẩm cao cấp, đều là ký tự nước ngoài."

Lệ Trạch Xuyên nuốt đồ ăn trong miệng, dùng đũa chỉ vào Ôn Hạ nói: "Anh trai của Ôn Hạ tên là Ôn Nhĩ, đồ là anh ấy mang đến, không nhiều lắm, phải trân trọng."

Tây Trát mỉm cười: "Ôn Nhĩ đúng là nhân vật lợi hại, đem Đại Xuyên chặn ở cửa phòng trực đánh cho một trận, trận chiến đó quả thực xuất sắc!"

Một đám người đồng thanh cười rộ lên, đều nhìn về phía Ôn Hạ.

Ôn Hạ bối rối đỏ mặt, hai tay ôm bát, vùi mặt vào trong.

Lệ Trạch Xuyên nuốt hết miếng cuối cùng, đứng dậy đá một cái vào anh ta rồi cười nói: "Nói nhiều lời nhảm nhỉ, thịt bò đóng hộp nhập khẩu cũng không làm cậu im miệng được!"

Sau khi ăn xong mọi người chia nhau nửa quả trái cây để bổ sung vitamin, thêm chút đường bột glucose. Sau đó mọi người lại cùng nhau ghé vào hội họp, vạch ra kế hoạch trong vài ngày tới, phải cố gắng chạy xe thật nhanh đến Trạm Bảo hộ hồ Trác Nãi trong vòng ba ngày, sau đó tuần tra theo hướng hồ Tây Kim Ô Lan tuần tra.

Màn đêm tối sầm lại, Liền Khải đứng dậy vươn vai nói: "Ban đêm nhiệt độ xuống thấp, cứ ba tiếng phải khởi động xe một lần, nếu không sẽ bị đóng băng. Nửa đêm đến sáng tôi canh giữ, nửa trước ai canh?"

Nửa sau về đến sáng là thời điểm lạnh lẽo nhất, cũng là khi mọi người mệt mỏi nhất, người gác đêm phải rất giỏi chịu đựng.

Kha Liệt nói: "Để tôi canh nửa đêm đến sáng đi, tôi còn trẻ, thể lực tốt hơn."

Liền Khải là người lớn tuổi nhất, anh ta cười một tiếng: "Người trẻ tuổi, đừng quá kiêu ngạo!"

Mọi người lại cười rộ lên.

"Đêm nay để tôi với Kha Liệt canh đêm. Kha Liệt sẽ canh nửa đêm trước, nửa đêm đến sáng để tôi canh." Lệ Trạch Xuyên uống một ngụm nước nóng: "Ngày mai đổi lại lão Lôi với Tây Trát. Thể lực của Nặc Bố không bằng chúng ta, tập thích ứng trước đã."

Liền Khải cùng Tây Trát sảng khoái gật đầu: "Đồng ý!"

Editor: Vitamino

Truyện convert hay : Vũ Luyện Điên Phong
Chương Trước/42Chương Sau

Theo Dõi