Saved Font

Trước/60Sau

Một Ngôi Sao Sáng, Hai Ngôi Sáng Sao

Chương 19: Làm Vật Định Tình Ở Phòng Thi

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Bên ngoài trường, trong xe.

Xuyên qua cửa kính phía trước dì nhìn thấy hai đứa trẻ đi từ trong sân trường ra, cả đường đi cười nói vui vẻ.

Dì liếc mắt nhìn Tưởng phu nhân ngồi ở ghế lái phụ, mẹ Tiểu Mễ.

Dì không ngờ được chiều nay Tưởng phu nhân đột nhiên về Thượng Hải, còn muốn đi đón Tiểu Mễ cùng dì. Trước đó dì có gửi tin nhắn cho Tiểu Mễ, nói với Tiểu Mễ là mẹ cũng đến.

Có lẽ là do con bé chơi vui quá, không có thời gian xem điện thoại.

Bà biết, bố mẹ Tiểu Mễ cũng là liên hôn. Mẹ Tiểu Mễ tên là Nhậm Ngạn Văn, là con gái duy nhất của nhà họ Nhậm, lớn lên trong gia đình giàu có, tính tình hiền lành.

Mặc dù bí thư Tưởng nhìn rất nghiêm khắc lại có cảm giác xa cách, có lúc tính tình rất gia trưởng nhưng sau khi kết hôn đối xử với mẹ Tiểu Mễ vô cùng tốt, tình cảm vợ chồng cũng tốt.

Có điều chung quy thì bí thư Tưởng vẫn là người mạnh mẽ hơn.

Nhậm Ngạn Văn nhìn thấy Tiểu Mễ đi cùng một bạn nam thân thiết như vậy lúc đầu rất ngạc nhiên, sau đó nhìn thẳng về phía trước, vẻ mặt vô cảm.

Bà chống khuỷu tay vào cửa sổ ô tô, ngón tay ấn vào giữa hai hàng lông mày.

Con đường có mấy chục mét mà Tiểu Mễ đi mấy phút vẫn chưa đi đến cổng trường. Hai người vừa đi vừa chơi bóng, có lúc bóng lăn xuống đất bọn họ lại quay lại.

Đi đi lại lại, không vội ra khỏi cổng trường chút nào.

“Trước đây Tiểu Mễ cũng thế này?” Nhậm Ngạn Văn hỏi dì.

Dì lắc đầu: “Không có, hôm nay thi toán, có lẽ là tâm trạng con bé không tốt nên là bạn trêu.”

Nhậm Ngạn Văn: “... Vẫn còn biện hộ cho nó sao?!”

Dì không phản bác nữa, càng nói càng hóa vụng.

Nhậm Ngạn Văn ra hiệu cho bà: “Lái xe đến bên kia đường đi.” Bây giờ đang là thời gian thi cuối kỳ, bà không muốn vì chuyện này mà ảnh hưởng đến kỳ thi của Tiểu Mễ.

Dì đỗ xe vào chỗ đỗ xe ven đường, như vậy không nhìn thấy con đường trường học nữa.

Suy đi tính lại, bà vẫn thú nhận, “Tưởng phu nhân, bình thường Tiểu Mễ thật sự rất nghe lời, nếu như có gì đó chắc chắn tôi sẽ không giấu bà.”

Ngậm Ngạn Văn: “Nếu như hôm nay không phải tôi bắt được tại trận dì vẫn không định nói với tôi đúng không?”

Dì: “...”

Lại vội vàng giải thích: “Tôi biết bạn nam đó, học cùng lớp với Tiểu Mễ, là trạng nguyên thi vào lớp 10 khóa của Tiểu Mễ, điểm toán cũng cao nhất toàn thành phố. Bình thường hai đứa hay trao đổi học hỏi lẫn nhau, có lẽ là do áp lực thi cử lớn nên hai đứa mới cùng nhau chơi để thư giãn hơn.”

Nhậm Ngạn Văn: “...”

Làm như bà giống mẹ kế của Tiểu Mễ vậy.

Thời gian trước Tưởng Mộ Bình gọi điện thoại nói với bà Tiểu Mễ ở Thượng Hải như con ngựa hoang, không nghe lời làm theo ý mình. Đợi năm sau sẽ chuyển Tiểu Mễ về Bắc Kinh.

Không cần nghĩ bà liền không đồng ý.

Chuyển trường đối với một đứa trẻ mà nói thì trong lòng sẽ có biến động rất lớn, đặc biệt là thành tích còn bình thường, sau khi sắp lớp chắc chắn sẽ thành tiêu điểm của lớp.

Kết quả Tưởng Mộ Bình nói với bà Tiểu Mễ có xu hướng yêu sớm, chuyển đến Bắc Kinh bọn họ có thể dành ra được chút thời gian quản con bé. Cho dù bọn họ không có nhà thì vẫn còn người khác ở nhà.

Nghe nói Tiểu Mễ có xu hướng yêu sớm, lần này bà đã điều chỉnh sắp xếp công việc, dành ra mấy ngày đến Thượng Hải, vừa hay xem xem chân con bé khôi phục thế nào rồi.

15 phút sau, cuối cùng Tưởng Tiểu Mễ cũng ra.

Chân khập khiễng, sau khi nhìn thấy biển số xe, từ từ đi về phía bên này.

Nhậm Nguạn Văn đẩy cửa xe, Tưởng Tiểu Mễ ngạc nhiên, gọi từ xa: “Mẹ.”

Cao như vậy, nhìn thì giống như người lớn nhưng thật ra vẫn là một đứa trẻ.

Nhậm Ngạn Văn đi qua, cầm lấy cặp sách của cô, “Sao con ra muộn vậy, hôm nay trực nhật sao?”

Tưởng Tiểu Mễ còn muốn tìm lý do, lần này khỏi phải tốn công, gật đầu: “Vâng ạ, trước đó đều là Tăng Kha trực nhật giúp con, bây giờ con có thể đi rồi nên tự mình trực nhật.”

Cô khoác lấy cánh tay của mẹ, “Mẹ, sao hôm nay mẹ lại có thời gian đến đây vậy?”

“Bố con nói chân con vẫn chưa ổn, mẹ không yên tâm.”

“Không phải có gọi video cho mẹ xem sao, bây giờ con có thể đi đường được rồi.”

“Video chỉ là video, sao có thể giống nhau được.”

Nhậm Ngạn Văn ngồi ở ghế sau cùng Tưởng Tiểu Mễ, sau khi lên xe liền cẩn thận để chân của Tiểu Mễ lên đùi mình, nhẹ nhàng xoa cho cô: “Có còn đau không?”

“Không đau nữa ạ, chỉ là con không dám đi nhanh.”

“Kiểm tra phục hồi chưa?”

“Kiểm tra rồi, vẫn ổn ạ. Bác sĩ nói thể chất con tốt, nhà Đằng Tề còn mang đến cho con không ít đồ ăn tẩm bổ từ nước ngoài đến nên không có vấn đề gì ạ.”

Nhậm Ngạn Văn bắt đầu xoa bóp chân và đùi cho cô, giúp lưu thông tuần hoàn m á u.

“Còn mấy ngày nữa con thi xong?” Bà hỏi Tiểu Mễ.

Tiểu Mễ đang nằm bò lên cửa sổ xe, nhìn ra bên ngoài, trong nhóm người tạm thời vẫn chưa tìm thấy Quý Vân Phi.

Trả lời: “Còn hai ngày nữa ạ.”

Nhậm Ngạn Văn gật đầu: “Vậy mẹ ở thêm hai ngày nữa, tối ngày kia thi xong cùng mẹ về Bắc Kinh.”

Tưởng Tiểu Mễ giật mình, hơi không phòng bị, “Ngày kia đi rồi ạ? Con còn phải làm thu thập báo cáo gia đình* với bài tập nghỉ đông nữa.”

(Trong môi trường trường học hoặc mẫu giáo, báo cáo gia đình là một tài liệu thường được giáo viên hoặc nhân viên khác yêu cầu học sinh hoặc trẻ em điền vào. Mục đích là thu thập thông tin về hoàn cảnh gia đình của học sinh để nhà trường hoặc tổ chức có thể cung cấp thông tin cá nhân hóa hơn và các dịch vụ mục tiêu. Loại báo cáo gia đình này có thể bao gồm nhiều khía cạnh như nghề nghiệp của cha mẹ học sinh, thành phần gia đình, điều kiện nhà ở, quan niệm giáo dục và phương pháp nuôi dạy con cái, phong tục gia đình và phương pháp giải trí để đảm bảo rằng nhà trường có thể hiểu đầy đủ về môi trường gia đình và nhu cầu của học sinh)

Nhậm Ngạn Văn: “Đến lúc đó bảo Tăng Kha làm giúp con, dù sao năm nào tết chú Tăng con cũng đưa Tăng Kha đến nhà mình chơi, đến lúc đó đưa cho con cũng không làm trễ việc của con.”

Tưởng Tiểu Mễ nhếch môi, không tìm ra được bất cứ lý do nào để phản bác.

Nhậm Ngạn Văn nhìn cô, giả vờ như không biết chuyện gì, hỏi cô: “Sao vậy?”

Tưởng Tiểu Mễ: “Không sao ạ.”

“Vui quá hóa buồn à?” Nhậm Ngạn Văn cố ý hỏi.

Tưởng Tiểu Mễ: “Có thể là do về trước nên có cảm giác xa lạ.”

“... Nói như con mấy trăm năm rồi không về Bắc Kinh ấy.”

Im lặng một lúc, Tưởng Tiểu Mễ dịu dàng nói: “Mẹ, con về Bắc Kinh cũng chán, bố với mẹ lại không có ở nhà, con ở nhà một mình chán biết bao. Con ở Thượng Hải có thể tìm Tăng Kha chơi.”

Nhậm Ngạn Văn: “Không để con ở nhà một mình, con có thể đến bên nhà ông bà nội, cũng có thể đến nhà ông bà ngoại, mấy ngày nữa là anh con cũng về rồi, không phải vui hơn ở Thượng Hải sao? Con về Bắc Kinh vừa hay dì có thể nghỉ ngơi.”

Tưởng Tiểu Mễ mím môi, không trả lời.

Cảm giác như bố đã nói gì đó với mẹ, vậy nên mẹ mới đợi cô để cùng về Bắc Kinh.

Bây giờ bọn họ bắt đầu liên minh, cùng đối phó với cô.

Nhậm Ngạn Văn có điện thoại, là thư ký gọi. Bà vừa mới gửi tin nhắn cho thư ký, để thư ký làm thủ tục chuyển trường cho Tưởng Tiểu Mễ.

Bà nhìn Tiểu Mễ, nhấn nghe.

Tưởng Tiểu Mễ không có hứng thú với điện thoại của mẹ, mẹ chỉ luôn “Ừ, đúng, được, trước tết làm thủ tục.”

Cô quay người nhìn ra ngoài xe.

Dì vẫn luôn dung túng cô như trước, xe vẫn luôn đi sát vào lề đường. Cô nhìn thấy xe của Quý Vân Phi ở trên vỉa hè, thỉnh thoảng cậu sẽ nhìn qua đây.

Tưởng Tiểu Mễ hơi hạ cửa xe xuống, chỉ lộ ra một nửa gương mặt phía trên, bốn mắt nhìn nhau với Quý Vân Phi, hai người nhìn nhau cười.

Nhậm Ngạn Văn kết thúc cuộc gọi, nghiêng mặt liền nhìn thấy chàng trai bên ngoài xe, đẹp trai tỏa nắng.

Thật ra lúc cậu bé đi cùng với Tiểu Mễ bà thấy khá hợp nhau, nhưng dù sao bây giờ tuổi còn quá nhỏ, tình cảm như vậy sẽ không có tương lại.

Bà cũng không thể nào dung túng để con gái mình ở độ tuổi mười lăm mười sáu, không học hành cho tốt mà yêu đương, như vậy là h ạ i con bé.

Nhậm Ngạn Văn thầm thở dài, thu hồi tầm mắt.

Thời điểm này chỉ có thể lựa chọn nhắm mắt làm ngơ.

Tạm thời tùy hai đứa, dù sao cũng chỉ còn hai ngày nữa hai đứa mỗi đứa mỗi nơi.

Thời gian lâu rồi, tình cảm sẽ ngày một phai nhạt.

Ngày hôm sau, Tưởng Tiểu Mễ đến trường trước gần một tiếng.

Quý Vân Phi còn đến sớm hơn cô, những bạn học đến sớm khác thường đi thẳng vào phòng thi, chuẩn bị cho môn thi tiếp theo, chỉ có Quý Vân Phi là tìm một chiếc ghế ngồi xuống cạnh bàn Tưởng Tiểu Mễ đọc sách.

Thi cuối kỳ yêu cầu của trường học với trang phục cũng không cao. Hôm nay Tưởng Tiểu Mễ không mặc đồng phục, mặc áo khoác giản dị với búi tóc nhỏ xinh, phần tóc dài còn lại rơi trên vai, một số ít được giấu ở bên trong cổ áo.

Quý Vân Phi ngây người nhìn cô, cười: “Bánh gạo nếp.”

Tưởng Tiểu Mễ cầm sách đánh nhẹ xuống vai cậu mấy cái, “Cậu không đến phòng thi à?”

“Đến sớm thế làm gì chứ?” Cậu ngẩng đầu, vẫn luôn nhìn vào mắt cô, “Tối qua ngủ không ngon hả?”

“Bình thường.”

“Nói điêu, quầng mắt thâm kìa.”

Quý Vân Phi nằm bò lên bàn của cô, “Nói với tớ xem, sao thế? Vẫn buồn môn toán à?”

“Không phải.” Tưởng Tiểu Mễ nói: “Tối mai tớ về Bắc Kinh rồi.”

“Chỉ có chuyện này?”

“Ừ.”

“Có gì đâu!” Cậu nói: “Tối qua mẹ tớ hỏi tớ kỳ nghỉ đông này chuẩn bị đi đâu chơi, vậy tớ đi Bắc Kinh là được rồi, đến lúc đó tìm cậu chơi.”

Ánh mắt Tưởng Tiểu Mễ hoài nghi, “Không lừa tớ chứ?”

“Lừa ai cũng không lừa cậu, bây giờ không, sau này càng không.”

Sau khi vui vẻ, Tưởng Tiểu Mễ bắt đầu lo lắng: “Nhà tớ trước giờ đều không cho phép tớ ra ngoài một mình, đều có tài xế đi theo tớ.”

Đến lúc đó căn bản sẽ không có cơ hội đi chơi với mình cậu.

Quý Vân Phi chỉ vào đầu mình: “Yên tâm, chỗ này có cách.”

“Cách gì vậy?”

“Bây giờ không thể nói với cậu, dù sao thì sau khi đến Bắc Kinh chắc chắn sẽ để cậu cố gắng làm chủ nhà.”

Phòng thi ngày càng nhiều người, Quý Vân Phi đứng dậy: “Thi xong đi tìm tớ, cùng nhau đến căng tin ăn cơm.” Hôm nay thi tiếng Anh, đối với Tưởng Tiểu Mễ mà nói thì quá đơn giản, chắc chắn cô có thể nộp bài trước.

Tưởng Tiểu Mễ gật đầu, đột nhiên trên bàn có thêm gói kẹo cao su, Quý Vân Phi để sau liền rời đi.

Cô xé ra, dốc một viên ra bỏ vào miệng, lấy cuốn tiểu thuyết tiếng Anh ra đọc.

Độ khó bài thi tiếng Anh cuối kỳ bình thường, Tưởng Tiểu Mễ làm xong trước ba mươi hai phút.

Cô thi tiếng Anh trước giờ đều không kiểm tra lại, làm xong là nộp bài.

Giám thị hỏi cô: “Không kiểm tra lại sao?”

“Không cần ạ, em cảm ơn cô.”

Tưởng Tiểu Mễ đi đến bục giảng cầm cặp sách ra khỏi phòng, bên này không được phép ở lại. Cô đi xuống tầng, ngồi trước bồn hoa trước phòng thi của Quý Vân Phi, trải mấy tờ giấy xuống rồi mới ngồi lên.

Vừa tắm nắng vừa đọc sách.

Quý Vân Phi cũng làm xong bài, chỉ là cách thời gian kết thúc còn chưa đến mười lăm phút nữa nên không cho phép nộp bài nữa.

Cậu kiểm tra lại mấy thông tin cơ bản trên bài thi, không vấn đề gì, để xuống bàn chờ giáo viên đến thu bài.

Rảnh rỗi không có chuyện gì làm, Quý Vân Phi bỏ bài kiểm tra sang xé một góc nhỏ ở dưới bài kiểm tra, lại xé góc nhỏ đó thành hình. Lấy một chiếc bút màu đỏ ở trong túi bút, vẽ rồi lại viết lên đó.

Đúng lúc giám thị vòng qua bên cạnh cậu, nhìn xong gõ lên bàn cậu, “Kiểm tra lại bài đi.”

Quý Vân Phi gật đầu, vội vàng cất hình trái tim đi.

Chuông kết thúc vang lên, giám thị thu bài và phiếu trả lời, tất cả mọi người không thể rời đi.

Quý Vân Phi ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, nhìn thấy Tưởng Tiểu Mễ. Cô đang đứng ở trên bậc thang đợi cậu, cũng đang nhìn về lớp học bên này.

Cậu nhướng mày với cô, Tưởng Tiểu Mễ cười.

Giám thị ra hiệu bọn họ có thể rời đi, Quý Vân Phi lao ra khỏi lớp như mũi tên, hai người sóng vai nhau đi đến căng tin.

Cậu hỏi: “Cậu nộp bài trước bao nhiêu phút thế?”

Tưởng Tiểu Mễ: “Nửa tiếng.”

Quý Vân Phi lấy tác phẩm của mình từ trong túi ra, “Giơ tay nào.”

“Làm gì vậy?” Cô vẫn làm theo, giơ tay trái ra.

Quý Vân Phi để đồ vào trong tay cô, sau khi Tưởng Tiểu Mễ thấy cẩn thận nắm trong lòng bàn tay.

Cậu đưa cho cô một mảnh giấy, hai trái tim gắn liền nhau, còn vẽ thêm mũi tên của thần Cupid.

Trước/60Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Chiến Thần Vô Song Cửu Trọng Thiên Trần Cuồng Ngô Vũ Tình