Saved Font

Trước/39Sau

Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Nhân Vật Phản Diện Sống Lại Rồi

Chương 25

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Thẩm Nhu và Giang Triều nhìn nhau một lúc không nói câu gì, sau đó Giang Triều dứt khoát kể cho Thẩm Nhu nghe quyển truyện cổ tích đọc trước khi ngủ này có mấy câu chuyện, cứ chậm rãi mà nói.

Người giúp việc ở nhà tổ nhà họ Giang mang áo tắm đi tới: “Cô Thẩm, đây là áo tắm mới.”

Đợi đến lúc ở bể bơi chỉ còn Thẩm Nhu và Giang Triều, Giang Triều đứng dậy tiến sát lại: “Cô Thẩm, em ở đây bơi lội hay về để tôi dỗ em ngủ, chọn một đi?”

Thẩm Nhu đá Giang Triều một cái, Giang Triều nâng mặt cô lên mỉm cười, trong đôi mắt hiện lên những đốm sáng nhỏ: "Lúc sáng em còn bảo giọng tôi rất êm tai nữa đó.”

Lúc Giang Triều và Thẩm Nhu trở về gặp phải Lý Thâm, Thẩm Nhu nhớ tới chuyện Lý Thâm nói Giang Triều ở phòng tập thể hình, Lý Thâm cười với cô rồi lại cười với Giang Triều, cô hiểu ra ngay lập tức.

Nếu như vừa nãy Lý Thâm ở bể bơi thấy Giang Triều đang đọc chuyện cổ tích trước khi ngủ chắc chắn sẽ phấn khích quay về nói với cô và Tần Lễ, nhưng cậu ta không nói vậy là vì nghĩ rằng Giang Triều muốn đến đó bơi, sau đó lừa cô qua đó.

Thẩm Nhu: “Lý Thâm, cậu yên tâm, tôi về sẽ tặng cậu thêm mấy bộ đề thi.”

Nụ cười trên môi Lý Thâm dần tắt: “Không, không cần.”

Thẩm Nhu hớn hở: “Mọi người cùng nhau làm đề.”

Về tới phòng ngủ, Thẩm Nhu nằm xuống giường, Giang Triều cầm quyển sách ngồi cạnh cô, trong phòng chỉ bật chiếc đèn bàn với ánh sáng dìu dịu, tuy khung cảnh ấm áp là thế nhưng thực tế thì Thẩm Nhu rất căng thẳng, cô giục: “Cậu kể mau lên.”

Giang Triều nhìn hàng lông mi run rẩy của Thẩm Nhu, đặt quyển truyện cổ tích sang một bên, Giang Triều mãi không lên tiếng, Thẩm Nhu vừa mở mắt ra thì thấy Giang Triều đang nhìn cô vô cùng dịu dàng, dưới ánh mắt của Giang Triều, thế mà cô từ từ thả lỏng.

“Giang Triều.”

“Thuở xưa có một công chúa nhỏ...”

Giọng Giang Triều thực sự rất hay, cậu còn giảm tông giọng xuống thật thấp, Thẩm Nhu cứ nằm nghe, dần dần thấy buồn ngủ, bởi vì cô chưa từng nghe kể truyện cổ tích bao giờ nên cô muốn nghe đến kết thúc nhưng thực sự rất buồn ngủ, thế ngủ thiếp đi luôn.

Thấy Thẩm Nhu hít thở đều đặn, Giang Triều đặt quyển truyện cổ tích sang một bên, hai tay chống cằm nhìn Thẩm Nhu ngủ, giọng cậu càng trầm thấp, càng dịu dàng hơn: “Thuở trước có một công chúa nhỏ bị người ta bắt nạt, vương tử rất tức giận đưa nàng về, bảo vệ nàng, công chúa nhỏ cũng thích chàng, cuối cùng hai người họ sống hạnh phúc bên nhau.”

Giang Triều vươn tay nhẹ nhàng xoa gò má Thẩm Nhu: “Ngủ ngon, công chúa nhỏ của tôi.”

Giang Triều tắt đèn phòng rồi đi ra, cậu vừa bước ra thì thấy ông cụ Giang cầm cây gậy đứng đó, ông cụ Giang nhấc gậy lên muốn đánh cậu, hai người lại bắt đầu kẻ chạy người đuổi.

Lúc chạy xuống dưới tầng, Giang Triều mới biết ông cụ Giang đã khóa cửa lại rồi, Giang Triều chống bàn nhảy lên nhìn lại: “Cháu có làm gì đâu ông.”

Ông cụ Giang: “Không làm gì, cháu chạy vào phòng Thẩm Nhu làm gì, cháu đứng lại đó cho ông!” Ông ấy vừa đuổi theo Giang Triều vừa nói: “Còn nữa, cháu chơi cờ với ông mà không cho ông chút thể diện nào sao? Còn chuyện piano nữa, nói thẳng luôn với ông là được, Giang Triều, cháu đứng lại đó cho ông!”

Ngày hôm sau, vì có hẹn với Sở Thừa nên buổi sáng Thẩm Nhu ăn sáng ở nhà họ Giang xong là phải trở về, đám Giang Triều cũng về cùng cô.

Lúc đi, ông cụ Giang nói: “Nhu Nhu, tuần sau chúng ta lại chơi cờ, câu cá nữa nhé, nếu như Giang Triều bắt nạt cháu thì cháu cứ gọi điện thoại cho ông.”

Sau khi ngồi lên ghế lái phụ với Giang Triều, Thẩm Nhu vẫy tay với ông cụ Giang, đoàn người xuất phát trở về, Thẩm Nhu chủ động nói địa điểm với Giang Triều, bảo Giang Triều đưa cô tới đó là được, cô không về cùng lúc với Giang Triều nữa.

Chỗ Thẩm Nhu nói là một trung tâm thương mại, Giang Triều: “Đi cùng đi."

Thẩm Nhu: “Tớ có hẹn.”

Lý Thâm điên cuồng nhất, sau khi về cậu ta phải đuổi theo Tần Lễ làm đề thi, sau đó, Thẩm Nhu cũng sẽ để cậu ta làm đề thi, cậu ta nhanh mồm nhanh miệng nói: “Có phải Lý Lê không, cô ấy có ngại ở cùng chúng ta không? Tôi cũng muốn đến trung tâm thương mại mua mấy món đồ.”

Thẩm Nhu: “Là Sở Thừa, các cậu không quen.”

Sau khi Thẩm Nhu đi vào trung tâm thương mại, đám Giang Triều vẫn ngồi trong xe, Giang Triều lần mò rút một điếu thuốc ra, Thẩm Nhu là người thế nào, gần như cô chẳng có mấy người bạn, vì thế người có thể hẹn Thẩm Nhu đến trung tâm thương mại chắn hẳn có quan hệ tốt với cô, Sở Thừa là tên của nam.

Tần Lễ rất lý trí: “Chắc chắn Thẩm Nhu không thích cậu ta, ai cũng biết trước kia cô ấy thích Chu Tự.”

Mặc dù nói rất có lý nhưng nghe lại khiến Giang Triều hơi xót xa.

Lý Thâm: “Hay là chúng ta cũng vào trung tâm thương mại đi, nói là tôi muốn mua đồ?”

Giang Triều: “Không cần.”

Lý Thâm cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho Tần Lễ.

[Lý Thâm: Không hổ là anh Triều.]

[Tần Lễ: Đi hỏi thử xem ở trường có ai tên Sở Thừa không.]

[Lý Thâm: Được.]

Sau khi Thẩm Nhu đi vào trung tâm thương mại, cô mua mấy thứ mình cần trước rồi mới đi đến phòng ăn, kết quả lúc cô đến nơi thì Sở Thừa đã ở trong phòng vip từ lâu, cô hơi ngạc nhiên, đồng thời cũng có chút đau lòng.

Thẩm Nhu nhìn Sở Thừa đứng dậy, chào hỏi cậu ấy rồi ngồi xuống ghế bên cạnh cậu ấy.

Thẩm Nhu định nói chuyện thì chuông điện thoại vang lên, là Giang Triều gọi tới, cô ấn nút nhận, nghe Giang Triều ở đầu dây bên kia nói: “Lúc về mua giúp tôi một cái áo T-shirt nhé.”

Sau khi cuộc gọi kết thúc, Thẩm Nhu và Sở Thừa muốn nói, Giang Triều lại gọi điện thoại tới, giọng nói rầu rĩ: “Thẩm Nhu, tôi muốn ăn kẹo hồ lô.”

“Mua giúp tôi bộ đồ ngủ, được không?”

“Thẩm Nhu, tôi muốn mua một cái quần.”

Sau đó, Thẩm Nhu nhận được khoảng mười mấy cuộc gọi từ Giang Triều, cô bất đắc dĩ tỏ ý xin lỗi Sở Thừa, khi cuộc gọi được kết nối một lần nữa, cô và Giang Triều đồng thanh nói.

“Cậu tới trung tâm thương mại đi.”

“Nhớ em. "

Thẩm Nhu không nhịn được cười ra tiếng: “Giang Triều, Sở Thừa là em họ tớ."

Giang Triều: “Ừm, tôi ghen rồi, tôi ở bên ngoài trung tâm thương mại chờ cậu.”

Thẩm Nhu: "...."

Lúc đó, tiếng reo hưng phấn của Lý Thâm ở bên kia điện thoại vang lên: “Anh Triều, Sở Thừa là em họ của Thẩm Nhu!”

Vì Giang Triều gọi cho Thẩm Nhu mười mấy cuộc điện thoại, Sở Thừa mím môi, quay lại mỉm cười với Thẩm Nhu: “Chị họ, nếu như chị không rảnh thì chúng ta có thể hẹn lần sau, chị đồng ý ra ngoài với em là em vui lắm rồi.”

Thẩm Nhu vô thức hỏi: “Bọn họ không có ai muốn ra ngoài với em sao?”

Sở Thừa rũ mắt không trả lời, Thẩm Nhu nói thẳng: “Lát nữa chị đi mua đồ, em đi cùng chị nhé.”

Sở Thừa hơi run rẩy, hỏi: “Đi dạo phố với chị?”

Thẩm Nhu: “Ừ, chị muốn mua mấy thứ, có lẽ sẽ không cầm hết được, em đi theo xách giúp chị nhé.” Cô nói xong dừng một lát rồi nói tiếp: “Có gây phiền phức gì cho em không?"

Sở Thừa không nói gì, từ lúc chân cậu ấy phải đi khập khiễng thì cậu ấy chưa từng đi dạo phố thêm lần nào nữa, càng không có ai nhờ cậu ấy đi xách đồ hộ, trước khi cậu ấy đi khập khiễng, Sở Lam hay gọi cậu ấy và Trần Quân cùng đi dạo với cô ta, sau đó Sở Lam chỉ gọi một mình Trần Quân đi với cô ta thôi.

Sở Thừa: “Được ạ.”

Nếu như lát nữa Thẩm Nhu ghét bỏ cậu ấy thì cậu ấy sẽ chủ động nói mình phải đi về. Sau đó bản thân Sở Thừa cảm thấy hơi buồn cười, chính cậu ấy còn ghét mình, sao Thẩm Nhu có thể không chê cậu ấy kia chứ, lúc cậu ấy thôi học, không đến trường nữa đều là do Sở Lam xin cậu ấy.

Ăn uống xong xuôi, Thẩm Nhu và Sở Thừa đi ra ngoài, cô cầm điện thoại xem Giang Triều bảo cô mua hộ cái gì, mặc dù có khả năng Giang Triều không cần mấy thứ đó, chỉ muốn gọi điện thoại cho cô nhưng cô vẫn muốn mua chúng về cho Giang Triều.

Đi lên phía trước vài bước, Thẩm Nhu thấy Sở Thừa không đi theo mà vẫn đứng tại chỗ, cô gọi: “Sở Thừa?”

Tuy Sở Thừa đi khập khiễng, nhưng dáng đi chỉ hơi khó coi mà thôi chứ tốc độ không hề chậm, cậu ấy nhìn Thẩm Nhu chờ mình thì cất bước tiến lên trước một bước, hai bước, ba bước, cuối cùng đi tới trước mặt Thẩm Nhu.

Thẩm Nhu và Sở Thừa cùng nhau đi ra khỏi phòng ăn, vào tầng một của trung tâm thương mại, Thẩm Nhu nhận ra tốc độ của Sở Thừa chậm dần, cô trực tiếp khoác tay Sở Thừa: “Sở Thừa, có rất nhiều đồ, chị xách không nổi.”

Sở Thừa toát mồ hôi, sắc mặt càng ngày càng tái: “Chị họ.”

Thẩm Nhu và Sở Thừa đi vào cửa hàng đồ nam đầu tiên, Thẩm Nhu chọn quần áo giúp Giang Triều, chọn rất nhiều cái, cô cảm thấy Giang Triều mặc cái nào đẹp là mua cái đó, cuối cùng dùng thẻ của ông cụ Giang cho tính tiền, cô cảm thấy số tiền này mua đồ cho Giang Triều rất hợp lý.

Lúc ra khỏi cửa hàng đồ nam đầu tiên, trên tay Sở Thừa đã có hơn hai mươi cái túi, lần này Sở Thừa ngoan ngoãn tiếp tục đi dạo với Thẩm Nhu.

Thẩm Nhu cầm một bộ đồ lên hỏi Sở Thừa: “Trông có được không?”

Sở Thừa gật đầu: “Đẹp lắm ạ.”

Hai người đi vòng quanh trung tâm thương mại một lúc lâu, lúc đi ra khỏi trung tâm thương mại, đồ mà Sở Thừa xách hộ Thẩm Nhu càng nhiều hơn nhưng cậu ấy vẫn luôn mỉm cười.

Bên ngoài trung tâm thương mại, Thẩm Nhu nói: “Nếu như em muốn đi chơi thì có thể gọi cho chị.”

Sở Thừa: “Chị họ, em đưa chị về nhé.”

Thẩm Nhu nhìn Giang Triều ở cách đó không xa, lắc đầu: “Không cần đâu, Giang Triều đang chờ chị về nhà."

......

Lúc Thẩm Nhu quay lại ghế lái phụ mới biết cô đã đi dạo trung tâm thương mại hết bao lâu, Giang Triều đã đợi bao lâu, Tần Lễ và Lý Thâm cũng chờ ở đây, cô ngập ngừng: “Lát nữa tôi mời mọi người ăn cơm nhá.”

Lý Thâm vỗ tay: “Được!”

Thẩm Nhu: “Giang Triều?”

Giang Triều: “Được.”

Thẩm Nhu đáp theo: “Được.”

Buổi tối, mọi người ăn cơm xong rồi mới về, Giang Triều, Tần Lễ và Lý Thâm xách đồ giúp Thẩm Nhu, Thẩm Nhu cầm cốc nước ép hoa quả đi vào khu chung cư với họ, mấy người vừa đi vừa cười nói.

Tần Lễ hỏi: “Thẩm Nhu, sau này cậu định làm gì?”

Thẩm Nhu: “Đàn piano, hoặc mở công ty trò chơi.”

Cô nói xong thì hỏi Tần Lễ: “Cậu thì sao?”

Tần Lễ trả lời: “Chưa nghĩ ra nữa.” Cậu ta hỏi Lý Thâm: “Còn cậu?”

Lý Thâm xì một tiếng bật cười: “Tần Lễ, sau này tôi muốn làm gì mà cậu không biết à? Làm một cậu ấm nhà giàu vui vẻ.” Cậu ta đáp lại xong thì hỏi Giang Triều: “Anh Triều, cậu định thế nào?”

Giang Triều chẳng thèm nghĩ: “Kiếm tiền, cưới Thẩm Nhu, giúp Thẩm Nhu mở công ty trò chơi, đi nghe buổi hòa nhạc piano của cô ấy.”

Mọi người: “ … ”

Trước/39Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đô Thị Siêu Cấp Chiến Thần