Saved Font

Trước/39Sau

Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Nhân Vật Phản Diện Sống Lại Rồi

Chương 27

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Sở Hồng cố kiềm chế: “Chủ tịch Giang, ngài nghe tôi nói mọi chuyện từ đầu đến cuối, mấy ngày trước trường tổ chức họp phụ huynh, con gái tôi Sở Lam.”

Nghe tới cái tên Sở Lam, ông cụ Giang trực tiếp trả lời: “Không nghe, cứ làm theo lời Giang Triều đi.”

Một giây sau, giọng ông ấy êm dịu: “Nhu Nhu, tan học thì tới thẳng chỗ ông, chúng ta ăn hải sản tươi.”

Nghĩ thử thì thấy Giang Triều nói cũng có lý, nếu như không muốn sau này nhà họ Giang không có người nối dõi thì thế nào bọn họ cũng phải để Giang Triều cưới Thẩm Nhu, phần sính lễ thì ít nhiều cũng bỏ ra cổ phần công ty, cho nên nói muốn cho Nhu Nhu cổ phần công ty cũng có thể hiểu được, không có vấn đề gì hết.

Ông cụ Giang cũng không thích Sở Lam, ông ấy không quen cô gái này nhưng hôm cuối tuần Lý Thâm ở nhà tổ nhà họ Giang nói chuyện phiếm với ông cụ Giang, nói không ít lời Thẩm Nhu đáng thương nhường nào, thậm chí còn kể với ông ấy cả chuyện cậu ta hỏi thăm hàng xóm nhà họ Trần.

Thẩm Nhu nói: “Vâng ạ.”

Ông cụ Giang vui vẻ: “Được được được.”

Sau khi Thẩm Nhu kết thúc cuộc gọi với ông cụ Giang, mồ hôi lạnh của Sở Hồng chảy ròng ròng, mà Giang Triều vẫn cứ nhìn ông ta với vẻ tựa cười mà như không cười, cậu đang chờ câu trả lời của ông ta, bắt ông ta chọn.

Sở Hồng khó khăn mở miệng, hoàn toàn không còn dáng vẻ vừa nãy: “Bọn tôi chuyển trường.”

Nước mắt Sở Lam rơi xuống, cô ta chưa từng nghĩ đến việc bản thân sẽ vì Thẩm Nhu mà phải chuyển trường, người trong trường mà biết thì nhìn cô ta thế nào? Nhưng cô ta không có cách gì cả, chắc chắn Giang Triều nói được làm được. Sở Hồng đỡ Sở Lam thì Sở Lam mới miễn cưỡng đứng vững, cô ta lườm Thẩm Nhu một cái thật sắc, thẳng lưng đi ra ngoài.

Giang Triều: “Không phải cô cảm thấy rất ấm ức đó chứ, nhưng cô dựa vào đâu mà cảm thấy mình chịu ấm ức và vô tội? Nếu như tính cách Thẩm Nhu yếu đuối hơn một chút thì có phải các người bắt nạt cô ấy xong mà cô ấy còn phải vui vẻ chấp nhận lời xin lỗi của các người, mặc kệ các người gây khó dễ? Lỗi của bản thân thì đừng trách người khác.”

Nhất thời đám người Sở Hồng bước nhanh hơn, đi ra khỏi phòng học.

Giang Triều đứng lên: “Xin lỗi cô Lý, quấy rầy mọi người học tập rồi.” Cậu nói xong thì thấy Thẩm Nhu nhìn xuống cuốn sách rơi trên đất, cậu bèn khom lưng nhặt sách lên, vỗ bụi trên sách rồi đặt lên bàn Lý Lê: “Xin lỗi nhé.” . Đọc truyện hay tại * TRÙMTRU YỆN. м E *

Lý Lê: “... ”

Lúc vứt thì rất ngầu, mà khi nhặt lên cũng không hề bối rối chút nào, rất tốt, rất lịch sự.

Sở Lam đi ra khỏi lớp Thẩm Nhu thì theo Sở Hồng và Thẩm Tư đi làm thủ tục chuyển trường nhưng Sở Lam không đi giải thích với các bạn lớp mình như dự tính ban đầu nữa.

Lúc đi ra khỏi trường, Sở Hồng và Thẩm Tư bận rộn an ủi Sở Lam miết, để ý tới cảm xúc của Sở Lam, thực ra bọn họ cũng biết lần này là Sở Lam đã sai nhưng Sở Lam là con gái họ, trong lòng bọn họ thật sự muốn giúp Sở Lam giải quyết chuyện này.

Sở Hồng: “Chuyển trường cũng tốt, chuyện giữa con và Thẩm Nhu bị người ta bàn tán, con ở lại ngôi trường này cũng không dễ chịu.”

Ông ta cũng hơi xấu hổ, so với việc không thể hợp tác với công ty nhà họ Giang, thậm chí bọn họ còn không hợp tác với đối tác của công ty ông ta thì ông ta chọn để Sở Lam chuyển trường.

Ngay sau đó, Sở Hồng dừng bước: “Hình như đã bắt đầu marketing trên mạng rồi, bố quên mất không đề cập tới chuyện chuyện trường.”

Không làm theo cách công ty quan hệ công chúng đưa cho nhưng đã bắt đầu marketing theo những gì họ lên kế hoạch, bây giờ Sở Lam lại thôi học, phải làm sao đây?

Sở Lam: “Nếu con phải chuyển trường thì vẫn nên về nói một câu với bạn bè.”

Sở Lam có rất nhiều bạn ở trường, cũng có rất nhiều người có thiện cảm với cô ta, sau khi cô ta bình tĩnh lại, về lớp mình nói với mọi người muốn chuyển trường, không nhắc tới Thẩm Nhu câu nào, nói thêm muốn liên lạc thường xuyên với các bạn rồi mang vẻ mặt tái nhợt đi tìm Trần Quân.

Trần Quân vừa nhìn thấy cô ta thì mắt sáng lên, tốc độ nói rất nhanh: “Chị họ, chị xin lỗi chị em, chị em có tha lỗi cho chị không, chị ấy biểu hiện thế nào, vui vẻ hay mềm lòng? Nếu như em xin lỗi chị ấy trước mặt mọi người giống như chị thì liệu chị ấy có tha thứ cho em không?”

Sở Lam nở nụ cười gượng gạo nói: “Cô ta không nhận lời xin lỗi của chị, Trần Quân,chị... Chị phải chuyển trường rồi.”

Lúc tan học, Lý Lê không nhịn được cầm điện thoại phát weibo, cô ấy định cập nhật các bài vẽ mới nhưng cô ấy thực sự cảm thấy cp của mình quá ngọt.

[Vì người hứa hẹn: Ôi ôi ôi, vì công chúa nhỏ bị bắt nạt, đại lão(*)ném sách của bạn cùng bàn với công chúa nhỏ đi, sau khi giải quyết chuyện xong thì dưới ánh mắt của công chúa nhỏ, cậu ấy vô cùng lịch sự nhặt sách lên, không hề bối rối chút nào, thật đó, cực kỳ lịch sự.]

(*) Đại lão: Người có địa vị cao và kinh nghiệm lâu lăm, hoặc là ông trùm của một lĩnh vực, ngành nghề nào đó.

[Có bài mới rồi, cô mau cập nhật thêm đi, ôi trời ơi, bọn họ thực sự ngọt quá đi.]

[Tôi muốn biết toàn bộ sự việc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, aaaaaa!]

[Tôi muốn biết, bọn họ ngoài đời thật thực sự đẹp như trong tranh vẽ sao?]

[Rốt cuộc đây là câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp gì thế?]

Thấy mọi người đều nghĩ giống mình, Lý Lê hài lòng cất điện thoại đi.

Lúc ăn cơm trưa, Thẩm Nhu dẫn Lý Lê theo, Giang Triều đứng chờ ở bên ngoài phòng học Thẩm Nhu, Tần Lễ thì đến nhà ăn xếp hàng, còn Lý Thâm thì giữ chỗ ở nhà ăn, lúc Thẩm Nhu đến nơi thì không cần xếp hàng, ăn luôn là được.

Lý Thâm thấy Thẩm Nhu thì nhanh chóng vẫy tay với cô, đến khi Thẩm Nhu đi tới thì cậu ta chủ động nói: “Cuối tuần chúng ta đi biển chơi đi, để khích lệ tôi thi cử có tiến bộ nên tặng tôi một căn biệt thự cạnh biển.”

Thẩm Nhu mỉm cười thật tươi: “Cậu tiến bộ bao nhiêu?”

Lý Thâm sờ cằm: “30”

Thẩm Nhu cảm thấy chăm chỉ chịu khó học tập thì sẽ có tiến bộ, cái này là tiến bộ từ số một đếm ngược lên tới vị trí thứ ba mươi, cứ theo tiến độ này thì thi đỗ đại học không thành vấn đề.

Tần Lễ cầm đũa ăn cơm, trong tay còn cầm một cái bánh bao: “Ba mươi điểm, từ thứ nhất đếm ngược lên thứ ba đếm ngược, tôi cảm thấy khác biệt không phải ở chỗ cậu ta có học bài hay không mà là cậu ta có làm bài hay không.”

“Cái này, cái này cũng là một loại tiến bộ, ha ha ha.”

“Hay là cậu thử cân nhắc cái máy cày đi?"

"..."

Thẩm Nhu ăn sườn xào chua ngọt, cảm thấy hình như Giang Triều cứ nhìn cô mãi, Thẩm Nhu nhìn sang phía cậu, có ý hỏi tại sao cậu không ăn cơm.

Giang Triều: “Sườn xào chua ngọt tôi làm và ở đây làm, cái nào ngon hơn?”

Thẩm Nhu rũ mắt, giọng cô rất nhẹ: “Giang Triều làm là ngon nhất.”

Giang Triều đứng phắt lên, mọi người đồng loạt nhìn về phía cậu, tay Thẩm Nhu dưới gầm bàn giật nhẹ ống tay áo cậu một cái.

Thẩm Nhu: “Giang Triều, cậu muốn làm gì vậy, mau ngồi xuống ăn cơm.”

Giang Triều kích động cười: “Ông đây đi mua xương sườn.”

Tối tan học, Giang Triều vẫn đi mua xương sườn, xách theo túi xương chậm rãi lên chiếc xe ông cụ Giang cử tới chở họ đến nhà tổ nhà họ Giang.

Lần này đến nhà tổ nhà họ Giang, thái độ của ông cụ Giang đối với Thẩm Nhu càng nhiệt tình hơn, thậm chí còn ra ngoài trang viên chờ Thẩm Nhu, Thẩm Nhu vừa xuống xe thì ông ấy đã nói với Thẩm Nhu là chiều ông ấy đi câu cá thắng người ta bao nhiêu ván cờ.

Hai người cùng nhau đi về phía trước, đi được một lúc ông cụ Giang mới nhớ tới cháu trai mình, ông ấy quay lại nhìn đồ Giang Triều xách trong tay, chỉ cảm thấy trong lòng rất ấm áp.

Ông cụ Giang: “Còn biết mang đồ cho ông cháu đó à?”

Giang Triều: “Đây là...”

Thẩm Nhu nhanh chóng nói trước: “Ông Giang, đó là xương sườn Giang Triều mang cho ông, cậu ấy nói muốn để ông nếm thử sườn xào chua ngọt cậu ấy làm, cậu ấy làm sườn xào chua ngọt ngon lắm luôn á ông.”

Giang Triều nuốt lời muốn nói lại, hùa theo: “Đúng vậy ạ, ngon lắm đó.”

Đến lúc về đến nơi, Thẩm Nhu chơi cờ với ông cụ Giang, Giang Triều vào nhà bếp làm sườn xào chua ngọt, còn Tần Lễ và Lý Thâm ngồi một bên xem Thẩm Nhu và ông cụ Giang chơi cờ, dứt khoát lên chơi một ván.

Lúc Tần Lễ và ông cụ Giang chơi cờ, Thẩm Nhu nhận được tin nhắn của Giang Triều, Giang Triều bảo cô bào nhà bếp, mọi người rất chăm chú đánh cờ, Thẩm Nhu trực tiếp đứng dậy đi vào nhà bếp, Giang Triều đứng ngoài cửa phòng bếp chờ Thẩm Nhu.

Một miếng sườn xào chua ngọt được đưa tới bên miệng Thẩm Nhu, Thẩm Nhu đứng đối diện Giang Triều ăn hết một miếng, gật đầu với Giang Triều: “Ngon lắm.”

Giang Triều: “Nói lại một lần, Giang Triều vì tôi mới xuống bếp, làm sườn xào chua ngọt cho tôi ăn.”

Bởi vì vẻ mặt Giang Triều rất nghiêm túc, Thẩm Nhu mở miệng, cô cố ý trêu Giang Triều: “Nói lại một lần, Giang Triều vì tôi mới xuống bếp, làm sườn xào chua ngọt cho tôi ăn.”

Ông cụ Giang gõ cây gậy của mình: “Giang Triều, ông không có tư cách ăn sườn xào chua ngọt cháu làm đúng không, cháu đứng yên đó cho ông!”

…..

Bởi vì hôm sau vẫn phải đi học nên nhóm Thẩm Nhu không ngủ lại nhà tổ nhà họ Giang, nhưng lúc mọi người về đã hơn mười giờ rồi, chỉ tắm rửa rồi đi ngủ luôn.

Vào trong nhà Thẩm Nhu mới phát hiện, tầng mà bọn họ đang ở đã thông với một tầng bên trên, Tần Lễ và Lý Thâm có thể chuyển lên trên tầng, Thẩm Nhu đi theo họ lên tầng rồi mới quay về phòng mình, Giang Triều vẫn đi theo Thẩm Nhu.

Vừa đẩy cửa ra Thẩm Nhu nói: “Giang Triều, cậu không về phòng nghỉ đi, piano...?"

Trong phòng đặt một chiếc đàn piano, Thẩm Nhu nhìn theo piano, bước chân nhanh hơn, ngón tay mảnh khảnh lướt qua phím đàn, tiếng nhạc vang lên theo từng ngón tay cô, cô nhìn Giang Triều đứng ngoài cửa: “Là piano mà ông Giang tặng?”

Giang Triều: “Ừ, piano ông nội tặng đó."

Nghĩ tới việc Thẩm Nhu và cậu chơi cùng một loại đàn, Giang Triều muốn nói lần sau có cơ hội thì cùng đánh piano với Thẩm Nhu, sau đó cậu nghe Thẩm Nhu nói: “Giang Triều, cảm ơn cậu.”

Giang Triều dựa ở cửa: “Nếu bài thi tiếp theo em có tiến bộ thì tôi tặng em máy bay.” Cậu nói xong thì cười khẽ: “Thôi bỏ đi, em không tiến bộ thì tôi cũng tặng em.”

Thẩm Nhu: “ … ”

Trước/39Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đô Thị Mạnh Nhất Võ Đế